Đao kiếm thần hoàng

Chương 1391: Cái nắp, giẻ rách, xương cốt


Một ngày sau hợp lại trên tường thành phái đông di tích thành thị viễn cổ. Tốt nhất là tụ lại thành từng nhóm, đừng tách rời quá xa, luôn luôn giữ liên lạc. Một khi có phe nào bị tập kích thì những người khác có thể nhanh chóng đến cứu viện.

Mọi người nhìn nhau, lòng thầm tính toán, đồng ý đề nghị của Đinh Hồng Lệ.

Di tích thành thị viễn cổ lớn như vậy nếu mọi người đi chung thì rất khó thăm dò hết, một khi gặp tiên duyên luân hồi hay báu vật, nhiều người khó chia, có lẽ sẽ gây xích mích. Nếu tách rời, mỗi người tự dựa vào vạn may, bản lĩnh, được hay mất là tùy tạo hóa của mỗi người.

Cả đám bàn bạcnhanh chóng chia tiểu đội.

Đinh Hồng Lệ mang cường giả Huyền Sương Thần Cung đi trước.

Đinh Hạo tất nhiên cùng Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Tạ Giải Ngữ thành một đội. Đám người Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy thì chung đội với cường giả tông môn của mình.

Giao hẹn tín hiệu, cách liên lạc với nhau xong mọi người đi hướng khác nhau.

Đinh Hạo chọn hướng giống đội Đinh Hồng Lệ nhưng lệch sang phía nam.

Trên đường đi toàn là đất cát, bụi xếp lớp dày. Từng tòa tháp sụp xuống nửa chìm trong cát vàng, có rất nhiều thần tượng sụp đổ, mặt mũi đã mơ hồ. Có đủ hình dạng, có cự thú, có hình người, trông rất dữ tợn như quỷ.

Đinh Hạo phát ra thần thức cường đại quét hình xung quanh, không phát hiện điều gì.

Phương Thiên Dực nhỏ giọng nhắc nhở:

- Đinh sư huynh, hình như chúng ta bị thứ gì theo dõi.

Đinh Hạo mỉm cười nói:

- Không sao, chỉ là một ít si mị võng lượng, không tạo thành uy hiếp. Đừng tốn thời gian vào bọn chúng, hãy tranh thủ thời gian tìm kiếm, chỉ có một ngày. Cổ thành lớn như vậy đành cược vào vạn may.

Có lẽ năm tháng qua xa xưa, đa số bảo lâu, lầu các sụp xuống trống rỗng không có thứ gì, bình lọ đồ sứ, vật dụng trong nhà đều không có. Không dấu hiệu sinh mệnh hoạt động, nếu nói chủ nhân cũ của di tích thành thị viễn cổ là 'hữu uy đức quỷ' thì bây giờ chúng nó đi đâu?

Tại sao ngạ quỷ đạo một trong lục đạo sẽ biến thành như vậy? Không ai nói rõ được.

Đinh Hạo không bỏ nhiều công sức tìm tiên duyên luân hồi gì đó, hắn nghĩ đến vấn đề khác. Trên đường đi Đinh Hạo càng lúc càng nghi ngờ. Biểu hiện của Đinh Hồng Lệ là lạ, chắc chắn nàng biết điều gì và che giấu nó. Đinh Hồng Lệ dẫn mọi người tới đây có mục đích gì?

Đinh Hạo nghi ngờ mới rồi Đinh Hồng Lệ nêu ý kiến mọi người tách ra không đơn giản như mặt ngoài, có vẻ nàng cần rời đi làm điều gì đó.

Đây là lý do tại sao Đinh Hạo chọn hướng gần với đám người Đinh Hồng Lệ, cường giả Huyền Sương Thần Cung.

Nhưng tận đáy lòng Đinh Hạo tin tưởng hắn hiểu biết Đinh Hồng Lệ, chắc nàng không àm âm mưu gì không thể gặp người, sẽ không hại mọi người. Đinh Hồng Lệ làm như vậy là có lý do riêng.

Sâu trong lòng Đinh Hạo chọn tin tưởng Đinh Hồng Lệ.

Đây là vì sao Đinh Hạo không lén bám theo Đinh Hồng Lệ, nếu chuyện nào nàng muốn cho hắn biết thì sẽ nói, tạm thời nàng không nói hắn cũng làm bộ ngu không biết.

Trong khi Đinh Hạo suy tư thì nghe Cuồng Đao Trương Phàm lên tiếng:

- Chỗ này có cái bình hoàn chỉnh, không biết bên trong chứa thứ gì.

Cuồng Đao Trương Phàm bước ra từ một thạch điẹn sụp đổ, sau khi thăm dò gã cầm một bình gốm đen tuyền lên. Đây là thứ hoàn chỉnh đầu tiên mọi người phát hiện, cho nên Cuồng Đao Trương Phàm cầm ra ngoài.

Đinh Hạo nhìn lướt qua.

