Đại đạo triều thiên

Quyển 3 - Chương 60: Tỉnh Cửu kể chuyện


Thanh Sơn hai đại Thông Thiên cảnh đều tới.

Tây Hải kiếm phái có thể như thế nào?

Ngoài trăm dặm vị Thông Thiên cảnh đại vật kia đưa ra phản ứng của mình.

Bờ biển sinh ra một kiếm.

Đạo kiếm quang này so sánh với lúc trước càng thêm sáng ngời, càng thêm kinh người, dường như muốn chiếm thiên địa uy thế, như côn bằng gió lốc mà lên, rất nhanh đã xuyên qua hư cảnh, cho đến biến mất mất tích, hẳn là tiến vào lôi vực.

Chẳng lẽ Tây Hải Kiếm Thần chuẩn bị sử dụng kiếm dẫn tới thiên lôi, mạo hiểm thiên đại hiểm nguy một mình chiến hai vị Thông Thiên?

Vô số tầm mắt nhìn về sâu trong bầu trời đêm.

Người tu hành mang theo các loại tâm tình, khẩn trương chờ đợi đạo kiếm quang này xuất hiện lần nữa.

Nguyên Kỵ Kình đứng ở trên lưng kình, chắp tay nhìn bầu trời đêm, trầm mặc không nói.

Phong tuyết mưa sa đều dừng lại, tinh quang lại đến, đạo thân ảnh cao lớn đứng ở trong hư cảnh kia cũng không có động tác gì.

Nguyên Kỵ Kình đang chờ cái gì? Thanh Sơn chưởng môn chân nhân đang chờ cái gì? Tại sao bọn họ không đề cập tới xuất thủ trước?

Bố Thu Tiêu trong lòng khẽ động, nhìn về Tây Vương Tôn cách mấy trăm trượng bị bóng kiếm trói chặt.

Tây Vương Tôn thương thế rất nặng, sắc mặt tái nhợt, lại như cũ vẫn duy trì uy nghiêm, chẳng qua ánh mắt nhìn trong bầu trời đêm không hề sâu thẳm nữa, mà là tràn đầy châm chọc ý vị.

Bố Thu Tiêu bỗng nhiên đã hiểu, hướng về phía người tu hành bên cạnh quát lên: "Lui xa một chút!"

Tiếng nói vừa dứt.

Đạo kiếm quang kia tái nhập nhân gian.

Tê một thanh âm vang lên.

Thiên không phảng phất bị cắt ra một đường vết rách.

Một đạo kiếm quang tựa như tia chóp, cùng tinh quang trút xuống mà rơi cùng nhau rơi xuống, chiếu sáng cả tòa Vân đài.

Vân đài bốn phía trong bầu trời đêm vang lên vô số tiếng kinh hô.

Bởi vì mọi người thấy được hình ảnh khó có thể tin.

...

...

Thanh Sơn rất an tĩnh.

Đại trận đã đóng, lôi quang trên đỉnh Bích Hồ phong biến mất mất tích, tự nhiên cũng không có cảnh sắc mưa sa như rót cho các nữ hài tử Thanh Dung phong ngắm nhìn.

Trừ Nam Vong Phong chủ còn có các trưởng lão, đệ tử bế quan tiềm tu, tất cả đệ tử Thanh Sơn Vô Chương cảnh trở lên đều đi Tây Hải.

Đệ tử Vô Chương cảnh trở xuống mặc dù không biết được cụ thể nguyên do sự việc, cũng đoán được hẳn là có đại sự phát sinh, hoặc là lo lắng, hoặc là khẩn trương bất an, căn bản không có lòng dạ nào luyện kiếm.

Cửu Phong tự nhiên an tĩnh, Thần Mạt phong cũng như thế, trừ thanh âm nước trà trong ấm sắt sôi trào, không còn thanh âm nào khác.

Tỉnh Cửu nằm ở ghế trúc, bưng chén trà, nhìn phương xa, thỉnh thoảng hớp một ngụm, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Triệu Tịch Nguyệt cùng Cố Thanh, Nguyên Khúc nhìn bóng lưng của hắn, liếc mắt nhìn nhau, sau đó lắc đầu, nghĩ thầm quả thật không biết hắn đang suy nghĩ gì.

Tây Hải bên kia thế cục rất khẩn trương, Liễu Thập Tuế dẫn phát đại sự này chỉ cần không trở lại Thanh Sơn, hẳn là rất nguy hiểm, vì sao Tỉnh Cửu không hề lo lắng?

Đó là bởi vì bọn hắn không biết được giao dịch giữa chưởng môn chân nhân cùng Tỉnh Cửu.

Tỉnh Cửu để cho Phất Tư Kiếm đi dị đại lục mời tới cự nhân bằng hữu quan sát quần đảo bị sương mù dày đặc bao phủ kia, chưởng môn chân nhân liền phải bảo đảm an toàn cho Liễu Thập Tuế.

