Định mệnh 2: Dưới bóng cây nguyện ước (Chầm chậm yêu em)

Chương 4: Tạp Vụ


Ngày đầu tiên làm việc, Vân Khánh chính thức được tuyển vào công ty này, cô nàng từ sáng sớm đã dậy chuẩn bị mọi thử, làm thêm một đống bánh thơm ngon để ra mắt mọi người trong công ty, nhìn cô có vẻ hứng khởi lắm nên Lan Chi cũng không dám nói gì, chỉ biết chúc cô may mắn.

– Ngơ ngơ kiểu này rồi lại bị bắt nạt cho xem. – Lan Chi thở dài ngao ngán khi Vân Khánh dắt xe rời đi.

Công ty, phòng cấp phát công cụ dụng cụ.

– Gì đây??? – Vân Khánh nhăn mặt dơ bộ đồng phục mà người ta vừa đưa cho cô, nhìn thế nào cũng thấy giống mấy bộ đồ kiểu hầu gái mà con mèo Tom trong Tom và Jerry lấy trộm của bà chủ nó vậy.

– Nào, găng tay mới nhé, khăn lau kính cũng mới luôn này, gạt kính cũng nguyên tem nhé, xô, chổi cũng mới luôn. Máy hút bụi thì ở góc kia, cây lau nhà trong góc phòng vệ sinh. Đồng phục mới chắc hơi nhăn nhỉ? Có thể chạy lên tầng bốn nhờ phòng mẫu, trên ý có bàn là hơi đấy. – Anh chàng quản lý công cụ dụng cụ thao thao bất tuyệt nói còn Vân Khánh cứ há mồn trợn mắt như kiểu người ta đang nói ai mà mình phải nghe vậy.

– Ngơ ra làm gì đấy, ký vào đây đi em, tôi còn nhiều việc phải làm nữa. – Thấy cô ngơ ngơ anh ta liền dơ quyển sổ và bút ra kêu cô kí vào đó.

– Sao tôi phải ký? Trợ lý dám đốc sao phải ký nhận cái này? Với cả không có nói trợ lý phải mặc đồng phục mà?

– Gì mà trợ lý giám đốc. Đưa cái thư giới thiệu đây xem nào. – Miệng nói tay liền giật lấy cái phong bì thư trên tay Vân Khánh trước con mắt sững sờ của cô.

– Xem nào, còn chưa bóc ra này. Cô phải Lê Trần Vân Khánh, số chứng minh nhân dân 10xxxx226 không? – Vừa đọc vừa ngước mắt nhìn cô.

Vân Khánh gật gật đầu.

– Thế thì đúng rồi, tiếp nhận thử việc tạp vụ từ ngày 09/08/2019 đến 09/09/2019 đây còn gì. Thôi cầm nhanh, nhanh tôi còn hướng dẫn cho, phiền quá, rõ xinh mà… – Bỏ lửng câu nói, anh ta liền gom tất đống đồ lại để trước mặt cô.

Vân Khánh uất hận nắm chặt tờ thư giới thiệu trên tay, suy nghĩ lúc này của cô là muốn táng vào đầu cái thằng tuyển cô làm cái công việc này nhưng sau một hồi tự trấn an bản thân, cô sẽ nhận nhịn, nhẫn nhịn, coi như một trải nghiệm, dù sao cũng là chỗ quen biết với Hải Nam, cô tự nhiên bỏ về sẽ làm anh mất mặt.

Cũng thật may mắn khi trong cái tòa nhà sáu tầng này thì hai tầng dưới cô sẽ không phải dọn dẹp, dưới đó trưng bày hàng nên nhân viên dưới đó sẽ tự dọn dẹp, nhưng dọn bốn tầng còn lại cũng đủ sấp mặt rồi. Nhìn cái sàn nhà nó rộng mênh mang mà cô đau lòng muốn chết.

– Cô gái đó… – Nhìn thấy Vân Khánh, Tường San hơi ngạc nhiên nhíu mày nhìn.

– Đi nhanh lên sắp họp rồi đấy, đừng để thằng khốn đó lại điên lên giờ. Thằng khốn mà anh ta nhắc tới không phải ai khác chính là Khánh Anh.

– Nay cũng đúng giờ quá đó. – Khánh ngước nhìn hai người lần lượt nối đuôi nhau bước vào. Đức Huy kéo ghế cho Tường San rồi trở về chỗ mình ngồi.

– Này cho cái bánh. – Hất mắt nhìn thằng sếp ngồi đối diện, tay đẩy chiếc bánh về phía đó.

