Đế sư xuất sơn

Chương 448: Dựng lại vụ án



Mẹ ruột của Tưởng Anh rất tin Phật, từ khi Tưởng Anh trưởng thành, bà ấy ở trong Phật đường cả ngày, ăn chay niệm Phật, thậm chỉ con gái ruột của bà ấy cũng hiếm khi gặp được bà ấy.

Và người phụ nữ trước mắt chính là người vợ mà Tưởng Huy lấy sau khi mẹ đẻ của Tưởng Anh bế quan được hai năm.

Xét cho cùng thì một nhà họ Tưởng lớn như vậy không thể không có một người phụ nữ quản lý được.

Tưởng Anh không hề tỏ ra phản đối chuyện bố mình cưới người khác, bởi vì dù sao người phụ nữ đó cũng là con gái của một gia tộc lớn, nên đương nhiên bà ta không ngốc, đối với con gái duy nhất của Tưởng

Huy, không chỉ không gây khó dễ, mà ngược lại còn thường hay nịnh bợt Khi nhìn thấy người phụ nữ đó, Tưởng

Anh hơi nhíu mày, nhưng cô ta vẫn tiến lên hỏi: "Cô, sao cô lại đi ra?"

Thấy Tưởng Anh hỏi, sắc mặt của bà hai cũng dịu đi một chút"

Bên ngoài ồn quá, cô không ngủ được, nên ra ngoài xem một chút." "Bây giờ trong trang viên đang xảy ra một vụ án mạng, rất có khả năng kẻ giết người vẫn đang ở trong trang viên!" "Ngày thường cô cũng hay nhát gan, nên về phòng nghỉ ngơi đi!"

Nghe thấy Tưởng Anh nói vậy, trong ánh mắt của bà hai chợt lóe lên một tia bất mãn, nhưng đã biến mất ngay sau đó, sau đó bà ta gật đầu: "Tưởng Anh nói rất có lý!"

Sau đó, bà ta quay sang vẫy vẫy tay với người làm của mình: "Loại chuyện này, đúng là chúng ta không thích hợp nhúng tay vào, Liễu Mai, còn không đỡ ra đỡ tôi đi về?" "Vâng, thưa bà!"

Người phụ nữ tên Liễu Mai trên mặt vui mừng nhanh chóng đứng dậy, vào lúc này, Diệp Phùng đột nhiên cười khẩy một cái: "Chờ đã!"

Bà hai dừng lại và liếc mắt nhìn Diệp Phùng, sau đó trong ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường, mở miệng nói: "Anh là ai?"

Tưởng Anh ở bên cạnh nói: "Đây là Diệp Phùng, anh Diệp là vệ sĩ của tôi, giờ nhà họ Tưởng xảy ra án mạng, nên tôi đặc biệt mời anh ấy đến điều tra án!"

Cô đặc biệt mời đến?

Bà hai hơi nheo mắt lại, nhìn về phía

Tưởng Anh, trong ánh mắt hiện lên một tia lạnh lùng.

Từ khi gả vào nhà họ Tưởng, tôi không khúm na khúm núm với cô, nhưng cũng có thể được coi là nghe theo

Nhưng còn cô, ỷ vào thân phận con gái của nhà họ Tưởng, chưa từng có mặt vẻ dễ coi với tôi?

Hi!

Ngày thường, bố cô cưng chiều cô, tôi không có cách dạy dỗ cô, nhưng cô bắt tôi phải nghe lời một người vệ sĩ mà cô mời đến sao?

Nghĩ vậy, bà hai liếc nhìn Diệp Phùng với ánh mắt khinh thường và giọng điệu kiêu ngạo, nói: "Thì ra là vệ sĩ? Sao vậy, gọi bà chủ đây có chuyện gì vậy?"

Diệp Phùng không để ý đến giọng điệu khinh thường của bà ta, chỉ vào Liễu Mai, mở miệng nói: "Tôi nghi ngờ cô ta có liên quan đến vụ án mang của nhà họ Tưởng, muốn đưa cô ta đi thẩm vấn, nên e rằng bà hai phải chờ một lúc nữa tôi mới trả lại người giúp việc của bà cho bà được!" "Anh nghi ngờ?"

Bà hai cười khinh thường: "Anh chỉ là một vệ sĩ, ở đây đâu đến lượt câu nghi ngờ?"

