Độc sủng thiên kiều

Chương 118: Chương Tĩnh Cầm và Mạnh Bố Ngạn (3)

Editor: huyetsacthiensu

Chương Tĩnh Cầm hơi mở hai mắt ra, mơ mơ màng màng nhìn đỉnh màn trướng với hoa văn tinh xảo.

Nàng đang ở đâu đây?

Tại sao đầu lại choáng váng như vậy? Sao thân thể lại mềm nhũn vô lực như vậy?

Ký ức lúc trước tràn về từng chút một, cuối cùng dừng lại hình ảnh gương mặt tuấn tú đáng ghét cực độ của Mạnh Bố Ngạn…

Chương Tĩnh Cầm đột nhiên ngồi dậy, chuyện đầu tiên chính là kiểm tra quần áo trên người mình.

Váy cưới đã bị cởi ra…

Quần áo trong cũng không phải là bộ nàng mặc lúc trước…

Lẽ nào… nàng đã…

Mặc dù trước khi lên kiệu hoa Chương Tĩnh Cầm đã được học qua chuyện nam nữ nhưng dù sao cũng chưa từng trải nghiệm bao giờ, cũng không biết sau khi nam nữ thân mật sẽ có cảm giác gì cho nên cũng không thể nào phán đoán được mình rốt cuộc có bị xâm phậm hay không.

Nàng nhớ tới mợ từng nói, lúc đầu sẽ có chút đau, nhịn một lúc là được. Nhưng mà bây giờ tứ chi của nàng đều bủn rủn, những nơi còn lại trên người cũng không cảm thấy đau đớn.

A, cũng không phải, chẳng lẽ cũng giống kỳ kinh nguyệt của nữ nhân, sẽ bị đau khi đến ngày, qua rồi sẽkhông còn cảm giác gì nữa?

Chương Tĩnh Cầm siết chặt vạt áo, cố gắng khống chế để bản thân không run rẩy.

Đúng rồi, còn có lạc hồng.

Nàng vén cái thảm lông cáo trên người ra, ngồi quỳ chân lên, cố gắng tìm kiếm dấu vết màu đỏ trêngiường.

Nhưng mà cũng không có…

Áo lông cáo trắng toát, ga trải giường chỉ có dấu vết nàng nằm lên, còn lại hoàn toàn sạch sẽ còn tỏa ra mùi thơm mát.

Rốt cuộc là không có chuyện gì xảy ra hay là đã được thu dọn sạch sẽ?

Chương Tĩnh Cầm nhìn quanh trong lều, vẫn chưa phát hiện bộ quần áo vốn là của mình.

Ngay cả bản thân nàng bị chỉnh đốn, đệm giường cái gì, cũng không phải là hoàn toàn không có khả năng…

Nàng buồn bực đánh một cái lên giường.

Giường vẫn không có chuyện gì, chỉ có bản thân nàng là bị đau…

Nàng nhe răng nhếch miệng xoa tay, ánh mắt rơi vào bộ quần áo được gấp gọn gàng trên ghế gỗ ở đầu giường.

… chuyện quan trọng nhất không phải là cuối cùng là nàng bị làm sao mà là nàng có muốn ở lại hay không.

một người phụ nữ bị tướng lĩnh địch quốc bắt đi trong thời kỳ chiến loạn, trừ trở thành đồ chơi của đối phương còn có thể có kết cục gì nữa?

Ngược lại hiện tại trong lều chỉ có một mình nàng, nếu cứ như vậy rời đi cũng sẽ không có ai biết.

Nàng cầm quần áo lên mặc đi, trong lều cũng không có gương trang điểm, nàng không thể làm gì khác hơn là tùy tiện sửa lại đầu tóc một chút, muốn chạy trốn thì quần áo cũng không cần đẹp lắm.

Trong lòng Chương Tĩnh Cầm gấp gáp, chỉ sợ chậm một bước sẽ gặp phải Mạnh Bố Ngạn cho nên động tác cực nhanh, chưa hết thời gian uống một chén trà đã chuẩn bị xong.

Ai ngờ nàng vừa vén rèm trướng lên đã bị hai tên binh lính chặn lại.

“Phu nhân, mời người đi về, Vương gia đã ra lệnh, người không thể đi khỏi lều trại.”

“Ta không phải phu nhân gì cả!” một chút ánh sáng hy vọng cũng bị dập tắt, đương nhiên giọng nói của Chương Tĩnh Cầm cũng không mấy tốt đẹp nhưng nàng vẫn cố gắng giãy dụa lần cuối “Ta ở trong lều thấy buồn bực, muốn đi ra ngoài đi dạo một chút!

