Đồ biến thái, tránh xa tôi ra

Chương 97: Lan can cửa sổ

“Này” Fuu khẽ gọi Nigi lại gần. Lúc này, ba mẹ cô đều ra chỗ khác rồi, tranh thủ điều đó, Fuu hôn lên môi cô một cái, thật nhẹ nhàng, thật ngọt ngào mà bất ngờ. Có tiếng bước chân, hai người nhanh chóng lấy lại tâm thế “thầy trò” để giảng dạy cho nhau. Mẹ cô bước vào, mỉm cười tươi, rồi chuẩn bị một dĩa trái cây tươi ngon “Hai con nãy giờ cũng mệt rồi, nghỉ tay tí ăn miếng nè!” “Cháu cảm ơn cô!” Fuu cười lạnh lùng khiến mẹ cô ngây ngất. Bà ngồi kế bên, trò chuyện vui vẻ “Cháu còn trẻ mà giỏi nhỉ! Con gái bác phải nhờ cháu nhiều rồi!” “Dạ không có gì đâu ạ. Em ấy cũng giỏi mà cô” Được khen, Nigi ngẩng cao đầu hiên ngang “Chỉ đôi lúc hơi bất cẩn hậu đậu rồi đổ vỡ mọi thứ thôi ạ” Câu nói nhẹ nhàng mà dập tắt ngay phong độ của cô. Phồng má trợn mắt, Nigi lè lè lưỡi chế giễu anh. Mẹ cô phì cười “Thôi hai đứa học tiếp đi.

Chín giờ, từ ngoài phòng khách vọng vào tiếng của ba cô “Trễ rồi đấy, hai đứa không nghỉ à?” Lúc này cả hai mới để ý, nãy giờ chăm chú vào nhau mà quên mất thời gian. Fuu nghiêm nghị cắp tập sách đứng dậy “Vậy học tới đây thôi!” Rồi anh đi ra ngoài, cúi đầu chào hai người họ rồi bước ra khỏi cửa. Nigi vội chạy lên phòng, giả vờ như cất sách vở rồi vội lấy một bộ đồng phục của anh, đứng từ lan can cửa sổ, nhỏ giọng kêu “Fuu Fuu Đồ anh nè!” Anh giang hai tay ra, cô liền ném xuống rồi vẫy tay đi vào trong. Cô chạy vội xuống cầu thang, nơi ba mẹ cô đang ngồi đợi trong phòng khách, cùng nhau trò chuyện.

Tới giờ ngủ rồi, Nigi vươn vai lên phòng. Ba mẹ cô ngủ phòng bên cạnh, phòng lúc trước của ông bà. Sải người trên giường, Nigi liền nghĩ tới anh chàng kia “Chả biết anh ta sao rồi nhỉ?” Hôm nay thấy trống trống vắng vắng, diện tích giường hình như cũng rộng ra hơn thì phải. Cô mở điện thoại lên, tính nhắn tin hỏi thăm anh thì thấy có tin nhắn đến từ anh. Lật đật mở ra, cô hoảng hồn khi đọc những dòng tin của anh [Đồ ngốc Nigi kia! Em không đưa đồ lót thì sáng mai tôi thả rông đến trường à?] Lúc đó gấp quá, cô quên bén là...con trai cũng cần phải có đồ lót. Phì cười, cô ôm bụng, ráng nhắn lại [Em xin lỗi! Làm sao để em đưa anh giờ?] Cô đang lục lại chỗ để đồ của anh thì đã có tin trả lời [Ngoài cửa sổ] Nigi vội chạy ra chỗ lan can khi nãy. Fuu đang đứng đó, chau mày cau có liếc mắt lên nhìn Nigi khiến cô bật cười hả hê ra. “Anh đứng đó nãy giờ à...Đợi em xíu...” Cô vừa nói vừa cười trong giàn nước mắt sặc sụa trong khi Fuu chỉ biết im lặng ngước nhìn người con gái đang cười trêu anh đó. “Nè nè!” Nhỏ tiếng, Nigi một lần nữa ném xuống đồ lót của anh. Gương mặt vẫn lạnh lùng không thay đổi, anh không nói gì, thay vào đó là tiếng kêu của điện thoại Nigi vang lên với dòng chữ [Mai cẩn thận anh!]
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Đà Lạt được mệnh danh là “Tiểu Paris” ở Việt Nam và đây cũng là một trong những địa điểm thu hút nhiều du khách trong nước lẫn quốc tế. Đà Lạt mang nét đẹp dịu dàng của người thiếu nữ nhưng cũng rất đỏng đảnh và kiêu kì. Một ngày, thành phố này trải qua bốn kiểu thời tiết tương xứng với bốn mùa trong năm. Và dẫu chỉ ở Đà Lạt trong ngày, du khách cũng có thể dễ dàng cảm nhận trọn vẹn sự thay đổi đó. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như ly hon, da lat mua co vit Đà Lạt đẹp mê hồn với một chút se lạnh trầm buồn, đủ để bạn diện đồ mùa đông, lang thang trên những con đường thơm mùi hoa lá, hay cùng nhau ngồi trong quán cà phê nhỏ xinh mà ngắm dòng đời chầm chậm trôi,… Bấy nhiêu đó thôi cũng khiến cho bất cứ ai đều phải khao khát được ghé thăm Đà Lạt dù chỉ một lần trong đời.