Diệp Phùng cười khẽ, mở miệng nói: "Mặc dù tôi chỉ là một vệ sĩ, nhưng được sự cho phép của gia chủ nhà họ Tưởng, người chịu trách nhiệm vụ án này, tất cả mọi người có mặt ở đây đều phải nghe theo lệnh của tôi, sao vậy, bà hai có ý kiến gì sao?". ngôn tình hoàn

Bà hai nhìn sang với ánh mắt nghi ngờ, nhưng thấy Liễu Mai ở bên cạnh gật đầu với mình, trong lòng bà ta đột nhiên dâng lên một cơn tức giận!

Anh ta là ai, tại sao tôi phải nghe theo mệnh lệnh của anh ta?

Tưởng Anh thì thôi, nhưng anh ta chẳng qua chỉ là vệ sĩ của cô ta, là một nhân viên cấp dưới, thì tại sao lại ở đây sai khiến bà chủ là tôi đây chứ?!

Cơn tức giận tích tụ nhiều năm đột nhiên bùng phát, bà hai nhìn Diệp Phùng với ánh mắt lạnh lùng, lời lẽ sắc bén: "Nếu anh đã được sự cho phép của chủ nhà, thì bà chủ là tôi đây cũng không dám có ý kiến gì!" "Nhưng, Liễu Mai là người giúp việc của tôi, và có trách nhiệm chăm sóc cuộc sống hàng ngày của tôi, vậy thì có liên quan gì đến vụ án này chứ?" "Có liên quan hay không cũng không liên quan đến bà hai, đợi tôi thẩm vấn xong, thì mới quyết định được!"

Giọng nói của Diệp Phùng cũng trở nên lạnh lùng hơn.

Bạn tôn trọng tôi một, tôi tôn trọng bạn gấp mười lần, bà hai cố ý bởi lông tìm vết, thì

Diệp Phùng tôi đây cũng không sợ bà! "hừ! Buồn cười! Đúng là cực kỳ buồn cười!" "Liễu Mai đã làm việc bên tôi hai năm, nếu cô ta có vấn đề gì, thì bà chủ là tôi đây sao có thể sống sót đến bây giờ?" "Theo tôi, những lời anh nói chỉ là những lời nói nhảm, lợi dụng việc công để trả thù riêng!" "Được rồi!"

Tưởng Huy nãy giờ không nói gì, giờ đột nhiên lên tiếng, trừng mắt nhìn bà ta với ánh mắt lạnh lùng: "Ở đây không có chuyện của bà, bà trở về phòng đi!"

Tưởng Huy chưa bao giờ mạnh miệng với bà hai, bây giờ không nhân nhượng, vành mắt bà ta hơi đỏ nhìn Tưởng Huy: "Không phải tôi cố tình ở lại để gây chuyện, mà là Tưởng Anh có phần khinh người quá đáng!" "Là bề trên của Tưởng Anh, vậy mà nó chưa bao giờ có một chút tôn trọng nào đối với tôi?" "Nhà họ Tưởng xảy ra án mạng, vậy mà Tưởng Anh lại mời một vệ sĩ về phá án, như vậy là sao?!" "Với lại, người giúp việc của tôi mà tôi không hiểu sao?" "Liễu Mai đã ở với tôi nhiều năm như vậy, ngày thường có đứt một tí tay mà cô ta cũng sợ nửa ngày, thì sao có thể liên quan đến vụ án mạng này được! Tôi thấy, anh vệ sĩ này đang chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, không chừng muốn dựa vào chuyện này để làm ra chuyện xấu hổ gì đó!"

Mặc dù bà hai không nói hẳn ra, nhưng có ai ở đây mà không hiểu ý bà ta chứ?"

Bà ta đang nghi ngờ, Diệp Phùng bị Tưởng Anh sai khiến, dựa vào chuyện này để cố ý làm nhục bà ta!

Nhìn dáng vẻ uất ức của bà ta, Diệp Phùng không khỏi sở cằm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

Hình như bà hai này xem nhiều phim truyền hình quá đúng không?

Chậc, đầu óc này, không đi viết tiểu thuyết đúng là thật đáng tiếc!

Bop!

