Độ ấm môi em

Chương 12: Ngượng ngùng


“Em mua cho chị chút đồ ăn sáng, chị tranh thủ ăn cho nóng.” Vừa vào cửa, Lục Thời Dập liền chỉnh nâng giường bệnh Vu Vãn lên, nói xong cũng không nói gì thêm, chỉ ngồi trầm mặc chăm sóc Vu Vãn dùng bữa.

Lục Thời Dập mua một phần cháo dinh dưỡng thanh đạm, cùng một chút đồ ăn kèm, anh còn mua thêm cả một ít đồ ăn vặt nổi tiếng của Thâm Quyến, lượng đồ ăn khá là nhiều nên một người căn bản ăn không hết.

Vu Vãn giương mắt lên nhìn anh chàng vài lần, nhưng cũng vẫn không thấy Lục Thời Dập nói gì mà chỉ đưa mắt nhìn lại cô, ngay cả mí mắt cũng không buồn nhấc lên, vẻ mặt anh nặng nề tràn đầy tâm sự. Vu Vãn nhận bát cháo từ trong tay anh, múc ăn đươc hai ba thìa rồi mới lên tiếng: “Tối hôm qua vất vả cho cậu rồi.”

Lục Thời Dập nhàn nhạt đáp lại: “Không vất vả chút nào.”

“Việc chị phải nhập viện, đừng nói cho Vu Mục.”

Lục Thời Dập đáp “Ừ” bằng giọng mũi.

Vu Vãn lại hỏi: “Đã ăn sáng chưa?”

“Chưa.”

“Đồ ăn nhiều như thế này chị ăn không hết, cậu cũng cùng ăn chút đi.”

“Em không đói.” Lục Thời Dập uể oải đáp, lại bồi thêm cho câu, “Không có khẩu vị.”

Đang giận dỗi với ai đây?

Tốc độ phản ứng của Vu Vãn lúc này vẫn còn hơi chậm một chút nhưng cũng cảm thấy tên gia hỏa này có gì đó không đúng.

Lục Thời Dập đi theo tới Thâm Quyến mấy ngày nay, không chỉ tích cực tham gia công tác, mà đối với bất kỳ công việc gì cũng tràn đầy năng lượng, mỗi khi thấy cô rảnh rỗi, anh chàng lại như lại thành một đứa trẻ tò mò với những ý nghĩ cổ quái kỳ lạ, chạy tới cùng cô thảo luận về đủ thứ trên đời, từ công việc tới sinh hoạt hằng ngày, thậm chí cả tình hình quốc gia đại sự, nhiều đề tài nói chuyện nhiều đến nỗi làm người ta đau cả đầu.

Mà hôm nay, anh chàng lại vô cùng ít nói, cô hỏi một câu cậu ta đáp lại một câu, cả người ủi xìu như bánh đa nhúng nước vậy, thật kỳ quái.

“Y tá nói cậu đã không ngủ từ tối qua, mệt lắm rồi đúng không? Hay là, chị bảo Dương Tụng qua đây, cậu về khách sạn nghỉ ngơi chút đi.”

“Không cần!” Không biết lời cô nói đã chạm phải cái dây thần kinh nào của Lục Thời Dập, mà làm nhiệt huyết của anh chàng bỗng nhiên trào dâng, “Em một chút cũng không mệt, không cần kêu ai tới cả!”

Vu Vãn cổ quái nhìn chằm chằm anh chàng, “Cậu bị làm sao vậy?”

“Chẳng làm sao cả, em thật sự vẫn ổn.” Lục Thời Dập khẩu thị tâm phi đáp. Anh có thể trả lời như thế nào đây? Nói rằng, lúc ở ngoài cửa anh đã nghe được cô nói với nữ y tá kia là anh chỉ em trai cô mà thôi, không phải bạn trai của cô sao?

Vì đây mới chỉ là tình cảm đơn phương, như bị cách trở bởi thiên sơn vạn thủy, khó lòng vượt qua, như bị giấu dưới vực sâu vạn trượng, khó có ngày thấy ánh sáng. Ngay cả đến tức giận cũng không thể quang minh chính đại biểu lộ cảm xúc.

Hiện giờ Lục Thời Dập vẫn chưa dám thổ lộ tình cảm của mình với Vu Vãn, bởi anh sợ, một khi bị cô biết được, sẽ đẩy anh ra xa, đẩy mối quan hệ của hai người xa tới mức không thể quay đầu lại, thậm chí ngay cả làm em trai cũng không được……

Cho nên giờ phút này, Lục Thời Dập cũng chỉ có thể phát tiết với chính mình mà thôi.

Vu Vãn hỏi thế nào, cũng không thể lấy được bất kỳ lý do gì khác thường từ miệng Lục Thời Dập, nên đành phải bỏ qua.

