Cửu tinh thiên thần quyết

Chương 588: Hồn thú thú triều


- Sư gia, cường độ cấm chế nơi này như thế nào?

Diệp Thần mở miệng hỏi.

- Nơi này, cũng không biết là vị cường giả nào sở thiết, ngay cả là Sư gia ta lúc đỉnh phong, cũng không có biện pháp đánh vỡ.

Sư gia cảm khái nói.

- Không trách được cấm chế này có thể tồn tại lâu như thế.

Diệp Thần hướng phía trước mặt nhìn lại, chỉ thấy Nữu Nhi đứng ở biên giới cấm chế, phong tư kia yểu điệu, cùng trăng sáng phía sau kia hoà thành một khối, như Thiên Cung tiên tử vậy.

- Diệp Thần tiểu tử, ngươi diễm phúc không cạn, mới vừa bị một tiểu mỹ nữ nóng bỏng đùa giỡn, bên này lại có một tiểu tình nhân, ngay cả Sư gia ta cũng bắt đầu hâm mộ ngươi.

Sư gia trêu chọc nói.

Diệp Thần cười khổ, Sư gia thỉnh thoảng lại sẽ toát ra một chút lời nói vô lại, hắn cũng là thói quen.

- Nếu cấm chế nơi này đầy đủ cường đại, ta đây cũng yên lòng .

Diệp Thần thầm nghĩ, hướng trong Huyễn Nguyệt cấm địa nhìn lại, bên trong đẹp giống như mộng ảo.

Nghe nói Xích Viêm Tông từng ấy năm tới nay, không một người tiến vào Huyễn Nguyệt cấm địa, không biết Nữu Nhi là làm sao đi vào.

- Tiểu tình nhân của ngươi dẫn bọn hắn đi vào, chẳng qua là khu vực bên ngoài của cấm địa này, Huyễn Nguyệt cấm địa này chia làm vài chỗ khu vực, ngay cả Sư gia ta cũng điều tra không ra, không biết cất dấu thứ gì.

Sư gia khẽ cau mày nói.

- T đó có thể gặp nguy hiểm không?

Trong lòng Diệp Thần rùng mình hỏi.

- Nguy hiểm là không có, Huyễn Nguyệt cấm địa này hẳn là tiền bối của Xích Viêm Tông sở thiết, đặc biệt lưu cho hậu nhân bọn hắn, ai lại muốn hậu nhân mình chết chứ.

Sư gia suy nghĩ một chút nói.

Diệp Thần đang muốn theo đông đảo đệ tử Xích Viêm Tông cùng nhau bước vào Huyễn Nguyệt cấm địa, đột nhiên một cổ lực lượng mạnh mẻ ở trước mặt Diệp Thần cách ra một bức tường vô hình, đem Diệp Thần ngăn trở ở phía ngoài, cổ lực lượng này giống như hàng vạn hàng nghìn đại sơn, ép tới Diệp Thần cất bước duy gian.

- Lực lượng thật đáng sợ!

Trong lòng Diệp Thần kinh hãi, cảm giác được một cổ áp bách đập vào mặt, đặng đặng đặng lui lại mấy bước, thần hồn cũng run rẩy.

- Không phải là người trong bổn môn ta, không được xông vào Huyễn Nguyệt cấm địa!

Một thanh âm già nua trầm thấp đánh vào đầu óc Diệp Thần, chấn đến thần hồn Diệp Thần run rẩy không dứt.

Diệp Thần hoảng sợ ngẩng đầu, hướng nơi xa nhìn lại, chỉ thấy trong Huyễn Nguyệt cấm địa sương mù quanh quẩn, hoa cỏ cây cối tựa như huyễn tựa như thật, làm cho người ta nhìn không rõ lắm, ánh mắt ở trong đó tìm kiếm, lại tìm không được nơi phát ra thanh âm kia.

Chẳng lẻ trong Huyễn Nguyệt cấm địa này, ẩn tàng một tồn tại cường đại?

Diệp Thần hướng phía trước mặt nhìn lại, lại thấy Xích Viêm Tông đệ tử lần lượt tiến vào Huyễn Nguyệt cấm địa, không có bị bất kỳ trở ngại nào.

- Vãn bối có thể hỏi thăm, tiền bối đến tột cùng là người phương nào hay không?

Diệp Thần dùng thần hồn truyền lại một tia tin tức đi qua.

Một hồi lâu, không có bất kỳ hồi âm, người nọ tựa hồ khinh thường trả lời Diệp Thần. Trong Huyễn Nguyệt cấm địa này, Không Minh yên tĩnh, không có một ti tạp âm.

- Diệp Thần ca ca, tại sao không vào?

Diệp Nữu nghi ngờ nhìn về phía Diệp Thần hỏi, nàng không rõ tại sao Diệp Thần đột nhiên dừng lại bước chân lui đi ra ngoài.

- Không có gì.

Diệp Thần lắc đầu, nghĩ thầm người trong Huyễn Nguyệt cấm địa kia, hẳn là một vị tiền bối của Xích Viêm Tông, kể từ đó, đám người Diệp Nữu tiến vào Huyễn Nguyệt cấm địa là không có vấn đề gì.

- Ta phải đi.

- Diệp Thần ca ca, ngươi không vào sao?