Hai tên binh lính nhìn nhau một cái, làm như không nghe thấy câu nói phía trước nàng giải thích thân phận của mình, lại nói “Phu nhân vẫn nên trở về đi, Vương gia cùng các tướng lĩnh đang bàn chuyện, chẳng mấy chốc sẽ về bầu bạn với phu nhân, đến lúc đó phu nhân hãy đề nghị với Vương gia.”

***

Lúc Mạnh Bố Ngạn về trướng đã là chạng vạng, phía sau còn có một nữ tử tuổi tác xấp xỉ với Chương Tĩnh Cầm.

“Nàng ta là Đồ Nhã, sau này sẽ phụ trách sinh hoạt hàng ngày của nàng.” hắn nói với Chương Tĩnh Cầm.

Trong lều hắn trang trí theo phong cách quen thuộc của người Mông Cổ, cũng không dùng bàn người Hán hay dùng, trên tấm thảm da dê đặt một cái bàn thấp, bốn phía đều có một cái thảm da dê.

Chương Tĩnh Cầm đang ngồi vào một cái trong đó, Mạnh Bố Ngạn đi đến ngồi vào tấm thảm gần nàng nhất, ngôn ngữ hành động cực kỳ tự nhiên, giống như bọn họ đã làm phu thê bao nhiêu năm.

hắn càng như vậy nàng càng tức giận vì vậy cũng không thèm nhìn thẳng hắn, chỉ nghiêng mắt liếc sang.

“Buổi tối nàng muốn ăn gì? Ta sợ nàng không quen ăn đồ ăn trong doanh trại nên đặc biệt tìm Đồ Nhã đến, nàng ta là lai giữa người Mông Cổ và người Hán, biết làm đồ ăn người Hán các nàng, nàng muốn ăn cái gì thì sai nàng ta làm là được.”

Mạnh Bố Ngạn giống như không chú ý đến thái độ của Chương Tĩnh Cầm, vẫn ân cần chu đáo.

Trong lòng Chương Tĩnh Cầm oán thầm, làm sao nàng còn dám ăn đồ ăn của hắn… nhưng nàng thật sựđói bụng, nghĩ lại nghĩ, cho dù muốn chạy cũng phải ăn no mới có sức, đơn giản không khách khí nói“Ta muốn ăn bánh bột mì, mì, còn thịt dê nữa.”

“Được, những cái này nô tì đều biết làm, phu nhân cứ yên tâm chờ, một lát là xong.” Đồ Nhã cười đáp lại, quay người đi ra ngoài.

Lại là phu nhân…

Chương Tĩnh Cầm thật muốn chặn miệng những người gọi nàng là phu nhân nhưng nàng không thể làm thế, nàng thậm chí còn không thể oán giận tên đầu sỏ.

Đây là địa bàn của Mạnh Bố Ngạn, nếu nàng không muốn mình rơi vào hoàn cảnh khó khăn hơn thìcách thông minh nhất chính là không chọc giận hắn.

Nàng đè nén đáy lòng buồn bực cùng bất an, cố gắng giả vờ cười tự nhiên vô hại “Vương gia, ta có chuyện muốn hỏi ngài.”

“Ừ, hỏi đi, tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn*.”

*Tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn: biết thì sẽ nói, đã nói thì sẽ nói hết. 

Mạnh Bố Ngạn trả lời vô cùng thuận miệng.

hắn nói tiếng Hán thật tốt, thành ngữ tục ngữ cũng ứng dụng rất giỏi, có điều, cho dù học như nào đinữa thì người man di cũng không học được hai chữ tinh hoa của lễ nghi.

Những câu này nàng chỉ có thể nói ở trong lòng, trên mặt vẫn phải làm ra vẻ ôn hòa, Chương Tĩnh Cầm cảm thấy mình sắp bị phân thành hai người hoàn toàn khác nhau rồi, vì để tránh cho việc đó xảy ra nàng quyết định phải tốc chiến tốc thắng.

“Vương gia, ta… ngươi…”

một tay Mạnh Bố Ngạn chống trên bàn, ngón tay nhỏ tự mang theo tiết tấu nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn “Đừng nóng vội, nàng muốn hỏi cái gì? Dùng tiếng Hán nói là được, không cần miễn cưỡng mình nóitiếng Ngõa Lạt.”

Nàng vốn không muốn dùng tiếng Ngõa Lạt nói chuyện với hắn…

Chương Tĩnh Cầm vốn muốn hỏi, bọn họ có ‘cái kia’ hay không. Nhưng mà khi thật sự mở miệng mới phát hiện nghĩ và hành động là hai chuyện khác nhau, nàng cho rằng da mặt mình đủ dày, cũng hạ quyết tâm không nghĩ rằng đến cuối cùng cũng không nói ra khỏi miệng được, lời còn chưa kịp nói cuối cũng vẫn phải nói sang chuyện khác.