Cô cũng đang không có khẩu vị nên chỉ ăn được một nửa bát cháo.

Trên người Vu Vãn đang mặc đồ bệnh nhân rộng thùng thình, bộ quần áo tối qua cô mặc cũng không thấy đâu, ôi di động của cô, cô không nhớ rõ là đã bỏ vào trong túi xách hay là đã để vào trong túi áo khoác nữa. Vu Vãn lo lắng có người gọi điện thoại tìm cô, liền hỏi: “Quần áo chị……

Vãn còn chưa nói xong, Lục Thời Dập vội vàng giải thích: “Quần áo, không phải do em, là nữ y tá thay cho chị.”

Tối hôm qua, Lục Thời Dập bị Vu Vãn dọa cho sợ chết khiếp.

Lúc anh đem người đưa về tới phòng khách sạn, đang định kêu nữ nhân viên tới thay bộ quần áo ướt ra cho Vu Vãn, thì thấy sắc mặt cô bỗng trắng bệch, cuộn tròn người lại trên giường, đôi tay đang ôm lấy bụng run rẩy…… Anh vô cùng lo lắng vội vàng đưa cô tới bệnh viện.

Giờ phút này, Vu Vãn thấy gò má trắng nõn của anh chàng đang ửng hồng lên, bất giác bật cười, “Chị định hỏi là áo khoác của chị để ở đâu?”

“……” Lục Thời Dập giật mình, vừa rồi bản thân phản ứng có chút thái quá, rõ ràng là có tật giật mình……

Sắc mặt anh có chút không tự nhiên nói, “Ở khách sạn.”

“Thế túi xách?”

“Cũng ở khách sạn.”

“Lúc cậu đưa chị tới bệnh viện, không cầm theo điện thoại giúp chị sao?”

“Không.”

“Vậy di động của cậu đâu, cho chị mượn gọi điện thoại một chút?” di động Vu Vãn, mỗi ngày nhận rất nhiều cuộc điện thoại cùng tin nhắn quan trọng chờ cô xử lý. Cho nên, Vu Vãn tính kêu Dương Tụng mang di động tới đây cho cô.

“Hết pin rồi.”

Vu Vãn không biết là di động của Lục Thời Dập hết pin là thật hay giả nữa. Cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà so đo với anh chàng. Cô đưa mắt nhìn chai truyền ở bên cạnh, chỉ còn tầm khoảng nửa chai. Vu Vãn liền bảo Lục Thời Dập đi làm xuất viện thủ tục cho cô, cô muốn trở về khách sạn.

Hôm nay, hội nghị tại Thâm Quyến đã kết thúc, bọn họ đã sớm lên kế hoạch là chiều nay sẽ đáp máy bay về Bắc Kinh. Đợi lát nữa quay về khách sạn, cô vẫn còn có thể giải quyết thêm một số văn kiện nữa.

Lục Thời Dập bị lời nói của Vu Vãn làm cho như quả pháo được châm ngòi, rè rè bùm bùm, “Tối hôm qua chị bị trúng độc cồn đấy, chị có biết chỉ thiếu chút nữa thôi là chị có thể sẽ mất mạng không? Thế mà giờ chị còn ngồi đó mà nghĩ đến công việc? Bác sĩ nói chị ít nhất phải nằm viện ba ngày mới có thể xuất viện! Người chị đã yếu thế rồi, chị không thể ngoan ngoãn nằm viện, nghỉ ngơi cho tốt sao? Dù biết chị là người cuồng công việc, nhưng cũng không thể bất chấp tính mạng như thế!”

Dù có nói thế nào đi nữa Lục Thời Dập cũng không cho Vu Vãn làm thủ tục xuất viện.

“……” Vu Vãn ngơ ra.

Lục Thời Dập cùng Vu Mục từ nhỏ đã hay tụ tập nghịch ngợm gây sự, gặp vô số rắc rối, trước nay đều là Vu Vãn dạy dỗ nhắc nhở bọn họ, thế mà không nghĩ tới, có một ngày cái tên hỗn đản thiếu giáo dục này đang đòi dạy lại cả cô.

Vu Vãn hít một hơi thật sâu, “Thân thể của mình ra sao, bản thân chị là người hiểu rõ nhất.”

Chị thì hiểu cái rắm!” Lục Thời Dập nhất thời xúc động, buột mồm nói mấy lời thô tục, “Nếu chị hiểu rõ, sao tối qua chị còn uống nhiều như thế? Chị hiểu rõ, mà chị còn muốn làm việc mặc kệ sức khỏe mình?”

Vu Vãn: “……” Tên tiểu hỗn đản này, khẩu khí lớn quá nhỉ, dám giáo huấn cả cô?

