Cửu tinh thiên thần quyết

Chương 815: Tiểu Hải yêu (2)


Đạm Đài Lăng hướng cây cột trong diễn võ trường kia hư không vỗ một chưởng, chỉ thấy cấm chế chung quanh Diễn Võ Trường nhanh chóng tiêu tán.

Ai cũng không biết trong cấm chế vừa mới xảy ra chuyện gì.

Đạm Đài Lăng quay đầu lại thật sâu nhìn thoáng qua Diệp Thần, phi thân lướt lên, hồi chỗ ở của mình.

Nhìn xem bóng lưng Đạm Đài Lăng biến mất giữa đêm đen, trên mặt Diệp Thần hiện lên một tia kiên định chi sắc, trên người hắn trách nhiệm càng ngày càng nặng rồi, vì người bên cạnh, hắn phải trở nên càng mạnh hơn nữa, như vậy mới có đủ thực lực bảo hộ bọn hắn!

Nhớ tới hài tử trong bụng Đạm Đài Lăng, vừa mới sinh ra hắn sẽ là dạng gì, là Hải yêu hay nhân loại?

Bất kể là Hải yêu hay nhân loại, Diệp Thần cũng sẽ không để ý, ở cái thế giới này Yêu thú Huyền thú cùng nhân loại kỳ thật không có khác nhau quá lớn, lẫn nhau tầm đó cũng có thể thông hôn. Hắn sẽ cùng mình có vài phần giống nhau? Hắn là cốt nhục của mình cùng Đạm Đài, thiên phú chắc có lẽ không quá kém a?

Như thế đủ loại tưởng tượng, làm trong nội tâm Diệp Thần tràn đầy cảm giác hạnh phúc.

- Nếu có một tiểu Hải yêu, một tiểu Lôi thú, một tiểu Ly Miêu còn có một tiểu nhân loại, nhân sinh liền viên mãn rồi.

Diệp Thần bùi ngùi thở dài, trong nội tâm đầy cõi lòng lấy ước mơ, hi vọng Bệ Linh bên trong Mê Huyễn Bảo Châu không có việc gì, cũng hi vọng có một ngày có thể gặp lại Nữu Nhi.

Nhân sinh đã có mục tiêu càng lớn, trong nội tâm Diệp Thần tràn đầy ý chí chiến đấu, cũng trở về gian phòng của mình.

Tiền viện hoa viên Phủ thành chủ, Đạm Đài Lăng một thân váy dài màu xanh da trời, côi cút mà đứng, ngửa đầu nhìn lên trăng sáng trên trời, ánh mặt trăng sáng tỏ trút xuống, đem hoa viên trang điểm thần bí mà xinh đẹp.

Nàng một người lẳng lặng đứng thẳng, nhớ tới rất nhiều rất nhiều.

- Phụ thân, ngươi đã có tôn nhi.

Đạm Đài Lăng trong lòng nghĩ lấy, tay phải chậm rãi mơn trớn phần bụng, nghĩ đến Diệp Thần, trên mặt của nàng hiện lên một tia ôn nhu chi sắc.

Trong nội tâm nàng đạo băng cứng kia, đã ở tối nay hòa tan ra.

Đúng lúc này, nàng bỗng nhiên cảm thấy cái gì, ánh mắt hướng bóng cây trong bóng tối kia nhìn lại.

- Ai?

Đạm Đài Lăng khẽ quát một tiếng.

Một người chậm rãi từ bên trong bóng cây đi ra, bộ dạng hắn 25~26 tuổi, mặc một thân trường bào màu rám nắng, tướng mạo anh tuấn, ôn nhã cười nói:

- Xin chào, ta gọi Nhất Ngôn, là Lân Hoàng đệ tử. Ta từ chỗ thành chủ tới, vừa vặn đi ngang qua đây chứng kiến cô nương, nhịn không được trú lưu chốc lát, kính xin cô nương chớ trách.

Nhất Ngôn xác thực vừa mới từ bên thành chủ kia đi ra, hắn và Tề Diễn rất có quan hệ cá nhân. Tu vi Đạo Huyền cảnh, lại là một vị Chiến Hoàng đệ tử, thân phận hiển quý, hơn nữa hắn cũng có hi vọng rất lớn trùng kích Chiến Hoàng, ở bên trong Yên Vân Thánh Thành, hắn xem như một nhân vật hết sức quan trọng rồi.

Trước kia thời điểm khảo thí Tinh Hồn dung hợp độ, hắn không có đi, nhưng mà yến hội buổi tối hắn lại tham gia, lúc ấy hắn chỉ là xa xa thấy được Đạm Đài Lăng, liền bị mỹ mạo của Đạm Đài Lăng hấp dẫn, về sau lại nghe nói Đạm Đài Lăng Tinh Hồn dung hợp độ là 72, điều này làm hắn cảm thấy khiếp sợ, hắn Tinh Hồn dung hợp độ mới 50 mà thôi, ở thủ hạ sư tôn, liền được cho số một số hai rồi.

