Độc sủng thiên kiều

Chương 91

Editor: Mễ Đồng

Khi Cố Phong trở lại U châu, thì đã là vào cuối thu, bắt đầu vào mùa đông.

Rừng Tây Sơn tầng tầng lớp lớp sương mù, lá rừng đỏ tươi như máu, đúng là thời tiết thật đẹp, phù hợp để giao du ngắm cảnh.

Cố Phong lại không có tâm trạng đó, nhìn không chớp mắt, phi ngựa thẳng một đường, chạy đến trước cửa Tĩnh vương phủ.

Năm gian cửa sơn đỏ đều đóng chặt, hắn nhảy xuống ngựa, bước lên thềm đá, dắt ngựa đồng thời bước vào.

Khóe mắt thấy có khí lạnh hiện lên, một thanh trường kiếm đột nhiên lao tới.

Cố Phong nhanh chóng né tránh, rút kiếm đánh trở lại, một kiếm đã đâm ra, mới nhìn thấy rõ người đánh lén là người của hắn, vội vàng thu chiêu, rút kiếm lại, giật mình nói:“Là ngươi!”

“Đúng! Là ta! Ta đến để thay tỷ phu giáo huấn tên phản đồ như ngươi!”

Phó Y Lan trừng mắt lạnh lùng đáp, liên giơ kiếm lần nữa, ra chiêu không chút lưu tình, chỉ nhắm vào Cố Phong mà ra kiếm.

Bị buộc một cách bất đắc dĩ, Cố Phong chỉ còn cách phải xuất kiếm đỡ chiêu.

Hai thanh kiếm trên không trung đánh nhau,“Boong boong” Tiếng vang liên tục không ngừng.

công phu hai người vốn như nhau. Nhưng tại giờ khắc này, một người ra chiêu toàn sát ý, một người bị bắt phải ứng chiến, ra tay tuy tàn nhẫn nhưng chỉ chống lại, chỉ thủ chứ không tấn công, Cố Phong dần dần biểu lộ ra xu hướng suy yếu dần.

một lần tránh không kịp, thanh kiếm lạnh như băng liền lướt qua má hắn,thản nhiên để lại một vết máu.

Thấy Cố Phong đã bị thương, Phó Y Lan thế nhưng lại có thể ra kiếm hơi dừng một chút.

Thừa cơ hội lần này, Cố Phong liền đánh lên, lợi dụng sức lực nam giới lớn hơn nữ giới, đánh mấy chiêu liền ép nàng lui cho đến góc tường.

Dưới chân đã không còn đường lui, tay cũng bị ngăn chặn không thể cử động, Phó Y Lan oán hận nhìn hắn chằm chằm, tỏ ra vẻ mặt khinh thường, cao giọng nói:“Trừ việc chỉ biết sử dụng âm mưu quỷ kế, ngươi còn có thể làm được cái gì!”

Tay trái Cố Phong kiểm tra vết thương, nhìn thấy đầu ngón tay có dính vết máu, nhíu mi không hờn không giận nói:“Thua thì thua, thắng thì thắng, ai tâm quá trình như thế nào?”

“Tỷ phu rốt cuộc làm gì có lỗi với ngươi? Tại sao ngươi lại muốn thông đồng với cẩu hoàng đế để hại hắn?” Phó Y Lan phẫn nộ chất vấn.

Tĩnh vương phủ chiếm một khoảng cách rất lớn, bởi vậy trước cửa chỉ toàn đường trống, chỉ có duy nhất căn nhà này, từ trước đến nay sẽ không có người đến thăm, tuyệt đối im lặng, cũng không có người điđường ngang qua.

Nhưng mà, khi Cố Phong nghe thấy vậy, vẫn theo bản năng nhìn quanh bốn phía, hơn nữa lại nhìn cửa lớn một lần, xác định xung quanh không có người, lớn tiếng cảnh cáo:“Bên đườnglàm việc gì, nóichuyện cũng phải chú ý một chút, không nên ăn nói bừa bãi, gây họa đến bản thân.”

“Ta không sợ!” Phó Y Lan xem thường nói:“Chỉ có ngươi có tật giật mình!”

Lúc này của lớn Tĩnh vương phủ dần dần dần mở ra, người gác cổng nhô đầu ra, thấy thế liền chấn động, Cố Phong và Phó Y Lan đương nhiên là hắn nhận ra, hơn nữa rõ ràng bọn họ đều là người thân cận của Vương gia, nhưng lại không biết vì sao lại khiến cho nhau mặt đỏ tai hồng thế kia.

