Đến lượt em yêu anh

Chương 43: Cùng nhau đến bạc đầu



Trần Mạt Lỵ vừa thấy Hà Tử Nghiệp, đầu đang ngẩng cao nhất thời thấp xuống. Trong lòng hốt hoảng, ả hồ ly kia lại là bạn gái của người này? Nếu ả sớm biết, ả tuyệt đối sẽ không tới đây! Ả cũng là được cưng chiều mà lớn lên, chưa từng sợ qua bất cứ ai, nhưng người này không giống như vậy, từ lần đầu tiên ả nhìn thấy người này, ả đã không dám đi trêu chọc hắn. Đây là một loại trực giác, thay vì nói là trực giác của phụ nữ, chẳng bằng nói đây chính là loại cảnh giác của kẻ kinh doanh ma túy hình thành.

“Hà …Hà Tử Nghiệp.” Ả miễn cưỡng duy trì gương mặt tươi cười, nhưng giọng nói không tự giác có chủ run rẩy.

“Đến tìm Hàn Mộ Vân ?” con ngươi của Hà Tử Nghiệp tối như mực, dường như một chút ánh sáng cũng không chen vào được, giống như hút hết mọi vật trên thế gian này vào đó. Cả người Trần Mạt Lỵ lạnh băng, nhanh chóng cúi đầu, gật đầu lung tung, thật ra ả tới đây làm gì thì ai cũng biết.

“Lên đi, hắn ở trên lầu.” giọng nói Hà Tử Nghiệp cực kỳ bình tĩnh, lại khiến Trần Mạt Lỵ không dám thở mạnh, nhưng những lời này của anh đối với ả lại không khác gì lệnh đặc xá, lời vừa dứt Trần Mạt Lỵ liền xách chiếc túi hàng hiệu vội vàng đi lên lầu.

“Ngày mai, cô định giờ, chúng ta nói chuyện một chút.” Âm thanh Hà Tử Nghiệp từ phía sau truyền đến, chân Trần Mạt Lỵ lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã nhào, ả điều chỉnh thân thể, sắc mặt trắng bệch, liều mạng muốn chạy trốn, kích động nói một câu: “Được.”

Những gì nên nói đã nói, Hà Tử Nghiệp cũng không để ý đến ả, anh nâng cằm Lâm Cảnh Nguyệt, khẽ nhìn lên mặt cô, Lâm Cảnh Nguyệt bị anh nhìn có chút ngượng ngùng, đem mặt tránh khỏi tay anh: “Không nên nhìn, xấu.”

Anh đau lòng hôn lên gò má sưng đỏ của cô: “Không xấu, Nguyệt Nha Nhi là đẹp nhất.” Anh khẽ mỉm cười, trong con mắt là bóng dáng nho nhỏ của cô, “Anh đưa em về nhà.”

“Nhưng…còn đang giờ làm việc.” Lâm Cảnh Nguyệt có chút khó xử. mặc dù cô bây giờ không có tâm trí để làm việc, nhưng dưới nhiều ánh mắt như vậy, một ông chủ như anh sao lại có thể đường hoàng mang theo cô trốn việc, như vậy đối với anh sẽ ảnh hưởng không tốt.

“Không sao, công ty của mình.” Đây là câu nói giắt mép thường xuyên gần đây của anh, Lâm Cảnh Nguyệt nhìn dáng vẻ không quan tâm của anh, cười hì hì một tiếng, Diệp Tử của cô thật đáng yêu, “Được, chúng ta về nhà.”

Thế giới bên ngoài có mưa gió như thế nào, ít nhất cô luôn có anh bên cạnh.

“Cô tới làm gì?” Hàn Mộ Vân nhìn Trần Mạt Lỵ công khai vào phòng làm việc của mình, vì sao hắn đi đến đâu cũng không thoát được người phụ nữ này chứ?

Nghe lời của hắn, trong lòng Trần Mạt Lỵ quặn đau, mắt cũng đỏ lên, liên tưởng đến thái độ vừa rồi của Hà Tử Nghiệp đối với Lâm Cảnh Nguyệt, nhìn lại thái độ của Hàn Mộ Vân với mình, ả có muốn tự an ủi mình cũng không thể. Vì sao ả lại không có được hạnh phúc chứ? Rõ ràng ả yêu hắn như vậy, tại sao lại không có được một chút dịu dàng nào từ hắn?

