Đáng yêu bao nhiêu tiền một cân

Chương 41: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lục Gia Hành và Lâm Ngữ Kinh đặc biệt không hợp nhau.

Sự bất hòa này bắt đầu từ khi còn bé.

Hai người bọn họ xem như là kẻ tám lạng người nửa cân, khi còn nhỏ Lục Gia Hành cũng bướng bỉnh, nhưng lớn lên lại trắng nõn thanh tú so với hồi bé càng xinh xắn hơn, nhìn giống như con gái vậy, không giống với nam sinh tầm tuổi đó thường nghịch ngợm gây chuyện, không nói nhiều.

Nói chung ngay cả mặt nồi cũng không dính.

Có lẽ do cùng đồng loại nên hai người hay ghen ghét lẫn nhau, Lâm Ngữ Kinh và Lục Gia Hành thường giở trò xấu, dốc hết sức khiến cho đối phương bị vùi dập giữa đường, mưa gió bất động.

Tuy rằng, cuối cùng người gánh vác cái nồi cho bọn họ đều là Trình Dật.

Năm đó mọi người đều là Gấu con, dĩ nhiên lớn lên sẽ không còn ngây thơ như vậy nữa, chẳng qua lúc nhỏ đã xác định là kẻ thù thì cả đời là kẻ thù, mấy loại phương thức liên hệ ngày thường như Wechat hay Weibo cũng có, Lâm Ngữ Kinh đã chuyển đi sáu bảy năm, vậy mà khi gặp mặt bọn họ cũng không có cảm giác quá xa lạ.

Hôm nay thực sự có rất nhiều người, ngoại trừ Lâm Ngữ Kinh còn có hai ba cô gái, Sơ Chi ngồi bên cạnh Lục Gia Hành nghe bọn họ thì thào câu được câu không, cô đành yên lặng cúi đầu ăn đồ ăn.

Đúng là cô rất đói bụng, từ trưa đến bây giờ chỉ gặm được một quả táo.

Cô chăm chú tập trung ăn chén cơm của mình, gió nổi mây vần trên bàn cơm hoàn toàn không chú ý tới, một mình yên lặng trong bữa ăn.

Có món cá xốt chua ngọt và gà hầm hạt dẻ.

Tay nghề của đầu bếp nhà Trình Dật thực sự rất khá, đặc biệt là món cá xốt này, cá được chiên rồi dội nước tương lên, bên ngoài xốp giòn cộng với vị nước tương chua ngọt, thịt cá tươi mềm thơm ngon.

Nhiều người trên bàn ăn mà Sơ Chi không nhận ra, cô cũng không tiện chủ động, lúc bắt đầu cô còn kiên nhẫn chờ món ăn được người khác chẩm chậm chuyển qua, thừa dịp nó dừng lại trước mặt mình mới gắp một chút, các món tiếp theo cũng như vậy.

Sau đó, không biết từ lúc nào Sơ Chi đã phát hiện ra món cá sốt chua ngọt dừng lại trước mặt mình.

Bàn xoay vẫn không nhúc nhích, dừng lại ngay ngắn, món ăn được bày ra trước mặt cô, không xoay chuyển.

Sơ Chi rất vui vẻ ăn món cá một lúc, chờ người khác xoay bàn là cô có thể gắp món cua xào bánh gạo phía đối diện rồi.

Cô chờ thật lâu, vẫn không ai xoay, Sơ Chi cắn đầu đũa của mình, cam chịu, yên lặng bới bát cơm.

Vẫn không ai chuyển.

Sơ Chi buồn bực.

Mọi người đều chỉ ăn món đặt trước mặt mình sao? Mỗi người một món sao?

Cô để đũa xuống, suy nghĩ một chút, bàn tay để trên bàn rời xuống dưới lặng lẽ chọc cánh tay Lục Gia Hành.

Lục Gia Hành nghiêng đầu, rủ mắt nhìn cô: “Sao vậy?”

Sơ Chi sáp đến gần anh, nhỏ giọng hỏi: “Tại sao bọn họ lại không xoay bàn hả?”

Lục Gia Hành sững sờ, khóe môi nhếch lên: “Không biết, có khả năng bọn họ đều không muốn ăn món khác.”

Trình Dật ngồi bên cạnh Lục Gia Hành, nghe thấy được cười nói: “Đúng vậy, cũng không biết bởi vì sao.”

Lục Gia Hành không để ý đến cậu ta, anh để đũa xuống, đưa cánh tay, đầu ngón tay đặt lên đĩa quay thủy tinh trên bàn, nghiêng đầu về phía cô: “Không muốn ăn cá sốt nữa sao?”

“Tôi muốn ăn cua sốt bánh gạo kia.” Bàn tay Sơ Chi víu cánh tay anh, nhích gần đến, kề tai anh nói nhỏ.

