Đại đạo triều thiên

Quyển 2 - Chương 79: Trên kỳ bình có nắm lửa


Cốc Nguyên Nguyên, phụ thân là tướng lãnh Chinh Bắc Quân, mấy năm trước không biết bởi vì nguyên nhân gì bị Phong Đao Giáo đoạt mất, lúc ấy còn náo loạn thành một trường phong ba."

Thúy sư tỷ hạ giọng nói: "Có người nói là Đao Thánh đại nhân nhìn trúng kỳ lực của hắn, muốn hắn đại biểu Phong Đao Giáo xuất chinh Mai Hội, lấy chút ít danh tiếng."

Rốt cục ở trên Mai Hội nghe tên Phong Đao Giáo, Tỉnh Cửu cùng Triệu Tịch Nguyệt có chút ngoài ý muốn, cũng cảm thấy có chút hứng thú.

Vị thiếu niên tên là Cốc Nguyên Nguyên kia khuôn mặt kiêu ngạo, cùng vị sứ giả thâm tàng bất lộ từng đi Thanh Sơn tham gia tẩy kiếm, hoàn toàn là hai loại phong cách.

Như thế xem ra, Kính Tông Tước Nương, Nhất Mao Trai Thượng Cựu Lâu, Phong Đao Giáo Cốc Nguyên Nguyên, chính là các ứng viên xuất sắc trong Mai Hội kỳ chiến năm nay.

Ở rất nhiều người xem ra, kỳ đạo tài nghệ của bọn hắn so với danh thủ quốc gia cao hơn rất nhiều, có thể sẽ có chút uy hiếp tới Đồng Nhan.

Người tu đạo tham gia Mai Hội tự nhiên không muốn vừa bắt đầu đã gặp phải kỳ đạo cường giả như vậy, cho nên trong rừng mới có vẻ vắng lạnh như thế.

Lời của Nhất Mao Trai thư sinh cùng Cốc Nguyên Nguyên để cho Sắt Sắt rất tức giận, nàng căm tức nói: "Đây là những người nào a?"

Triệu Tịch Nguyệt nghĩ tới Đồng Nhan ngày đó ở ngoài Mai Viên cũ, nói: "Người thích đánh cờ đầu óc đều có bất đồng với người khác."

Nàng bản ý nói là người thích đánh cờ trọng thắng bại, suy nghĩ phương thức cùng người tu đạo bình thường bất đồng, nhưng bị người khác nghe khó tránh khỏi hiểu thành ý tứ gì khác.

Sắt Sắt ánh mắt sáng lên rồi, cảm thấy vị tỷ tỷ này không hổ là Thanh Sơn Phong chủ, nói chuyện chính là khí phách như vậy.

Nghe nói như thế, Thượng Cựu Lâu cùng Cốc Nguyên Nguyên còn có người tu đạo nơi xa cũng rất tức giận, ngay cả Kính Tông Tước Nương cũng nhịn không được cười khổ hai tiếng, nhưng lại có thể thế nào?

Tỉnh Cửu không nói gì, cũng không dừng lại trong rừng, tiếp tục hướng về phía trước mà đi.

Nhìn hình ảnh này, có chút người tu đạo thất vọng lắc đầu, Cốc Nguyên Nguyên trên mặt đùa cợt ý tứ lại là càng đậm.

Sơn gian nơi nào đó khắp nơi là cây xanh, nhưng không phải quá dày đặc, vừa có thể che mặt trời chói chan, lại có ánh mặt trời sót xuống, một dòng suối nhỏ xuyên qua trong đó, bên khe suối cỏ xanh như nhân, phong cảnh cực đẹp.

Tỉnh Cửu dừng bước, nói: "Nước suối rất thanh, ở nơi này đi."

Sắt Sắt ngắm nhìn bốn phía, phát hiện bên cạnh cũng không có đình, không khỏi chán nản, nghĩ thầm cũng không phải là muốn ngươi chọn lựa địa điểm chơi xuân, ngươi rốt cuộc muốn đi đình nào a?

Triệu Tịch Nguyệt nhìn sân cỏ bên dòng suối, nghĩ thầm chẳng lẽ thật chuẩn bị tới phơi nắng ngủ?

"Cảm ơn."

Tỉnh Cửu đối với Thúy sư tỷ nói, mặc dù hắn không thật tình lắng nghe, cũng không cần để ý cao thủ tham gia kỳ chiến.

Thúy sư tỷ khẽ mỉm cười.

Sắt Sắt có chút không tin tưởng hỏi: "Ngươi đều nhớ rồi ư?"

Tỉnh Cửu nói: "Nhớ rồi."

Triệu Tịch Nguyệt nghĩ thầm quả nhiên rất am hiểu lừa gạt tiểu cô nương.

"Còn có một người rất lợi hại."

