Đại thợ rèn Tiểu Mật Đào

Chương 83



" Tiểu Đào nhà ngươi vừa mang theo a Huyên tới đây mua đồ ăn, chính là đã mua về rồi a, nàng không về nhà sao?" đại thẩm bán đồ ăn nói.

" vừa rồi có đi về một chuyến, sau lại đi ra thêm lần nữa, thời điểm giữa trưa, các người không thấy nàng sao?" Hoắc Trầm gấp đến mồ hôi đầy đầu, lại không rảnh lau đi.

" ngươi cũng đừng có gấp, buổi sáng hôm nay, họp chợ cũng không xảy ra chuyện gì, cũng không có người nào kì lạ, Tiểu Đào sẽ không có việc gì đâu. Hay là có thể về nhà mẹ đẻ rồi không?" đại thẩm hảo tâm an ủi nói.

Hoắc Trầm nghe đến đây mày đang nhíu chặt liền giãn ra một ít, trên trấn có rất nhiều nhà cãi nhau, nàng dâu liền giận dỗi đi về nhà mẹ đẻ. Đã thành thân hai năm, hắn cùng Tiểu Đào chưa lần nào to tiếng với nhau, mỗi lần về nhà mẹ đẻ đều là cùng đi, cho nên, hắn không có kinh nghiệm ở phương diện này.

Nếu thật sự về nhà mẹ đẻ thì tốt rồi, ít nhất Tiểu Đào cũng không có chuyện gì ngoài ý muốn, dỗ được nàng thì tốt rồi. Hoắc Trầm không hề trì hoãn, chạy nhanh về hướng Điền gia thôn, sau lưng ướt đẫm mồ hôi.

Điền gia mới cơm nước xong, tính toán xuống ruộng đào khoai lang đỏ, Điền Mãn Thương, Diệp thị đang lấy bao tải cùng xẻng, Anh Tử xách rổ theo sau. Vừa muốn đi ra cửa, liền thấy Hoắc Trầm đầu đầy mồ hôi chạy vào, thở hổn hển vội vàng hỏi: " Tiểu Đào về đây phải không a?"

Diệp thị sửng sốt, chưa từng thấy qua hắn có biểu tình nôn nóng như vậy, buông đồ trong tay đi đến đón: " có về nhà, a Huyên cũng có ở trong phòng, chúng ta đang muốn đi đào khoai lang đỏ, Tiểu Đào ở trong phòng xem Tùng Nhi cùng a Huyên chơi."

Hoắc Trầm lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Tiểu Đào không có việc gì liền tốt rồi....

Hắn bước nhanh đi vào nhà chính, rẽ sang bên trái, lập tức đi tây phòng. Nhưng chân trước vừa mới bước qua bậc cửa, liền nghe thấy Tiểu Đào lạnh giọng quát: " đi ra ngoài, ai cho ngươi tiến vào."

Hoắc Trầm khựng lại, biểu tình cô đơn, thấp giọng nói: " Tiểu Đào...ta sai rồi, nàng tha thứ cho ta được không?"

Tiểu Đào che kín tai :" ta không nghe, ngươi đi ra ngoài, ta không muốn gặp ngươi."

Diệp thị đi theo vào liền kinh ngạc, từ lúc thành thân đến giờ, hai người vẫn luôn ngọt ngào, cãi nhau giống như hôm nay chính là lần đầu.

Vừa rồi thời điểm Tiểu Đào về nhà, sắc mặt không tốt lắm, bà hỏi, Tiểu Đào chỉ nói, cõng a Huyên đi đường xa như vậy có chút mệt mỏi, hiện tại xem ra là phu thê cãi nhau.

" Tiểu Đào, có chuyện gì thì hảo hảo nói, Đại Trầm đối với con rất tốt, con còn muốn như thế nào nữa? đều đã làm nương rồi, sao có thể tùy hứng như vậy nữa?" Diệp thị cảm thấy Hoắc Trầm làm chuyện gì phải xin lỗi nữ nhi, khẳng định là Tiểu Đào lại giở tính tình ra.

" nương, việc này nương đừng quản, muốn đi đào khoai lang liền đi nhanh đi." Tiểu Đào cũng không nhìn Hoắc Trầm nói.