Vị cự nhân kia từ Minh Tuyền bí cảnh cầm cây cổ thụ vạn năm, hiện tại đang quan sát phiến sương mù kia mà buồn ngủ rã rời.

Theo Tỉnh Cửu, có Liễu Từ để ý, còn có Bất Nhị kiếm cùng đóa hoa nhài kia, nếu như Liễu Thập Tuế còn xảy ra chuyện, vận khí của tiểu gia hỏa kia cũng thật sự quá tệ rồi.

Hắn đã quên vận khí của Liễu Thập Tuế từ trước đến giờ chưa ra hình dáng gì, hơn nữa không tính đến Liễu Thập Tuế rời khỏi Bất Lão Lâm không trực tiếp trở lại Thanh Sơn, mà lại đi lấy thanh kiếm kia.

Về phần thắng bại trong cuộc chiến giữa Thanh Sơn Tông cùng Tây Hải kiếm phái, hắn không quá quan tâm, bởi vì không cần lo lắng.

"Tại sao?"

Nghe được câu hỏi của Nguyên Khúc, Tỉnh Cửu đem chén trà đưa cho Cố Thanh, nói: "Bởi vì hai cái Thông Thiên so với một cái Thông Thiên thì nhiều hơn một cái Thông Thiên."

Đây là câu nói nhảm.

Cũng có thể nói là thường thức toán học ngay cả hài tử cũng cảm thấy nhàm chán.

Nói nhảm sở dĩ bị gọi là nói nhảm, bởi vì nó là điều không nói cũng hiểu.

Đạo lý không nói cũng hiểu, bình thường mà nói cũng không thể bàn cãi.

Toán học thường thức đơn giản nhất, cũng thường thường không...thể nào bác bỏ.

Nguyên Khúc sờ sờ đầu của mình, nghĩ thầm đúng là đạo lý này.

Cố Thanh thì có chút ngoài ý muốn, hỏi: "Chưởng môn chân nhân cùng kiếm luật đều đi?"

Triệu Tịch Nguyệt nghĩ thầm nếu không phải như thế, mấy năm trước vì sao Tỉnh Cửu cùng mình phải đi đem Bạch Quỷ đại nhân từ Bích Hồ phong mời tới.

Nghĩ tới chuyện này, nàng nhìn con mèo trắng kia một cái, đối với Tỉnh Cửu hỏi: "Tây Hải cũng có trấn phái thần thú, chúng ta đã từng gặp qua con phi kình kia."

Tỉnh Cửu nói: "Con phi kình này là một giả Thông Thiên, hơn nữa tên Nguyên Kỵ Kình đã khắc nó."

Cố Thanh ngây ngốc, suy nghĩ một chút mới hiểu được có ý gì, nhịn không được bật cười lên.

Nguyên Khúc vừa sờ sờ đầu của mình, nghĩ thầm điều này không có đạo lý sao?

Mèo trắng nằm bên vách đá nghe của bọn hắn nói chuyện, nghĩ thầm lời này thú vị, hơn nữa để ý tới, cái loại ngu dốt to con kia mà dám đánh đồng với mình ư?

Nó vươn ra hữu trảo đem Hàn Thiền kéo xuống xoay người ôm lấy, ngáp một cái.

Ngày xuân đã sâu, khí trời dần nóng, nó càng ngày càng thích ôm Hàn Thiền mà ngủ.

Về phần Hàn Thiền có nguyện ý hay không, Thần Mạt phong nên vì chuyện này hao phí mấy bình lãnh ngọc tủy, chưa bao giờ là vấn đề mà nó quan tâm.

"Ta vẫn cảm thấy không có đạo lý."

Cố Thanh đem chén trà của Tỉnh Cửu rửa, đã đổi trà mới, đưa tới trên tay của hắn, tiếp tục nói: "Đối với Tây Hải kiếm phái mà nói cho dù có chỗ tốt, nhưng cùng nguy hiểm so sánh lại là quá nhỏ, trừ phi bọn họ muốn thay đổi vận mệnh của cả tu hành giới."

Câu này nói chính là Tây Hải kiếm phái âm thầm khống chế Bất Lão Lâm.

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Rất rõ ràng, bọn họ chính là có mục đích này, nếu không bọn họ vĩnh viễn không cách nào vượt xa Thanh Sơn."

Rất nhiều năm trước, Tây Hải kiếm phái nhanh chóng quật khởi ở ven biển, từ đó về sau việc làm, ai đều có thể nhìn ra mục tiêu chính là Thanh Sơn Tông.

Vấn đề là Tây Hải kiếm phái địch ý hoặc là nói nguyện vọng mãnh liệt vượt xa Thanh Sơn từ đâu mà đến? Chỉ là bởi vì Tây Hải Kiếm Thần không cam lòng ở dưới người khác hay sao?

