Độc sủng thiên kiều

Chương 47

Betaer: huyetsacthiensu

Hàn Thác vừa hỏi vừa đẩy Cố Thiền nằm xuống.

Miếng Bạch ngọc Quan âm này từ khi Cố Thiền bắt đầu biết chuyện đã đeo, nhưng cho tới bây giờ không có người nào nói cho nàng biết rốt cuộc nó từ đâu đến, nàng đeo thành thói quen cũng khôngmuốn hỏi thăm lai lịch của nó, chỉ nghĩ đến là do trưởng bối cầu được trong chùa miếu tặng cho.

Nghe khẩu khí của Hàn Thác, dường như là hắn biết lai lịch của nó.

Cố Thiền có chút tò mò.

Nhưng nàng còn đang giận Hàn Thác, thật sự không muốn để ý đến hắn.

Cố Thiền dứt khoát giả bộ ngủ.

Giả vờ một chút sau đó lại thật sự ngủ mất.

không biết đã ngủ cũng bao lâu, lúc nửa đêm, Cố Thiền mơ màng cảm giác được vật to lớn nóng như lửa vẫn dán ở bên mình đột nhiên rời khỏi, nàng bỗng dưng mở mắt xoay người, nhìn thấy Hàn Thác đang ngồi ở bên giường xỏ giày.

Hàn Thác biết nàng tỉnh rồi, nhẹ giọng nói: “Ta phải trở về, nàng ngủ ngon đi.”

Cố Thiền không muốn hắn đi chút nào, bàn tay nhỏ bé đang trong chăn vươn ra bắt lấy vạt áo hắn, nhỏgiọng kêu một tiếng “Vương gia”.

Hàn Thác cúi người ôm nàng, Cố Thiền thuận thế nằm trước ngực hắn, tay nhỏ bé gắt gao nắm lấy vạt áo.

Có lẽ nhận thấy được Cố Thiền không muốn xa rời, Hàn Thác hôn vào thái dương nàng, ôn nhu dỗ: “Phụ hoàng cho phép ta ở lại kinh thành một thời gian, về sau ta có thể thường xuyên đến, mỗi đêm đều đến cũng được.”

Về việc sau khi đến đây làm cái gì, hai người tất nhiên là không nói cũng hiểu rõ.

Dưới sự canh gác nghiêm ngặt của những thủ vệ võ nghệ cao cường của Vĩnh Chiêu Hầu phủ trộm hương thiết ngọc, có một loại kích thích khác, nam nhân trời sinh yêu thích mạo hiểm, Hàn Thác cũng không phải ngoại lệ.

Lần này còn chưa đi, hắn đã bắt đầu chờ đợi hôm sau.

Cố Thiền lại chán nản, ai muốn hắn trở lại chứ, mỗi người ở kinh thành đều coi hắn là anh hùng, thật ra ở đời trước hắn là nghịch tặc phản cốt, còn là một tên háo sắc, hái hoa tặc!

Đáng thương cho Cố Thiền dù đã sống hai đời nhưng lời nói mắng chửi người tổng cộng cũng chỉ có hai, ba từ, còn lại đều là học theo thoại bản*, lúc này cũng không quản thích hợp hay không thích hợp, cả ngừơi treo trên người Hàn Thác.

*话本 (huàběn): thoại bản: một hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện lịch sử và đời sống xã hội đương thời, thường dùng làm cốt truyện cho các nghệ nhân sau này.

Chân trời đã hơi hơi sáng lên, nếu còn kéo dài không đi, tỷ lệ bị thị vệ phát hiện cũng cao lên.

Bởi vậy Hàn Thác cũng không chú ý tới chuyển biến rất nhỏ trong cảm xúc của Cố Thiền, tay vỗ vỗ đầu nàng, liền xuống đất, lặng lẽ mở cửa phòng rời đi.

Hôm sau, Nguyên Hòa đế lại ban thánh chỉ, mệnh Tĩnh vương tạm ở trong kinh tận hiếu, phụng dưỡng phụ hoàng.

Thánh chỉ vừa ban ra, trong triều đình bề ngoài mặc dù bình tĩnh như thường, nhưng trong lòng mọi người lại nổ tung, khó tránh khỏi đều phỏng đoán thánh ý.

Nhìn như một câu nói vô cùng đơn giản, trong đó lại chứa đựng nhiều ý tứ.

