Đại đạo triều thiên

Quyển 3 - Chương 32: Đá ngầm đấu kiếm


Đồng Lư không nói gì, thần sắc hờ hững.

Bỗng nhiên, kiếm quang chớp động.

Phi kiếm tự đá ngầm phương xa bay trở về, mang theo nước đọng, không có máu.

Liễu Thập Tuế đứng tại trên đá ngầm đã biến mất.

Đồng Lư thầm vận kiếm quyết, không khí trước người có chút biến hình, dưới chân bọt màu trắng đột nhiên biến mất, hắn cũng biến mất theo.

Xùy một tiếng vang nhỏ, trên đá ngầm trước kia mà hắn đứng xuất hiện một đạo vết tích khắc sâu.

Nước biển xanh lam tại bên trong đá ngầm phun trào, bọt nước lăn lộn, trong khe hở thỉnh thoảng phun ra cột nước, mùi tanh có chút nặng.

Đồng Lư cùng Liễu Thập Tuế không biết trốn ở nơi nào, chuẩn bị lần xuất kiếm tiếp theo.

Đến cảnh giới bây giờ của bọn hắn, đã rất khó dùng mắt thường nhìn thấy phi kiếm của nhau, chiến đấu tự nhiên cũng biến thành càng thêm hung hiểm, thường thường chỉ ở một kiếm

Lúc Thanh Sơn thử kiếm, chư phong đệ tử đấu kiếm sẽ có vẻ như vậy đặc sắc, truy kích không ngừng, đó là bởi vì song phương hiểu quá rõ lẫn nhau, mà lại không phải sinh tử chi tranh.

Trận kiếm tranh của Đồng Lư cùng Liễu Thập Tuế hôm nay lại là sinh tử lập kiến.

Lúc trước bọn hắn riêng mình một kiếm nếu như không thất bại, lúc này bên trong đá ngầm bọt nước cũng đã bị nhuộm thành màu đỏ.

Thời gian chậm rãi trôi đi, nước biển cọ rửa đá ngầm, phát ra thanh âm oanh minh, thân ảnh của hai người từ đầu đến cuối không hề xuất hiện.

Thân là kiếm tu, việc đầu tiên cần phải làm là ẩn tàng hành tung của chính mình, tựa như lúc trước Triệu Tịch Nguyệt giết Lạc Hoài Nam.

Phía dưới khối đá ngầm nào đó, tia sáng lờ mờ, rất khó thấy vật, trên vách đá khắp nơi đều là rêu xanh cùng vỏ sò.

Đồng Lư đứng ở bên trong, nhắm mắt lại, tùy ý nước biển rơi vào trên mặt cùng trên thân, không có bất kỳ phản ứng, hô hấp giãn cách kéo dài phảng phất muốn đình chỉ.

Phi kiếm của hắn Linh giai cực cao, tên là Tây Lãnh, lúc này đang giấu ở bên trong phiến bọt nước như tuyết kia, tùy thời chuẩn bị xuất kích.

Ngoài mấy trăm trượng phía sau một khối đá ngầm khác, Liễu Thập Tuế nhắm mắt lại, khoanh chân ngồi trong biển.

Đỉnh đầu của hắn cách mặt biển ước chừng vài thước.

Kiếm của hắn chẳng biết đi đâu.

Tại trong tiếng sóng biển, bọn hắn rất khó nắm được tiếng tim đập cùng khí tức của đối phương, từ đó xác định vị trí của đối phương, chỉ có thể tản ra kiếm thức đi tìm, nhưng như vậy cũng rất dễ dàng bị đối phương nắm lấy xác định vị trí của mình, cho nên cuối cùng vẫn muốn nhìn xem kiếm của ai nhanh hơn.

Đồng Lư bỗng nhiên báo động trong lòng, mở to mắt, hướng bên cạnh tránh đi.

Xoạt một thanh âm vang lên, vai trái của hắn xuất hiện một vết máu.

Khối đá ngầm kia bị chém ra một vết nứt, rêu xanh cùng vỏ sò biến thành mảnh vỡ bay lên, sau đó rơi vào trong biển.

Kiếm của Liễu Thập Tuế đúng là một mực giấu ở trong biển!

