Đêm ấy, tôi rơi vào...

CHƯƠNG 250: NAM ĐỘC THÂN VỚI NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG MỘT MÌNH



CHƯƠNG 250: NAM ĐỘC THÂN VỚI NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG MỘT MÌNH

Bữa tối được dùng trong một chuỗi nhà hàng Trung Quốc, không có mập mờ, không có cái gì khác, vừa ăn vừa trò chuyện với nhau.

Trong lúc đó cô ta khuyên tôi: “Anh không cần phải suy nghĩ muốn chứng minh cái gì cả, tối ngày hôm đó tôi chỉ là thuận miệng nói đùa mà thôi, dù sao thì cũng là thân thể của anh.”

Tôi suy nghĩ một lát, lập tức hiểu được cô ta có ý gì.

Đêm hôm đó cô ta đã hỏi tôi có phải tôi chỉ có vẻ bề ngoài hay không, có thể kiên trì được một tiếng đồng hồ không, mà tối ngày hôm nay kể từ khi tôi đi vào trong phòng bao đến lúc đi ra ngoài, tổng cộng ròng rã hơn bảy tiếng đồng hồ. Cho nên cô ta cảm thấy tôi dựa vào việc uống thuốc mạnh mẽ cho nên mới có thể duy trì sức chiến đấu, là đang muốn chứng minh với cô ta.

“Tôi không có uống thuốc.”

“Tôi cũng không có nói là anh uống thuốc.”

Cô ta cho rằng tôi đây là không đánh đã khai, nhưng mà tôi cũng lười phải giải thích.

“Cho tôi cơ hội đi, tôi sẽ dùng thân thể của mình để chứng minh tất cả với cô.”

“Không cần đâu.”

Lúc nói chuyện phiếm với nhau, tôi nhắc đến gia tộc của cô ta.

“Thật ra thì cũng không có chuyện gì, cũng chỉ là một cái họ mà thôi, cho dù là có ở thời đại đó thì một năm cũng chỉ được hai mươi bốn lạng bạc, lại còn nhất định phải là người đàn ông trong gia tộc mới có. Không có thần bí giống như trong tưởng tượng của anh đâu, chỉ là gia tộc cổ như đại thụ mà thôi, nếu như mà lúc trước thì tôi cũng không phải là công chúa, nhưng mà bây giờ cũng đã thành công chúa.”

Triệu Tĩnh tự giễu mà cười cười, lúc mà tôi gặp cô ta thì tôi cũng đã nghĩ đến chuyện này, tôi cũng cảm thấy rất buồn cười. Nhưng mà hiện tại xem ra hình như là thật sự không có cái gì để buồn cười hết, cái này cũng không có ý nghĩa gì.

“Vậy thì quốc gia đâu, quốc gia có thể cho hoàng tộc của cô một vài loại hình như trợ cấp không?”

“Không biết nữa, ít nhất thì chi của bọn tôi không có, cho dù trợ cấp này thật sự tồn tại cũng chỉ có thể tồn tại ở chi Phổ Nghi mà thôi."

Vậy thì chính là không có rồi, Phổ Nghi không có hậu thân, chỉ có một mình Dục Nham lấy thân phận của cháu trai mà làm con trai thừa tự.

Tối nay tôi hỏi rất nhiều vấn đề về gia tộc của cô ta, cô ta cũng dần dần giải đáp sự hiếu kỳ của tôi.

Cuối cùng lúc rời khỏi quán ăn nhanh, cô ta nói nếu như tôi còn hứng thú thì qua một thời gian ngắn nữa cô ta sẽ về nhà một chuyến, có thể dẫn tôi theo, cứ làm như là đi du lịch, nhưng mà nguyên nhân chính cô ta muốn mang tôi theo đó chính là để cho tôi mang theo tiền.

Đây là một ý kiến hay, tôi thật sự tò mò về những thứ của hoàng tộc, tất nhiên là nó cũng bao gồm cả người phụ nữ của hoàng gia, chẳng hạn như là Triệu Tĩnh.





Dưới sự dẫn đường của Triệu Tĩnh, tôi đưa cô ta trở về nơi mà cô ta sống.

Đó là một tòa nhà cũ kỹ đã có tuổi đời từ hai mươi đến ba mươi năm, ngay cả cửa ra vào và cửa sổ cũng được làm bằng gỗ, có thể tưởng tượng được sự đổ nát của ngôi nhà này.

“Lạnh vào mùa đông và nóng vào mùa hè, theo yêu cầu của cô?”

Triệu Tĩnh chắc chắn có thể nghe hiểu được ý tứ của tôi, nhưng mà cô ta không có bất cứ lời giải thích nào, chỉ khách sáo dặn dò tôi trên đường về nhà lái xe chậm một chút, sau đó liền đi lên lầu.

Tôi châm một điếu thuốc ở bên cạnh xe, sau đó liền nhìn thấy ánh đèn trong căn phòng ở phía tây trên lầu bốn sáng lên.

