Độc sủng thiên kiều

Chương 72

Editor: huyetsacthiensu

Đường núi uốn lượn ngoằn ngoèo, mấy xe ngựa ở xa bị ngọn núi che khuất không cách nào nhìn thấy.

Phó Y Lan giục ngựa quay lại.

"Xán Xán, ngươi ở đâu?"

Nàng cao giọng gọi, chờ một lúc không thấy ai trả lời, lại thúc ngựa chạy tiếp, hướng về đoạn đường vừa đi để tìm Cố Thiền.

Lúc đầu nàng vẫn không quá lo lắng, cho rằng Cố Thiền chỉ là bị đi chậm lại một đoạn ở phía sau mà thôi chẳng qua là bị khuất tầm mắt nên mới không nhìn thấy.

Nhưng mà đi qua một khúc quanh nữa cũng không thấy bóng dáng Cố Thiền đâu cả.

Trái tim Phó Y Lan dần dần chìm xuống đáy.

Nàng cũng không biết bản thân đã đi ngược trở lại bao lâu.

Gió to cuốn lấy những hạt mưa như những sợi roi dài quất vào mặt vào người nàng, một tia chớp sáng choang xẹt qua phía chân trời, tiếng sấm liên tục truyền vào tai.

Mưa bụi ảnh hưởng đến tầm nhìn, cảnh tượng cách ba thước cũng không nhìn rõ. Phó Y Lan gian nan tiến lên, không chỉ một lần bồi hồi do dự, đặc biệt là khi càng chạy càng xa mà cũng không nhìn thấy Cố Thiền. Nàng không biết là mình nên đi tiếp hay nên trở về phủ hoặc là đuổi theo đoàn người Lý Vũ Thành đợi người.

Phó Y Lan dù sao cũng chỉ là một cô nương mới mười sáu tuổi, chỉ có một mình nơi núi non hoang vu, thời gian lâu dài không tránh được cảm thấy sợ hãi.

Nhưng mà nàng lại lo lắng Cố Thiền đang bị thương, đang ở nơi nào đó chờ người đến cứu.

Chuyện bị thương không thể đợi được, kéo dài quá lâu sẽ không tốt.

Hai ý nghĩ này đấu tranh trong đầu nàng nhiều lần, đã nhiều lần không nhịn được kìm ngựa định quay đầu lại, nhưng lại nghĩ đến bây giờ Cố Thiền đang một thân một mình đợi người đến cứu, lại cắn răng thúc ngựa đi lên phía trước.

đi không bao lâu, con đường phía trước bị đá rơi xuống, đường đi lên núi cũng bị đá vùi lấp.

Mưa nhỏ dần, tầm nhìn cũng rõ ràng hơn.

Đường lên núi bị rất nhiều tảng đá to nhỏ khác nhau vùi lấp, to như những vại nước nhỏ như những nồi sắt xào rau, hoặc rải rác trên đường hoặc là xếp chồng lên nhau, chỉ dựa vào sức của một mình Phó Y Lan thì không thể dịch chuyển được.

"Xán Xán, ngươi ở đằng sau đó không?" Nàng gọi to.

Đợi một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng trả lời.

Phó Y Lan gọi mấy lần nữa, bởi vì lo lắng, hoàn toàn không thèm để ý đến cái gọi là giáo dưỡng của thục nữ, nâng âm lượng đến mức to nhất. Nhưng từ đầu đến cuối chỉ có tiếng mưa trả lời nàng.

Phó Y Lan vô cùng bất đắc dĩ chỉ có thể quay ngựa lại.

Nhưng mà, vào lúc nàng quay người lại, nàng nhìn thấy trên một cành cây chồi ra bên trên vách núi có treo một đoạn vải màu vàng nhạt.

Hôm nay Cố Thiền mặc một bộ quần áo màu vàng nhạt cùng với đôi giày màu trúc xanh…

Phó Y Lan lập tức xuống ngựa, bước nhanh đến bên cạnh vách núi, cẩn thận nhìn xung quanh vách núi.

Chỗ này là đường xuống núi, địa hình thấp dần, vách núi cũng bằng phẳng hơn, nếu nói là vách núi chẳng bằng nói là sườn dốc thì hợp lý hơn.

Mưa đã tạnh hẳn, tầm nhìn cũng không bị hạn chế.

Ánh mắt Phó Y Lan tìm kiếm ở chỗ cỏ dại mọc thành bụi, hoảng hốt hình như nhìn thấy một điểm màu vàng, nhưng do khoảng cách quá xa nên thật sự không nhìn rõ được.

Nàng lấy ra đoạn dây thừng trong túi treo bên yên ngựa, tìm một thân cây chắc khỏe nhất quấn mộtvòng, thắt chặt, sau đó bám vào dây thừng chậm rãi leo xuống phía dưới.

Đợi đến lúc leo xuống gần hết dây thừng mới đến được chỗ Phó Y Lan nhìn thấy lúc trước, đó là chỗ bằng phẳng nhất của sườn dốc, gần như là một chỗ đất bằng.

