Đạo chu

Chương 189: Vô Vỹ!


Dưới màn sương sớm, Sakura di chuyển nhẹ nhàng trên các thân cây. Nàng cố gắng tìm kiếm những dấu tích mà dân làng để lại. Tuy nhiên không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy được có người từng qua đây cả. Dường như đối phương đã đem toàn bộ người chuyển đi đồng thời đem dấu vết dấu thật kỹ. Đột nhiên Sakura cảm nhận được có người, ngay lập tức nàng rút ra thành kunai sắc nhọn nhìn về phía trong màn sương.

Một bóng dáng màu xanh lá và quả đầu dưa hấu màu đen đập vào mắt nàng. Ngay lập tức nàng kinh ngạc nhìn về phía hắn hô lên một tiếng: “Là Lee...” Bàn chân nhỏ dẫm mạnh trên cành cây, thân hình Sakura vọt xuống phía dưới nhìn về phía thân ảnh màu xanh hỏi: “Lee...”

“Hả!?” Lee hơi ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía thân ảnh sau lưng mình. Hắn có vẻ ngạc nhiên hỏi lại: “Sakura à!? Cậu không đi cùng Hinata à?” Trong lòng Lee thầm nghĩ: “Chẳng lẽ Sakura muốn hẹn hò với mình sao? Thật tuyệt quá!”

“Phải!” Sakura gật đầu nhẹ, vẻ mặt mang theo tò mò nhìn về phía Rock Lee: “Mà cậu làm gì ở đây vậy?” Hơi nghiêng đầu mình, nàng mấp máy đôi môi hồng: “Cậu tìm kiếm thế nào rồi?”

“Vậy sao?” Lee thở ra một hơi dài. Bộ dạng mất mát làm cho Sakura hoàn toàn không hiểu được. Ngay sau đó hắn nắm chặt bàn tay, ý chí chiến đấu lại như xưa. Ngón tay hắn chỉ thẳng về phía xa nói: “Sakura, cậu nhìn xem ở đằng kia kìa!”

Một kiến trúc lấp ló ở trong sương mù. Tán cây rậm rạp và cao lớn che khuất đi tầm mắt họ. Sakura không nhịn được tò mò lên tiếng hỏi: “Đó là gì vậy!?”

“Không biết đó có phải là chỗ tàn tích mà ông Shinnou đã nói không nữa!?” Lee nhăn mày lại, một tay ôm ngực, một tay sờ cằm và đầu thì hơi lắc lắc. Bộ dạng hắn lúc này trông khá là ngớ ngẩn. Đến cuối cùng hai người vẫn quyết định tiến vào bên trong dò xét thực hư.

Tiến vào sâu bên trong, một cảnh đổ nát hoang tàn xuất hiện trước mặt họ. Sương mù che kín tầm nhìn nhưng họ có thể thấy được những kiến trúc đổ nát. Những bệ đá cú nát nứt vỡ. Ở dưới chân những viên đá nhỏ nằm ngồn ngang trên đường. Mọi người đi vài bước thì một âm thanh nho nhỏ đập vào tai họ.

“Amaru!” Lee kinh ngạc hô lên một tiếng: “Cậu ấy làm gì ở nơi này vậy?” Vẻ mắt Lee mang theo suy tư. Ngay sau đó hắn tự cho mình là thông mình nói: “Phải rồi, cậu ấy cũng muốn đi tìm dân làng đây mà!”

“Lee...” Sakura đột nhiên quát lên một tiếng. Lee quay ra nhìn về phía Sakura thì Sakura mở miệng nhắc nhở: “Có gì đó không ổn với Amaru? Dường như cậu ấy trúng ảo thuật vậy!”

Đột nhiên Amaru ngẩng đầu lên, một đôi mắt đỏ xuất hiện trước mặt hai người làm cho cả hai lập tức đề phòng. Giọng nói Amaru khác hoàn toàn, nó mang theo âm thanh cực kỳ âm u nhưng lại không chút tình cảm pha lẫn nào. Cảm giác âm thanh này thật kỳ quái: “Ta là Vô Vỹ. Khi chiến tranh lan tràn trên thế giới, trái tim con người u ám trong bóng tối là lúc ta trỗi dậy.”