Lục Gia Hành dừng một chút rồi chậm rãi xoay đĩa quay thủy tinh, chuyển món cua xốt bánh gạo tới trước mặt cô.

Cô hơi nghiêng người, bàn tay nhẹ nhàng nắm cánh tay anh, đầu tiến đến gần nói chuyện với anh.

Dường như mọi người trên bàn đều liếc mắt về phía bên này, Sơ Chi không chú ý tới người khác, cô cầm đôi đũa lên gắp một cái bánh gạo ở trong bát.

Đương nhiên đều là vì tò mò.

Phần lớn mọi người trên bàn ăn đều thân với Lục Gia Hành, từ xưa tới nay bọn họ chưa từng thấy anh chủ động dẫn con gái tới, còn hận không thể nâng trong tay chăm sóc như thế này.

Thấy cô bé thích ăn cá, ai có ý định xoay bàn lúc cô gắp thì trong nháy mắt đôi mắt lạnh buốt liền liếc qua, khiến cho mọi người không ai dám di chuyển.

Tại sao lại có người như vậy? Chu U Vương đầu thai hay là hồn của Trụ Vương nhập à!

Lúc đó trên bàn cơm gió nổi mây vần, ánh mắt từ bốn phương tám hướng bay tới bay lui, chỉ có ba người không bị ảnh hưởng chút nào, đó là Lâm Ngữ Kinh có tám cơn gió cũng không dịch chuyển được cô nàng đang im lặng ngồi uống nước trái cây, Sơ Chi chuyên tâm ăn cơm lấp đầy bụng mình và Lục Gia Hành phụ trách xoay bàn cho cô, thỉnh thoảng mới hỏi một chút cô muốn ăn gì, không nhanh không chậm lại xoay bàn.

Vì vậy nhóm Thái tử điện hạ gặp được tình yêu không biết yêu trên WeChat lại nổ tung.

Vãi, chuyện này là sao hả, Điện hạ trở thành tay sai xoay bàn sao.

Đổi khẩu vị?

Tên nhóm này phải sửa lại hả?

Đừng, đây là Tiểu Bạch Thỏ thanh khiết thôi, tôi cá chỉ được ba ngày.

Ba mẹ cậu ba thì có, cậu đã nhìn thấy cậu ta như vậy chuyện này trước đây chưa?

Con mẹ nó tôi sợ đến nỗi phải vội vàng bán hết cổ phiếu, có cảm giác ngày mai sẽ phá sản.

Trình Dật bình chân như vại cười khà khà, vẻ mặt tôi biết tất cả mọi chuyện thế nhưng tôi cái gì cũng không nói.

Trong nhóm chat này không có nhiều người, trên bàn cơm cũng không có nhiều người thuộc nhóm họ, trong số đó có một cô gái không biết ai mang tới, nhìn Sơ Chi cười châm biếm: “Đây là bạn gái mới của Lục thiếu sao?

Giọng nói của cô ta thực sự không lớn, thế nhưng trong nháy mắt lại khiến căn phòng an tĩnh.

Lâm Ngữ Kinh chống cằm, thích thú nhếch khóe môi.

Đôi mắt đào hoa của Lục Gia Hành khẽ nhếch, anh nhẹ nhàng liếc mắt qua.

Chỉ có người trong cuộc là Sơ Chi hoàn toàn không để ý đến người khác đang nói gì, hơn nữa danh xưng Lục thiếu này đối với cô mà nói là hoàn toàn xa lạ, không liên qua tới cô.

Cô như một con chuột siêng năng chăm chỉ, vùi đầu vào trong bát cơm, miệt mài ăn, ăn nữa, ăn nữa.

Sự im lặng kỳ lạ kéo dài một hồi lâu, cuối cùng Sơ Chi cũng ý thức được tình cảnh có chút quá mức an tĩnh, cô ngẩng đầu lên thấy tất cả mọi người trên bàn đều đang nhìn mình.

Dường như đang chờ cô trả lời cái gì.

Sơ Chi một mặt mờ mịt: “Hả? Ăn rất ngon.”

“...”

Không khí hoàn toàn yên tĩnh, tiếng cười ha ha của Lâm Ngữ Kinh đánh tan sự trầm mặc, cô nàng nghiêng đầu quan sát, nghiêm túc nhìn Sơ Chi một lúc.

Lục Gia Hành cười ra tiếng trầm thấp.

Anh cầm bình nước xoài rót cho cô một cốc, giọng nói dịu dàng: “Ăn nhiều một chút.”

Nhóm Thái tử điện hạ gặp được tình yêu không biết yêu trên Wechat lại bùng nổ.

Vãi, con mẹ nó cái này thật hay giả vậy.

Tại sao nhóm Wechat lại đổi tên hả? Khiến tôi tìm nửa ngày cũng không

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...