“Vương gia, quần áo của ta…”

“Là ta thay giúp nàng.”

Nghe xong lời ấy Chương Tĩnh Cầm cũng không duy trì được nụ cười giả dối nữa.

“Tại sao ngươi có thể…”

nói được nửa câu nàng vội vã bịt miệng lại, không phải là sợ Mạnh Bố Ngạn mà là bỗng nhiên nàng hiểu được, bản thân chẳng qua chỉ là cừu non đang đợi bị làm thịt. Cởi sạch quần áo của nàng so với chuyện tương lai đang chờ đợi nàng hoặc là chuyện đã từng xảy ra chỉ là chuyện… nhỏ bé nhất không đáng kể đến.

Có được giác ngộ này làm nàng cảm thấy buồn cười với lửa giận vừa rồi của chính mình.

Mạnh Bố Ngạn quả nhiên cười vô cùng thoải máu “Tại sao ta lại không tìm nữ nhân thay quần áo cho nàng sao?” hắn thản nhiên nói “Trong quân doanh từ trước đến nay chỉ có một loại nữ nhân, chẳng lẻ nàng muốn để cho bọn họ chạm vào người nàng sao?”

Từ trước đến nay Chương Tĩnh Cầm chưa bao giờ đến quân doanh tất nhiên cũng không hiểu rõ nhưng qua cuộc nói chuyện hôm trước của hắn với tên thủ lĩnh kia cũng đoán được đáp án, hiểu được nữ nhân trong quân doanh kia là những người nào.

Nhưng mà, nàng có tư cách gì xem thường bọn họ?

Trước mắt, nàng ở trong mắt Mạnh Bố Ngạn có gì khác với đám quân kỹ cơ chứ?

Thứ hắn chờ mong ở chỗ nàng cũng giống như thứ quan kỹ cấp cho các tướng sĩ.

Chương gia mặc dù không được coi là danh môn nhưng phụ thân nàng lúc còn sống cũng làm đến quan tam phẩm, dù sao nàng cũng là một tiểu thư nhà quan.

Lúc trước nàng cho nàng toàn gia bị diệt đã là bi thảm nhất, hôm qua lại cho rằng li tán với gia đình trượng phu cùng gia đình cậu là bi thảm nhất rồi, vậy mà hôm nay lại lưu lạc đến mức trở thành cùng một loại người với quân kỹ…

Cho dù là nàng đã trải qua đại nạn, năng lực thích ứng mạnh hơn những danh môn khuê tú khác cũng có chút không chịu đựng nổi, khó tránh khỏi chán ngán thất vọng.

Huống hồ, ai có thể biết được tiếp đón nàng là chuyện càng đáng sợ hơn gì nữa?

Cố nén không cho nước mắt tràn ra, Chương Tĩnh Cầm tự trấn an bản thân.

Nàng cúi đầu xuống, vô cùng đáng thương mà nói với Mạnh Bố Ngạn “Vương gia, từ ngày ngươi cứu ta ta đã biết ngươi là người tốt, ta đồng ý làm nô tỳ, làm trâu làm ngựa hầu hạ ngươi, chỉ xin Vương gia…”

Mạnh Bố Ngạn cũng không đợi nàng nói xong trực tiếp ngắt lời “Nàng hầu hạ ta? Sau đó Đồ Nhã hầu hạ nàng? Hóa ra người Hán các nàng nô tỳ cũng có nô tỳ? Chuyện này thật sự thú vị.”

“Ta không cần người hầu hạ.” Chương Tĩnh Cầm cắn môi nói “Những việc Đồ Nhã làm ta cũng sẽ làm, chỉ cần Vương gia đừng bắt ta làm chuyện ta không muốn làm.”

“Chuyện gì nàng không muốn làm? Chẳng lẽ còn có phải viết những chuyện nàng không muốn làm ra đóng lên đầu giường ta? Cái giá của nô tỳ người Hán các nàng cũng thật lớn…” Mạnh Bố Ngạn cười lạnh nói.

“Ta chỉ có một chuyện không muốn làm.” Chương Tĩnh Cầm lấy hết dũng khí nói “Hôm qua Vương gia cũng nhìn thấy ta mặc áo cưới, ta đã thành thân, không thể có lỗi với phu quân ta.”

nói những lời trong lòng ra, trong lòng nàng chợt cảm thấy thoải mái không ít, cho dù cuối cùng Mạnh Bố Ngạn có đồng ý hay không thì ít nhất nàng đã từng thử, sẽ không hối hận.