Triệu Tịch Nguyệt không cách nào trả lời vấn đề này, nhìn về Tỉnh Cửu.

Cố Thanh cùng Nguyên Khúc tầm mắt cũng rơi vào trên người Tỉnh Cửu.

Tỉnh Cửu cúi xuống uống trà, làm bộ như không biết.

Triệu Tịch Nguyệt ba người cứ như vậy nhìn hắn.

Đỉnh núi an tĩnh thời gian rất lâu.

Tỉnh Cửu đặt chén trà xuống.

Cố Thanh vội vàng nhận lấy.

Tỉnh Cửu có chút bất đắc dĩ, nói: "Câu chuyện này rất dài, nói ra quá mệt mỏi."

Nguyên Khúc phát ra một tiếng hoan hô, chạy vào động phủ, chuyển ra ba cái gấm đôn.

Triệu Tịch Nguyệt ý bảo chính mình không cần, để cho Tỉnh Cửu khẽ nhích vị trí, liền ngồi xuống trên ghế trúc.

Mèo trắng không có hứng thú, ôm Hàn Thiền tiếp tục ngủ.

Nó cũng biết những chuyện đã phát sinh này, cần gì nghe một lần nữa.

"Câu chuyện này bắt đầu là như vậy."

Tỉnh Cửu nói.

...

...

Rất nhiều rất nhiều năm trước, từ trên biển có tới một chiếc thuyền, trên thuyền chở đầy hương liệu, châu báu, tinh thạch, còn có một thiếu niên.

Người thiếu niên kia tên là Nam Xu, nghe nói là vương tử của một nước nhỏ tại Nam Hải, từ xa vạn dặm đi tới Triêu Thiên Đại Lục, chính là mộ danh muốn vào Thanh Sơn Tông, hắn tu hành thiên phú thật tốt, rất nhẹ nhàng đã tiến vào nội môn, ở trên thừa kiếm đại hội được chư phong tranh đoạt, hắn đều không muốn, nói chỉ nguyện bái Chưởng môn lúc đó là Đạo Duyên chân nhân vi sư, Đạo Duyên chân nhân nói hắn sát tính quá nặng, chớ nói thu hắn làm đồ đệ, chính là tu luyện Thanh Sơn chân kiếm cũng không thích hợp, nói muốn giới thiệu hắn đi Quả Thành Tự tu hành.

Nam Xu tự nhiên không muốn, dưới cơn nóng giận rời khỏi Thanh Sơn, chu du đại lục, gặp một chút thảm sự, tâm tính càng thêm cực đoan, sau đó hắn ở trên biển một hòn đảo nào đó, gặp phải kiếm tiên động phủ, đạt được truyền thừa, cảnh giới đột nhiên tăng mạnh, dùng hai trăm năm thời gian tu tới Thông Thiên cảnh đỉnh phong, có thể nói là một đời kiếm tiên. Sau lại hắn về đến đại lục, vì trả thù năm đó, giết rất nhiều Thanh Sơn đệ tử, lại càng mượn Minh Giới yêu vật tương trợ, thừa dịp Đạo Duyên chân nhân phi thăng đánh lén thành công.

Đạo Duyên chân nhân người bị thương nặng, phi thăng thất bại, trước khi chết dùng vạn vật nhất kiếm, cách mấy vạn dặm chặt đứt đạo thụ của Nam Xu, đồng thời khởi động Thanh Sơn đại trận chuẩn bị giết hắn, Nam Xu thấy sự không ổn, khởi động đại trận đem đảo nhỏ động phủ tự giam trong sương mù.

...

...

Tỉnh Cửu không biết kể chuyện xưa, từ ngữ không chút nào hoa lệ, tình tiết cũng không sinh động thú vị, nhưng Triệu Tịch Nguyệt cùng Cố Thanh, Nguyên Khúc nghe rất chân thành, sau đó rất giật mình.

Bọn họ dĩ nhiên biết Tỉnh Cửu nói tới ai.

Độn kiếm giả truyền thuyết vốn là Triêu Thiên Đại Lục tu hành giới nổi danh nhất chuyện xưa.

Bọn họ nay mới biết, thì ra là vị Nam Hải Thông Thiên Kiếm tiên kia cùng Thanh Sơn Tông có nhiều ân oán tình cừu như vậy, cũng lần đầu tiên biết tên của đối phương.

Đạo Duyên chân nhân là Thanh Sơn Chưởng môn rất nhiều năm trước, đổi bối phận tới tính hẳn là sư tổ của Thái Bình chân nhân cùng Cảnh Dương chân nhân, phi thăng thất bại sau đó chết đi, thì ra là chân thật nguyên nhân chính là tên Nam Hải Thông Thiên Kiếm tiên kia, khó trách Thanh Sơn Tông thề nhất định phải giết chết người này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như hoc cach chap nhan thay thich tam nguyen 2017, td1024 di dung nam ngoi deu nhu nhu bat dong những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status