Tạm ở là khoảng bao lâu?

không nói rõ ràng, vậy liền xem thánh ý.

Có thể là hôm nay ở, ngày mai liền cuốn gói đi, cũng có khả năng ở đến khi Thánh thượng khỏi bệnh.

Như vậy, như thế nào mới tính là khỏi bệnh?

Nguyên Hòa đế năm nay đã năm mươi lăm tuổi, người lớn tuổi khó tránh khỏi thỉnh thoảng có một ít tật xấu, huống chi hoàng đế còn có ít vết thuơng bị trên chiến trường cũng phát tác.

Cho nên, dù không có lần này vì bị kích thích mà bệnh nặng, đương kim Thánh thượng cũng khôngđựơc xem là tuyệt đối khoẻ mạnh.

Lời nói đại nghịch bất đạo, nếu muốn hoàng thượng lại không ốm đau, trừ phi Ngài cưỡi hạc về trời.

Chẳng lẽ Tĩnh vương muốn ở lại trong kinh cho đến ngày hoàng thượng hết bệnh?

Hoàng tử trưởng thành, phải lập phủ làm phiên vương, nhưng hoàng tử lưu lại kinh thành lâu ngày, thậtsự không hợp quy củ.

Nguyên Hòa đế ý tứ hàm xúc cho nên càng thêm nhẫn nại cân nhắc.

Nhìn thấy Tĩnh vương năng lực trác tuyệt, coi trọng có thêm, sinh ra những dự định khác sao?

Hay là thấy hắn có năng lực, thả ra ngoài thì trong lòng lại bất an, cho nên mới cho phép hắn ở lại trong kinh, làm hắn mất đi quyền lực?

Triều thần yên lặng, giữ bình tĩnh theo dõi biến chuyển của câu chuyện, có vài người vội vàng nôn nóng đã bắt đầu cùng Tĩnh vương kết giao.

Đều nói thánh tâm khó dò, về điểm này Tĩnh vương đúng là rất an phận thủ thường.

hắn mỗi ngày đúng giờ vào triều, sau đó liền ở lại tẩm cung Nguyên Hòag đế là Long Tê điện phụng dưỡng, chạng vạng trước khi cửa cung đóng liền rời cung, nếu tình huống của Nguyên Hòa đế hơi xấu, hắn cũng sẽ ngủ lại trong cung, ở sườn điện Long Tê điện.

Đối với đại thần cố ý nịnh bợ hắn, hắn liền lạnh nhạt vừa không thân thiện, cũng không mâu thuẫn, gặp mặt thì nói hai, ba câu, không có giap thiệp khác.

Quả nhiên là an phận thủ thường, không để cho người khác tìm ra nửa điểm bất mãn.

Cố Thiền tất nhiên là nhìn về những điều lạc quan.

Hoặc là nói, nàng hy vọng chuyện này có thể có kết quả lạc quan.

Từ xưa đến nay, hoàng đế đăng cơ không ngoài hai phương thức, hoặc là danh chính ngôn thuận truyền ngôi, hoặc là cướp ngôi hoàng đế.

Hôn kỳ càng ngày càng đến gần, Cố Thiền cùng Hàn Thác đã ngồi trên một thuyền, nàng tất nhiên cũng hy vọng hắn đi đừờng ngay, đuợc Nguyên Hòa đế truyền ngôi, như vậy chẳng những dễ nhìn dễ nghe, còn có thể không xung đột cùng mẫu tử Ninh hoàng hậu.

Nếu không, Hàn Thác lại mang binh tạo phản, đến lúc đó Tĩnh vương trở thành thủ lĩnh phản tặc, nàng nay là Tĩnh vương phi chẳng phải chính là vợ phản tặc...

Cố Thiền lắc đầu, đem danh từ mất mặt này ra khỏi đầu, nàng hai đời đều ngồi thẳng, mới không cần làm phản tặc.

***

Mắt thấy gần đến cuối năm, Tưởng lão thái thái theo thông lệ mỗi năm thường sắp xếp ra một ngày điTừ Ân tự thăm con gái Cố Cảnh Huệ.

Từ Ân tự xây ở trên núi phía bắc cách kinh thành mười lăm dặm, là một ngôi chùa miếu hương khói cực thịnh, từ một nơi để Hoàng hậu xuất gia khi hoàng đế băng hà từ ngày Đại Ân khai quốc, dần dần biến thành chỗ phụ nhân vương thất không con nối dòng ở goá thanh tu.