Qua khung cửa sổ cũ kỹ bằng gỗ, có lẽ tôi nhìn thấy được trang trí ở bên trong rất thô sơ, đặc biệt là chiếc quạt trần trên mái nhà.

Phải biết là ngay cả vùng quê nông thôn của tôi cũng không có ai gắn quạt trần...

“Sáu mươi triệu mỗi tiếng đồng hồ, cộng thêm với những phí sử dụng khác nữa, cô không giống như là một người keo kiệt nha.”

Sau khi hút xong một hơi cuối cùng, điếu thuốc bị tôi búng rớt, tôi bước lên xe lái xe trở về nhà.

Trưa ngày hôm sau tỉnh dậy trong giấc mơ, tôi lật tới lật lui cái tủ lạnh, không có quá nhiều thứ để ăn, thế là sau khi rửa mặt mặc quần áo tử tế thì tôi cầm lấy chìa khóa bước xuống lầu.

Lúc đi đến bên cạnh xe, đúng lúc nhìn thấy Thời Trình Trình chuẩn bị lái xe đi ra ngoài.

Sau khi bắt chuyện với nhau, tôi hỏi cô ta đi đâu vậy, cô ta nói là muốn đi siêu thị mua thức ăn, thế là tôi cũng không khách khí chút nào mà bước lên xe.

Phu đản thì là phu đản, tốt xấu gì cũng là xe bốn bánh, chỗ ngồi ở phía sau vừa ngồi xuống thì cũng không cần phải lo lắng bị đội đầu.

“Có một mình anh sống thôi còn cần phải chạy ra siêu thị mua thức ăn nấu cơm nữa hả, cứ tùy tiện gọi thức ăn nhanh giải quyết được rồi.”

Tôi nghiêng đầu qua nhìn Thời Trình Trình: “Vậy không phải cô cũng sống như vậy đó à, ở trong nhà một mình, cô cũng đi mua thức ăn nấu cơm như thường thôi.”

Hai tay của Thời Trình Trình nắm chắc tay lái, còn phải nhìn xuống khi sang số, có vẻ như là người mới.

“Tôi không giống như anh, anh cũng lái chiếc xe kia rồi, là kẻ có tiền.”

“Lái Passat thì tôi có tiền hơn cô hả, cô sẽ không phải cho rằng tôi đang lái chiếc huy đằng đó chứ?”

“Huy đăng là thân, đắt hơn nữa là tốc đằng?” So với tốc đằng thì...

Còn nhanh hơn so với tốc đằng...

Tôi còn chưa kịp trả lời thì cô ta liền hét "a" lên một tiếng, sau đó một chân giẫm chết chiếc xe.

“Cạch" một phát đụng đầu trên nóc xe, đau chỉ là chuyện phụ thôi, chuyện chính là dọa tao một trận rồi.

“Cái xe ở phía trước đột nhiên lại dừng lại, làm tôi sợ muốn chết!”

Tôi nhìn một cái, xe ở phía trước còn cách hơn hai mươi mét, cô sợ cái bóng xe của người ta hả?

“Thôi được rồi, cô cứ chuyên tâm lái xe đi, đến siêu thị thì trò chuyện tiếp.”

Sau khi đến siêu thị, thật vất vả mới tìm được một chỗ đậu xe, sau đó tôi liền cùng Thời Trình Trình đi vào trong siêu thị.





Tôi đi đẩy xe đẩy còn cô ta thì lựa chọn ở phía trước, có nói chuyện với nhau, nhìn giống như là một cặp vợ chồng trong nhà.

Nhưng mà tôi phát hiện đồ vật mà cô ta mua rất là đơn giản, đều là mấy món thức ăn nhanh, ví dụ như là bánh sủi cảo đông lạnh, hỗn hợp đông lạnh, bún gạo, bún ăn liền, soup ăn liền, đậu phụ ăn liền...

“Này, cô mua toàn cái này không vậy, làm phó giáo sư bận rộn tới cái dạng này hả, ngay cả cơm cũng không có thời gian nấu nữa?”

Thời Trình Trình chạm vào cái kính mắt, có chút ngại ngùng: “Tôi không biết nấu cơm.”

Cái này thật sự là một lý do đầy đủ, lại làm cho tôi không thể nào phản bác được, cuối cùng không thể không gật đầu nói: “Cô mua đúng rồi đó.”

Cô ta mua thực phẩm nhanh, tôi mua rau quả và các loại thịt.

Lúc đang mua đồ, lời thì thầm nhát gan của hai cô gái nhỏ ở bên cạnh hấp dẫn sự chú ý của tôi.

“Bạn nam kia thật là đẹp trai quá đi!”

Tôi có chút tò mò thuận theo ánh mắt của bọn họ nhìn sang, cậu trai kia thật sự rất đẹp trai, bản cao cấp siêu đẹp trai, có thể không đẹp trai được hả? Lúc mà cậu ta ăn phân còn đẹp trai hơn nữa.

Ở bên ngoài mấy chục mét, Thiên Long đang ôm một người phụ nữ, người phụ nữ khi chừng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, lúc tôi ngẫu nhiên quay đầu lại nhìn, nhan sắc cũng không tệ, dáng người cũng không tệ.

