Đại hoàn dư - Cho ta khuynh thất giang san

Quyển 3 - Chương 2

Cầm lấy ngọc bội, nhẹ nhàng xoay lại, Sở Lăng Thường thấy mặt sau của nó quả nhiên có khắc mấy hình thù kỳ quái, nhìn kỹ còn thấy có chút đáng sợ. Trên mặt ngọc bội là hình giao long hí phượng, nhưng từ phần trong suốt của ngọc bội kia là hình một con sói cực kỳ sống động, ánh mắt vô cùng hung hiểm tàn khốc, nhưng khiến người ta ấn tượng nhất chính là trên lưng con sói đó còn có đôi cánh, một đôi cánh màu đen hệt quái thú, khiến người ta nhìn qua đã thấy sợ hãi.

"Đó là một biểu tượng tín ngưỡng!” Sở Lăng Thường nhìn kỹ một hồi rồi mới nhẹ nhàng nói, “Ngọc, có nguồn gốc tự nhiên, hấp thụ tinh quang của nhật nguyệt mà thành. Phương Nam có nhuận ngọc, phương Bắc có hàn ngọc mà ngọc bội này chính là được làm từ một khối hàn ngọc thượng phẩm. Nếu đem so sánh giữa hai loại thì hàn ngọc phương Bắc có độ sáng hơn, cảm giác chạm tay vào mượt mà hơn nhưng người Hồ rất ít khi sử dụng chúng. Những nét điêu khắc trên ngọc bội cho thấy dấu hiệu của biểu tượng tín ngưỡng, tượng trưng cho chủ nhân của nó có thân phận cực kỳ tôn quý. Những biểu tượng tín ngưỡng này được phân thành ba loại, trong đó biểu tượng hình sói này là cao nhất, cho nên khối ngọc bội này cũng tượng trưng cho thân phận cao cao tại thượng của chủ nhân nó.”

Sở Lăng Thường có thể nhớ tới chuyện này là bởi khi còn ẩn cư nơi sơn cốc nàng đã từng đọc được một quyển sách cổ có đề cập đến những biểu tượng tín ngưỡng, cụ thể là biểu tượng con sói có đôi cánh này. Lúc đó, nàng còn cảm thấy kỳ quái, không hiểu sao con sói lại có đôi cánh như vậy. Nhưng trong Sơn Hải Kinh cũng từng nhắc tới một quái thú có hai cánh, trong đó còn ghi: Từ thời Hoàng Đế, nơi ở của người man di thường có dã thú. Vì e ngại những dã thú này nên trên các biểu tượng tín ngưỡng của họ thường khắc thêm đôi cánh, mang hàm ý hàng phục dã thú.

Người Hồ phương Bắc chưa bao giờ có tín ngưỡng sùng bái chó sói, sở dĩ họ chế thành biểu tượng tín ngưỡng như vậy cũng chỉ là tập quán truyền lại, hơn nữa trong xương cốt bọn họ vẫn luôn tiềm ẩn nỗi khao khát chinh phục những lực lượng siêu nhiên. Hiện nay người Hồ thanh thế càng ngày càng lớn, đương nhiên đã không còn e ngại dã thú nữa huống chi quốc thổ phương Nam. Tất cả những thư đó có thể minh chứng cho dã tâm của bọn họ một cách rõ ràng.

Trong lòng Sở Lăng Thường bất giác xẹt qua hình dáng cao lớn anh tuấn cùng nụ cười hờ hững tựa một linh hồn u tối của Hách Liên Ngự Thuấn. Có lẽ chỉ có hắn mới có thể đeo loại ngọc bội này.

“Ngọc bội chẳng qua cũng chỉ là vật trang sức mà thôi, sao lại có người nhàm chán tới mức đi khắc thêm biểu tượng tín ngưỡng như vậy?” Thanh Tụ cảm thấy kỳ lạ liền lên tiếng thắc mắc. Nhưng khi đầu ngón tay của nha đầu này chạm vào ngọc bội, trong lòng lại trào dâng một cảm giác lạnh lẽo u ám nên vội vàng đem ngọc bội lần nữa trả về tay Sở Lăng Thường. Dường như nhớ ra điều gì, Thanh Tụ lớn mật hỏi, “Tiểu thư vừa nói ngọc bội này thuộc về người Hồ, chẳng lẽ là Tả hiền vương tặng cho tiểu thư?”

“Nha đầu em đúng là nói quá nhiều rồi, muốn bị đánh sao?” Nàng khẽ quát lên, vẫn như trước không trả lời nghi vấn của Thanh Tụ.

Thanh Tụ chu cái miệng nhỏ nhắn, "Em chỉ là cảm thấy kỳ lạ thôi mà, thứ này cũng chẳng giống ngọc gì cả.”

Sở Lăng Thường biết tính của Thanh Tụ, không hỏi được rõ ràng chắc chắn trong lòng sẽ không thoải mái, mà chính nàng cũng không nói được rốt cục ngọc bội này có điểm gì không giống những ngọc bội thông thường khác, chỉ biết rằng nó không đơn giản là món đồ tùy thân bình thường mà thôi.

Còn đang mải nghĩ, chợt một giọng nói dịu dàng vang lên mang theo ý cười thản nhiên, “Người Hồ luôn coi trọng hàn ngọc, ngọc bội tùy thân nếu được điêu khắc biểu tượng tín ngưỡng càng có ý nghĩa lớn lao.”

Sở Lăng Thường cùng Thanh Tụ theo tiếng nói nhìn lại, hóa ra là Cảnh Đế. Hai người vội vàng cung kính tiến lên bái kiến, Thanh Tụ trực tiếp quỳ trên mặt đất vấn an.

Bởi Sở Lăng Thường luôn thích an tĩnh nên trong nội điện cũng không tăng thêm cung nữ hầu hạ, cho nên dù hoàng thượng tới cũng không có cung nữ thông báo. Thực hiển nhiên, Cảnh Đế cũng chỉ một mình đi tới đây, phía sau không hề dẫn theo tùy tùng hay thái giám thân cận.

Sở Lăng Thường không nghĩ tới Cảnh Đế sẽ đến nơi ở của mình, vội kêu Thanh Tụ chuẩn bị trà cùng điểm tâm ngon nhất, đốt thêm hương trong lò, đem tất thảy nghi vấn trong lòng áp chế xuống rồi nhẹ nhàng bước tới.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.1 /10 từ 4 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhất chẳng hạn như benh vien ma, mr bean va ao thuat rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status