Phó Y Lan buông dây thừng ra, nhảy xuống, chạy về chỗ bóng dáng màu vàng đang mắc kẹt ở giữa hai cành cây nhỏ.

Bước nhanh đến phíc trước, nhìn thấy mặt người, quả nhiên là Cố Thiền.

Cái trán Cố Thiền đang chảy máu, trên mặt cũng có rất nhiều vết thương nhỏ, quần áo trên người mặc dù bị đá vụn cắt rách nhưng trên người cũng không có vết thương gì.

"Xán Xán?" Nàng thử gọi, nhưng không có tiếng trả lời, hai mắt Cố Thiền nhắm chặt, chắc là đã hôn mê bất tỉnh rồi.

Phó Y Lan không dám xem nhẹ, đã kiểm tra khắp người Cố Thiền, xác định xương cốt không bị tổn thương, cuối cùng cũng coi như yên lòng một chút.

Nhưng mà, vấn đề bây giờ là làm sao để vào thành.

Phó Y Lan chỉ có một mình, bám được vao dây thừng thì không đỡ được Cố Thiền.

Cố Thiền lại đang hôn mê bất tỉnh, hoàn toàn không còn chút sức lực nào; cho dù Phó Y Lan cõng nàng trên lưng cũng không thể đảm bảo đưa được nàng lên trên.

Phó Y Lan suy nghĩ một lát, đứng lên bám vào dây thừng trèo lên theo đường cũ, lấy ra một cây chủy thủ ở trong túi bên hông ngựa rồi lại trượt xuống.

Phó Y Lan trở lại chỗ cũ, chặt mấy dây leo trên mấy thân cây gần đó, bện thành một cái cáng đơn giản, đặt Cố Thiền ở trên, buộc chặt nàng vào, lại nắm hay đầu dây leo khá dài quấn hai bên hông, trước ngựa, dưới nách mình.

Như vậy thì có thể bám vào dây thừng kéo Cố Thiền lên trên.

đã leo len leo xuống hai lần, hai có thêm một người sau lưng, Phó Y Lan đã không còn sức lực, tay chân bủn rủn, nhiều lần bị trượt xuống, ngàn cân treo sợi tóc.

Mưa lại rơi, hạt mưa lạnh băng rơi xuống mặt nàng, mặc dù vô cùng chật vật nhưng lại có tác dụng làm cho nàng tỉnh táo lên.

Phó Y Lan nâng tay vuốt nước trên mặt, nước mưa cùng nước mặt trộn lẫn vào nhau, không phân biệt được cũng không cần phân biệt.

Vì sao nàng lại đến đây?

Bởi vì muốn nhìn thấy tỷ phu, muốn xem xem chỗ này có gì cần giúp đỡ.

Từ nhỏ nàng đã tập võ, phụ thân thường nói một câu, không được bỏ dở giữa chừng.

Đường xa như vậy cũng đã đi hết, nhiều cửa ải như vậy cũng đã vượt qua, đã sắp đi đến đích, bây giờ không thể từ bỏ được.

Mục đích còn chưa đạt được, nhất định phải kiên trì.

cô nương phía sau nàng là ai?

Cố Thiền, là vợ của tỷ phu.

Là bản thân mình dẫn Cố Thiền đến đây, tất nhiên cũng phải có trách nhiệm đưa người đến trước mặt tỷ phu an toàn.

Bây giờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nếu không cứu được Cố Thiền, cho dù tỷ phu không trách mình, Phó Y Lan cũng không còn mặt mũi nhìn mặt tỷ phu.

Hơn nữa, Cố Thiền còn là bạn tốt của mình…

Phó Y Lan vừa cắn răng bò lên phía trên vừa nghĩ ra rất nhiều lý do, trong đó không có lý do nào để nàng buông tay, toàn bộ đều là lý do để nàng cố gắng chống đỡ.

một lần trượt tay nàng đều nhắc lại những lý do này một lượt trong đầu, tiếp sức cho mình.

trên dây thừng dần dần dính những dấu vết màu đỏ, đó là vết máu trên tay Phó Y Lan do bị dây thừng cứa vào trộn lẫn với nước mưa.

Mọi người nói tay đứt ruột xót, có thể tưởng tượng được nàng đau đớn như thế nào.

Nhưng mà nàng chưa từng lùi bước, cắn răng kiên trì trèo lên trên, càng ngày càng gần, cuối cùng hai tay cũng bám lên được vách.

Cuối cùng Phó Y Lan cũng kéo được Cố Thiền lên trên.

Đường úi đã từng bị sạt lở, nàng lại kéo Cố Thiền chếch vào bên trong, đợi đến lúc đến được chỗ coi như là an toàn, sức lực toàn thân nàng cuối cùng cũng không chống đỡ được, vừa đặt được Cố Thiền nằm xuống đã ngất đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 6 lượt.

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cây trồng và các sản phảm khác cực kỳ hữu ích trên trang cây.vn chẳng hạn như em gai mat bikini sieu mong lo het bo long den, xvcs kiem tra bugi xe yamaha sirius fi huong dan thay the bugi xe may nhan biet bugi bi hu hong rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.

loading...
DMCA.com Protection Status