Cố Cảnh Huệ mười sáu tuổi gả cho thế tử Duyên quận Vương làm vợ, hai người là thanh mai trúc mã, cảm tình sâu đậm, ai ngờ không quá ba năm thế tử bệnh qua đời.

Cố Cảnh Huệ chịu không nổi đả kích, thương tâm quá độ, thai nhi năm tháng trong bụng cũng khônggiữ được.

Vì vong phu túc trực bên linh cữu một năm, nàng liền tự xin đến Từ Ân tự thủ tiết, đến nay đã hơn sáu năm.

Đồng hành cùng Tưởng lão thái thái là Cố Thiền cùng Cố San.

Tưởng lão thái thái mặc dù không thích Tiết thị, nhưng vẫn cố gắng hết sức đối xử bình đẳng với các cháu gái, chỉ là Cố San tính cách khô khan, thường thường một ngày cũng không nói được mấy câu, tất nhiên không bằng Cố Thiền hoạt bát làm người thích.

Tổ tôn ba người tới chùa lúc còn chưa kết thúc buổi tụng kinh buổi sáng.

Trước khi vào Từ Ân tự dâng hương hoặc là thăm viếng phải được cho phép mới được tiến hành, lúc này tự có người tiếp khách dẫn ba người tới phòng khách hậu viện.

Sau khoảng nửa canh giờ, Cố Cảnh Huệ mặc đạo bào đẩy cửa vào, nàng để tóc tu hành, tóc dài búi trênđỉnh đầu thành kế, lấy trâm ô kim Phù dung cố định, trừ cái đó ra không mang theo cái gì khác, trênmặt không son phấn, vẻ mặt đạm mạc nghiêm túc.

Nhìn thấy Tưởng lão thái thái, Cố Cảnh Huệ hai tay tạo thành chữ thập hành lễ, Cố San Cố Thiền hướng cô vén áo thi lễ.

Sau khi ngồi xuống, nàng trước tiên mở miệng hỏi trước: “một năm không gặp, mẫu thân có khoẻ không?”

“Vẫn như cũ, tinh thần rất rốt, chỉ là trời mưa thì chân có chút đau.” Tưởng lão thái thái lôi kéo tay nữ nhi nói, “Chuyện của Sở vương vài ngày trước, ở trên núi có bị ảnh hưởng không?”

Cố Cảnh Huệ nhẹ giọng nói: “không sao, đồ ăn đều là trong chùa tự trồng được, chưa chịu hỗn loạn, còn lại những chuyện khác, người thanh tu cũng sẽ không nghĩ ngợi.”

“Vậy thì tốt.” Tưởng lão thái thái gật đầu, lại hỏi mọi việc ở trong chùa của Cố Cảnh Huệ, ân ân cần cần, việc lớn việc nhỏ đều không bỏ sót.

Cố Cảnh Huệ kiên nhẫn đáp lại, chỉ nói là cuộc sống thanh tu không có chỗ nào không tốt.

Tưởng lão thái thái nghe vào trong tai, cũng không nghĩ như vậy, chỉ cảm thấy nữ nhi gầy hơn so với lần trước nhìn thấy, khuôn mặt tiều tụy tái nhợt, chỉ hận không thể đem người mang về trong nhà.

Bà chỉ có một nữ nhi Cố Cảnh Huệ, trong ba đứa con lại nhỏ tuổi nhất, thuở nhỏ là được nuông chiều lớn lên, coi như là được gả cho lang quân như ý, tưởng rằng được viên mãn không uổng một đời, sao biết được vận mệnh sẽ biến chuyển đến bộ dáng này.

Phong tục Đại Ân nghiêm cẩn, đối với nữ tử chưa gả trinh tiết nặng như sinh mệnh, nhưng đối với nữ tử đã từng thành thân lại khoan dung nhiều lắm, cùng cách tái giá, quả phụ tái giá cũng không phải là chuyện hiếm.

Nhưng phong tục dân gian cùng quy củ hoàng thất cho tới bây giờ đều không có chút liên quan nào, Cố Cảnh Huệ gả vào hoàng gia, mặc dù tang chồng khi nàng mới chỉ có mười chín tuổi, cũng không có quyền gả lần hai. Tương lai của nàng chỉ có hai con đường: Ở quận vương phủ thủ tiết hoặc là tới Từ Ân tự làm bạn với hương đèn.

