Đại thúc ngự lang chiến

Chương 106: Đứa cháu tri kỷ



Có cảnh sát tham gia, đầu tiên liền từ trường học điều tra. Chỉ là từ hồ sơ ở trường học phát hiện cha mẹ Minh Hiên mất từ lâu. Cái này làm cho manh mối bị chặt đứt.

Sau đó, cảnh sát cũng tìm theo nhiều hướng khách, nhưng những tin tức đều không có giá trị.

Thời gian qua lâu cục cảnh sát cũng đem vụ án mất tích chuyển thành án treo, không tiếp tục điều tra. Sau hai năm bên phía cảnh sát cũng không còn tìm kiếm.

Khi đó, bọn họ cũng đã tuyệt vọng, có lẽ thật sự như những người đó nói, Vũ Nhi đã gặp nạn. Lại nghĩ đến hành động của Minh Hiên ngày đó, bọn họ tựa hồ cũng có chút tin cách nói của người bên ngoài.

Vũ Nhi thật sự gặp nạn, có khả năng là bởi vì Minh Hiên, cho nên Minh Hiên mới lấy tiền tới bồi thường cho bọn họ. Bất quá, bọn họ cũng không có dùng tiền kia, bởi vì đối với bọn họ mà nói, tiền không minh bạch bọn họ dùng cũng không thể yên tâm thoải mái. Mà tiền kia rất có khả năng là dùng mạng Vũ Nhi đổi lấy, như vậy bọn họ càng không thể dùng.

Qua mấy năm, bọn họ đều ở trong thống khổ. Bọn họ không thể tin đứa con bảo bối đáng yêu thật sự liền như vậy biến mất. Bọn họ cũng đã oán hận Minh Hiên, hận hắn không có bảo vệ tốt cho Vũ Nhi.

Nhưng hận có ích lợi gì đâu? Chẳng lẽ hận thì con bọn họ liền sẽ trở về sao?

Nếu không phải có Tiêu Tiêu đến ở chung, có lẽ bọn họ thật sự không biết sống tiếp thế nào.

Tiêu Tiêu thực tri kỷ, nói sẽ thay thế Vũ Nhi chăm sóc hai vợ chồng bọn họ. Lúc ấy bọn họ nghe được thực vui vẻ, trong lòng cũng có chút vui mừng. Cũng là vì Tiêu Tiêu đã đến mới làm cho bọn họ chậm rãi thoát khỏi bi thương.

Tiêu Tiêu còn nói có lẽ anh họ chỉ là đi xa, cũng không phải gặp nạn, có lẽ vào ngày nào đó anh họ sẽ trở lại.

Khi đó Tiêu Tiêu mới hơn mười tuổi, lại biết đi an ủi bọn họ. Không muốn cô phụ thành tâm của Tiêu Tiêu, bọn họ cũng bắt đầu dựa theo cách nói của Tiêu Tiêu tự an ủi chính mình.

Có lẽ là ông trời nghe được bọn họ cầu nguyện, Vũ Nhi thế nhưng thật sự đã trở lại. Không thể tin được, thật sự không thể tin được. Sau mười năm, bảo bối mà bọn họ luôn nhớ mong, thế nhưng thật sự đã trở lại HunhHn786.

Lúc ấy Vũ Nhi xuất hiện ở cửa, bọn họ đã rơi lệ, chính là lần rơi lệ hạnh phúc duy nhất trong suốt những năm tháng qua.

Vũ Nhi gầy, nhưng không sao cả, chỉ cần vẫn khỏe mạnh, đối với bọn họ đều không sao cả. Chỉ cần về sau làm nhiều món ăn ngon cho Vũ Nhi, tẩm bổ có lẽ liền sẽ dưỡng béo lên.

Hồi ức đến đây, ba Lăng cùng mẹ Lăng lại một lần rơi lệ. Cùng nhìn nhau, sau đó lại cùng cười. Mẹ Lăng thở dài một hơi nói.

“Ông à, ông nói lúc trước Minh Hiên hành động như vậy có nên nói cho Vũ Nhi biết hay không? Không biết Vũ Nhi có biết hay không?”

Nghe được mẹ Lăng kiến nghị, ba Lăng gật gật đầu nói.

“Chờ gặp Vũ Nhi lại nói cho con biết! Không biết Minh Hiên kia thế nào? Vũ Nhi đã trở lại, không biết đứa nhỏ kia thế nào?”

“Quan tâm là chi? Còn nữa, không phải là bởi vì hắn, Vũ Nhi đâu biến mất mười năm. Tôi không muốn gặp lại hắn!”

Nghe được mẹ Lăng mang theo tức giận oán trách, ba Lăng cười vỗ vỗ lưng mẹ Lăng nói:

“Nói không chừng, lúc trước Minh Hiên cũng có lý do gì thì sao? Lại nói lúc trước tình huống như thế nào, chúng ta cũng không biết rõ ràng? Cho nên không cần đem mọi trách nhiệm đẩy lên người Minh Hiên!”

Ba Lăng khuyên. Rốt cuộc lúc trước là tình huống như thế nào, bọn họ xác thật không rõ ràng lắm.

“Ông à, tôi nhớ Vũ Nhi. Chúng ta hôm nào đi thăm Vũ Nhi đi! Tôi thật sự nhớ Vũ Nhi!”

Mẹ Lăng trưng cầu ý kiến ba Lăng. Ba Lăng vừa nghe, tâm cũng động, bởi vì ông cũng nhớ bảo bối của bọn họ.

“Được, chúng ta qua mấy ngày liền chuẩn bị thôi!”

“Ừ, chúng ta đừng nói cho Vũ Nhi biết trước, đến lúc đó cho Vũ Nhi một kinh hỉ được không? Còn có Tiêu Tiêu, chúng ta cũng đi xem nó thế nào. Mấy năm nay ít nhiều cũng nhờ có Tiêu Tiêu chiếu cố, chúng ta mới có thể qua đoạn thời gian thống khổ. Hay chúng ta mang món bọn nhỏ thích ăn đến đó! Hiện tại Vũ Nhi đã đi làm, khẳng định rất mệt, tới đó tôi phải tẩm bổ cho bảo bối của chúng ta! Ông thấy thế nào?”

“Được rồi! Tự bà quyết định đi! Vài ngày ngày nữa chúng ta đi mua vé!”

Cứ như vậy, ba Lăng cùng mẹ Lăng liền bắt đầu kế hoạch đi thành phố nơi Lăng Vũ đang làm việc, để thăm con trai bảo bối cùng đứa cháu tri kỷ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như bai tap excel nang cao 06 tinh gia tri nhap xuat ton kho ke toan, full the voice 2013 giong hat viet 2013 tap 8 vong doi dau 3 ngay 21 07 2013 p7 7 học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status