Đạm Đài Lăng tựa như một tòa Băng Sơn, nhưng lại có trí mạng lực hấp dẫn, trong yến hội rất nhiều người đều đụng phải cái đinh, lại còn có nhiều người hơn tiến đến gần, nhìn xem những người kia thất bại mà về, lúc ấy Nhất Ngôn cũng không có tiến lên, hắn dầu gì cũng là người có thân phận, cái loại nơi không tiện tự đòi mất mặt này sẽ không làm, vừa rồi ở dưới ánh mặt trăng kia, hắn trong lúc vô tình thấy được thần sắc Đạm Đài Lăng ôn nhu lóe lên rồi biến mất, chỉ là kinh hồng thoáng nhìn, liền thật sâu khắc dấu trong lòng của hắn, để cho tim đập của hắn ngăn không được nhanh hơn vài phần.

Hắn bái kiến rất nhiều nữ nhân, có rất nhiều cũng được cho tuyệt sắc, nhưng không ai như Đạm Đài Lăng cho hắn cảm giác tim đập thình thịch như vậy.

Đạm Đài Lăng cái thần sắc ôn nhu kia, thân ảnh cao quý trang nhã, ở trong lòng của hắn đã khó xóa đi rồi.

Nhất Ngôn nguyên cho là mình đứng ở trong bóng cây, lấy tu vi Đạo Huyền cảnh của hắn, Đạm Đài Lăng là không có biện pháp phát hiện, nhưng không nghĩ tới Đạm Đài Lăng lại nhạy cảm như vậy, bị phát hiện ở bên cạnh nhìn lén, là một loại cử động rất thất lễ.

Đạm Đài Lăng thấy có người ngoài, lại khôi phục bộ dạng lạnh tựa băng sương, ở trên yến hội nàng đối với cái gọi Nhất Ngôn này có nghe thấy, vẻ mặt hờ hững nói:

- Sắc trời đã tối, ta muốn về nghỉ ngơi, các hạ xin cứ tự nhiên.

Đạm Đài Lăng khôi phục vẻ mặt lãnh đạm kia, mới vừa rồi thời khắc ôn nhu, giống như là chẳng bao giờ xuất hiện quá, Nhất Ngôn không khỏi có mấy phần tiếc hận, thấy Đạm Đài Lăng cự người ngoài ngàn dặm, hắn hơi có chút lúng túng, nhưng vẫn mở miệng nói:

- Vừa lúc ánh trăng, cô nương không ở lại ngắm trăng sao?

- Không được.

Đạm Đài Lăng tích chữ như vàng, cũng không thèm nhìn tới Nhất Ngôn, trực tiếp hướng phòng khách của mình đi tới.

Không biết tại sao, ở trước mặt Đạm Đài Lăng, Nhất Ngôn từ trước đến giờ tự nhận là con cưng thiên tử, cũng có mấy phần tự ti, hắn là Tinh Hồn dung hợp độ 50 mặc dù coi là một thiên tài , nhưng ở trước mặt Đạm Đài Lăng lại cái gì cũng không phải, mặc dù Đạm Đài Lăng hiện tại mới là Thần Hải cảnh giới, mà hắn đã là Đạo Huyền tam trọng, nhưng đoán chừng không dùng được mấy năm, Đạm Đài Lăng sẽ xa xa bỏ qua hắn.

Nhưng hắn là biết, thiên tài Tinh Hồn dung hợp độ đạt tới 70 trở lên là đáng sợ cở nào, phải biết rằng Đạm Đài Lăng có thể là người có tư cách học tập Hải Thần truyền thừa!

Nhìn bóng lưng yểu điệu của Đạm Đài Lăng biến mất ở cuối hành lang, trong lòng Nhất Ngôn hiện lên một tia tiếc nuối, nhưng cũng không dám tiến lên ngăn trở, chờ ngày mai Đạm Đài Lăng rời đi Yên Vân thánh thành, hắn liền sẽ không còn được gặp lại giai nhân nghiêng nước nghiêng thành này.

Trong lòng nhớ thương, nhưng chẳng biết làm sao.

***

Diệp Thần trở lại gian phòng của mình, A Ly đã đem một quyển Đạo đình luật pháp thật dầy kia lật xem hơn phân nửa, ngẩng đầu nhìn đến Diệp Thần trở lại, trong con ngươi hiện lên một tia sắc thái vui vẻ, sưu một tiếng, nhảy lên đến trên bả vai Diệp Thần.

Cảm giác được ánh mắt lấp lánh hữu thần kia của A Ly rơi vào trên mặt mình, gương mặt Diệp Thần khẽ nóng lên, mới vừa rồi hắn không mang A Ly cùng Đạm Đài gặp mặt, còn đem hài tử làm đi ra, trong lòng khó tránh khỏi có chút cảm giác chột dạ.

- A Ly, chúng ta nghỉ ngơi đi.

Diệp Thần có chút lúng túng nói.

A Ly cười híp mắt, gật đầu.

Trên người Diệp Thần, còn có một tia mùi thơm say lòng người kia của Đạm Đài Lăng, A Ly như thế nào cảm giác không ra? Trong mắt của nàng toát ra một tia buồn bã, lão tổ tông bên trong Mê Huyễn Bảo Châu ngăn cản nàng ngưng hóa hình người, nàng cũng không có cách nào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như ?? phim chieu rap 2017 tap cuoi phat to phim chieu rap viet nam moi hay nhat, van dap 107gan chua goi phat bang anh thay phat hien lanh cong phat di choidd thich thien tue rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.