Đột nhiên vang lên một tiếng lanh lảnh, bà hai nhìn Tưởng Huy với vẻ mặt không thể tin được, thậm chí không để ý đến bên má sưng đỏ của mình. "Có phải ngày thường tôi đối xử với bà quá tốt đúng không?" "Bà phải hiểu!Vợ, tôi có thể có nhiều! Nhưng con gái, thì Tưởng Huy tôi đây chỉ có một!" "Với lại, là tôi đích thân chỉ định cậu Diệp, khi nào tôi cho phép một người phụ nữ chất vấn quyết định của tôi vậy?" "Bây giờ lăn về phòng ngay lập tức cho tôi!"

Liễu Mai ở bên cạnh cũng rất biết điều, vội vàng khuyên: "Bà chủ, xảy ra án mạng ở trong nhà, chắc ông chủ cũng rất sốt ruột, nên mới vô tình ra tay với bà!" "Bây giờ, chúng ta đừng ở lại đây quấy rầy ông chủ, đi về phòng đi, để Liễu Mai đỡ bà chủ về phòng!" "Tôi không về!"

Bà hai sống trong nhung lụa bấy lâu nay đột nhiên nổi cơn tam bành!

Bà ta không thể nào chọc vào Tưởng Huy, không thể nào chọc vào Tưởng Anh, nhưng chẳng lẽ cũng không thể chọc vào một tên vệ sĩ nhỏ bé hay sao? "Được, anh ta nói người giúp việc của tôi là kẻ giết người, vậy tôi đây phải tận mắt nhìn xem, anh ta làm thế nào để chứng minh Liễu Mai là hung thủ!"

Diệp Phùng liếc nhìn bà ta với ánh mắt khinh thường, khóe miệng nhếch lên, từ từ nói: "Bà hai, nếu tôi nhớ không lầm, từ nãy đến giờ, tôi chỉ nói người giúp việc này là người tình nghi, chứ không nói cô ta là hung thủ, bà có hiểu tình nghi là gì không vậy? Có muốn tôi tìm một người có chuyên môn giải thích cho bà hiểu không?"

Bà hai bị lời nói của anh ta làm cho không nói lên lời, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, thẹn quá hóa giận nhìn anh ta: "Được rồi, cho dù là tình nghi, thì tôi đây cũng không tin một tên vệ sĩ nhỏ bé như anh có thể phá được án!" "Trước mặt chủ nhà, tôi nhất định phải lột mặt lạ của anh ra!" "Nếu anh thực sự có bản lĩnh, thì có dám để cho tôi đây nhìn quá trình anh phá án không?"

Diệp Phùng nhún vai tỏ vẻ không có gì: "Không thành vấn đề, dù sao thì đây cũng là trang viên của nhà họ Tưởng, bà hai muốn làm gì, muốn đi đâu cũng đều được, với lại, tôi không tìm một cái hầm mà lén lút thẩm vấn, tôi đây thẩm vấn trước mặt mọi người, bà hai thích là được rồi!" "Anh...."

Bà hai phát hiện ra, mình chưa nhìn thấy bản lĩnh của Diệp Phùng, nhưng phải công nhận rằng anh ta rất giỏi khua môi múa mép

Nếu không nói lại được, vậy thì không nói nữa, bà ta lạnh lùng nhìn anh ta: "Được! Vậy tôi sẽ chờ xem anh xử lý vụ án mạng này như thế nào!" "Nhưng, nếu anh không tìm ra được hung thủ, thì sao?"

Mặc dù bà ta đang quay người nói chuyện với Diệp Phùng, nhưng ánh mắt lại dừng trên người Tưởng Anh

Và Tưởng Anh cũng không ngốc, cô ta mở miệng thản nhiên nói: "Anh Diệp là do tôi tiến cử, nếu anh ấy không phá được án, thì đương nhiên tôi sẽ chịu trách nhiệm! "Không phải bà vẫn luôn có hứng thú với công ty hóa chất Thiên Nguyên của tôi sao? Nếu anh Diệp không phá được án thì tôi sẽ giao công ty hóa chất Thiên Nguyên cho bà!" "Được! Một lời đã định!"

Trong mắt bà hai đột nhiên hiện ra một tia thích thú! "Khoan đã!"

Đột nhiên, Diệp Phùng ngắt lời, nhìn bà hai với vẻ mặt cân nhắc: "Nếu đánh cược, thì cả hai phải có lợi chứ!" "Xin hỏi bà hai, nếu tôi phá được vụ án mạng này, thì bà sẽ làm gì?"

