Đệ nhất sủng

Chương 185: Anh của đêm qua đã biến mất



Trên bãi biển, hai bóng người lại bất đâu di chuyển.

Nhưng lần này, là người đàn ông cõng cô gái, đi dưới ánh trăng.

“Với cân nặng này, lão đại có ngược đãi cô không?” Cô nhẹ như một con mèo con, đè lên lưng anh, không có chút áp lực nào.

“Không phải con gái đều thích gây sao? Tôi giảm cân không được sao?”

Cố Cơ Uyển trừng mắt nhìn anh, dù sao tên này cả đêm luôn không vừa ý mình.

Lần đầu tiên nhìn thấy anh, anh tựa như tiên vậy, nhưng chỉ sau chưa đầy một ngày, cô đã phát hiện ra anh không những không có chút tiên khí, mà còn rất xấu tính.

Đã nói là đồ lừa gạt, người ta không biết còn nghĩ anh thực sự dịu dàng như ngọc như vẻ bê ngoài.

“Người không có bao nhiêu lạng thịt mà còn đòi giảm cân?” Giang Nam chế nhạo: “Không sợ sân bay biến thành một cái hố à?”

"Vớ vẩn, tôi sân bay chỗ nào?”

Đúng là quá đáng! Lại còn cười nhạo cô vì không có thịt!

Tuy rằng cô không bằng Cố Vị Y hạng nhất kia, nhưng cũng là hạng B đó chứ?

Đổi với một cô gái mười tám tuổi, cấp độ này cũng gân như nhau, cớ gì phải CDEF?

Chân cô đau muốn chết, cũng lười quan tâm anh tai

Tâm mắt Cố Cơ Uyển rơi vào mái tóc dài của Giang Nam.

Mái tóc dài được vuốt ngẫu nhiên ra sau đầu, tóc bay trong gió biển, trông khá đẹp.

Cô không nhịn được mà cầm một sợi tóc, nghịch nó trên đầu ngón tay.

Giang Nam cau mày, đột nhiên tức giận, quay đầu nhìn cô: “Đừng chạm vào tóc tôi!”

Không muốn mái tóc dài quấn trên tay cô, khi anh quay đầu lại da đầu đau không chịu nỗi.

Anh cau mày chặt hơn, khó chịu hơn: “Buông ra.”

Cố Cơ Uyển phớt lờ sự tức giận của anh, tò mò hỏi: "Này, tóc dài của anh có dễ chăm sóc không?”

Nhìn thì có vẻ rất mềm mại, nhưng đối với đàn ông thì có vẻ hơi phiên phức nhỉ?

Giang Nam không nói, Cố Cơ Uyển lại hỏi: “Tại sao anh lại để tóc dài?”

“Nhiêu chuyện.” “Lúc còn nhỏ chắc hẳn là anh đã từng là một cậu bé nổi loạn.”

“Không phải."

“Vậy chính là một sinh viên nghệ thuật.”

“Học máy móc.”

"Vậy chẳng lẽ...” Cô suy nghĩ, đột nhiên bật cười: “Là số 0?”

Giang Nam không hiểu câu này có nghĩa là gì: "Hả?”

“Anh chưa nghe nói sao? Số một và số không, số một là số thẳng, vậy số không thì sao? Hahaha..”

“Cố Cơ Uyển, cô muốn chết phải không?”

“Hahaha...”

Người đàn ông đứng ở ven đường nhìn hai bóng người từ trong bãi biển trở về, tâm trạng phức tạp không thể tả.

Anh ta không nhịn được lặng lẽ quay đầu lại, muôn nhìn người đàn ông ngôi trong xe, nhưng anh ta không dám.

Cuối cùng, Giang Nam cũng nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn, hơi đứng thẳng nhìn về phía trước.

“Sao thế? Anh muốn đổi thành thẳng sao?” Cố Cơ Uyển mỉm cười với anh đang đứng thẳng dậy.

Nhưng cô cũng nhanh chóng phát hiện bầu không khí quả thực có chút không đúng.

Cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, tuy rằng bóng người đứng ở ven đường có chút mờ mịt trong bóng tối, nhưng vẫn là mơ hồ có thể phân biệt được.

Lâm Duệ!

“Cho tôi xuống.” Lâm Duệ ở đây, không khó để tưởng tượng người ngôi trong xe phía sau anh là ai.

Một bầu không khí như vậy, nếu không có cậu cả Mộ sẽ không tôn tại.

Giang Nam không nói gì, cũng không để cho cô đi.

Vẫn cõng cô đi trên đường với đôi chân dài miên man.

Xe của họ ở bên đường, cách xe của Mộ Tu Kiệt không xa.

Lâm Duệ lập tức chào hỏi: "mợ chủ.”

Vốn dĩ có chút không hiểu nổi, tại sao cậu hai Giang lại cõng mợ chủ của họ trên lưng.

Tuy nhiên sau khi nhìn kỹ mới hiểu ra, Lâm Duệ vội vàng nói: “Thưa cô, cô có bị thương sao?”

Trong xe cách đó không xa, cửa bị đẩy ra, một người đàn ông dáng người cao khí chất tôn quý bước xuống.

Giang Nam nhìn người đi đến trước mặt, nhẹ giọng nói: “Lòng bàn chân của cô ấy bị thương.”

Mộ Tu Kiệt không nói gì, và đưa tay vê phía Cố Cơ Uyển.

Cõ Cơ Uyển cũng không nói gì, buông mái tóc dài của Giang Nam ra.

Mọi người mới nhận thấy, cô gái này thế mà lại nghịch bím tóc của người khác.