“Cô ấy nói gì vậy!?” Sakura mở miệng nói: “Chẳng lẽ có kẻ sử dụng ảo thuật không chế cậu ấy!?” Vừa nói Sakura lại nhìn xung quanh.

“Thực sự cậu ấy bị người sử dụng ảo thuật lên cậu ấy!” Lee lo lắng hô lên: “Amaru, cậu bị sao vậy hả?” Một câu hỏi ngớ ngẩn từ miệng Lee phát ra.

“Ta được sinh ra khi hấp thụ bóng tối trong trái tim con người.” Đột nhiên bóng ảnh hư ảo xuất hiện bao quanh lấy cơ thể Amaru: “Và sự trưởng thành của ta không hề có giới hạn.” Nó có hình dáng giống như một con lươn tím đen với cái đầu là một chiếc mặt nạ màu trắng đồng thời với cái tua màu đỏ ở phía dưới cái mặt nạ đó: “Khi đó ta sẽ cai trị thế giới này.” Thân thể màu tím đen đã hiển hoá như thực thể và khẽ nhếch răng nở nụ cười.

Vụt! Cái đầu khổng lồ nó phóng lên cao và cái miệng đầu những chiếc răng to lớn khi mà nó há miệng ra ngoài.

Bàn chân dẫm mạnh xuống đất, thân hình Sakura vọt về phía trước. Mặt đất xuất hiện một vết lún và Sakura phóng lên cao. Toàn thân sức lực vận vào đôi tay, Sakura tung ra một cú đấm cực mạnh về phía Vô Vỹ, âm thanh mang theo giận dữ: “Nhận lấy này!”

Thân mình Vỗ Vỹ như không xương bắt đầu uốn éo tránh thoát đòn tấn công do Sakura đánh ra. Không chỉ như vậy từ cơ thể Vô Vỹ mọc ra một cánh tay bắt lấy nắm đấm Sakura. Toàn bộ lực lượng Sakura tiêu tán như không. Đồng thời cơ thể nàng bị hất lên không trung. Một bên hông Vô Vĩ khác mọc ra một cánh tay. Nó toàn lực phát động tung ra một cú đậm cực mạnh vào bụng Sakura.

Bụp! Một âm thanh rõ to phát ra, Sakura cảm giác được bụng mình truyền đến một cảm giác vô cùng đau đớn. Cơ thể nàng bắn ra như một viên đạn pháo. Nó va đập thẳng vào mặt đất phát ra một tiếng nổ nhỏ. Đất đá bắn tung toé lên. Dư lực chưa giảm, cơ thể Sakura lại lẩy lên không trung sau đó lại đập xuống mặt đất vài cái tạo ra một đám bụi đất.

Rầm! Đến cuối cùng thì thân ảnh nàng ngã xõng xoài trước mặt Rock Lee. Lee mở miệng kinh hãi hô lên: “Sakura-chan!” Đôi mắt Lee cũng theo đó biến thành màu đỏ, tơ máu hiện lên trong mắt hắn. Hai hàm răng hắn nghiến lại với nhau quát lên: “Ngươi! Không thể tha cho ngươi được. ”

Vụt, vụt, vụt... Thế nhưng Vô Vỹ hành động không chậm chút nào. Từ cơ thể nó bắn ra liên tục những cánh tay trực tiếp chộp lấy thân thể Rock Lee đem thân thể Rock Lee cuốn chặt lại. Lee bị túm chặt lấy, toàn thân hắn không có cách nào cử động được.

Giọng nói Vô Vỹ vang lên đầy khiêu khích: “Ta cảm nhận được trong tim người cũng có bóng tối. Trong trái tim ấy, ta cảm nhận được ngươi bất lực, ngươi vô dụng, ngươi yếu ớt như thế nào. Ngươi cảm giác được mình yêu ớt, cảm giác được mình bất lực vì đã không bảo vệ được hai người bạn thân của mình. Ngươi biết được kẻ thù mình là ai nhưng lại không dám vì bọn họ đòi lại công đạo. Ngươi mãi mãi chỉ là kẻ vô dùng mà thôi! Ngươi chẳng thể cứu được ai đâu...”

