Danh môn nhất phẩm quý nữ

Quyển 1 - Chương 50: Chua xót


"Tam thiếu gia nói tới mượn sách, nô tỳ đã kêu ngài ấy chờ trước cửa viện."

"Không gặp!" Sách gì ở đây? Dung Hoa lạnh giọng.

Lần trước chỉ cho hắn ngủ ngoài trời một đêm đã là tận tình tận nghĩa, hiện tại hắn còn mặt mũi tới đây tìm nàng hay sao?

Lê Hoa đáp: "Vâng."

"Tam thiếu gia, ngài trở về đi." Lê Hoa không tìm cái cớ gì, trực tiếp nói.

"Ngũ muội muội..." Diệp Cẩm Bạc ưu sầu đưa mắt nhìn vào trong Hải Đường uyển, hỏi, "Ngũ muội muội, muội ấy... Vẫn tốt chứ?"

"Tiểu thư đương nhiên rất tốt, nam nữ khác biệt, Tam thiếu gia tuy là đường huynh của người nhưng ngài là người đọc sách, hẳn hiểu đạo lý nam nữ này rõ hơn nô tỳ, cho nên thỉnh Tam thiếu gia tự trọng." Lê Hoa nói chuyện không chút khách khí, sau đó uốn gối xoay người vào trong, phân phó bà tử đóng cửa lớn lại.

Nhìn cánh cửa đóng chặt, Diệp Cẩm Bạc như bị ăn hoàng liên (1), cả người chua xót. Hắn bị bệnh mấy ngày, mắt trông mong hy vọng Ngũ muội muội ghé thăm, nhưng đừng nói là tự mình tới, ngay cả bà tử nha đầu cũng không thấy tới.

Hắn biết chuyện hôm đó là do bản thân đường đột, còn không phải là uống rượu làm bậy sao? Hơn nữa một câu hắn cũng chưa để lộ, tuy mẫu thân sớm đã hạ lệnh cấm, nhưng càng ngày tình cảm của hắn dành cho nàng không thể khống chế được.

Nàng sao có thể nhẫn tâm như vậy?

Lột sạch đồ, vứt hắn ở ngoài cả đêm không nói, ngay cả khi hắn bị bệnh phải nằm liệt giường cũng không tới thăm.

Hôm nay tinh thần vừa tốt lên một chút, hắn cường chống chính mình tới đây, nhưng nàng ngay cả cửa lớn cũng không cho hắn vào.

Trong lòng Diệp Cẩm Bạc thật sự vô cùng chua xót.

"Thiếu gia, hay là về đi." Gia đinh Tư Tiên nhìn khuôn mặt tái nhợt của Diệp Cẩm Bạc, không khỏi lo lắng.

Diệp Cẩm Bạc ngây ra cả nửa ngày mới xoay người: "Ừ, về đi."

Nản lòng thoái chí khiến bệnh tình lại nặng thêm, Kỷ thị vừa nghe tin liền lập tức trở về Tễ Huy viện.

"Nghe nói sau khi Tam thiếu gia tới Hải Đường uyển, lúc trở về thì bị bệnh lại." Vừa vào phòng, Trần ma ma lập tức bẩm báo.

"Lại là nha đầu chết tiệt kia!" Kỷ thị tức giận mắng một câu.

"Ngũ tiểu thư không chịu gặp Tam thiếu gia, Tam thiếu gia đứng chờ ngoài cửa một lúc mới trở về."

"Muội muội sao có thể không để ý tới đường huynh của mình chứ hả?" Từ nhỏ Diệp Cẩm Bạc đã đối tốt với Dung Hoa, Kỷ thị vô cùng mất hứng, tuy không thể trực tiếp ngăn cản nhưng rốt cuộc bọn họ vẫn là đường huynh muội.

"Phu nhân..." Trần ma ma định nói gì đó, nhưng lại đè ép hoài nghi trong lòng, uyển chuyển nói, "Ngũ tiểu thư từ nhỏ đã không có cha, bị mẫu thân vứt bỏ, Tam thiếu gia thiện tâm nên thương tiếc tiểu thư vài phần thôi."

"Bạc Nhi mang bệnh tật trên người tới gặp nha đầu kia, nó thì hay rồi, ngay cả cửa cũng không cho vào." Nhi tử của mình đương nhiên là tốt nhất, nha đầu chết tiệt kia chắc chắn là kẻ lạnh lùng! Kỷ thị không nghi ngờ hắn, chỉ mắng Dung Hoa.

"Cũng nhờ phu nhân dạy bảo tốt."

Nghe vậy Kỷ thị cũng nguôi ngoai đôi chút, ha ha cười: "Ta chỉ hy vọng huynh đệ bọn chúng sang năm có thể đỗ đạt cao trung rồi sớm định hôn sự, tới lúc đó ta cũng có thể ngồi chờ bồng cháu." Dứt lời, Kỷ thị lại hỏi, "Đúng rồi, chuyện ta kêu ma ma hỏi thăm đã có tin gì chưa?"