Hành động này hơi kỳ quái, không phải quá thân mật sao?

Lâm Duệ không dám nói lời nào, chỉ có thể cúi đầu chờ đợi.

Cố Cơ Uyển đưa tay ra, vốn định vịn cánh tay của Mộ Tu Kiệt, dùng sức đi một chút. Không ngờ, vừa duỗi tay ra, cơ thể cô đột nhiên nhẹ đi, cả người lơ lửng.

Cô chưa kịp kêu lên thì đã ngã vào một lông ngực cường tráng.

Tuy nhiên, lông ngực này có vẻ hơi lạnh.

“Cảm ơn anh.” Mộ Tu Kiệt nhìn Giang Nam một cái, sau đó ôm ngang Cố Cơ Uyển đi về phía xe của mình.

Giang Nam đi có chút chậm, cũng không có ý đuổi theo.

Lâm Duệ cười với Giang Nam: “Cậu hai Giang, tại sao anh lại ở cùng mợ chủ của chúng tôi vậy?”

“Hẹn hò.” Giang Nam ném cho anh ta hai chữ rôi rời đi.

Hẹn... hò!

Lâm Duệ sửng sốt, vội vàng đuổi theo Mộ Tu Kiệt, đi đến trước mặt mở cửa xe.

Vừa lên xe, xe Giang Nam liên dừng ở bên cạnh.

Anh thả cửa kính xe xuống, nhìn Cố Cơ Uyển ở ghế sau, cười nhẹ: “Vẫn còn thiếu tôi hai tiếng nữa, đừng quên đấy."

Nói xong anh ta đạp ga, chiếc xe lao đi như một mũi tên, trong nháy mắt liên biến mất.

Hai tiếng thôi mà cũng tính với cô, tính toán chỉ li như thế, xem có phù hợp với cảm giác anh cho người ta chút nào không chứ?

Phiêu nhiên như tiên thì sao? Xuất trân đạm mạc không ăn khói lửa nhân gian thì sao chứ?

Cô nhìn chiếc xe trước mặt đi xa, nhíu mày, có chút xót xa.

Nhưng không ngờ, dường như cô lại cảm thấy có một ánh nhìn lạnh lùng và uy nghiêm đang khóa chặt mình.

Quay đầu lại, cô đột nhiên chạm phải đôi mắt băng lãnh của cậu cả Mộ.

Ánh mắt anh dường như có chút lạnh lùng, nhưng cũng không quá lạnh lùng khiến người ta khó chịu, chỉ là như thường lệ, theo thói quen.

Tuy nhiên, luôn có một thứ ánh sáng mà Cố Cơ Uyển không thể nhìn thấu, khiến cô bồn chồn.

“Cậu cả Mộ.” Cô khẽ gọi, nhưng không biết tại sao mỗi lần ở trước mặt anh, cô lại có vẻ tự tỉ.

Có một loại cảm giác bị bắt gian?

Không đúng, cô và Giang Nam không làm điều gì đáng xấu hổ, việc họ có phải bắt gian hay không cũng không quan trọng.

“cậu cả, bây giờ... Lâm Duệ do dự rồi nói: “Anh có muốn về nhà họ Mộ không?”

“Bệnh viện.” Mộ Tu Kiệt quay mặt đi, cạch một tiếng, anh châm thuốc.

Lâm Duệ vội vàng mở cửa kính xe, mợ chủ không thích mùi ***, khi ở trong xe với mợ chủ, đã lâu rôi cậu cả không hút thuốc.

Xem ra đêm nay cậu chủ... có chút bực bội.

Mộ Tu Kiệt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhưng Cố Cơ Uyển lại nhìn chằm chằm vào điếu thuốc giữa các ngón tay anh.

Anh không nghiện ***, nhưng thỉnh thoảng lại đưa tay lên nhấp một ngụm, như muốn giải quyết điều gì đó.

Động tác rất lãnh đạm, không có động tác gì đặc biệt tao nhã, nhưng khí chất luôn cao quý như một để vương.

Bệnh viện, rất nhanh đã đến.

Sau khi bác sĩ kiểm tra Cố Cơ Uyển, lập tức khử trùng và làm sạch vết thương, sau đó kê đơn thuốc cho họ.

Khi rời đi, Cố Cơ Uyển không thể không nhìn chằm chằm Mộ Tu Kiệt: “Hôm nay anh có bị chóng mặt không?”

“Không chóng mặt.” Anh nói nhẹ, vừa hờ hững vừa lạnh lùng.

Quả nhiên sức khỏe của anh tốt rôi, không cân cô nữa, thái độ của anh cũng trở nên lạnh nhạt.

Cậu cả Mộ đêm qua gắt gao dính chặt lấy cô, đã biến mất từ lâu.

Xe không nhanh không chậm chạy trên phố, nửa tiếng sau mới về nhà họ Mộ.

Theo bản năng, Cố Cơ Uyển có chút kháng cự lại ngôi nhà này.

Tuy nhiên, một khi đã đến nơi này, thì nên yên ổn ở lại mà thôi, kháng cự cũng vô ích.

Khi xuống xe, cô bước đến gần Lâm Duệ, hỏi: “Tối nay bà nội sao rồi?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 32 lượt.

Trang web 10Hay.com chia sẻ các nội dung top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới từ dịch vụ, sản phẩm, công ty... Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như top cua hang vat lieu xay dung tai can tho, 10 cach chua rung toc hieu qua nhat rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại 10hay.com.

loading...
DMCA.com Protection Status