Dear doctor (Quãng đời còn lại xin được chỉ giáo nhiều hơn)

Chương 49: Tử hình ngay lập tức


Edit: TruongAn520

Từ sau khi lĩnh chứng, tôi sâu sắc cảm thấy, Bác sĩ đã trở nên kiêu ngạo.

Thanh niên tốt từng ôn tồn gọi điện thoại "Hôm nay có về không? Có cần anh đến đón em không?" đã một đi không trở lại, thay vào đó là "Anh qua đó, hay là em trở về, em chọn một trong hai cái đi."

Aiz yo~ hương vị của một sợi vô gian đạo, cùng nhau ăn tối thôi sao.

Sau khi lĩnh chứng, Bác sĩ đối với việc ăn tối cùng nhau, là khá cố chấp, nguyên nhân thì tôi không biết. Tuy nhiên, bởi vì cả hai đều bận rộn, việc cùng ăn cơm tối này, trên cơ bản chỉ giao tiếp bằng lời nói mà khó lòng thực hiện.

Ngày thứ năm sau khi lĩnh chứng, bị Bác sĩ xách về nhà trọ ăn cơm.

Lúc ăn cơm, Bác sĩ lại yên lặng.

Tôi hỏi: "Mấy ngày không gặp, anh không có lời gì muốn nói với em sao?"

Bác sĩ: "Nói với em cái gì?"

"A, thế thì không nói đi." Tôi cúi đầu tiếp tục ăn.

Rửa bát xong, hai người mắt to trừng mắt nhỏ.

Bác sĩ: "Anh hôm nay từ chối hai bữa tiệc."

Tôi: "A, sức hấp dẫn của anh tốt như vậy."

Mặt Bác sĩ nhăn lại một chút: "Chính là vì bồi em."

"... Em có thể tự mình ăn."

Bác sĩ đỡ trán: "Anh sớm muộn cũng bị em làm cho tức chết."

"Em làm sao nỡ..."

Bác sĩ tự nói với mình: "Không được không được."

Tôi còn chưa kịp hỏi cái gì không được, anh đã đi tới đem tôi ôm vào lòng, phô thiên cái địa* chính là hôn.

*Phô thiên cái địa: che trời lấp đất, trải khắp trời che kín đất, ngụ ý cái thế lớn mạnh.

Môi Bác sĩ rất mềm, cho nên tôi luôn là -- bắt đầu rất hưởng thụ, càng về sau, liền có chút không thở nổi...

"Anh anh anh làm cái gì?!"

" Không thể để em tiện nghi như vậy!"

"Em đã làm gì?"

"Anh hiện tại mỗi ngày thấy em không tim không phổi anh liền không thoải mái, huyết áp liền tăng lên."

"Nói bậy! Anh đó là dục cầu bất mãn."

"Thế thì em mãn một chút."

"Chậc--" Đi đến nước Lào anh liền học vô lại, "Em đây vẫn chưa gả cho anh, anh lại dám ngang nhiên đùa bỡn!"

Tròng mắt Bác sĩ hơi híp: "Em lặp lại lần nữa."

"Em đây... Anh lại dám ngang nhiên đùa bỡn!"

"Nói, lại, một, lần, nữa."

"... Em sai rồi."

Sau khi lĩnh chứng, trừ về nhà một đêm, phần lớn thời gian tôi đều ở cùng Tiểu Thảo, cho nên không xem nhẹ cảm xúc dao động của, Người Qua Đường A và Tiểu Thảo đầu mày cuối mắt.

Trước ngày nghỉ phép mùng 1 tháng 5, tôi và Bác sĩ, Tiểu Thảo và Người Qua Đường A, bốn người ngồi trên một cái bàn ăn cơm để tiễn Tiểu Thảo, nó muốn lập tức bị Người Qua Đường A trói tay chân nhanh chóng đem về tỉnh S gặp bố mẹ.

"Đồng chí, có trói cô dâu đi gặp thái sơn sao?"

Người Qua Đường A nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Ý của em là trực tiếp trói đem đến cục dân chính?"

"... Xem như em chưa nói gì."

Sau bữa cơm, tôi nhìn Tiểu Thảo bị kéo đi, xoay người nói với Bác sĩ: "Hôm nay có thể về nhà."

Bác sĩ nhướng mày: "Không thì em chuẩn bị đi đâu?"

"Kí túc xá..."

Tôi bị Bác sĩ vô tình kéo ra bến tàu điện ngầm...

Buổi tối tắm rửa xong, cửa nhà vệ sinh bị gõ hai lần.

"Tắm xong chưa?"

"Đang thoa kem dưỡng ẩm."

Sau đó, Bác sĩ liền mở cửa đi vào.

Lúc đó, tôi mặc một cái áo sơ mi rất lớn của anh, hở hai cái đùi, mấy ngón tay đầy kem dưỡng ẩm, trơ mắt nhìn Bác sĩ đống cửa, để quần áo mới lên giá treo, sau đó, bắt đầu cởi quần áo.

Bác sĩ mở xong nút áo sơ mi, quay đầu nhìn tôi: "Có vấn đề gì?"

"Không, không có..." Tôi giống như một du hồn bay ra ngoài.

Buổi tối, tôi giơ tay tắt đèn trên bàn, đắp kín chăn chuẩn bị đi ngủ. Lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, quay đầu nhìn Bác sĩ, anh đang nhìn tôi không chớp mắt.

Mắt to trừng mắt nhỏ một lúc, tôi hiểu ra, hôn một cái ở trên mặt anh: "Ngủ ngon". Đắp kín chăn đi ngủ.

Bác sĩ vẫn không nhúc nhích, vẫn như cũ nhìn tôi không chớp mắt.