"Nếu như anh có thể phá được án, bà chủ tôi sẽ tự mình quỳ xuống xin lỗi anh!"

Bà hai cũng chỉ là đập nồi dìm thuyền, theo bà thấy, chỉ là một vệ sĩ, thì có thể có được bản lĩnh gì?

Nhà họ Tưởng vì cái gì sau khi vụ án xảy ra ba tiếng mới đi tìm Diệp Phùng?

Ngoại trừ tình tiết vụ án này có chút không thể tiết lộ ra cho người bên ngoài, hay là bởi vì, cả nhà họ Tưởng đều bỏ tay không có biện pháp, mới lựa chọn nhờ đến sự giúp đỡ của người ngoài!

Trong nhà họ Tưởng, cũng không phải đều là người bất tài, thậm chí thông minh như Tưởng Huy, đối với vụ án này cũng không có nửa điểm đầu mối.

Vậy mà một tên vệ sĩ như vậy, chỉ trong thời gian nửa đêm là có thể tìm ra được hung thủ? Thật sự là người mê năm mộng mà "Bà chủ, lời đánh cược này không được đâu ạ"

Nghe bà hai nói một câu ngoan độc như vậy, làm Liễu Mai ở một bên hoảng sợ, vội vàng khuyên nhủ:

Nhưng mà Diệp Phùng lại không cho bà ta có cơ hội để đổi ý, ánh mắt đột nhiên sáng lên, mở miệng nói: "Được! Một lời đã định!” "Đưa ba người bọn họ đến hiện trường vụ án mạng, ông chủ nhà họ Tưởng, các cô chủ nhà họ Tưởng, các người cũng đi theo đi, cùng nhau làm chứng, để cho các người xem, Diệp Phùng tôi phá án như thế nào!"

Bên ngoài cái sân nhỏ rách nát, bị bảo vệ nhà họ Tưởng cùng với bảo vệ an ninh Khúc Thức toàn bộ vây quanh không kẽ hở, trong sân, Tưởng Huy, Diệp Phùng, Lăng Tuyết Ngân, Tưởng Anh và những người khác đứng hơn mười người, đương nhiên, cũng bao gồm ba nghi phạm tâm thần không yên lúc này!

Bà hai tuy rằng vừa rồi kiêu ngạo vô cùng, nhưng khi chân chính nhìn thấy bốn thi thể máu tươi đầm đìa, sắc mặt chợt trở nên trắng bệch, nếu không phải có người làm ở bên cạnh đỡ lấy, chỉ sợ trong nháy mắt sẽ ngất xỉu! "Các người có phải đều cảm thấy rất kỳ quái hay không, vì sao nhiều người làm như vậy, tôi hết lần này tới lần khác đã chỉ ra ba người bọn họ? Và tại sao lại nói họ là những người đáng nghi nhất? "

Mọi người không nói gì, chỉ lẳng lặng chờ đợi Diệp Phùng nói tiếp.

Hoàn toàn chính xác, đây thực sự là điều họ muốn biết nhất. "Đội trưởng Triệu, vì để cho mọi người khôi phục lại hiện trường vụ án được tốt hơn, hiện tại, tôi sẽ giả vờ làm hung thủ, có thể mời anh đến đóng vai nạn nhân một chút được không?"

Đội trưởng bảo vệ sửng sốt, nhưng ngay lập tức đã gật đầu.

Dù sao, trong những người nhà họ Tưởng ở đây, mình là người duy nhất biết công phu

Diệp Phùng mỉm cười với anh ta: "Đội trưởng Triệu, vì để diễn tả được tình tiết vụ án tốt hơn, tôi xuống tay có lẽ sẽ hơi nặng một chút, nếu có nơi nào đắc tội anh, xin hãy thứ lỗi cho tôi!”

Đội trưởng Triệu mỉm cười ngây thơ, gãi gãi đầu: "Anh Diệp, chỉ cần có thể tìm ra hung thủ, lão Triệu tôi người hơn một trăm ký này, sẽ để cho anh có thể tùy ý sai bảo!"

Diệp Phùng mỉm cười gật đầu, sau đó sắc mặt nghiêm túc, bỗng nhiên chuyển động!