Sắt Sắt vô cùng thật tình nói: "Lúc này còn không xuất hiện, đợi thấy ta sẽ cho ngươi biết."

Theo thời gian lưu chuyển, người trên núi càng ngày càng nhiều, mặc dù không người nào lớn tiếng nghị luận, vẫn dần dần trở nên huyên náo.

Có rất nhiều người chú ý tới, Thanh Sơn Tông thủy chung không có xuất hiện.

...

...

Tây Sơn Cư.

Yêu Tùng Sam có chút do dự nói: "Sư thúc, tuy nói dĩ vãng Mai Hội chúng ta cũng rất ít tham gia cầm kỳ thư họa bốn hạng, nhưng hôm nay Tiểu sư thúc không phải là tham gia hay sao?"

Thanh Sơn đệ tử cũng đứng ở trong đình viện, chờ Nam Vong lên tiếng.

Nam Vong nói: "Ta không hiểu đánh cờ, cũng biết loại chuyện này đi nhiều trợ thủ hơn nữa cũng vô dụng, các ngươi đi trợ uy trừ nhiễu loạn tâm thần của hắn còn có tác dụng gì."

Thanh Sơn đệ tử nghe lời này có chút bất đắc dĩ, nghĩ thầm cho dù như thế, cũng có thể đi xem một chút a.

Phải biết rằng hôm nay kỳ chiến thắng bại cũng không phải là chuyện riêng của Tỉnh Cửu, cũng không chỉ là chuyện của Thần Mạt phong, mà liên quan đến danh vọng cả Thanh Sơn kiếm tông.

"Ta biết các ngươi đang suy nghĩ gì, sau đó Tỉnh Cửu tiến vào đến quyết chiến cuối cùng, lại đi cũng không muộn."

Nam Vong đi tới trên thềm đá, nhìn về dãy núi phương xa nói: "Nếu như vừa mới bắt đầu hắn đã thua... Vậy chúng ta cần gì đi?"

Các đệ tử càng cảm thấy bất đắc dĩ, nghĩ thầm chẳng lẽ sư thúc ngươi thật sự cho là Tỉnh Cửu có thể chiến thắng nhiều kỳ đạo cao thủ như vậy, cuối cùng đi tới trước mặt Đồng Nhan?

Nam Vong biết các đệ tử đang suy nghĩ gì, nói: "Không thể nào? Tại trước lúc hắn chiến thắng Cố Hàn, chặt đứt phi kiếm của Quá Nam Sơn, các ngươi chẳng lẽ cảm thấy có thể phát sinh ư?"

Các đệ tử nghe vậy giật mình, nghĩ thầm quả thật như thế, đối với Tỉnh Cửu sinh ra chút ít lòng tin.

...

...

Kỳ Bàn Sơn hơi có xôn xao, tiếng nghị luận vang lên, vô số tầm mắt hướng nơi nào đó nhìn tới.

Thấy nữ tử trên sơn đạo, Cốc Nguyên Nguyên làm sao còn có vẻ bất cần lúc trước, vẻ mặt khẩn trương chí cực, lầm bầm lầu bầu.

"Đông nhi sư muội làm sao cũng tới? Nàng sẽ vào đình sao?"

Hắn khẩn trương từ vừa hi vọng đối phương có thể tham gia Mai Hội kỳ chiến, có thể có cơ hội tiếp xúc thật nhiều, vừa không hy vọng đối phương bởi vì thua mình mà bị thương tổn.

Nữ tử kia chính là Mai Hội cầm chiến thứ nhất, Thủy Nguyệt Am Quả Đông.

Tỉnh Cửu ở bên dòng suối ngắm nước, nghe cái tên xuất hiện trong tiếng nghị luận, xoay người nhìn tới.

Quả Đông dung nhan quả nhiên tầm thường như trong truyền thuyết như vậy, ánh mắt cũng không đặc dị, chỉ có lỗ mũi phong long có chút để người chú ý.

Nhưng không biết tại sao, vị thiếu nữ bình thường này lại làm cho Tỉnh Cửu nhìn thời gian rất lâu, hơn nữa hắn nhìn rất chân thành.

Triệu Tịch Nguyệt cũng nhìn, sau đó nhớ lại ngày đó ở phía sau Mai Viên nghe được tiếng đàn.

...

...

Kỳ Bàn Sơn xôn xao tái khởi, tiếng nghị luận càng lớn chút ít, bởi vì người của Trung Châu Phái đến.

Sơn phong phất động lụa trắng, để cho bên trong gương mặt thanh lệ trở nên càng thêm sinh động, rõ ràng không có bất kỳ mùi thơm, rất nhiều người phảng phất lại ngửi thấy được.

