Đêm mưa chọc phải tổng giám đốc trí mạng

Chương 223: Hy vọng có thể xuất hiện kỳ tích



Trên mặt bác sĩ có một vẻ kinh ngạc, lúc trước rõ ràng dấu hiệu tính mạng vô yếu ớt, nhưng mà bây giờ xem ra, hình như còn có một chút hi vọng như vậy.

"Hình như là có thứ gì đó gượng gạo bệnh nhân, khiến cho cậu ấy có dục vọng cầu sinh rất mãnh liệt, đây là tình huống tôi theo nghề bác sĩ qua nhiều năm như vậy, rất ít gặp phải, bị thương nặng như vậy, còn có thể kiên trì đến bây giờ."

"Bác sĩ, rốt cuộc con tôi có phải có thể sống hay không?" Sơn Mỹ Huệ nghe lời của bác sĩ, vui mừng kêu lên.

"Bây giờ còn không thể có kết luận sớm như vậy, tôi chỉ có thể nói, muốn xem ý chí còn sót lại của cậu ấy. Dù sao vết thương của cậu ấy quá nặng, chỉ là, nếu như có có thể duy trì dục vọng sống tiếp mãnh liệt của cậu ấy, có lẽ cậu ấy có thể vượt qua cửa ải khó khăn này, mọi người có thể kể về một chuyện và nguwofi mà cậu ấy để ý nhiều hơn, như vậy đối với bệnh tình của cậu ấy có thể có chút trợ giúp. Nhưng mà, cũng có khả năng tùy lúc xuất hiện biến chứng bệnh mãi mãi xa rời khỏi."

"Cám ơn ngài, bác sĩ, cám ơn ngài bác sĩ? Con tôi nhất định sẽ gắng gượng trải qua."

Hàn Á Minh cảm kích gật đầu, chỉ cần có một tia hi vọng, ông đều sẽ không bỏ qua, ông tin tưởng con trai của ông, tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhận thua.

"Được rồi, một lát nữa bệnh nhân sẽ được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt, buổi tối sẽ có y tá đặc biệt chăm sóc, mọi người có thể trở về nghỉ ngơi, ngày mai tới đây." Bác sĩ tốt bụng nói xong.

"Không, tôi không trở về, tôi muốn ở lại chăm sóc con tôi."

Sơn Mỹ Huệ một lời cự tuyệt ý tốt của bác sĩ, hiện tại loại thời khắc này, bà làm sao có thể về nhà yên tâm nghỉ ngơi? Bà một khắc cũng không muốn để cho Trạch Vũ rời đi tầm mắt của mình rồi.

"Tôi cũng vậy không phải về đi, tôi cũng vậy muốn ở lại giúp Trạch Vũ." Hàn Á Minh đỏ vành mắt, tâm tình kích động có vẻ dễ thấy.

Thật vất vả con trai có một chút biến chuyển, ở thời khắc mấu chốt này, ông tuyệt đối sẽ không rời đi. Ông quay đầu về phía Tiếu Lãng giao phó.

"Tiếu Lãng, hôm nay cậu trở về trước đi, ngày mai đi một chuyến đến đồn cảnh sát, nhớ, tin tức trước mắt này nhất định phải giữ bí mật, còn nữa, Thi Dư, con đi đi, con ở lại bệnh viện quá nguy hiểm, cảnh sát tùy lúc sẽ tới."

"Cha, con không đi, cầu xin cha để cho con ở lại đi? Coi như cảnh sát đến bắt con cũng vậy muốn ở lại." Khuôn mặt Hàn Thi Dư đầy nước mắt lắc đầu.

Giờ khắc này, chưa biết Trạch Vũ sống chết thế nào chính là trừng phạt lớn nhất đối với cô, nếu như có thể, cô tình nguyện dùng tính mạng của mình đổi anh trở về.

Hàn Á Minh khổ sở thở dài, liếc mắt nhìn Sơn Mỹ Huệ, trong ánh mắt có vẻ không đành lòng, song vẫn là nhìn cô lớn lên.

Sơn Mỹ Huệ phức tạp nhìn Hàn Á Minh một cái, lại liếc Hàn Thi Dư một cái, không lên tiếng, thẳng tắp đi về phía phòng chăm sóc đặc biệt.

Đêm khuya trong phòng bệnh, chỉ nghe đến dụng cụ âm thanh tích tích, Sơn Mỹ Huệ và Hàn Á Minh đổi lại quần áo đồng phục vô trùng của bệnh nhân chờ đợi ở cạnh giường bệnh.