“Hàn Mộ Vân, anh không thấy sao? Không nhìn thấy mặt của tôi sao? Anh, không phải biết tôi bị người ta đánh sao?” nước mắt Trần Mạt Lỵ từng chuỗi rơi xuống, không nhịn được liên tiếp bật ra những lời chất vấn, nhưng ả thất vọng, mặc dù đôi mắt đẫm lệ mông lung, ả vẫn thấy rõ thái độ của người trước mắt, hờ hững như thế, giống như đang đối mặt với một người không hề quen biết.

“Hàn Mộ Vân, anh thật là lòng dạ ác độc.” Trần Mạt Lỵ hung hăng lau nước mắt trên mặt, nhìn thấy sự xem thường trong mắt hắn, ả chợt cười: “Anh thích Lâm Cảnh Nguyệt chứ gì? Nhưng cô ta là bạn gái của Hà Tử Nghiệp rồi, anh không nhìn thấy anh ta nâng niu cô ta như bảo bối như thế nào…” Nói đến đây, ả chợt không thể nói thêm, hạnh phúc như vậy khiến ả ghen tỵ không thôi, mà ả, ngay cả tư cách hy vọng cũng không có. “Phụ nữ của Hà Tử Nghiệp mà anh cũng dám đụng sao? Hàn Mộ Vân, tôi đoán anh cũng không có lá gan dó…”Không bằng chúng ta cứ cùng nhau vui vẻ thôi. Câu nói sau còn chưa nói ra, đã bị vẻ mặt tàn nhẫn của Hàn Mộ Vân làm cho nuốt trở về.

“Cô đi tìm cô ấy rồi hả? Cô đã làm gì với cô ấy?” Hàn Mộ Vân rất thông minh, từ trong lời nói của ả đã nhìn ra điểm không đúng, người phụ nữ này lại dám đi tìm Cảnh Nguyệt! Hắn biết ả sẽ không cam lòng cứ như vậy trở về thành phố S, lại không ngờ ả lại có gan tìm tới tận cửa!

“ Anh yên tâm, người đàn ông kia sẽ không cho phép tôi làm gì đối với cô ta đâu.” Trần Mạt Lỵ cười thảm đạm, người con gái kia thật hạnh phúc: “Mộ Vân, anh…”

“Cô câm miệng lại cho tôi!” khuôn mặt Hàn Mộ Vân giận dữ, cái miệng của ả này toàn là Cảnh Nguyệt cùng Hà Tử Nghiệp như thế này, như thế kia, Cảnh Nguyệt là của hắn! Nhất định sẽ là của hắn! “Lập tức cút về thành phố S cho tôi! Hiệp nghị giữa chúng ta hủy bỏ!” Hắn gầm thét, bên trong đôi mắt đã hoàn toàn đỏ đậm: “Cô không cần lại đến quấy rầy cuộc sống của tôi! Cô có biết là tôi có bao nhiêu ghê tởm đối với cô hay không hả?!”

“Tôi sẽ không đi.” Trần Mạt Lỵ nghễnh đầu, trong mắt đều là quật cường: “Tôi không đi!”

“A…” Hàn Mộ Vân chê cười, hắn khẽ vén sợi tóc rối trên trán, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Trần Mạt Lỵ, từng câu từng chữ nói ra: “phụ nữ đê tiện đến mức này lần đầu tiên tôi mới nhìn thấy, cô không đi? Hôm nay tôi sẽ gọi điện thoại cho cha cô, để ông ấy đến đây nhận con gái bảo bối của mình về, thuận tiện nhìn cô ta mặt dày mày dạng không buông tha đàn ông như thế nào!”

Sắc mặt Trần Mạt Lỵ trở nên trắng bệch, thân thể mềm nhũn té xuống. Ả không dám tin gương mặt kia, khuôn mặt người ả yêu, vốn vẫn ôn hòa anh tuấn, giờ phút này lại trở nên khắc nghiệt như vậy? Là người khi ả còn bé vẫn thường đưa ả đi thả diều, đến khi ả trưởng thành vẫn luôn mỉm cười dịu dàng với ả đây sao?