Trong mắt mọi người chỉ thấy một bóng đen chợt lóe, Đội trưởng Triệu đột nhiên cảm thấy một cỗ áp lực rất lớn đánh tới, căn bản không kịp phản ứng, miệng trong nháy mắt bị che lại, sau đó trong cổ họng truyền đến một trận đau đớn, hai ngón tay Diệp Phùng bắt được cổ họng của anh ta, nếu hơi dùng sức một chút, kết thúc chính là bị nghiền nát "Mọi người mời xem!"

Diệp Phùng duy trì tư thế này, mở miệng nói với mọi người: "Nếu như hung thủ hành hung theo cách này, che miệng lại, một đao cắt đứt cổ họng, hơn nữa sẽ không để nạn nhân phát ra một chút âm thanh nào!” "Điều này cũng có thể giải thích, vì sao cùng là chết bốn người, mà vị nhân chứng kia, chỉ nghe được tiếng kêu thảm thiết của một người!" "Vậy nếu hung thủ hành hung theo cách này, vì sao cậu chủ Biểu lại phát ra tiếng kêu?"

Có người nói lên sự nghi vấn. "Bởi vì ba người còn lại đều chết vì loại thủ pháp giết người che miệng lại cắt cổ này, mà chỉ có cậu chủ Biểu, là bị hung thủ ở phía chính diện cắt đứt cổ họng, cho nên, trong nháy mắt trước khi chết, anh ta mới có thể phát ra tiếng kêu duy nhất!" "Lúc xảy ra vụ án, hai người thuộc hạ kia chắc là đang canh giữ ở cửa, mà cậu chủ Biểu cùng với cô gái kia thì lại ở trong phòng. "Đây vốn là một cái sân nhỏ hẻo lánh, lại có truyền thuyết ma ám, hai người thuộc hạ canh giữ ở chỗ này, khẳng định sẽ không thật sự thả lỏng, lúc này, hung thủ đột nhiên xuất hiện, mượn sự che dấu của đêm tối, trước tiên giết chết một người." "Còn một người khác không kịp phản ứng lại, hoặc là nói rằng anh ta căn bản là không biết đã xảy ra truyện gì, hung thủ nhanh chóng đánh chết một người nữa, nhưng mà hai người ở trong phòng kia, lại căn bản cũng không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện "Ngay sau đó, hung thủ đột nhiên phá cửa mà vào, mà cậu chủ Biểu cùng cô gái kia ở bên trong làm chuyện gì, nói vậy trong lòng mọi người đều biết rõ ràng, tình huống lúc ấy, hai người họ căn bản không kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào!" "Hung thủ lại làm như cũ, trước tiên giết chết cô gái, nhưng trong phòng dù sao cũng không bằng bên ngoài, toàn bộ căn phòng rách nát không chịu nổi, thậm chí ngay cả một kiện đồ điện cũng không có!" "Trong hoàn cảnh như vậy, lại có một cây đèn điện cầm tay chiều cao vừa tầm, nói vậy, chắc là của cậu chủ Biểu mang vào, như vậy, trong hoàn cảnh có ánh đèn, cái chết của cô người làm khẳng định bị cậu chủ Biểu nhìn thấy rõ ràng, trong loại tình huống này, phản ứng đầu tiên của người bình thường chính là hét lên!" "Đúng vậy! Đó chính là tiếng kêu thảm thiết mà nhân chứng nghe được!” "Sau đó, vị cậu chủ Biểu muốn chạy trốn, nhưng tốc độ hung thủ quá nhanh, hơn nữa, cậu chủ Biểu lúc trước hét lên một tiếng, có lẽ đã kinh động đến bảo vệ trong phủ, giờ phút này lại đi che miệng, đã không còn ý nghĩa gì, cho nên hung thủ lựa chọn phương thức sạch sẽ gọn gàng nhất, trực tiếp từ vị trí chính diện của cậu chủ Biểu, dùng một đao cắt đứt cổ họng!" "Sau đó, khi hung thủ đang muốn chạy trốn, nhân chứng cũng đã đẩy cửa tiến vào, trong tình huống nóng nảy, hung thủ theo cây cột trụ cửa, nhanh chóng trèo lên mái nhà, mượn bóng đêm nửa đen nửa sáng, ẩn giấu bản thân!" "Nhân chứng kia cũng sợ hãi quá mức, không nghĩ tới hung thủ còn trốn tại chỗ, cũng không cẩn thận kiểm tra lại, mà lúc ấy anh ta nhìn thấy cậu chủ Biểu giơ ngón tay lên, rất có khả năng chính là đang nói cho nhân chứng biết vị trí ẩn nấp của hung thủ trên mái nhà!" "Sau đó, nhân chứng vội vàng đi ra ngoài báo tin, đối với hung thủ thì đã quen thuộc mọi vị trí của trang viên nhà họ Tưởng, vệ sĩ trong trang viên đều được huấn luyện rất tốt, bọn họ nhất định sẽ lấy tốc độ nhanh nhất tập kết, anh ta căn bản không trốn thoát được!" "Nhưng mà, thời gian ngắn ngủi mười phút này cũng đủ để hung thủ làm xong hai việc, che giấu hung khí thật tốt, đổi lại quần áo người làm, giả vờ không biết bất cứ chuyện gì lại trộn lẫn vào đám người làm, đây chính là toàn bộ những gì trải qua trong vụ án!"