Đồng Lư không ngờ Thanh Sơn khí đồ này đúng là âm hiểm như thế, nhưng không sợ chút nào, kiếm nguyên vận nhanh, hai ngón khép lại hướng phía nơi nào đó trong biển xa xa một chỉ.

Tây Lãnh kiếm phá không mà đi, mặt biển sinh ra một vệt trắng, bọt nước tóe lên, khí thế cực kì kinh người.

Tây Hải kiếm phái Ẩn Triều kiếm pháp!

......

......

Kiếm quang chớp động.

Trên mặt biển bắn lên mấy chục dòng nước chảy xiết màu trắng.

Đá ngầm bị cắt nát, sau đó bay lên, như mưa bay ngược.

Đồng Lư lướt lui lại hơn mười trượng, nhìn chằm chằm đạo thân ảnh phương xa, nghiêm nghị quát: "Ngươi học kiếm pháp này từ nơi nào!"

Hắn lúc trước xác định vị trí của Liễu Thập Tuế, không chút do dự vận dụng một chiêu uy lực lớn nhất bên trong Ẩn Triều kiếm pháp.

Không ngờ đối phương vậy mà đã sớm chuẩn bị, lại có thể phán đoán ra kiếm lộ của mình, dễ như trở bàn tay đón đỡ!

Liễu Thập Tuế toàn thân ẩm ướt, sắc mặt tái nhợt, hẳn là chân nguyên hao tổn cực lớn, nhìn tựa như quỷ nước từ trong biển bò ra.

Mấy tiếng kiếm minh thanh thúy vang lên quanh người hắn, trong không khí tràn đầy trong hơi nước, xuất hiện mấy đám khí lưu.

Những khí lưu kia là vết tích hai đạo phi kiếm tướng trảm.

Hắn không trả lời câu hỏi của Đồng Lư, cách hơn trăm trượng khoảng cách đấm ra một quyền, trên quyền lượn lờ yêu hỏa màu đen!

Vô luận là nước biển hay là bọt nước dưới đá ngầm, trong nháy mắt bị bốc hơi, biến thành một đạo bạch long, đánh phía thân thể của Đồng Lư.

Đồng Lư biết đây chính là tà công của Huyết Ma Giáo, còn có uy lực của yêu đan chi hỏa, thần sắc hơi lạnh, gọi về Tây Lãnh kiếm, trước người liên tục bày ra ba đạo màn kiếm.

Ba ba ba ba tiếng nhẹ vang lên, ba đạo màn kiếm liên tục bị phá!

Đồng Lư kêu lên một tiếng đau đớn, trùng điệp ngã sấp xuống bên trong đá ngầm, ngực hơi lõm, khóe môi chảy máu, đúng là bị trọng thương.

Liễu Thập Tuế sắc mặt càng thêm tái nhợt, một kích cuồng bạo như thế tiêu hao quá nhiều yêu hỏa cùng chân nguyên.

Hắn đang chuẩn bị truy kích, đột nhiên cảm giác được có chút không đúng, nhìn thoáng qua chân trời, không chút do dự ngự kiếm mà đi.

Yêu hỏa màu đen hướng bốn phía lan tràn, nước biển sôi trào, sương trắng như mây, sau khi tiêu tán, đã không nhìn thấy thân ảnh của hắn.

Mấy đạo kiếm quang đáp xuống bên trên đá ngầm.

Tây Hải kiếm phái đệ tử đã đến.

Cầm đầu là một vị trưởng lão Du Dã cảnh.

Nhìn Đồng Lư trên đá ngầm, mấy tên đệ tử kinh hô sư huynh, mau chóng tới cứu trợ.

Vị trưởng lão Du Dã cảnh kia cảm thụ được trong không khí lưu lại yêu hỏa khí tức, khẽ nhíu mày nói: "Là ai?"

Đồng Lư được mấy tên Tây Hải kiếm phái đệ tử đỡ dậy, nói: "Là Liễu Thập Tuế."

Nghe được cái tên này, vô luận là vị trưởng lão kia hay là mấy tên đệ tử đều có chút chấn kinh.