Hoắc Trầm thấy Tiểu Đào vẫn đang phát hỏa, cũng không giải thích thêm, khẽ thở dài, nói với Diệp thị: " nương, Tiểu Đào hôm nay tâm tình không tốt, còn chưa có ăn trưa đâu, con cùng cha đi đào khoai lang, ngài ở lại làm chút cơm cho nàng đi."

Hoắc Trầm nói xong, liền rời đi, khiêng xẻng lên, cầm lấy bao tải liền đi ra ngoài. Diệp thị vội vàng đuổi theo: " Đại Trầm, có phải con cũng chưa ăn cơm đúng không, đừng vội xuống ruộng, ăn cơm trước rồi nói sau."

" nương, con đã ăn qua, Tiểu Đào và a Huyên còn chưa có ăn, nương đừng để ý con, giúp con chiếu cố Tiểu Đào cùng a Huyên là được."

Hoắc Trầm kiên quyết không chịu ăn cơm, Tiểu Đào vẫn còn đang tức giận, hắn còn ăn cái gì, không nuốt trôi được cơm xuống. Đói bụng lại đi làm việc một buổi sáng, Tiểu Đào đau lòng không biết chừng còn có thể tha thứ cho hắn.

---

Cả một buổi chiều Hoắc Trầm ra sức làm việc, có cô gia cường tráng hữu lực giúp việc, Điền Mãn Thương liền nhẹ nhàng không ít. Tới lúc hoàng hôn, khoai lang đỏ đã được đào xong hết, tràn đấy trong hai bao tải to để trên xe ba bánh, Hoắc Trầm đẩy trở về.

Điền Mãn Thương vừa lau mồ hôi vừa nói: " Đại Trầm, con đến lúc này, chúng ta liền hưởng phúc a. bằng không hôm nay liền không xong được việc, ngày mai cũng không nhất định xong a, chẳng qua, làm con đi theo ăn mệt rồi."

Hoắc Trầm nói: " chút mệt này cũng không tính là gì, về sau có những việc như thế này liền nói cho con biết, đừng làm Tiểu Anh tử mệt muốn chết a."

Hắn quay đầu nhìn về phía Anh tử, đúng lúc Anh tử cũng đang nhìn hắn: " tỷ phu, huynh tốt như vậy, đại tỷ ta sao lại tức giận với huynh?"

Nói trúng tâm sự của hắn, Hoắc Trầm không thể không ngẫm lại, nếu lát nữa Tiểu Đào còn không chịu tha thứ cho hắn thì làm sao bây giờ? Ba người rơi vào trầm mặc, bỗng nhiên 'ùng ục' một tiếng vang lên, giống như âm thanh đói bụng.

Điền Mãn Thương không biết nên khuyên giải chuyện cãi nhau với con gái cùng con rể, nghe thấy tiếng động này giống như cứu tinh, trêu chọc Anh tử: " Anh tử, con vẫn đói bụng sao? tỷ phu của con đối tốt với con như vậy, chúng ta đem khoai lang đưa cho hắn được không?"

Anh tử giơ khuôn mặt nhỏ lên, nghiêm túc nói: " không phải bụng của con kêu, con trưa nay ăn rất no, hiện tại một chút cũng không đói bụng."

Hai cha con chuyển ánh mắt sang nhìn Hoắc Trầm. Hoắc Trầm xác thật đói bụng, giờ phút này cũng không giấu diếm nữa, cúi đầu nói: " buổi sáng chọc Tiểu Đào tức giận, trong lòng không yên nên trưa ăn không vô, bây giờ bụng đã không còn gì nữa rồi."

" ai, con a, như thế nào còn không nói sớm. Đói bụng lại làm việc tốn sức cả buổi trưa như vậy, khó chịu lắm." Điền Mãn Thương mặt mũi đau lòng nói, khi nói chuyện đã về tới cửa nhà, ông bước nhanh lên vài bước vào cửa, hướng vào bên trong gọi: " nương bọn nhỏ, mau nấu cơm, Đại Trầm còn chưa có ăn cơm trưa đâu, lại làm việc cả buổi trời. Mệt hắn thân thể tốt, đổi thành người khác đã sớm ngã ra rồi."