Tưởng lão thái thái cũng chỉ có thể âm thầm thở dài, nhìn hai cháu gái còn chưa xuất giá, liền nói cho Cố Cảnh Huệ nghe hôn sự của các nàng.

Hơn một năm trước hôn sự của Cố Thiền đã được định ra, Cố Cảnh Huệ tất nhiên đã sớm biết, lúc này chẳng qua là làm tròn bổn phận của một người cô, giáp mặt dặn dò một phen.

“Cái khác con không sợ, chỉ là sau khi thành hôn muốn cùng Tĩnh vương định cư ở U châu, chỉ sợ ít có cơ hội cùng người nhà gặp mặt, con còn chưa từng thử một mình rời nhà, khó tránh khỏi cô tịch bất an.”

Cố Thiền êm tai nói tới sầu lo trong lòng mình.

“Sợ cái gì, con sẽ mang theo vài ma ma cùng tiểu nha hoàn, đến lúc đó còn sợ không có người nóichuyện với con sao. Nhớ nhà thì viết thư về, nếu không thì kêu tam tẩu đến thăm con.” Cố Cảnh Huệ ôn nhu an ủi, “Hơn nữa, nghe nói Tĩnh vương là một người tuổi trẻ tài cao, có được người con rể như này là nhà ta đã tích đức.”

Hôn sự của Cố San là gần đây mới được định ra, nhà trai là sĩ tử được đề cử thi Hương năm nay, chỉ là trong nhà bối cảnh không rất tốt, việc hôn nhân với Vĩnh Chiêu Hầu phủ này là trèo cao

Nàng bị Tiết thị nhắc tới nhiều lắm, khó tránh khỏi lòng có bất mãn, không thiếu được ở trong lời nói lộ ra ý đồ.

Cố Cảnh Huệ lại nói: “Xuất thân có trở ngại gì chứ? Hôm nay là gia đình cao quý thì như thế nào? Nếu năm, ba năm trước cũng chưa biết là xuất thân gì đâu, chằng qua là gặp may đúng dịp mới được như ngày hôm nay. Trong nhà chúng ta có bãn lĩnh như vậy, nâng đỡ cô gia là bình thường. Đến lúc đó hai người các ngươi sống chung với nhau qua ngày, hắn còn có thể quên mất ngươi sao?”

Cố San thấy cô cùng mẫu thân giải thích hoàn toàn khác nhau, trong miệng khúm núm đáp ứng, trong lòng lại khó xử, không biết phải tin ai mới tốt.

Lúc về đã gần hoàng hôn, là thời điểm trong thành náo nhiệt nhất của một ngày, trên đường người đến xe đi, xe ngựa khó tránh khỏi đi chậm hơn, không thuận lợi như ban ngày.

Đến chợ đèn hoa trên đường lớn, dứt khoát rõ ràng không đi được, dừng ở nửa đường.

Cố Thiền nhẹ nhàng vén một góc mành xe, quan sát tình huống bên ngoài, chỉ thấy rất nhiều sạp nhỏven đường, có bán bánh mật kẹo mạch nha, có bán đường tranh tượng người, còn có các loại tạp hoá, đầy đủ mọi thứ, phía trước từng quán đều treo đèn lồng màu đỏ, thì ra là chợ đêm năm trước.

Chợ đêm nhiều người, nhìn xa ra có từng đoàn người nối đuôi nhau, xe ngựa muốn từ đây đi qua đó là tuyệt đối không có khả năng, phu xe cố hết sức quay đầu ngựa lại, định chọn đường khác đi.

Thỉnh thoảng có bọn nhỏ tóc để chỏm tụ tập năm ba đứa chạy ngang qua xe ngựa, trong tay giơ chong chóng hoặc là mứt quả ghim thành xâu đỏ au, người người mặt mang sắc mặt vui mừng, thần thái bay lên, trong miệng còn hát ca dao.

“... Lục ca chết, Ngũ Ca loạn, nhị ca ốm yếu vô lực quản, Tam ca về, giải ưu khốn (ưu sầu+khó khăn), chân long Thiên tử giáng xuống U thành......”

Cố Thiền nghe được rõ ràng, trên mặt trong nháy mắt biến sắc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 6 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status