Lục Thời Dập đứng ở bên giường bệnh, thân hình cao lớn vốn là đã là ưu thế, Vu Vãn lại đang ngồi, mặc đồ bệnh nhân lùng thùng làm cô trông nhỏ bé hơn hẳn, sợ gì chứ, mắt cô sáng như đuốc nhìn chằm chằm Lục Thời Dập, nhưng vẫn chẳng uy hiếp được anh chàng.

Lục Thời Dập không hề lép vế hiên ngang nghênh đón ánh nhìn của Vu Vãn.

Không biết là do thái độ nói chuyện của Lục Thời Dập, hay là anh chàng chạm phải vảy ngược của Vu Vãn, mà cô liền lôi khí thế của một bá đạo tổng tài ra, “Lục Thời Dập, cậu đừng quên, hiện tại cậu đang là nhân viên của Vinh Quang. Tổng giám đốc ra lệnh, cậu chỉ có thể phục tùng, lập tức làm thủ, tục, xuất, viện, cho, tôi!”

Lục Thời Dập: “……”

Thời gian trong phòng bỗng nhiên ngừng trôi.

Ánh mắt Vu Vãn rất kiên định, không có chỗ cho sự cự tuyệt. Lục Thời Dập đứng bất động, hai người đứng giằng co, không biết qua bao lâu, Lục Thời Dập hít sâu một hơi, không nói đồng ý, hay không, trực tiếp quay đầu ra khỏi phòng bệnh.

“Tên tiểu hỗn đản này với Vu Mục chẳng khác gì nhau, rất biết cách làm mình điên tiết……”

Vu Vãn nhìn bóng dáng đang rời đi, cảm thán vài câu xong mới bình tĩnh lại được.

Cô dựa vào giường bệnh, đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, trong đầu hiện một màn ở bên ngoài khách sạn tối qua. Cô nghĩ tối qua mình thực sự đã uống say, mới có thể sinh ra ảo giác Lục Thời Dập muốn hôn cô……



Lục Thời Dập sau khi rời đi, không hề thấy quay trở lại. Vu Vãn đợi hồi lâu, cuối cùng phải tìm y tá hỏi mượn di động, gọi điện thoại cho Dương Tụng, bảo anh ta qua đây làm thủ tục xuất viện cho cô.

Dương Tụng sáng nay phải đi gặp một vị khách hàng ở Thâm Quyến, nhận được điện thoại Vu Vãn, mới biết giám đốc nhà mình phải nhập viện. Vì nhận được tin khá đột ngột, nên không kịp quay về khách sạn, tất nhiên cũng không có thể mang quần áo sạch cho Vu Vãn.

Vu Vãn đang nghĩ phải mặc bộ đồ bệnh nhân khi xuất viện, thì rốt cuộc Lục Thời Dập cũng xuất hiện, trong tay xách theo một cái túi. Khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú, đi tới trước mặt Vu Vãn, nâng nâng cánh tay lên, giống hệt như một đứa trẻ đang cáu kỉnh giận dỗi, chỉ nói một tiếng “Nè”.

Thấy Vu Vãn không nhận, lúc này mới tích chữ như vàng nói bốn chữ, “Quần áo của chị.”

Vu Vãn mới vừa nhận lấy túi quần áo, Lục Thời Dập không quay đầu lại xoay người đi thẳng, bóng dáng còn rất lạnh lùng.

Cô mở ra túi ra nhìn, khẽ động khóe môi.

Tiểu hỗn đản này biến mất nãy giờ, hóa ra là trở về khách sạn. Quần áo sạch này được lấy từ hành lý của cô. Chỉ là khóe miệng đang cười tươi của Vu Vãn, bỗng nhiên cứng lại.

Trong túi, ngoài quần áo thì Lục Thời Dập còn cầm cho cô cả một bộ……nội y.

Mỗi lần đi công tác, Vu Vãn có thói quen sắp xếp hành lý là, mỗi bộ quần áo sẽ được cho vào túi riêng biệt, vừa ngăn nắp vừa dễ tìm, còn nội y cô sẽ để chung với nhau vào một cái túi khác.

Vu Vãn là một người nội y khống*, khi đi công tác ở nước ngoài, phàm nhìn trúng được bộ nội y nào đẹp, nhất định cô sẽ mua đến mấy bộ. Phong cách nội y của cô cũng luôn thay đổi, không hề nhất quán theo hình tượng cô thể hiện ra bên ngoài hằng ngày, có kiểu nội y thành thục gợi cảm, có kiểu thì mang hơi hướng lãng mạn, thậm chí còn có cả kiểu thiếu nữ……

(* Vâng người ta có “thủ khống” “nhan khống” “thanh khống” còn chị nhà chúng ta là “nội y khống – người cuồng nội y”)

Mặc dù Vu Vãn luôn xem Lục Thời Dập như em trai, nhưng nói gì thì nói cậu ta là đàn ông con trai mà lại “thân thiết” tới mức cầm cả nội y tới cho cô, mặt Vu Vãn biến sắc như thấy bầu trời đang sụp đổ trước mắt, xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt mày.