Đồng Lư ra hiệu sư đệ không cần đỡ mình, nhìn bốn phía đá ngầm vỡ vụn, cá chết nổi trôi khắp nơi, ánh mắt lóe lên một vòng tàn khốc.

"Lần này hắn trốn không thoát."

Bắt đầu từ khi nhìn thấy lá thư này, hắn đã bắt đầu suy đoán là ai muốn ước chiến với mình.

Mặc dù hắn không nghĩ tới lá gan Liễu Thập Tuế sẽ lớn đến như thế, nhưng đáp án này cũng không quá mức nằm ngoài dự liệu của hắn.

Nơi này là bên ngoài Hải Châu Thành, là khu vực của Tây Hải kiếm phái, hắn trước đó ở ngoại vi sắp đặt, đương nhiên sẽ không để cho Liễu Thập Tuế đào tẩu.

Nhưng chuyện kế tiếp ngoài dự kiến của Đồng Lư.

Tây Hải kiếm phái đem bốn phía Hải Châu Thành toàn bộ phong cấm, phái ra rất nhiều đệ tử tìm kiếm, y nguyên không thể phát hiện vết tích của Liễu Thập Tuế.

Hắn tựa như một con quỷ, cứ như vậy biến mất không căn cứ.

......

......

Ngoài Hải Châu Thành có một mảnh mây quanh năm không tiêu tan, hoặc phải nói là một đoàn mây.

Bởi vì đoàn mây này rất dày, từ dưới nhất xuôi đến chỗ cao nhất nói không chừng cao ngàn trượng.

Ngay cả phổ thông bách tính bên trong Hải Châu Thành đều biết, trong mây ẩn giấu một ngọn núi, trên núi có vô số lầu các cung điện.

Bên trong Hải Châu Thành thường xuyên có thể nhìn thấy bách tính quỳ trên mặt đất, đối đoàn mây kia lễ bái không ngừng.

Đây chính là Vân Đài.

Tại chỗ sâu nhất của Vân Đài, có một gian phòng phi thường an tĩnh.

Ánh sáng từ ngoại giới rất khó đến được nơi đây, cho nên trên vách đá khảm nạm rất nhiều dạ minh châu, tia sáng mềm mại, rất thích hợp để đọc sách.

Có lẽ bởi vì nguyên nhân này, trên kệ bên trong gian phòng xếp đầy thư tịch, trên bàn cũng chất đầy quyển trục dài ngắn không đồng nhất.

Liễu Thập Tuế ngồi sau bàn, thỉnh thoảng cầm lấy một cái quyển trục mở ra, thần sắc nghiêm túc thẩm duyệt, sau đó tay phải chấp bút tại trên tờ giấy trắng ghi chép điều gì.

Ai có thể ngờ tới, Bất Lão Lâm thần bí thì ra ẩn thân tại Vân Đài trọng địa của Tây Hải kiếm phái.

Khó trách vô luận chính đạo tông phái cùng triều đình tìm hơn trăm năm, từ đầu đến cuối không tìm thấy Bất Lão Lâm ở nơi nào.

Khó trách Liễu Thập Tuế giết chết Trung Châu thủ đồ Lạc Hoài Nam, bị Trung Châu cùng Thanh Sơn treo thưởng đuổi bắt, y nguyên có thể an an ổn ổn sống đến bây giờ.

Khó trách Đồng Lư đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, Tây Hải kiếm phái tìm kiếm bốn phía, y nguyên để hắn dễ dàng chạy trốn.

Bên trong gian phòng tia sáng khẽ biến.

Liễu Thập Tuế nhìn về phía nam tử trung niên bỗng nhiên xuất hiện tại trong tĩnh thất.

Nam tử trung niên mặc áo bào đen cực hoa mỹ, trời sinh quý khí.

Chính là Tây Vương Tôn.

Liễu Thập Tuế đứng dậy hành lễ.

Tây Vương Tôn nhìn hắn, thần tình lạnh nhạt nói: "Đã bị thương, nên nghỉ ngơi, những hồ sơ này nhất thời cũng chỉnh lý không xong, cần gì phải gấp gáp."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau cho be gai, cach doi ten fanpage facebook chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status