Ả từ từ nhắm mắt, nhưng ả sẽ không bỏ qua, cả đời nàng chưa từng có cảm giác mãnh liệt muốn một món đồ như vậy, Hàn Mộ Vân chính là thứ ả muốn, ả từ sớm đã biết rõ, ngoài hắn ra ai ả cũng sẽ không gả! Mặc kệ như thế nào, hắn định là của ả! Cho dù cả đời đau khổ cũng được, chỉ cần hắn ở bên người của ả mà thôi!

Buổi tối, sau khi dùng cơm xong, Hà Tử Nghiệp chợt tâm huyết tuôn trào muốn cùng Lâm Cảnh Nguyệt đi ra ngoài tản bộ, Lâm Cảnh Nguyệt không muốn, không nói đến gương mặt sưng vù của mình, chỉ nghĩ đến gió Bắc gào thét ở bên ngoài thôi cô đã co rút thành một cục đâu còn tâm ý gì mà tản bộ chứ?

Hà Tử Nghiệp vây quanh, dùng mọi lời nói, làm nũng cũng đều vô ích, dỗ nửa ngày cuối cùng cũng đành bỏ ý định ra ngoài, nhưng Lâm Cảnh Nguyệt vẫn không hiểu vì sao anh lại có cái chủ ý này. Trong tay cầm một múi bưởi đã được Hà Tử Nghiệp bóc sạch, vừa gặm vừa đi đến trước mặt anh hỏi: “Diệp Tử, vì sao đột nhiên anh lại muốn đi ra ngoài tản bộ?”

Hà Tử Nghiệp mắt không nháy nhìn chằm chằm vào tivi, làm như mọi sự chú ý đều đặt ở đấy, không nghe thấy lời nói của cô, Lâm Cảnh Nguyệt dĩ nhiên không dễ gì bỏ qua cho anh, trong này nhất định có âm mưu! Vì vậy, cô không từ bỏ ý định, trực tiếp ngồi trên đùi anh, ngăn trở tầm mắt của anh, ghé vào lỗ tai anh làm nũng: “Diệp Tử, anh nói cho em biết có được hay không? Anh nói không hề nói dối em nữa mà!”

Hà Tử Nghiệp bất đắc dĩ, vỗ vỗ cái mông nhỏ của cô: “không có gì nói, đột nhiên nghĩ đến thôi!” cô nhóc này gần đây càng ngày càng biết làm nũng, tuy nói đây là một hiện tượng tốt, nhưng mà…

Anh khi dễ em!” Lâm Cảnh Nguyệt chọn môi kháng nghị, cố làm ra vẻ tức giận quay đầu đi chỗ khác.

“Bao lớn rồi còn ăn vạ!” Hà Tử Nghiệp ngắt chóp mũi của cô, trong mắt lắng đọng sự dịu dàng: “Chỉ là muốn cùng em ra ngoài ngắm tuyết rơi thôi!”

“Sao? Tuyết rơi?” Lâm Cảnh Nguyệt vui mừng trợn to mắt, dùng cả tay chân từ trên người Hà Tử Nghiệp kéo xuống, chạy đến phía cửa sổ, vừa kéo màn ra để nhìn, thật sự là tuyết rơi. “Tuyết lớn như vậy! Diệp Tử, năm nay sinh nhật anh nói không chừng sẽ là một ngày tuyết lớn!” Lâm Cảnh Nguyệt lại nhào tới trong ngực anh, sờ sờ hầu kết đang nhô ra của anh, ngày mai là sinh nhật anh rồi, nói không chừng có thể thật sự vượt qua ngày tuyết rơi này.

Trong lòng Hà Tử Nghiệp ấm áp: “Còn nhớ rõ?”

“Dĩ nhiên!” Lâm Cảnh Nguyệt hung hăng nhìn anh, lại dám chất vấn cô! Hà Tử Nghiệp đón nhận ánh mắt của cô: “Muốn quà tặng.”