Ở vòng vây của đồng môn, cô gái kia ở trên sơn đạo chậm rãi đi tới, thân thủ cùng khí chất cũng cực kỳ nhu nhược, lượn lờ như khói.

Nhìn hình ảnh này, Sắt Sắt hừ nhẹ một tiếng, không nói gì.

Nàng là con gái của tông chủ Huyền Linh Tông, Bạch Tảo là Trung Châu Phái Chưởng môn chi nữ, nếu khiến người nhìn nàng không thích, ai biết sẽ dẫn phát chuyện như thế nào?

Nàng còn nhỏ tuổi, nhưng ở trường hợp này vẫn biết phân tấc.

Lạc Hoài Nam vẫn không đến.

Sương mù khẽ nhúc nhích, hai đạo thân ảnh xuất hiện, Đồng Nhan cùng Hướng Vãn Thư đồng thời đi lên sơn đạo.

Làm nhân vật chính của Mai Hội kỳ chiến, hắn đương nhiên trình diện cuối cùng.

Vô số tiếng hành lễ trước sau vang lên.

Cùng Tỉnh Cửu, Triệu Tịch Nguyệt lúc trước đãi ngộ bất đồng, lần này vô luận cùng Trung Châu Phái quan hệ thân sơ, mọi người đều hướng Đồng Nhan thăm hỏi.

Không phải kính ý đối với Trung Châu Phái, chẳng qua là đối với hắn người này.

Đồng Nhan kỳ đạo tài nghệ cao khó có thể hình dung, mấy năm khó có một bại, vài ngày trước liên tiếp đánh bại Triều Ca thành cao thủ, lần nữa chứng minh địa vị vô địch trên đời của chính mình. Nếu như chẳng qua là như vậy cũng thôi, trọng yếu hơn, hắn lấy cờ nhập đạo, lại lấy đạo nuôi cờ, chỉ bằng một người liền đem Triêu Thiên Đại Lục kỳ đạo tài nghệ đẩy tới độ cao trước nay chưa có.

Giống như Kính Tông Tước Nương, Nhất Mao Trai Thượng Cựu Lâu, Phong Đao Giáo Cốc Nguyên Nguyên,các kỳ đạo danh gia tuổi trẻ, ở kỳ đạo của hắn tư tưởng và phong cách ảnh hưởng, chỉ dùng ngắn ngủn mấy năm, kỳ đạo thành tựu đã sớm vượt qua chút ít danh thủ quốc gia trên thế gian cùng với tu hành giới tiền bối, thậm chí có thể nói, để tại thời đại nào trình độ của bọn hắn cũng có thể quét ngang cùng thế hệ, nhưng bọn họ dù tài năng như thế bây giờ chỉ có thể đuổi theo cước bộ của Đồng Nhan.

Lấy kỳ đạo bàn về, Đồng Nhan tuyệt đối có thể được xưng tụng tung hoành cổ kim, đối với bình thành Thánh.

Hôm nay người tu đạo tới Kỳ Bàn Sơn, tuyệt đại đa số cũng là người giỏi cờ, người biết cờ, đối với nhân vật như thế có thể nào không để cho kính ý cao nhất?

Đồng Nhan hướng trên núi đi tới.

Vô số tầm mắt tùy theo mà động.

Hắn đi qua biển trúc, rừng tùng, hoa dại, đi tới phiến đất trống trên núi.

Nơi này có ba cái đình, trong đình có ba người.

Trừ Đồng Nhan cùng với một người khác ra, thế gian kỳ đạo thực lực mạnh nhất ba người.

...

...

"Ngươi rốt cuộc đã tới."

Thượng Cựu Lâu đã sớm buông xuống quyển sách trong tay, trong ánh mắt nhìn Đồng Nhan tràn đầy tâm tình nóng bỏng rất ít thấy ở Nhất Mao Trai đệ tử.

Trải qua hai kỳ Mai Hội, hắn một lần tiến vào bốn vị trí đầu, một lần tiến vào mười sáu vị trí đầu, cũng là thua trong tay Đồng Nhan.

Nếu nói ai muốn chiến thắng Đồng Nhan nhất ở trên Mai Hội, trừ vị kia nhất định là hắn.

Đồng Nhan dừng bước, nhìn hắn hỏi: "Ngươi đang ở đây chờ ta?"

Thượng Cựu Lâu hít một hơi thật sâu, nói: "Không sai, lần này ta nhất định phải thắng ngươi."

Đồng Nhan nói: "Viết viết vẽ tranh loại chuyện này chỉ cần khổ luyện có thể làm tốt nhất, cho nên đệ tử trong trai các ngươi am hiểu, nhưng đánh cờ cần thiên phú, làm sao ngươi có thể thắng ta?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như Chụp hình máy tính nhanh gọn trên Windows và macOS, mo doc file dwg online khong can phan mem chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status