Diệp thị đang đo kích cỡ của a Huyên, muốn làm cho ngoại tôn nữ một bộ quần áo bông, cách cửa sổ nghe thấy lời này, vội vàng buông vải bông đáp: " tới đây, ta lập tức đi làm."

Đi tới cửa, lại nhìn Tiểu Đào đang trầm mặc không nói lời nào: " con a, đứa nhỏ này thật sự cấp chết người, hỏi con nhiều lần như vậy cũng không nói có chuyện gì, ta nhìn thấy là con vô cớ gây sự thì có, nam nhân tốt như Đại Trầm tìm đâu được nữa. không được giở tiểu tính tình ra nữa, lát nữa cơm nước xong liền cùng hắn đi về nhà đi."

Tiểu Đào ngồi trên giường đất, nhìn Điền Tùng ngồi chơi cùng a Huyên, căn bản không nghe thấy mấy lời này. Diệp thị bất đắc dĩ thở dài, đang muốn đi ra ngoài, liền thấy Hoắc Trầm đã đi tới cửa, hắn thành thành thật thật gọi một tiếng nương, mắt lại trông mong mà nhìn Tiểu Đào: " Tiểu Đào, chúng ta về nhà đi. Ta muốn ăn mì trường thọ nàng làm, nàng đã hứa với ta."

Diệp thị ngẩn người: "hôm nay là sinh thần con a, sao không nói sớm, ta hiện tại đi cán bột làm mì."

Tiểu Đào không nhìn hắn, cũng không nói lời nào, a Huyên cả một buổi trưa cũng không được nhìn thấy cha, có chút nhớ hắn, hiện tại nhìn thấy cha liền hướng cửa bò tới: " cha, cha..."

Hoắc Trầm nhìn thấy con gái bảo bối đang hướng tới phía mình bò tới, vui mừng cười, cố ý lơ đi lệnh cấm cửa của Tiểu Đào, chạy lên hai bước, bế tiểu a Huyên lên, hôn lên mặt nhỏ của bé một cái: " con gái ngoan, bảo bối của cha."

A Huyên vươn tay nhỏ ôm cổ cha, cọ tới cọ lui trên cằm hắn, Hoắc Trầm bị tóc tơ mềm mại của bé cọ có chút ngứa, thấp giọng cười.

Tiểu Đào quét mắt nhìn hai cha con đang thân mật ôm ôm, bất đắc dĩ thở dài, lạnh giọng nói: " ta hỏi ngươi, ngươi cuối cùng là có cho nàng ta tiền không?"

Hoắc Trầm cúi đầu, dùng con gái che đi bộ mặt chột dạ của mình, xuyên qua khe hở nhìn sắc mặt Tiểu Đào, thành thật đáp : "cho."

" vậy tại sao ngươi lại gạt ta nói chưa cho?" giọng Tiểu Đào lại cao lên mấy độ.

" ta sợ nàng giận, sợ nàng hiểu lầm." Hoắc Trầm cổ rụt lại càng thấp, hận không thể trốn sau con gái.

" ngươi gạt ta, ta liền không tức giận?" Tiểu Đào dứt khoát trừng mắt nhìn hắn.

Hoắc Trầm không dám nói lời nào, cũng không biết nói cái gì mới tốt, liền ôm chặt con gái, tùy ý để a Huyên chơi đùa tóc hắn. Tiểu Đào thấy hắn không nói lời nào, càng tức giận, xỏ giày đi xuống giường, đoạt lấy a Huyên: " về sau không cần gọi hắn là cha nữa, hắn sắp thành cha người khác rồi."

Không còn con gái chống đỡ, Hoắc Trầm tay chân càng luống cuống, ngập ngừng nói: " không có, ta chỉ có một hài tử là a Huyên thôi."

" sao lại không, ngươi gạt ta cho người khác tiền, để cho người ta tiền đi nuôi con. ngươi biết nàng ta nói như thế nào sao? nàng ta nói ngươi không dám không cho, nói về sau còn tìm ngươi lấy nữa, còn muốn ngươi hưu ta kìa, để con trai nàng ta sửa thành họ Hoắc. được, vậy ngươi liền hưu đi." Tiểu Đào càng nói càng tức giận.