Tiếp tục mắt to trừng mắt nhỏ một lúc, tôi cảm thấy không bình thường, lông tơ sau lưng bắt đầu dựng ngược: "Anh không ngủ sao?"

Bị nhìn chòng chọc gáy tôi đã bắt đầu đổ mồ hôi.

Xoa bóp ngón tay anh, không phản ứng, lại nhéo, sau đó tay bị nắm lấy.

Khóe miệng Bác sĩ chậm rãi nhếch lên: "Lâm Chi Hiệu."

"Hả?"

"Em có chút ý thức, đã, kết, hôn, nào không?"

"Ừ?"

Một bàn tay ấm áp đặt lên bụng tôi, chậm rãi nắm lấy eo tôi, kéo tôi qua bên anh.

Tôi nhìn mặt Cố tiên sinh càng ngày càng gần, rung động trong đầu đùng đoàng: "A..."

Sau đó mắt bị che.

Vì sao lúc Bác sĩ hôn ta đều thích che mắt tôi lại?

Đây là ý thức tỉnh táo cuối cùng của tôi, sau đó liền hỗn loạn thành một đoàn...

Trước kia tôi từng nói Người Qua Đường A là " Miệng chạy đầy xe lửa", vậy hiện tại, tôi chính là "Đầu chạy đầy xe lửa, trừ tiếng tế bào sôi ầm ầm, cái gì cũng không có...

Sáng ngày thứ hai, tôi bị cảm giác ngưa ngứa đáng thức có người đang nghịch lông mi của tôi.

Tôi mở to mắt, Bác sĩ vẫn là Bác sĩ, vẫn là nụ cười tươi tắn, chỉ là một cảnh xuân sắc phía dưới. Tôi vô thức nhắm mắt. Cảm thấy không có tác dụng, đầu lại vùi vào gối.

Đáng tiếc gối đầu nhanh chóng bị kéo lên: "Thế nào? Không muốn chịu trách nhiệm?"

"Không có, không có, em chịu trách nhiệm, em chịu trách nhiệm."

Sao lại có cảm giác vai trò có chút bị đảo ngược.

Nói xong lại tiếp tục chui trở về, tôi đối với thẳng thắn nhìn mặt vẫn có chút không thích ứng được.

Bác sĩ cười: "Hôm nay muốn làm gì?"

"Đi ngủ..." Nguyên khí của tôi bị đại thương.

"Ừ?"

Tôi nghe ở gần bên tai, âm cuối ngân dài, lập tức bạo phát: "Đắp, đắp chăn đơn giản đi ngủ thôi! Cái gì cũng đều không làm!"

Bác sĩ cười, hôn lên mặt tôi một nụ hôn chào buổi sáng.

Chờ tôi đi ra từ phòng tắm, ga giường đã được đổi, đồ ăn sáng cũng ở trên bàn. Tôi nhắm mắt nhìn qua hai miếng bánh mì nướng liền ngã xuống giường tối qua tôi cuối cùng là bị tử hình ngay tại chỗ, hôm nay tôi có thể ngủ nướng một cách danh chính ngôn thuận...

Mơ mơ màng mang thiếp đi, khi tỉnh lại, Bác sĩ đã chuẩn bị cơm trưa gần xong rồi.

Tôi bay tới bên cạnh bàn ăn như một du hồn, nhìn đồ ăn ngẩn người: "Bác sĩ, anh đây là đang bồi bổ cho em sao..."

Bác sĩ bưng canh tới, cười tít mắt: "Nên làm vậy."

Buổi chiều tôi tiếp tục ngủ... (Tam Tam: Mày là heo sao?)

Lúc tỉnh dậy, phát hiện Bác sĩ đang nằm bên cạnh tôi, cầm trong tay quyển sách, khóe miệng cong cong ngắm tôi.

Tôi vùi vào gối: "Cố Ngụy, nếu như lúc về già em bị bệnh tim, chắc chắn là vấn đề của anh." Có mấy người nhận được chỉ cần mở mắt, liền có người phóng điện đối với mình...

Cho nên ngày thứ nhất và ngày thứ hai, chính là cứ ngủ đi như vậy...

Bút kí của Bác sĩ: "Ngủ lâu như vậy, em cũng không cảm thấy mệt...

Tôi trước giờ không nghĩ tới, tin tức tôi và Bác sĩ kết hôn, truyền đi còn nhanh hơn so với H7N9, làm tôi hoài nghi có phải bọn họ có người cài nhãn tuyến vào trong cục dân chính hay không. Ngày thứ hai sau khi lĩnh chứng, liền liên tiếp nhận được các loại lễ vật và bọc quà cưới không chính thống.

Ấn Tỉ tặng một áo ngủ sexy và một thùng TT thô tục đã chẳng có gì lạ, Cố Tiêu một thùng 《 Hôn nhân, bạn đã chuẩn bị tốt chưa 》《 Cách thức li hôn ở Trung Quốc 》《 bắt đầu một cuộc phản công khi li hôn》ác liệt, tôi đã thản nhiên xử lí rồi, đặc biệt nhất là Tam Tam, một cái hộp lớn được mở ra, bên trong có ba cặp UGG (hai lớn một nhỏ)... Tiêu quân của mày cũng không quan tâm sao?!

Cố Ngụy thấy bên trên buộc cái nơ hình con bướm màu hồng phấn, cơ mặt đều cứng ngắc. Sau đó, không chút do dự đem cái hộp này ném lên trên cái thùng của Cố Tiêu.

--------------------------------

Bác sĩ: Em mau kết thúc truyện đi!

(.....)

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 1 lượt.
loading...