"Hiện tại thì chưa, qua khoảng hai ngày nữa sẽ có."

"Ừm, mấy tháng nữa là tới tuyển tú, nên sớm mời người về phủ, để Châu Nhi cẩn thận chuẩn bị." Kỷ thị dặn dò một câu.

Qua mấy ngày, Kỷ thị mời được ma ma họ Khúc tới Diệp phủ. Khúc ma ma trông rất hiền từ, hòa ái dễ gần, đã từng ở trong cung hầu hạ Tề Quý phi.

"Châu Nhi, mau qua chào Khúc ma ma đi." Kỷ thị cười nói.

"Khúc ma ma." Diệp Di Châu đứng lên.

"Tiểu thư khách khí rồi." Khúc ma ma vội tránh người, ánh mắt thầm quan sát dáng người quyến rũ của Diệp Di Châu, khóe miệng mang theo ý cười.

Trò chuyện thêm một lát, Khúc ma ma liền đi theo Diệp Di Châu về Trà Tương cư.

.................

"Khúc ma ma trước kia từng hầu hạ Tề Quý phi, mị thuật vô cùng am hiểu." Túy Đồng bẩm báo.

Mị thuật?

Dung Hoa không khỏi bật cười.

Kỷ thị mời Khúc ma ma này tới dạy dỗ Diệp Di Nguyệt là muốn biến nàng ta thành bộ dáng lẳng lơ giống kỹ nữ sao? Thật không còn gì để nói.

"Tiểu thư, đây là đồ công tử sai người đưa tới." Lưu Tô vào phòng, đưa cho Dung Hoa một hộp gấm nhỏ.

Dung Hoa duỗi tay nhận lấy, bên trong là một phong thơ, còn cả khế ước nhà đất, bên trên có viết tên của nàng. Vị trí chính là nơi chỗ giao của thành Đông và thành Nam.

Đông quý tây phú, nơi này rất tốt.

Chu Hành đem tình hình nhà cửa cùng mọi chuyện cẩn thận nói trong phong thơ đó.

Xem xong, Dung Hoa mới nói với Lưu Tô: "Ta không thể ra ngoài được, vất vả cho Liễu công tử rồi."

Nếu đã là Chiêu Vương, lại có Lâu Ngọc Lâu trước mắt, nàng chẳng lẽ còn không tin vào năng lực của y nữa sao?

Lâu Ngoại Lâu còn đang tu sửa, nhà cửa bên kia cũng đang khua chiêng gõ mõ tiến hành, rất nhanh Hà Vũ cũng có tin tức.

Vị trí cửa hàng vô cùng thuận lợi, mặt tiền thì khỏi bàn, Hà Vũ chỉ dùng ba trăm lượng đã có thể mua được một chỗ ở Vân Hòa, là đoạn đường phố xá sầm uất. Hắn mời một chưởng quầy và tiểu nhị về, số tiền còn lại để dành cho việc khẩn cấp.

Dung Hoa không ra ngoài xem, nghe Hà Vũ bẩm báo xong liền giao toàn quyền cho hắn xử lý.

..................

Từ sau khi Khúc ma ma tới, Diệp Di Châu càng ngày càng vũ mị động lòng người, Kỷ thị vô cùng cao hứng, cảm thấy cuối cùng cũng không đem nén bạc vứt xuống sông, bên phía cho vay nặng lãi cũng giúp bà ta nếm được mật ngọt, lá gan này càng lớn, ngay chỉ chi phí sinh hoạt trong phủ cũng dần chuyển sang bên ngoài.

Sau đêm đó, trong lòng Diệp Di Nguyệt hận Dung Hoa tới chết, nhưng trên mặt vẫn là bộ dáng chuột sợ mèo, vừa nhìn thấy nàng liền bỏ trốn.

Trước sự thay đổi của Diệp Di Châu, nàng ta cũng vô cùng hâm mộ, nhưng đó dù sao cũng là ma ma Kỷ thị mời riêng về cho Diệp Di Châu, nàng ta cho dù rất muốn cũng không dám mở miệng, chỉ biết im lặng thuận theo.

Chuyện Lưu Tô điều tra không bao lâu liền có kết quả, tư liệu đựng trong sáu cái hòm, không chỉ có người trong Bạch gia mà còn gia sản, kế hoạch trong ba năm tiếp theo. Có câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng, Dung Hoa lập tức vùi đầu vào đọc.

Đảo mắt đã tới mùa Đông, thời tiết trở nên lạnh lẽo.

Hôm nay tuyết rơi, Dung Hoa vừa thỉnh an Diệp lão phu nhân xong đang muốn trở về Hải Đường uyển, trên đường bất giác dừng lại, nhíu mày nhìn Ngọc di nương ở xa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.8 /10 từ 3 lượt.

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như Trẻ em nên làm gì khi bị chó dữ tấn công?, meo vat rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status