– Ồ, giống bánh ở Heaven… Á… – Tường San chợt mím môi lại len lén nhìn Khánh Anh.

Nghe thấy cái tên đó anh ta liền nhíu mày lại.

– Không, cô bé tạp vụ mới tới mang đến làm quà ra mắt mọi người, thấy bảo tự làm. Tiện tay lấy một cái, nhưng ăn sáng rồi nên cho cậu đấy.

Khánh Anh không nói gì, vẫn cái vẻ mặt lạnh lùng khó coi. Tường San khẽ gật gù.

***

Lê được thân xác về nhà cũng gần bảy giờ tối, quăng balo lên bàn, thả người tự do xuống sofa Vân Khánh khẽ hừ lên một tiếng, rồi im bặt nằm thở phì phò, có vẻ như cái công việc chết tiệt này đã lấy đi toàn bộ sức lực của cô vậy.

– Sao nào? Làm ăn qué gì mà giờ này mới về? Công ty có phải xa lắm đâu, cách nhà có ba, bốn cây số chứ mấy mà đi gần hai tiếng đồng hồ mới về tới ư? – Tay dọn đồ ăn lên bàn, miệng nói với ra bên ngoài, chẳng biết bà cô đang nằm lè lưỡi thở kia có nghe thấy không nữa.

– Nhìn như con chết rồi thế này? – Lan Chi trố mắt ra nhìn con bé bơ phờ trên sofa.

– Chết rồi, tao chết rồi, khốn kiếp mà… – Vân Khánh liền bật dậy như cương thi bật nắp quan tài, miệng không thôi lẩm bẩm.

– Kể xem, cái công ty ấy nó bóc lột sức lao động của mày như nào.

Lan Chi nhanh chóng lấy ly nước đặt trươc mặt Vân Khánh rồi ngồi phịch xuống bên cạnh, uống một hơi hết ly nước, Vân Khánh bắt đầu công cuộc tường thuật lại cái công cuộc thử việc ngày hôm nay. Lan Chi thì cứ ngước mắt lên, ngước mắt xuống, nhìn sang trái, nhìn sang phải theo hành động khoa chân múa ta minh họa của Vân Khánh mà hoàn toàn không ngậm được mồm lại.

– Hết. – Ngồi phịch xuống ghế. Vân Khánh chốt một câu rồi lấy hơi thật mạnh thổi phì cọng tóc đang vương trên trán khiến nó cong lên không trung rồi lại hạ xuống ngay lập tức.

– Hết rồi à? Ha ha ha. Tạp vụ? Tạp vụ? Cười chết tôi mà. Tại sao người ta lại tuyển mày làm tạp vụ nhỉ? Khi mà đến cái nhà mày lau còn chả sạch, Đồ mày làm bánh xong vứt tóe loe tao là đứa phải đi dọn nhỉ? – Lan Chi cứ thế ôm bụng mà cười ngặt nghẽo.

– Thôi không đùa nữa. Thế mày có hỏi người ta tại sao lại nhét mày vào cái vị trí này không? Mày ứng tuyển trợ lý giám đốc gì gì đó cơ mà.

– Không biết. – Vân Khánh liền ỉu xìu còng người xuống.

– Lừa đảo, lừa đảo, để đấy mai tao đến tao cào mặt nhà chúng nó ra.

– Thôi ngay, để đó, làm vài bữa rồi tao tìm việc khác, dù sao cũng là chỗ quen biết với anh Nam.

– Có cơ cấu mà còn như này, chính tỏ người ta không coi anh Nam của mày ra cái khỉ khô gì. Mà ông đấy biết chưa?

– Chưa, tao không có nói, mày cũng đừng có le te, không anh ấy lại khó xử. Mày để im đấy, thấy Lê Trần Vân Khánh này ngán cái gì bao giờ chưa? Chờ đấy. – Ánh mắt lấp lánh tỏ ra quyết tâm và kiên cường lắm nhưng lại ngay lập tức sụ xuống. – Tao đau lưng quá đi à, bóp giúp tí đi.

– Hai… Ai… bằng xuất sắc mà làm cái gì? Học cho cố vào làm cái gì rồi mà đi quét nhà cho người ta. Mày sẽ là nhân viên tạp vụ đầu tiên trong lịch sử có bằng tốt nghiệp đại học loại ưu, thông thạo ba thứ tiếng… – Tay bóp bóp vai cho Vân Khánh, miệng thì lảm nhảm bỡn cợt cô nàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như niem phat mot niem phuoc sanh vo luong, phat giao Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status