Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Chương 34: Sáu đơn hàng



Không chỉ Vương Hi bị khinh bỉ ở nhà họ Diệp, từ nhỏ đến lớn Diệp Khinh Tuyết cũng bị ức hiếp không ít. Hai người anh trai của Diệp Khinh Tuyết đều hơi có tính cách đại thiếu gia, còn có bác hai của Diệp Khinh Tuyết, bác gái cả cũng chẳng phải người tốt đẹp gì. Từ nhỏ đến lớn Diệp Dục Hàn đã quen bắt nạt Diệp Khinh Tuyết, ngay trước mặt Vương Hi cũng không kiêng dè, chỉ cố gắng không để người ngoài biết chuyện trong nhà của bọn họ.

“Nhanh chóng đưa đồ vô dụng này về đi, bằng không đừng trách tôi gọi bảo vệ đuổi hai người đi.” Trong lòng Diệp Dục Hàn chán ghétVương Hi, hắn nghĩ nghĩ rồi hung hăng nói nhỏ.

Diệp Khinh Tuyết khẽ nhíu đầu lông mày không nói gì.

Đối với sự bắt nạt của họ hàng nhà họ Diệp, cô vẫn luôn không để ý, lòng dạ người con gái này vẫn luôn rộng lượng, cho dù lòng dạ của Vương Hi cũng không tệ, nhưng bị nhà họ Diệp bắt nạt lâu rồi sẽ có chút ấm ức, mà loáng cái Diệp Khinh Tuyết bị nhà họ Diệp bắt nạt đã nhiều năm như vậy, thế mà chẳng có chút cảm giác hận bọn họ.

“Nói chuyện với cô đó, sao thế, mắt Vương Hi bị mù, tai cô bị điếc à? Các người làm vợ chồng lâu rồi, bị hắn lây nhiễm rồi à?” Diệp Dục Hàn nhỏ giọng nói.

“Chuyện của nhà họ Vương các người ở thủ đô bên đó, tôi láng máng nghe qua rồi, rất có thực lực, họ hàng đông đảo, không chỉ có tiền, bên phía chính phủ cũng có không ít họ hàng, nghe nói dạo này nhà họ Vương các người còn xuất hiện một minh tinh, rất nổi tiếng trong giới giải trí.” Anh Từ bên không biết bỗng nhiên nói chuyện với ai.

“Cũng được, thực ra tiền nhà họ Vương chúng tôi không tính là nhiều, không đọ được với mấy người xuất thân gia đình hơn trăm tỷ, nhưng trong nhà thật sự không tệ.” Vương Hi nói.

Nghe được phía Vương Hi và anh Từ nói chuyện, Diệp Dục Hàn nhanh chóng xoay đầu nhìn. Vừa mới nhìn hắn ta suýt chút nữa bị tức chết, hắn ta nhỏ tiếng quát người làm của Diệp Khinh Tuyết, Vương Hi lại châm một điều thuốc ngồi ở chỗ của anh, bắt đầu nói chuyện với bên A là anh Từ.

“Mẹ kiếp, Vương Hi, mày làm cái gì? Anh Từ là khách hàng phía bên A của chúng ta, là người mày có thể tiếp đãi à?” Diệp Dục Hàn lập tức hô lớn lên.

“Chuyện làm ăn vẫn tốt chứ?” Vương Hi cố ý không nghe thấy, vẫn nói chuyện với anh Từ.

“Nhờ sự để ý của các vị lãnh đạo, chuyện làm ăn vẫn coi như tốt.” Anh Từ khẽ cười nói.

“Đây là Diệp Khinh Tuyết, vợ tôi, anh và cô ấy đã từng gặp nhau rồi phải không? Nói thật, tôi không vừa lòng lắm với chuyện anh làm. Anh kinh doanh vật liệu xây dựng địa ốc, chúng ta sản xuất kinh doanh cung cấp vật liệu xây dựng, anh dùng hàng hóa của ai, anh quyết là được, chuyện này không có vấn đề gì cả, nhưng vợ tôi đã tìm đến anh bàn chuyện làm ăn xong xuôi rồi, sao anh bỗng nhiên đổi sang kí hợp đồng với Diệp Dục Hàn chứ?” Vương Hi bắt đầu nói vào chủ đề chính.

“Cùng Tiểu Diệp nhà cậu quen hơn chút, làm việc sẽ ổn thỏa hơn.” Anh Từ nói.