“Em đã sớm chuẩn bị xong rồi á!” Lâm Cảnh Nguyệt giương chiếc cằm nhỏ, gương mặt hài lòng đắc chí.

Lần này đến phiên Hà Tử Nghiệp giật mình, cô nhóc lại sớm đã chuẩn bị quà cho anh rồi? Đúng rồi, cô đã từng nói đến khi sinh nhật sẽ đưa quà cho anh, chẳng lẽ lúc đó đã nghĩ đến? Rốt cuộc là thứ gì? Lòng Hà Tử Nghiệp ngứa ngáy.

Anh cúi đầu hôn lên môi cô: “Là cái gì?” Anh thật sự rất mong đợi.

“Này này, bây giờ không thể nói!” Lâm Cảnh Nguyệt đưa tay che miệng của anh, ngăn cản anh lại tiếp tục hỏi. cô tuyệt đối sẽ không nói cho anh biết!

Ánh mắt Hà Tử Nghiệp híp lại, bên trong ánh sáng chói lóa, Lâm Cảnh Nguyệt cảm thấy lòng bàn tay nóng ngứa một chút, vội vàng rút tay trở về, người này là chó sao chứ? Thế nhưng lại liếm tay cô!

“Điểm mẫn cảm?”

“Này này, không nên hỏi lời dâm đãng như vậy đâu!”

“Dâm đãng? Dâm đãng hơn không phải em cũng chưa từng làm qua.”

Đầu óc Lâm Cảnh Nguyệt nhất thời đau nhức, tại sao cô cảm thấy đối thoại giữa bọn họ càng ngày càng không trong sáng rồi! Kể từ ngày đó, mặc dù là đề tài bắt đầu là gì, cuối cùng nhất định sẽ chuyển đến sự tình này! thật nhức đầu, “Hà Tử Nghiệp, anh có thể hay không… đúng, có thể hay không bình thường một chút?”

Hà Tử Nghiệp nghe vậy nhíu mày: “Anh nơi nào không bình thường? không thỏa mãn em?”

“Hà Tử Nghiệp!” Lâm Cảnh Nguyệt tức muốn giơ chân, có thể nói chuyện đơn giản hay không hả? Có thể hay không hả? Hà Tử Nghiệp nhìn cô tức giận, vội vàng kéo cô vào trong ngực, ở thời điểm cô sắp xù lông vội vàng trấn an: “Được rồi! Anh không nói!”

Lâm Cảnh Nguyệt nghi ngờ nhìn anh, giống như không tin anh có thể cam kết như vậy. Hà Tử Nghiệp bị cô làm cho dở khóc dở cười, nói cũng không được, không nói cũng không được, rốt cuộc là anh phải làm gì đây?

“Mặt còn đau nhức không hả?” Khi về, đã xử lý vết thương cho cô, nhưng hiện tại vẫn sưng đỏ, gương mặt của cô da thịt rất non mềm, bây giờ lại sưng như vậy thật là khiến anh đau lòng muốn chết mà.

“đã sớm hết đau rồi!” Lâm Cảnh Nguyệt không để ý phất tay, đây coi là gì, kiếp trước anh vì cô còn đau đớn đến mức nào, kiếp này cũng chỉ là một cái tát, làm sao đủ bù đắp cảm giác đau lòng muốn chết kia chứ?

“Vậy tối mai chúng ta đi tản bộ đi!” Hà Tử Nghiệp tựa đầu vào cổ của cô nói, Lâm Cảnh Nguyệt bất đắc dĩ, người này sao lại cố chấp với việc tản bộ như vậy chứ, nhưng nếu không đồng ý sợ rằng anh sẽ còn nhiều kiểu suy nghĩ khác, cô cố một chút là được rồi, ôm bờ vai rộng của anh, bất đắc dĩ nói: “đi đi, đi đi.”

Môi của Hà Tử Nghiệp ở nơi không ai nhìn thấy khẽ nâng lên, tuyết rơi, anh chỉ muốn cùng nàng nắm tay đi, cho đến bạc đầu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như muu su tai nhan thanh su tai thien thay thich phuoc tien 2017, nhac phat giao ru ngu dem khuya nhung ca khuc phat giao dac sac hay nhat 2018 những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.