“Lý thúc, kêu thị vệ lại đây,” Cố Phong cao giọng phân phó,“bảo Lý thị vệ và bốn người nữa đến, nhớ bảo bọn họ mang dây thừng đến.”

Khoảng hai tháng trước, toàn bộ thủ hạ của Tĩnh vương phủ đều được Vương gia ban mật lệnh, từ nay về sau gặp cữu gia Cố Phong cũng giống như gặp Vương gia, phải nghe theo tất cả mệnh lệnh của hắn.

Nên người gác cổng không chút do dự lĩnh mệnh rời đi.

Cánh cửa sơn son kêu lên một tiếng rồi đóng lại.

“Cố Phong, ngươi muốn làm gì?” Phó Y Lan cắn răng hỏi.

Cố Phong hừ nhẹ một tiếng,“Làm gì? một cô nương gia giáo, không biết an phận thủ thường, suốt ngày gây sự kiếm chuyện, bịa đặt, phỉ báng, còn ám sát mệnh quan triều đình, ta trói ngươi lại để đưa về chỗ An quốc công nhờ người quản giáo cho thât tốt.”

Phó Y Lan làm sao có thể ngoan ngoãn chờ hắn làm vậy, lúc này đá một cái, hướng dưới quần của Cố Phong đá vào.

May mắn Cố Phong phản ứng mau lẹ, bắt được cẳng chân của nàng, thoải mái hóa giải chiêu thức, mở hai chân ra.

“Chậc chậc, chẳng phải lúc nãy vừa mới nói sao, chỉ biết dùng quỷ kế.”

“Ngươi buông tay!” Phó Y Lan giãy dụa.

Mặc dù nàng chưa lấy chồng, chưa hiểu được chuyện nam nữ, nhưng bản năng có thể cảm giác được nàng bị Cố Phong tách hai chân ra đứng thẳng, tư thế này thực sự quá mức xấu hổ.

Cố Phong chỉ là tự vệ, không hề có ý trêu ghẹo nàng, nhưng hắn cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho nàng.

“Muốn ta buông ra cũng không khó, nhưng cô phải đáp ứng, từ nay về sau sẽ không ở trên đường nóihươu nói vượn,” hắn dừng lại nói thêm,“Ở trong nhà cũng không được.”

Đúng thật là khó quản, Phó Y Lan tính tình bướng bỉnh, liền phản bác “Các ngươi làm ra được, còn sợ bị người khác nói sao.”

Nàng tức giận đến mất khôn, Cố Phong tức giận đến lắc đầu.

Vừa vặn lúc đó Lý Vũ Thành mang theo bốn thị vệ đi ra, Cố Phong liền đem người giao cho bọn họ xử trí, rồi cất bước đi vào trong vương phủ.

“Cố Phong, ngươi đừng đi, ngươi mang tỷ phu trả lại cho ta!”

một nam nhân Phó Y Lan đã không thể đánh lại, huống chi là năm, cho nên bị trói cả hai tay.

Cũng may Huyền Giáp vệ biết thân phận của nàng, lúc làm việc cũng không thô bạo, nhưng mà mức độ này đối vơi một cô nương tôn quý từ nhỏ đã không phải chịu khổ cực, thì đã khiến cho người ta phải uất ức rồi.

Cố Phong vốn đã đi đến cửa lớn, nghe nàng nới như thế, lại lui trở về.

“Đó là tỷ phu của ta, không phải của ngươi.”

hắn cau mày, thần sắc nghiêm trang, nhưng lời nói ra lại giống như đứa nhỏ bình thường tranh đoạt món đồ chơi.

“Nhưng mà, ngươi căn bản.....”

Câu nói kế tiếp nàng không nói ra được, vì Cố Phong đã lấy đai lưng bịt miệng nàng, ghé sau đầu nóinhỏ.

“Ta có việc quan trọng phải làm, không thể nhàn rỗi ở đây dây dưa với ngươi.”

nói xong những lời này, Cố Phong cũng không quay đầu lại liền rời đi.

Kỳ thật, nếu có thể chọn, hắn tình nguyện ở đây cùng Phó Y Lan tranh cãi, mà không phải đi làm cái việc quan trọng kia.

Từ cửa lớn đến nơi mất chừng hai khắc, Cố Phong đi mỗi bước lại thấy nặng nề hơn mỗi phần.

Phó Y Lan còn như thế, thì Cố Thiền sẽ như thế nào?

Cố Phong có thể không để ý đến cảm xúc của Phó Y Lan, nhưng không có khả năng khỏi phải lo lắng cho Cố Thiền,tỷ tỷ sinh đôi với hắn.