“Được rồi, anh muốn làm việc với ai, đây là chuyện của anh, tôi không quan tâm, cho dù tôi là thiếu gia giàu có của nhà họ Vương, cũng chẳng có lý do quản lý chuyện không đâu. Nhưng chi tiết liên quan đến chuyện làm ăn, tôi muốn nói với anh một chút. Kinh nghiệm làm ăn của Diệp Khinh Tuyết còn quá ít, tạm thời vẫn chưa thể làm chuyện lớn trong mắt tôi. Chuyện cung cấp nguyên vật liệu xây dựng lần này, nhà họ Diệp chúng tôi ra giá cho anh là ba triệu tệ phải không?” Vương Hi nói.

“Đúng vậy.” Anh Từ nói.

“Đều là làm buôn bán nhỏ, ba triệu tệ không phải là số nhỏ, trong sổ sách của anh bên đó chắn hẳn chỉ có một triệu tệ phải không? Một lần đưa cho nhà họ Diệp chúng tôi ba triệu, nếu mà bên phía anh có chuyện gì không quay vòng được, cho nên tôi cho rằng ba triệu tệ quá nhiều, chắc hẳn nên giảm xuống một chút.” Vương Hi nói.

“Vương Hi, chúng ta buôn bán đều dùng tiền trong thời gian ngắn, càng nhiều tiền mặt đến càng tốt, mày không cần ba triệu tệ đó, lại chủ động ép giá xuống thấp, mày điên rồi à?” Ở bên này Diệp Dục Hàn bắt đầu kêu lớn.

“Cậu em, cậu có ý gì, tôi không hiểu lắm.” Sắc mặt anh Từ khẽ thay đổi.

Diệp Khinh Tuyết không nói gì, trong lòng thầm kêu một tiếng hỏng bét, chẳng lẽ Vương Hi cố tình đến phá rối à?

“Hai triệu bảy trăm ngàn tệ đi, tôi bớt cho anh ba trăm ngàn tệ, đủ cho anh trả lương nhân viên một tháng rồi.” Vương Hi nói.

“Người khác buôn bán đều có thể kiếm bao nhiêu thì kiếm bấy biêu, cậu lại chủ động giảm ba trăm ngàn tệ? Tôi không tin có chuyện tốt như vậy.” Anh Từ nói.

“Đương nhiên chẳng có cái bánh nào từ trên trời rơi xuống cả, tôi cũng sẽ không cố tình không kiếm ba trăm ngàn tệ mà đưa không cho anh. Tôi chỉ có một yêu cầu, cùng lúc chúng ta ký hợp đồng này ký thêm năm vụ làm ăn nữa nữa, tôi muốn nhận thầu năm vụ làm ăn nữa của anh sau này.” Vương Hi nói.

“Kinh tế của Hoa Hạ mấy năm nay tăng rất nhanh, chuyện làm ăn ngày càng nhiều, người có tiền ngày càng đông, tuy tốc độ tăng giá nguyên vật liệu không nhanh, nhưng cũng không coi là chậm, bây giờ giá cả địa ốc bình quân ở thành phố Thanh Hải là mười hai ngàn tệ một mét vuông, chúng tôi nhận thầu vật liệu xây dựng có thể kiếm được ba phần lợi nhuận, nhưng rốt cuộc giá nhà cao tầng của thành phố Minh Hải trong tương lai là bao nhiêu, chẳng ai biết được. Có thể sẽ tiếp tục tăng, cũng có thể rớt giá, tôi không đảm bảo trong tương lai có gặp được nhà cung cấp rẻ hơn so với cậu, nhưng một lần cậu muốn luôn cả năm vụ làm ăn trong tương lai của tôi, tôi mạo hiểm khá lớn rồi.” Anh Từ nói.

“Nếu giá nhà ở thành phố Minh Hải trong tương lai tiếp tục tăng, tất cả chuỗi lợi ích liên quan đến bất động sản đều sẽ tăng, nguyên vật liệu tăng, giá nhân công tăng, cửa nhựa chống trộm chúng tôi làm đương nhiên cũng sẽ tăng giá. Nhưng bây giờ chúng tôi ký một lần là năm vụ làm ăn, còn đảm bảo giá cả ổn định cho các anh. Cũng có thể nói các anh đặt hàng từ chỗ chúng tôi sẽ luôn có lợi, chẳng lẽ anh không muốn cân nhắc xem sao à?” Vương Hi cười nói.