Đây là một cái bình rất bình thường, tạo hình thô sơ, mơ hồ thấy sa bôi, vỏ ngoài có hoa văn trắng nhạt, dáy nhọn, đôi tai nhọn, trông như đồ người nguyên thủy chứa nước. Cái bình không có sóng năng lượng dao động, không có minh văn gì.

Đại ma vương Tà Nguyệt nheo mắt, khinh thường bĩu môi:

- Ài, cái tên này làm việc không có suy nghĩ, luôn ngớ ngẩn. Một cái bình bể mà ngươi xem nó là bảo bối? Cái này mà tiên duyên luân hồi gì.

- A!

Cuồng Đao Trương Phàm xấu hổ gãi gáy, đúng như đại ma vương Tà Nguyệt nói.

Cuồng Đao Trương Phàm nâng bình gốm sứ, giơ lên nhìn kỹ không thấy nó có gì khác lạ.

Cuồng Đao Trương Phàm vô tình chĩa cái bình hướng đại ma vương Tà Nguyệt, nói:

- Mèo con...

Cuồng Đao Trương Phàm định nói tặng bình cho ngươi chơi, dù sao mấy ngày nay ngươi nhàm chán.

Đại ma vương Tà Nguyệt bởi vì kiềm chế cơ thể đói khát nên hơi táo bạo, chưa nghe Cuồng Đao Trương Phàm nói xong đã bực mình hỏi:

- Làm chi? Ta...

Đại ma vương Tà Nguyệt chưa dứt lời thì...

Vù vù vù vù vù!

Chớp mắt không thấy đại ma vương Tà Nguyệt đâu.

Cơn gió thổi qua.

Đinh Hạo nhìn Phương Thiên Dực, Tạ Giải Ngữ lại ngó Cuồng Đao Trương Phàm, nhìn cái bình đen tuyền như bình nước tiểu, trong mắt tràn ngập kinh hoàng.

Đinh Hạo hỏi:

- Các ngươi... Mới vừa thấy cái gì?

Phương Thiên Dực há hốc mồm:

- Hình như... Mèo con bị thu vào trong bình?

Tạ Giải Ngữ chớp mắt, gật đầu.

Cuồng Đao Trương Phàm giật mình vội ném cái bình đi, lắp bắp giải thích:

- Cái này... Ta không cố ý... Ta cũng không biết có chuyện gì... Cái này...

Trong bình phát ra tiếng kêu của đại ma vương Tà Nguyệt:

- Meo? Sao trời bỗng tối sầm... A, không đúng, đây là đâu?

Hiển nhiên đại ma vương Tà Nguyệt chưa phản ứng lại có chuyện gì xảy ra.

Đám người lấy lại tinh thần, thế mới tin đại ma vương Tà Nguyệt đúng là bị thu vào bình gốm sứ đen tuyền như bình nước tiểu.

Thật khiến người bất ngờ.

Một bình gốm đen nho nhỏ như thứ thấp kém học đồ gốm sứ luyện tập nung lại có năng lượng như vậy. Nên biết đại ma vương Tà Nguyệt có thực lực ngũ khiếu Võ Thần cảnh, trung phẩm thần cảnh chí tôn. Tuy đại ma vương Tà Nguyệt không có võ đạo thần thông nhưng tuyệt đối không thể khinh thường, vậy mà nó bị bình gốm đen thu mất?

Khi phản ứng lại biểu tình bốn người Đinh Hạo, Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Tạ Giải Ngữ vừa kinh vừa mừng.

Tìm đến bảo bối!

Suy nghĩ này hiện lên trong đầu mọi người.

Bình gốm đen rung lắc, đại ma vương Tà Nguyệt phản ứng lại tức giận quát lớn:

- Meo? Chuyện gì đây? Meo đang ở đâu? Thả meo ra, ai ám toán meo? Meo muốn cắn chết hắn...!

Đinh Hạo đi qua nhặt cái bình gốm đen lên, quan sát kỹ, muốn vói tay vào lấy đại ma vương Tà Nguyệt ra. Đinh Hạo phát hiện bên trong trống rỗng không có thứ gì, như cái bình rất là bình thường. Đinh Hạo sờ khắp góc bình nhưng không thấy đại ma vương Tà Nguyệt đâu, hắn loay hoay miệng bình gốm sứ đen, lắc bình muốn đổ con mèo ra nhưng không thấy.

- Cái bình thật kỳ diệu.

Đinh Hạo quan sát hoa văn trên bình nhưng không thấy ra nguyên nhân gì.

Đinh Hạo hỏi hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ.

Hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ cảm ứng một lúc.

Kiếm Tổ kinh ngạc nói:

- Nhìn không ra, hơi lạ. Trước kia chưa từng thứ này, chắc không phải đồ nổi tiếng thời thượng cổ, nhưng công năng của nó làm ta nhớ đến 'vô cực ma quán' bán tiên khí rất nổi tiếng thời đại tiên cổ. Nó được gọi là có thể thu hếtd thiên hạ, dù là yêu ma người tiên hay trời trăng sao đều bị thu vào trong.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như chu sa di hoan hy nhin cuoc doi, thien duong Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status