Đêm ấy khi Lục Thời Dập vừa trở lại Bắc Kinh, đã bị Vu Mục kéo tới quán bar uống rượu với mấy anh em.

Ngoài Vu Mục, Lâm Châu Dương, cả Thẩm Trác Nghiêu cũng tới. Thẩm Trác Nghiêu đang là tiểu thịt tươi trong giới giải trí. Lần tụ họp lần trước, khi Lục Thời Dập mới về nước, Thẩm Trác Nghiêu còn ở nơi khác đóng phim nên không tới. Lần này, cuối cùng mấy anh em mới được tụ tập đông đủ, đêm nay thật là náo nhiệt.

Chẳng qua, cả đêm Lục Thời Dập đều thất thần.

Lục Thời Dập tới Vinh Quang trợ lý cho Vu Vãn, Vu Mục đã biết, tất nhiên hai người kia cũng biết. Vì việc này mà đêm nay mấy anh em đều hùa vào cười nhạo anh.

Nói rằng, anh ở nước ngoài tiêu dao sung sướng không thích, lại nhất nhất phải chạy tới chỗ Vu Vãn để bị chà đạp để mà cảm thụ cái khó khăn của nhân gian.

“Mày cùng chị tao đi công tác mấy ngày nay, chị ấy sai mày làm những việc gì?” Vu Mục ôm lấy vai Lục Thời Dập, tò mò hỏi.

Lục Thời Dập nói đơn giản lại công việc mỗi ngày của anh ở Thâm Quyến, lập tức làm mấy người ôm bụng cười bò ra.

“Mày nói xem mày đường đường là Lục đại thiếu gia, thế mà bị coi như chân chạy vặt, đến cuộc sống của nhân viên giao hàng so với mày còn có tôn nghiêm hơn nhiều…… Ha ha ha.” Lâm Châu Dương cười rồi vỗ đùi bành bạch, “Vu Mục nói không sai, mày chính là loại cuồng chịu ngược!”

“Ai cuồng chịu ngược? Tao đây chính là làm việc!” Lục Thời Dập cường điệu, không phục nói:“Loại suốt ngày chỉ chơi bời lêu lổng như mày không tư cách nói chuyện!”

Lâm Châu Dương nhíu mày: “Ai không tư cách nói chuyện cơ?”

Gậy chọc *ứt Vu Mục tiếp lời: “Ai J | J ngắn cơ, ai không tư cách nói chuyện!”

Lâm Châu Dương: “Đi, ra WC so xem ai ngắn ai dài, đi!”

Mấy người anh em này đều chính là cống tinh* không hơn.

*

“Nào nào nào, các vị chú ý hình tượng của mình chút nha.” Thẩm trác Nghiêu ngăn lại mấy tên ấu trí này muốn ra WC so dài ngắn thật sao, anh liền kéo đề tài kéo về chính đạo: “Thời Dập, tao nghe nói lần này mày về nước là vì theo đuổi tình yêu, theo đuổi đến đâu rồi?”

Vu Mục cùng Lâm Châu Dương vừa nghe đến đề tài này, thấy rất hứng thú, liền vội vàng ngồi xuống, vẻ mặt bát quái hóng hớt.

Lục Thời Dập không nhiều lời, chỉ nói: “ Vẫn đang ở theo đuổi.”

“Rốt cuộc là vị cô nương nhà ai vậy, đến nỗi mày phải giữ bí mật đến tận bây giờ sao?” Mấy người đều vô cùng tò mò, nhưng mặc kệ bọn họ hỏi kiểu gì vẫn không thể cạy được tên tuổi của cô gái thần bí kia từ miệng Lục Thời Dập.

Vẻ mặt Vu Mục bừng tỉnh ngộ, giống như trinh thám tìm ra được manh mối, “Tao biết rồi! Tao nói mà, tự nhiên mày lại chạy đến chỗ chị tao để chịu khổ. Hóa ra là có dụng ý khác, nhất định là tiểu chân ái của mày đang làm việc ở trong công ty của chị tao, đúng không?”

Tác giả có lời muốn nói:

Vu Vãn: Còn lấy cả đồ nội y của chị, cậu có thể không biết xấu hổ như thế không?

Lục Thời Dập: Về sau, cả người đều là của anh rồi, sao anh lại phải xấu hổ cơ chứ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như excel co ban, tang file excel mau phieu thu phieu chi rat hay chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.