“Trong này có yếu tố đánh cuộc, chỉ cần giá nhà ở thành phố Thanh Hải tiếp tục tăng, tôi mới có thể kiếm tiền.” Anh Từ nói.

“Làm ăn đương nhiên là đánh bạc, chúng ta đều đang đánh cuộc, đánh cuộc bản thân và gia đình, đánh cuộc vận may trong tương lai của chúng ta. Hơn nữa làm ăn càng hấp dẫn người khác hơn là đánh cuộc, dân cờ bạc thua tiền rồi sẽ nghĩ cách moi tiền, chúng ta đánh bạc sẽ càng nghĩ đến cách kiếm lại tiền. Thực ra cuộc sống cũng là một trận đánh cuộc lớn mà, cuộc sống một người rốt cuộc sẽ thế nào, ai có thể nói trước được?”

“Nếu chúng ta ký một lần năm vụ làm ăn, thêm vụ làm ăn này nữa, tổng cộng là sáu vụ, giá nhà ở thành phố Minh Hải tiếp tục tăng, anh sẽ có tiền, giá nhà ở thành phố Minh Hải không tăng, anh vẫn có tiền. Chỉ có giá nhà của thành phố Minh Hải giảm xuống, anh mới lỗ. Mỗi vụ làm ăn tôi giảm cho anh ba trăm ngàn tệ tiền lợi nhuận, anh lại có hai phần ba cơ hội thắng cuộc, chẳng lẽ không muốn đánh cuộc một lần sao?” Vương Hi cười xấu xa.

“Cậu để tôi suy nghĩ đã…” Anh Từ có chút căng thẳng.

Cách làm này của Vương Hi gọi là bán đứt, anh ký một hơi sáu vụ làm ăn với Anh Từ đương đương với bán đứt con đường cung cấp hàng hóa của anh trong hai năm tới.

Có thể làm đến mức này, đa phần là doanh nghiệp tên tuổi có uy tín tốt, có mười mấy ăn kinh nghiệm.

Nhà họ Vương ở thủ đô bên đó có thể làm độc quyền trên một lĩnh vực, cũng vì bọn họ bán đứt phần đông doanh nghiệp hợp tác.

“Quả là chuyện không tưởng, một vụ làm ăn giảm ba trăm ngàn lợi nhuận, chúng ta chỉ lấy hai ngàn bảy trăm tệ, có vẻ trước mắt thật sự lỗ rồi. Nhưng có thể ký một lần sáu vụ làm ăn, chính là một triệu sáu trăm hai mươi ngàn tệ, mức làm ăn này cũng thật lớn. Mà chúng tôi lấy được vụ làm ăn lớn trên một triệu tệ kiểu này, nửa năm tới công nhân viên của công xưởng sẽ không thiếu việc làm, đây là chuyện tốt. Chỉ là làm như vậy sẽ khiến cho bên A chịu nhiều mạo hiểm, làm gì có người sẽ đồng ý dễ dàng được?” Diệp Dục Hàn từ từ hiểu ý của Vương Hi, hắn đứng một bên cau đầu lông mày nói.

“Sắp đến giờ ăn trưa rồi, chúng ta ăn cơm trước đã, làm vài chén rồi tiếp tục thảo luận.” Anh Từ nói sau khi suy nghĩ một lát.

“Ký hợp đồng trước, buổi trưa tôi mời anh ba chén.” Vương Hi nói.

“Thời gian ngắn như vậy, sao tôi có thể quyết định được, dù sao cũng phải gọi về nhà một cuộc, thương lượng một chút với phía vợ và em vợ tôi đã.” Anh Từ cười khổ.

“Diệp Khinh Tuyết là vợ tôi, cô ấy xinh đẹp đúng không? Tôi dám nói trước mặt cô ấy, là phụ nữ không làm nên chuyện. Anh Từ anh là ông chủ lớn, chẳng nhẽ anh chẳng có chút quyết đoán nào cả?” Vương Hi chế giễu.

“Cậu để tôi nghĩ đã…” Anh Từ do dự.

“Khinh Tuyết, chuẩn bị hợp đồng.” Vương Hi nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế sô pha.

“Anh ta còn chưa đồng ý.” Diệp Khinh Tuyết nói.

“Chắc chắn anh ta sẽ đồng ý.” Vương Hi cười cười, đi đến cửa sổ, châm một điếu thuốc lẳng lặng nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 13 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như tiêu tai cát tường thần chú, thiền là gì Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.