Diệp Nữu hỏi, nghe được Diệp Thần nói muốn đi, không khỏi có chút không thôi.

- Ta không tiến vào.

Diệp Thần lắc đầu, cười cười nói, người trong Huyễn Nguyệt cấm địa kia tựa hồ không hoan nghênh ngoại lai. Diệp Thần tay phải mơn trớn tóc dài mềm mại của Diệp Nữu. . . một mùi thơm thiếu nữ nhàn nhạt truyền đến, làm người ta tâm thần sảng khoái.

Nữu Nhi thanh nhã thanh tĩnh, tựa như một tiên tử trích lạc nhân gian, mỹ lệ động lòng người nói không ra lời.

- Ở trước khi ta không có trở về, các ngươi tốt nhất không nên đi ra Huyễn Nguyệt cấm địa.

Diệp Thần không yên lòng dặn dò.

- Vâng.

Diệp Nữu cắn chặc môi, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Diệp Thần, muốn nói lại thôi.

- Nha đầu ngốc, không cần cảm giác áy náy.

Thấy vẻ mặt Diệp Nữu, Diệp Thần lập tức hiểu, cười nói.

- Nếu như nhận định mục tiêu, vậy thì cứ đi, bất kể lúc nào, Diệp Thần ca ca cũng là hậu thuẫn kiên cố của ngươi.

Diệp Nữu nặng nề gật gật đầu, nước mắt tràn đầy hốc mắt.

- Ta đi, Nữu Nhi, bảo trọng!

Nhất Khối cùng Tiểu Dực tiến vào Hồn Yểm Bảo Châu, Kim Dương Điêu chở Diệp Thần phóng lên cao, Diệp Nữu càng không ngừng huy động tay nhỏ bé, thân ảnh càng ngày càng nhỏ, dần dần mơ hồ.

Mặc dù Diệp Thần rất muốn để cho Nữu Nhi cùng mình trở về, nhưng Diệp Thần hiểu, ở lại đối với Nữu Nhi mà nói là một không gian lớn hơn nữa. Chờ Dược Vương thành mở ra, hắn còn phải theo sư tôn đi Dược Vương thành, còn có thể trở về !



Diệp Thần đến Thiên Cơ Tông, đón Diệp Mông cùng Diệp Tuyền, Nhị thúc Diệp Chiến Long mang theo những người khác đã trước một bước trở về Tây Vũ Diệp gia, chỉ chừa Diệp Mông cùng Diệp Tuyền chờ ở chỗ này.

Kim Dương Điêu chở ba người hướng Tây Vũ đế quốc bay đi.

Kể từ khi tấn cấp Yêu Vương, tốc độ của Kim Dương Điêu nhanh kinh người, giống như điện chớp, núi non sông ngòi ở phía dưới nhanh chóng rút lui.

Diệp Mông cùng Diệp Tuyền cũng bị tốc độ của Kim Dương Điêu làm rung động .

Diệp Thần chia ra cho Diệp Mông, Diệp Tuyền một chút Tinh Thần Thạch, hai người ngồi xếp bằng ở trên lưng Kim Dương Điêu, bắt đầu tu luyện.

Ngồi ở trên lưng Kim Dương Điêu, tâm tình Diệp Thần còn hơi có chút thương cảm, tiếng gió từ bên tai gào thét xẹt qua, Diệp Thần thả ra thần hồn, lực lượng Thần hồn lan tràn, bên trong ngàn dặm chim thú côn trùng kêu vang, xẹt qua nhĩ tế.

Cảm nhận được thần hồn cường đại của Diệp Thần, nhiều yêu thú trong núi rừng run rẩy.

Thần hồn tiến vào Yêu Vương cảnh giới, ở trong thế tục, chính là tồn tại chí cường vô địch.

Bay hơn một ngày, nơi xa trong sơn lĩnh, vạn thú gầm nhẹ, các loại chim tứ tán bôn đào, trận trận chạy chồm chi âm làm đại địa run rẩy, hướng cuối nhìn lại, một đạo hắc sắc thú triều hiện ra ở trong tầm mắt Diệp Thần.

Túc túc mấy vạn hồn thú, hiện ra ở trong tầm mắt Diệp Thần, những hồn thú này mỗi một con đều có được thực lực Thiên Sư cấp trở lên, mấy vạn hồn thú kia trải qua một thôn xóm, trong nháy mắt đem nơi đó máu tanh tru diệt.

Từng cái từng cái nhân loại phát ra tiếng kêu thê thảm, linh hồn của bọn hắn lên tới không trung, bị những hồn thú kia há mồm nuốt đi xuống, hồn thú ăn những linh hồn này, da lông trên người trở nên dũ phát ngăm đen, cường đại mấy phần.

Những hồn thú này là cắn nuốt linh hồn mà sống!

Diệp Thần còn ở ngoài ngàn dặm thấy một màn tàn sát thôn trang như vậy, lập tức bị khiếp sợ, những hồn thú này làm sao hiện ra ở nơi này? Chẳng lẽ hồn thú không phải là chỉ ở Trấn Hồn Tháp xuất hiện sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về khai niem dac diem va vai tro cua quan ly thue thu nhap ca nhan, tai khoan 229 du phong giam gia dau tu tai chinh dai han chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.