Vốn dĩ tôi không có chú ý tới bọn họ, nhưng mà hành động kế tiếp của Thiên Long liền hấp dẫn sự chú ý của tôi.

Anh ta quan sát bốn phía, nhìn thấy ở xung quanh không có người, sau đó lấy ra một cái túi nhỏ trong suốt hình vuông từ trong túi, ở bên trong chứa cái gì đó giống như là đường phèn thúc giục cô gái ở bên cạnh nhanh chóng mở túi ra, sau đó bỏ vào.

Một giây sau, hai người tiếp tục không coi ai ra gì mà đi dạo trong siêu thị.

“Nè, anh đang nhìn cái gì vậy hả?”

Thời Trình Trình đột nhiên lại đánh tôi một cái, dọa tôi một trận.

“Tôi đang suy nghĩ xem trưa ngày hôm nay có nên mời cô ăn cơm cùng với nhau để nếm thử tài nghệ của tôi không, xét thấy cô hù dọa tôi lần này, tôi quyết định không mời nữa, vẫn nên lén lút tự ăn ngon một mình.”

Thời Trình Trình nhìn tôi, một hồi lâu sau mới trả lời lại: “Như vậy thì không tốt đâu, anh cũng đã làm lộ với tôi rồi, sau đó còn nói là không mời tôi, có phải là quá đáng rồi không?”

Tôi cúi đầu xuống: “Đâu có lộ cái gì đâu, lộ cái gì chứ? Tôi đang kéo khóa mà.”

“Không ra thể thống gì!”

Thời Trình Trình tiếp tục chọn thức ăn nhanh của cô ta, mà tôi thì lại nhìn về phía vị trí trước đó của Thiên Long, nhưng mà hai người bọn họ đã biến mất trong các dãy kệ của siêu thị.

Len lỏi vào trong chợ đêm cũng đã được một khoảng thời gian rồi, tất nhiên tôi sẽ không ngây thơ đến nỗi nghĩ rằng cái túi pha lê đó là một túi đường, về hình thức bên ngoài, kẹo đá với đường phèn không có gì khác nhau.

Thiên Long móc từ trong túi tiền của mình ra đưa cho người phụ nữ đó, anh ta có ý gì vậy, tiêu thụ? Hay là tặng cho?

Nhìn anh ta gầy gò xanh xao, sắc mặt trắng bệch, còn có một vài triệu chứng giống như đã chơi món đồ đó.

“Đi thôi đi thôi, nhanh chóng mua xong về nhà ăn cơm trưa.”

Dưới sự hối thúc của Thời Trình Trình, tôi không tiếp tục suy nghĩ gì nhiều nữa, sau đó đẩy giỏ hàng tiếp tục đi mua đồ ăn với cô ta.

Không thể không nói Thời Trình Trình quả thật không khách khí, trước đó lúc ở trong siêu thị tôi cũng chỉ là nói khách sáo mà thôi, không có nghĩ rằng sau khi cô ta đi vào thang máy rồi thì lại trực tiếp ấn lên tầng lầu của tôi.

“Thời Trình Trình, có ý thức mình là một người phụ nữ đang sống một mình không vậy hả? Tôi là đàn ông đó, cô là một người phụ nữ sống một mình, cô không sợ trưa nay ở trong chỗ của tôi tôi cưỡng ép ăn cô hả?”

Thời Trình Trình có chút xấu hổ, còn có chút ngượng ngùng.

“Tôi chính là cảm thấy anh mời tôi ăn cơm, cho nên tôi đồng ý, tôi không suy nghĩ nhiều như vậy..."

Tôi đột nhiên cảm giác được có phải là cô ta làm giả thành thật hay không, chính là lấy lý do ăn cơm làm ngụy trang, muốn ăn là tôi đây?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 4 lượt.

Đà Lạt được mệnh danh là “Tiểu Paris” ở Việt Nam và đây cũng là một trong những địa điểm thu hút nhiều du khách trong nước lẫn quốc tế. Đà Lạt mang nét đẹp dịu dàng của người thiếu nữ nhưng cũng rất đỏng đảnh và kiêu kì. Một ngày, thành phố này trải qua bốn kiểu thời tiết tương xứng với bốn mùa trong năm. Và dẫu chỉ ở Đà Lạt trong ngày, du khách cũng có thể dễ dàng cảm nhận trọn vẹn sự thay đổi đó. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như du lich da lat thang 9, nha tho con ga Đà Lạt đẹp mê hồn với một chút se lạnh trầm buồn, đủ để bạn diện đồ mùa đông, lang thang trên những con đường thơm mùi hoa lá, hay cùng nhau ngồi trong quán cà phê nhỏ xinh mà ngắm dòng đời chầm chậm trôi,… Bấy nhiêu đó thôi cũng khiến cho bất cứ ai đều phải khao khát được ghé thăm Đà Lạt dù chỉ một lần trong đời.

loading...
DMCA.com Protection Status