Lee lập tức thoáng thất thần. Ngay lập tức hắn bị Vô Vỹ kéo lê đi, thân thể bị đập vào một tảng đá phát ra một tiếng nổ lớn.

Ầm! Cát đá bắn tung toé, thân thể Lee theo đó lún vào phía bên trong.

Ầm! Một luồng khí lãng mạnh mẽ đẩy dạt những cánh tay Vô Vỹ ra bên ngoài. Bùi mù cũng theo đó thổi tung ra để hiển lộ thân hình bên trong. Thân thể người thiếu niên đang phát ra ánh sáng màu xanh xinh đẹp. Năng lượng cực kỳ cuồng bạo toả ra bên ngoài, cơ thể người thiếu niên đỏ bừng như con tôm bị nấu chín. Vô Vỹ kinh ngạc hô lên: “Cái gì?”

Bùm! Dưới chân người thiếu niên lập tức bạo liệt. Thân thể hắn nhanh đến mức trực tiếp biến mất. Khi mà Vô Vỹ phản ứng không kịp thì một chân người thiếu niên đã từ trên đá xuống: “Mộc Diệp Đại Phong Lốc!”

Ầm! Cả cơ thể khổng lồ Vô Vỹ trực tiếp bị nện thẳng xuống phía dưới mặt đất phát ra một tiếng nổ lớn. Bùi mù bắn tung toé.

Khi bàn chân Lee vừa chạm xuống mặt đất thì trong đám khói lập tức bắn ra một đám xúc tu đánh về phía Rock Lee. Ngay lập tức mặt đất dưới chân Rock Lee vỡ toang, thân thể Lee đã xuất hiện ở một nơi khác. Đám xúc tu lại giống như một đám súng máy bắn về phía Rock Lee.

Ầm, ầm... Nhất thời một chạy, một truy.

“Ta nói với ngươi sai rồi! Thanh xuân đó là không ngừng cố gắng. Tiến về phía trước tương lai mà không phải nhìn về quá khứ.” Rock Lee mở miệng lớn tiếng quát lên: “Luôn nỗ lực mạnh mẽ hơn để bảo vệ bạn bè. Cho dù có thất bại bao nhiêu lần đi nữa, ta cũng vẫn sẽ tiến về phía trước, ta sẽ không bao giờ từ bỏ đâu. Đó là nhẫn đạo của ta. Thanh xuân sức sống đang bốc cháy trong người của ta...” Giọng nói đã biến thành tiếng gầm: “Cảnh Môn: Khai!”

Năng lượng dật tràn ra ngoài, đồng thời tốc độ Lee lại đề thăng. Hắn gầm lên một tiếng tung ra một cú đá cực mạnh về phía Vô Vỹ.

Ầm! Cả đầu Vô Vỹ bị đá bay. Ngay lập tức nó phan ra một cánh tay muốn bắt lấy Lee nhưng bị Lee tung ra một cú đá trực tiếp đá đoạn. Chớp thơi cơ nhanh chóng, Lee tung ra một cú đấm đem Vô Vỹ đâm bay ra phía xa.

Ầm! Thân thể Vô Vỹ bị cú đấm kéo dài ra phía xa. Đến lúc này Lee cũng trực tiếp dừng lại không trung trong tích tắc. Giọng Lee phát ra tiếng quát lớn: “Triều Khổng Tước!” Hai tay Lee đấm ra với tốc độ cực kỳ nhanh.

Ầm, ầm, ầm... Mỗi một quyền hắn đấm ra thì không khí đều bị ma sát, nắm đấm giống như hàng trăm nghìn nắm đấm cực kỳ bá đạo đánh lên cơ thể Vô Vỹ. Nhất thời mặt đất rung chuyển vì đòn đánh Rock Lee. Nó giống như một màn súng lửa bắn ra hàng trăm nghìn đòn tấn công về phía Vô Vỹ.