Hàn Thi Dư tội nghiệp đứng ở ngoài phòng bệnh, xuyên thấu qua cửa chớp si ngốc nhìn Hàn Trạch Vũ trên giường bệnh, bị quấn giống như xác ướp, cặp mắt khóc sưng đỏ mọng.

Hồi lâu, Sơn Mỹ Huệ đột nhiên giống như là nhớ ra cái gì đó, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Hàn Á Minh.

"Á Minh, lúc trước ở phòng phẫu thuật, có phải là ông nói tên Tiếu Tiếu gượng gạo Trạch Vũ hay không?"

"Cái gì?" Hàn Á Minh kinh ngạc nhìn về phía Sơn Mỹ Huệ, suy nghĩ một chút ngay sau đó khẽ gật đầu, "Giống như có một chút có thể. Trạch Vũ rất thích Tiếu Tiếu, chỉ là. . . . . . Nhưng. . . . . ."

"Chỉ là cái gì? Nhưng mà cái gì? Hàn Á Minh, đến bây giờ ông vẫn còn lo lắng con gái ông có thể bị thương tổn hay không, ông tại sao không suy nghĩ cho Trạch Vũ một chút, tại sao trong lòng của ông, người phụ nữ kia và con gái của cô ấy vĩnh viễn cũng so với tôi quan trọng hơn? So với con trai của ông quan trọng hơn?"

Thấy Hàn Á Minh do dự, Sơn Mỹ Huệ nổi giận.

Chẳng lẽ tính mạng con trai của bà cũng không sánh bằng để cho con gái của cô ta đau lòng quan trọng?

"Mỹ Huệ, không phải như vậy, tôi chỉ không muốn cho càng nhiều người vô tội bị thương tổn, tôi tin tưởng nếu như Trạch Vũ tỉnh lại, nó cũng không hi vọng Tiếu Tiếu biết, hơn nữa, quan trọng hơn là hiện tại tôi cũng không biết con bé ở đâu?"

"Hàn Á Minh, ông không cần phải tìm nhiều lý do như vậy, càng không cần đem Trạch Vũ làm lá bài chống đỡ, nó là đứa con hiền lành, những năm gần đây, tôi một mực yên yên lặng lặng chịu nhịn, đó là bởi vì tôi yêu ông, nhưng mà, tôi cũng yêu con trai của tôi như vậy, ông biết, nếu như tôi muốn tìm cô ấy, tôi chính là có biện pháp. . . . . ."

Sơn Mỹ Huệ tức giận nói, đột nhiên lại truyền đến một hồi tiếng tít tít dồn dập, Hàn Trạch Vũ trên giường bệnh cả người có chút co quắp, giống như khó thở, trong cổ họng không ngừng phát ra âm thanh lải nhải.

Khuôn mặt Hàn Á Minh liền biến sắc, lập tức xông ra ngoài lớn tiếng kêu lên.

"Bác sĩ, người đâu mau tới ..., bác sĩ? Bác sĩ?"

Sơn Mỹ Huệ cũng bị dọa sợ, bà gắt gao nắm tay Trạch Vũ, khóc thầm lầm bầm nói, "Trạch Vũ, đừng dọa mẹ, con nhất định phải sống lại, mẹ không thể bỏ, còn có Tiếu Tiếu, cô ấy cũng không thể bỏ con, Trạch Vũ, con phải kiên cường, kiên cường lên?"

Ở lúc Sơn Mỹ Huệ khóc lóc kể lể, tình huống khẩn cấp lúc trước hình như có một chút hòa hoãn.

"Mời mọi người trước tiên đi ra ngoài một lát, chúng tôi đang làm kiểm tra cho bệnh nhân." Y tá chạy tới đem Sơn Mỹ Huệ và Hàn Á Minh mời ra ngoài.

Sau khi bác sĩ kiểm tra đi ra, kinh ngạc trên mặt càng thêm rõ ràng.

"Bác sĩ, tình huống con tôi như thế nào?" Sơn Mỹ Huệ khẩn trương hỏi.

"Trước mắt bệnh nhân còn chưa thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm, mọi người phải tùy lúc chú ý động thái của cậu ấy, căn cứ dụng cụ ghi chép lúc trước, cậu ấy mới vừa từng có ba giây hô hấp đột nhiên ngừng, hơn nữa trái tim cũng có ghi chép ngừng đập, chỉ là, không biết vì sao lại tự động khôi phục, cho nên, ý chí của bệnh nhân rất quan trọng. Hi vọng có thể xuất hiện kỳ tích."

————————

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.9 /10 từ 9 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như tron bo cong thuc ve cap so nhan va cach giai nhanh, todaytv bo tu ninja rua phan 2 học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status