*

Cố Thiền vá xong mũi kim cuối cùng, đem chỉ thắt lại, cầm chiếc kéo trên khay trà cắt đứt.

một bộ quần áo may xong, nàng giơ lên xem kỹ, cười đến nỗi mặt mày nở hoa.

“tay nghề của Vương phi càng ngày càng tốt.” Bích Lạc dâng trà đến, khen một câu.

“chắc chắn một điều, chờ Vương gia trở về, sau khi mặc y phục này vào, nhất định sẽ không nỡ cởi.” Bích Linh một bên cũng hát đệm.

hắn nhắt định sẽ cởi......

Cố Thiền nghĩ đến điều khác, mặc dù không có người biết, nhưng mặt vẫn đỏ bừng đã nhiều tháng không thấy Hàn Thác, nàng nhớ đến hắn, nàng khẳng định một điều, nếu thật sự về, hắn nhất định sẽép buộc nàng thành ra cái gì......

Tại sao bản thân lại nghĩ ra chuyện xấu hổ đó chứ......

Nàng ở trong lòng cảm thấy oán giận chính mình.

Hơn hai tháng qua, Tĩnh vương phủ bị Lý Vũ Thành mang bọn thị vệ đến bảo vệ như một cái thúng sắt rất cẩn thận.

không chỉ là vì an toàn, mà còn bao gồm việc phong kín tin tức.

Chuyện ở bên ngoài nhất định không được truyền vào vương phủ, cũng không cho bất kỳ kẻ nào vào phủ để gặp Vương phi, ngay cả thư từ cũng nhắt quyết không cho giao đến tay cho Vương phi.

nên Cố Thiền hoàn toàn không biết chuyện gì bên ngoài.

ở trong Tử vận sơn yên tĩnh vô cùng, mà ở gian ngoài cũng là như thế.

Hàn Thác mỗi ngày đều gửi thư, chuyện kể trong đó đều là tiến triển tốt của tình hình chiến sự, nên nàng không hề lo lắng.

Việc đau buồn vì bị đuổi về, qua thời gian cũng đã nguôi bớt.

Cố Phong bước vào, thấy Cố Thiền đang ngồi ghế, trên tay giơ một bộ y phục cho nam giới, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng, vẻ mặt ngây thơ lại vui vẻ.

hắn dừng ở cửa, rất muốn lập tức trốn thoát, để tránh việc bởi vì mình đến đây mà làm cho yên tĩnh cuộc sống yên tĩnhcủa nàng bị phá vỡ.

Nhưng mà, Bích Linh mắt sáng, đã kêu lên,“Tam gia đã về.”

Cố Thiền nghe tiếng quay đầu, cười nói:“Đồng Lâm, ngươi đã quay về? Nhưng mà, Vương gia phái ngươi quay về làm việc sao?”

“Dạ,” Cố Phong gật đầu, nhấc chân rảo bước tiến vào trong phòng.

“Vậy việc đó ngươi đã làm tốt chưa?” Cố Thiền hỏi, nhưng mà đây không phải là việc mà nàng quan tâm,“Ngươi từ tiền tuyến trở về trước, cũng không được nói cho ta biết tình hình chiến đấu như thế nào? nhưng ngươi xem, bao lâu nữa thì chiến sự có thể chấm dứt? Vương gia mỗi lần nói ở trong thư thì nó rất thuận lợi, nhưng tại sao còn lâu như vậy......”

Cố Phong đánh gãy lời nàng,“Xán Xán, chiến sự đã xong rồi.”

“đã xong?” Cố Thiền chớp đôi mắt to, thì thào lặp lại lời nói, bỗng nhiên vẻ mặt nàng vui mừng nói,“Vậy Vương gia đâu? Có phải chàng cũng đã trở lại?”

“Tỷ phu......” Cố Phong nói một câu, không dám đối diện với Cố Thiền,“không trở lại.”

“Tại sao? Tại sao lại không trở lại?” Cố Thiền khó hiểu nói.

“một tháng trước, quân Ngoã Lạt đưa gian tế trộn lẫn vào doanh trại,” Cố Phong cắn răng nói,“Lúc ấy, tỷ phu đã bị trọng thương, sau đó...... Tiêu thần y cũng không có biện pháp nào......”

Cố Thiền giật mình lặng nhìn hắn một lúc lâu, đột nhiên nói:“Ngươi gạt ta! Các ngươi hai người hợp nhau tới bắt nạt ta đúng hay không?”

Nàng đứng dậy,“Vương gia đang ở bên ngoài trốn tránh ta, ta biết, chờ ta tin, khóc lóc, lúc đó các ngươi sẽ cười ta khờ.”