Đám người đứng xem đều lặng ngắt như tờ, thật sự im lặng! "Hừ! Câu chuyện rất không tồi! Ngay cả bà hai tôi nghe cũng có chút bị mê hoặc!”

Đúng lúc này, một thanh âm bất hòa vang lên, bà hai nở nụ cười lạnh: "Nhưng mà, nghe anh nói nhiều như vậy, tất cả đều chỉ là suy đoán mà thôi, bà chủ tôi cũng không nhìn ra, cái gọi là hung thủ của anh, cùng với việc anh tìm ba người này tới có quan hệ gì!” "Bà hai hãy bình tĩnh đừng nóng nảy, kể tiếp, tôi sẽ nói cho các người biết, vì sao từ trong số rất nhiều thuộc hạ như như vậy, hết lần này tới lần khác lại chọn trúng ba người bọn họ!" "Đội trưởng Triệu, nếu như một người bị cắt cổ, phản ứng đầu tiên của họ là gì?" Triệu đội trưởng vô thức trả lời: "Che cổ!” "Không sai, chính là che cổ."

Mọi người hãy chú ý đến vị trí hiện tại của tôi và Đội trưởng Triệu!"

Mọi người đều nhìn qua.

Chỉ thấy Diệp Phùng cầm hung khí bên tay phải, tay trái che miệng người chết, sau khi cắt cổ, bởi vì cánh tay phải của Diệp Phùng nằm ngang cổ của đội trưởng Triệu, dẫn đến cánh tay phải thuận tiện có trở ngại, cho nên, Đội trưởng Triệu chỉ có thể dùng tay trái che cổ mình!

Nhìn thấy điểm này, khóe miệng Diệp Phùng nhẹ nhàng nhếch lên: "Nhưng mà, hai người thuốc hạ này và một thi thể của cô gái người làm, toàn bộ đều là vết máu trên tay phải sâu hơn vết máu trên tay trái một chút, không biết mọi người có chú ý tới hay không, lúc bọn họ chết, là dùng tay nào để che cổ?”

Theo sự nhắc nhở của Diệp Phùng, mấy người ở đây đồng thời nhíu mày, suy nghĩ một hồi, mà dì Vân nhíu mày thật sâu, mở miệng nói: "Hình như, là dùng tay phải để che cố!” "Ha ha, nếu đã như vậy, mọi người chẳng lẽ không cảm thấy rất kỳ quái sao, vì sao dưới tình huống theo bản năng đó, người chết không dùng cánh tay thuận tiện nhất là tay trái, ngược lại dùng tay phải?"

Đi theo mạch suy nghĩ của Diệp Phùng, mọi người cũng bắt đầu lâm vào trầm tư, thậm chí không ít người còn dùng bản thân làm khuôn mẫu khua tay múa chân để so sánh trên người mình, lẩm bẩm nói: "Đúng vậy, đây rốt cuộc là vì sao đây?”

Lúc này, ánh mắt Diệp Phùng đột nhiên nghiêm túc, lành lạnh mở miệng: "Nếu như tay hung thủ cầm hung khí, không phải tay chúng ta thường dùng là tay phải hay sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 27 lượt.

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như pubg 1 0 2 sinki crack bypass gameloop ld player, huong dan tai tai lieu tren 123doc mien phi Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status