“Nếu như, lúc nàng hôn mê, chúng ta đã từng làm chuyện có lỗi với phu quân nàng thì sao” Mạnh Bố Ngạn nhíu mày nói.

Trong nháy mắt sắc mặt Chương Tĩnh Cầm trắng bệch, nàng sợ nhất chính là chuyện này, lúc trước trong lòng nàng còn một tia hy vọng mỏng manh, lúc này nghe thấy hắn nói như thế chợt cảm thấy bản thân ngu xuẩn cực kỳ, hắn cũng đã cởi quần áo của nàng, chẳng lẽ còn hy vọng hắn không làm gì nàng sao?

“Được rồi, ta chỉ dọa nàng thôi, ta không có hứng thú với cá chết, cũng không thích dùng sức mạnh, cho nên trước tiên cứ theo ý của nàng đi…”

Câu này so với câu trước còn làm nàng kinh ngạc hơn, đôi môi Chương Tĩnh Cầm hé mở, trợn to mắt nhìn hắn.

“Đừng nhìn ta như vậy, nếu không ta sẽ coi như nàng đang dụ dỗ ta.” Mạnh Bố Ngạn nắm lấy một sợi tóc dài ở trước ngực nàng vào tay thưởng thức, cũng nói cực kỳ mờ ám.

Chương Tĩnh Cầm cẩn thận rút lại tóc mình, lại nói thêm một câu “Vậy cũng xin Vương gia đừng để bọn họ gọi ta là phu nhân nữa.”

“Đương nhiên có thể.”

Mạnh Bố Ngạn dễ nói chuyện một cách kỳ lạ, Chương Tĩnh Cầm còn chưa kịp vui mừng đã bị câu nóitiếp theo của hắn đánh vào địa ngục.

“Có điều, nếu để binh lính trong quân doanh biết nàng không phải người phụ nữ của ta thì chẳng mấy chốc nàng sẽ trở thành người phụ nữ của tất cả bọn họ.”

“Nhưng mà, Đồ Nhã cũng không…” Chương Tĩnh Cầm nói ra bằng chứng duy nhất nàng biết.

“Đúng vậy, Đồ Nhã không như vậy bởi vì mọi người đều biết nàng ta là người ta mua để hầu hạ người phụ nữ của ta, cho nên tính ra nàng ta cũng có thể tính là người phụ nữ của ta. Cho nên, nếu nàng không phải ‘phu nhân’ vậy thì kết quả chính là trong quân có thêm hai quân kỹ.”

Mạnh Bố Ngạn đoạt lại sợi tóc dài cầm trong tay, giống như cần phân thắng thua ngoài miệng như hai người vậy, cũng coi cử chỉ này là minh chứng cho chuyện thắng thua.

“A, Đồ Nhã có lẽ sẽ không trở thành quân kỹ; ta có thể đuổi nàng ta trở về quê, có điều sau đó thì khó nói, nàng là con lai giữa người Hán và người Ngõa Lạt. Ở trong mắt người Ngõa Lạt nàng ta cùng người Hán có thể để bọn họ tùy ý đùa giỡn, ở trong mắt người Hán chỉ là một người man di đê tiện cho nên cho dù người sau mua nàng ta là ai thì hoàn cảnh nàng gặp phải cũng không tốt hơn quân kỹ…”

Lúc Mạnh Bố Ngạn nói những câu này, biểu hiện ung dung sung sướng, giống như chuyện hắn đang nóikhông phải về tương lại vận mệnh bi thảm của một người con gái trẻ tuổi mà chỉ là chuyện thời tiết hoặc đồ ăn.

Chương Tĩnh Cầm rất muốn nói cho hắn biết, vận mệnh của người khác như thế nào cũng không liên quan đến nàng.

Nhưng nàng không nói ra được, kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân*, nàng không muốn trở thành đồ chơi của người khác, nhận hết mọi sỉ nhục đương nhiên cũng không muốn nhìn thấy người con gái khác bị như vậy.

* Kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân: chuyện mình không muốn thì đừng làm cho người khác.

Bây giờ bản thân nàng còn không lo xong đương nhiên không có năng lực cứu người khác. Chẳng qua chỉ là chuyện xưng hô, cho dù bị tổn hại danh dự thì làm sao, ít nhất nàng và Đồ Nhã có thể tạm thời bình an.

“Phu nhân thì phu nhân.” Chương Tĩnh Cầm đáp lời, ngược lại bị gọi mấy ngày là phu nhân nàng cũng không mất miếng thịt nào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 6 lượt.

Với câu nói sức khỏe là vàng, thì cho thấy tầm quan trọng của sức khỏe! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như review kem duong honey jackson cham soc lan da cho nam gioi co tot khong, khau trang rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.

loading...
DMCA.com Protection Status