" ta không." Hoắc Trầm không chút do dự đã mở miệng nói, nghiêm túc nhìn Tiểu Đào: " ta vĩnh viễn đều không hưu nàng, kiếp sau cũng sẽ không. Tiểu Đào, ta vốn không tính cho nàng ta tiền, nàng ta ôm chân ta không buông, ta sợ nàng quay về nhìn thấy hiểu lầm, liền ném cho nàng ta chút tiền, để nàng ta sau này đừng dây dưa ta. Thật ra...thât ra ta ném tiền xong liền hối hận, nhi tử nàng ta bị bệnh, cũng không nên tới tìm ta mượn tiền, muốn mượn đến tìm nhà khác mượn đi. Tiểu Đào nàng yên tâm, về sau, ta sẽ không bao giờ để ý đến nàng ta, nàng ta nếu dám lại gần, ta liền đánh nàng ta đi khỏi."

A Huyên muốn cho cha ôm, duỗi tay nhỏ hướng tới Hoắc Trầm, trong miệng nãi thanh nãi khí gọi cha. Tiểu Đào không để bé đi qua, đi giày vào cho bé, để cho bé đứng trên đất: " ta không tin, ngươi sáng còn nói chắc nịch là không cho nàng ta tiền. Vậy hòa li đi, về sau ngươi cho nàng nhiều hay ít không ai quản ngươi, ta mang theo a Huyên, ngươi đi theo người kia..."

" không!" Hoắc Trầm tức giận, há miệng thở hổn hển, giữ chặt lấy tay Tiểu Đào: " ta không, không cần hòa li! Tiểu Đào, nàng đừng nhẫn tâm như vậy, nàng không cần ta nữa? ta...."

Hoắc Trầm ủy khuất vành mắt cũng đỏ bừng lên, không nói được lời nào, chỉ dùng ánh mắt cầu xin nhìn nương tử. Tiểu Đào căn bản là không nhìn hắn, chỉ nhìn chằm chằm a Huyên đang kéo vạt áo nàng, nức nở nói: " nếu thật sự là người không liên quan, việc gì phải gạt ta?"

Nước mắt Tiểu Đào liền rơi xuống, tâm Hoắc Trầm đau đớn, ngập tràn lửa giận, lại ủy khuất, rốt cuộc nhịn không được. hắn không nhìn được Tiểu Đào khóc, thành thân mấy năm, Tiểu Đào không còn phải khóc lần nào, hiện tại lại bởi vì nữ nhân Mông thị kia lại muốn hòa li, lại khổ sở rơi nước mắt.

Hắn buông tay Tiểu Đào ra, nắm tay nắm chặt ca ca vang lên: " mẹ, nữ nhân chết tiệt kia, hại chết cha nương ta còn chưa đủ, bây giờ lại còn muốn hại ta thê ly tử tán, ta đi giết chết nàng ta."

Hắn xoay người liền đi ra ngoài, lại bị phu thê Điền Mãn Thương vẫn luôn tránh ở gian ngoài lo lắng nhưng lại không biết nên khuyên bảo như thế nào. mặc kệ cho bọn họ khuyên ngăn ra sao, Hoắc Trầm giống như đâu lừa không quay đầu lại, rất nhanh liền đi ra tới sân.

" ngươi quay lại, trở về ôm con, a Huyên khóc, ngươi mặc kệ con sao?" Tiểu Đào ôm a Huyên đi ra, đứng trước bậc cửa giận dữ trừng hắn.

Hoắc Trầm dừng bước chân, quay đầu nhìn về phía nương tử cùng con gái, run giọng hỏi: " vậy nàng có còn muốn hòa li nữa không?"

Tiểu Đào bĩu môi, thở phì phì nói: " ta bất quá là để cho ngươi biết hậu quả có thể phát sinh ra, cũng không thật sự muốn hòa li."

Hoắc Trầm lúc này mới đi trở về bậc cửa, đưa tay ôm lấy a Huyên, trong lòng vẫn còn sợ hãi nhìn Tiểu Đào. Thầm nghĩ: ta cũng là làm nàng biết được hậu quả có thể phát sinh ra, ta làm sao có thể ngồi hóng gió trong tù để mặc hai người ở ngoài đâu.

Ps: năm nào anh Hoắc sinh nhật cũng sóng gió quá đi mất ┐( ˘_˘ )┌

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.

Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như ma giam gia lotte, top 100 rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.

loading...
DMCA.com Protection Status