Phịch! Lee rơi xuống mặt đất. Cả người đã nhễ nhại mồ hôi, đôi mắt lờ đờ nhìn về phía đám bụi tản đi. Thân thể Vô Vỹ lúc này bị đánh thành nát như tương dưới mặt đất. Đôi mắt lờ mờ Lee nhìn được cảnh này thở dài ra một hơi. Khi hắn quay ra nhìn về phía Amaru thì cảnh quỷ dị hiện ra trước mặt mình.

Đám bầy nhầy đó bắt đầu nhúc nhích sau đó hội họp với nhau. Thân ảnh Vô Vỹ bắt đầu tồ hợp với nhau và dần dần trở nên nguyên dạng. Vô Vỹ mở miệng châm chọc nói: “ngươi chẳng thể làm gì được ta đâu? Ta và bất tử bất diệt. Một khi trong tim con người còn có bóng tối, ta không thể nào bị tiêu diệt!”

“Amaru... tỉnh dậy đi!” Rock Lee lớn tiếng quát lên. Bộ dạng mệt mỏi khiến cho giọng nói hắn biến thành mệt mỏi bất kham: “Mình biết lúc này cậu rất mệt mỏi, rất đau khổ nhưng chúng ta nhất định phải vượt qua. Cậu đã quên đi ước mơ của mình sao? Cậu đã quên đi những lời thanh xuân mà thầy Shinnou đã nói với cậu trước khi chết sao? Cậu đã quên đi hứa hẹn thanh xuân với mình sao? Amaru... cậu cứ như vậy chẳng phải làm thầy Shinnou thất vọng lắm sao? Liệu ông ấy sẽ cảm thấy gì khi trông cậu như thế này? Cậu không phải muốn ông Shinnou luôn khen mình sao! Vậy mau tỉnh dậy đi, thanh xuân là sẽ không chịu thua, thanh xuân sẽ không khuất phục!” Nói đến đây thì đôi mắt Lee đã bốc ra ngọn lửa hừng hực.

“Thầy Shinnou...” Amaru mở to đôi mắt của mình. Nàng nhớ đến những gì mình đã trải qua với Shinnou. Lúc này, Vô Vỹ bắt đầu từ từ hư ảo và hoá thành không khí biến mất. Đôi đùi Amaru lập tức quỵ xuống đất và ngất đi.

Lee thở ra một hơi dài rồi nở nụ cười: “Xem ra đây chính là sức mạnh thanh xuân mà thầy Gai vẫn nói a. Không nghĩ tới không chỉ mình và thầy Gai mà rất nhiều người còn kế thừa thanh xuân!”

Trong một căn hầm tối tắm, một cái kén tràn ngập năng lượng ở bên trong. Từng cái tua đang nối từ xung quanh tiến vào cái kén. Một ánh mắt nhìn về phía cái kén với tràn đầy các loại cảm xúc có vui mừng có buồn bã, có hy vọng và có cả lo lắng. Kèm theo đó là âm thanh nho nhỏ vang lên: “Không nghĩ tới, bóng tối trong tim Amaru lại được lắng lại như vậy. Xem ra ta có chút coi thường ninja làng Lá!”

Một thân ảnh quen thuộc xuất hiện ở trên ghế toạ. Nếu như ngươi này xuất hiện trước mặt đám người Sakura đặc biệt là Amaru hẳn họ sẽ rất kinh ngạc. Đôi mắt ấy lúc này tràn ngập cái gọi là dục vọng: “Nhưng cũng đã đủ để kích hoạt nó. Mộ khi thế giới rơi vào hỗn loạn, ta sẽ có được một trái tim tràn đầy bóng tối.”

Bàn chân hắn bước đến một cái đồ án màu vàng ở trên mặt đất, theo ngón tay viết lên đó ký hiệu bằng vết máu thì lập tức cả đồ án hình tròn sáng lên. Lão già mừng rỡ mở rộng hai tay hô lên: “Khởi động lên, Ancor Vantian. Đã đến lúc huỷ diệt ngũ đại cường quốc và phục hưng lại Không quốc.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như hoa thuong tinh khong sap vang sanh, bai thuoc quy lam giam mo mau rua sach mach mau ai cung lam duoc những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status