Vừa nói nàng vừa đi ra ngoài.

Gian ngoài không có ai, nàng bước ra cửa, trong viện cũng trống không không thấy bóng người.

Cố Thiền ngơ ngác đứng ở trước cửa, lớn tiếng nói:“Vương gia, ngươi đi ra đi, hiện tại chàng đi ra thiếp sẽ tha thứ cho chàng.”

không ai trả lời nàng.

Cố Phong cùng đi ra nắm lấy cánh tay của nàng,“Xán Xán......”

Cố Thiền giãy mạnh bỏ tay hắn ra, chạy đến đình viện dậm chân hô to,“Ngươi hiện tại không ra, về sau ta sẽ không bao giờ để ý ngươi nữa......”

“Xán Xán, ta không có lừa ngươi.”

âm thanh của Cố Phong từ phía sau lưng truyền đến.

“Ngươi nói là một tháng trước, nhưng mỗi ngày ta đều nhận được thư của hắn, vẫn không ngừng lại.” Cố Thiền cố nói.

“Đó là hắn viết xong trước,” Cố Phong buồn bực nói,“Bởi vì sợ tỷ biết, cố ý ra lệnh cho Lý Vũ Thành phong tỏa toàn bộ vương phủ, cho nên dù là tiếng gió tỷ cũng không nghe được. Hơn nữa, tỷ phu nóituổi tỷ quá nhỏ, nếu từ nay về sau chỉ có một mình, hắn không đành lòng. Vì vậy, muốn ta khi chiến thắng khải hoàn trở về, thay hắn cầu xin với Hoàng thượng và Thái hậu, xoá tên tỷ khỏi danh sách của hoàng thất, như vậy tỷ không cần vâng theo quy củ hoàng gia, còn có thể tái giá. Ta từ kinh thành đến, Hoàng thượng họ đã đáp ứng yêu cầu này, hơn nữa lập tức chấp hành, hiện tại tỷ đã không phải là Tĩnh vương phi. Ta tới đón tỷ, đưa tỷ đến Phúc Kiến,ở gần cha mẹ, so với người chưa xuất giá sẽ giống nhau......”

“Ta không đi!” Cố Thiền hét ầm lêm,“Ta là Tĩnh vương phi, ta muốn ở lại vương phủ chờ Vương gia về nhà, chúng ta đâu có từ hôn, chàng sẽ không gạt ta......”

Lời nói còn chưa dứt, nước mắt đã giống chuỗi trân châu bị đứt mà rớt xuống.

Cố Phong thấy thế cũng đỏ hốc mắt.

hắn tôn thờ Hàn Thác, cũng không hoài nghi quyết định của hắn mà thực hiện, nhưng việc này thì hắnkhông chắc như vậy.

Cố Thiền xóa sạch lệ, quật cường kiên trì nói:“Ta cũng không đi đâu hết, ta ở đây chờ Vương gia về nhà.”

Vừa nói, thì nàng đã thất hồn lạc phách đi vào trong phòng.

Bích Linh và Bích Lạc nghe được tỷ đệ hai người nói chuyện, một người tiếp tục dựa một bên khung cửa, giống Cố Thiền cùng nhau rơi nước mắt.

trên khuôn mặt anh tuấn của Cố Phong ngưng một tầng lo lắng, cắn răng dặn chính mình không được nói ra lời không phải.

“Bích Lạc, ngươi đi lấy một tấc vải bông khác tới, ta muốn tiếp tục làm quần áo cho Vương gia.” Cố Thiền vào cửa liền sâu kín dặn dò.

Cố Phong nghe vậy, đột nhiên hạ quyết tâm, bước nhanh theo sau, đánh vào gáy Cố Thiền.

“A --”

Bích Linh và Bích Lạc kêu lên sợ hãi, không hề đề phòng, thấy Cố Thiền mềm nhũn ngã vào trong lòng Cố Phong.

“đi dọn đồ đạc của Vương phi, chỉ mang mấy bộ để tắm rửa khi ở trên đường là được, còn lại khôngcần. một khắc sau liền khởi hành, nhanh đi.” Cố Phong lớn tiếng nói.

chưa kịp định hồn hai nàng vội vàng vào nội thất, vô cùng lo lắng, lấy ra mấy bộ quần áo, đi theo xe ngựa mà lúc sáng sớm Cố Phong đã chuẩn bị tốt.

Cố Thiền tỉnh lại, đã thấy mình thay đổi hình dáng.

Nàng không nói không cười, không nhúc nhích nằm ở trong xe, một đôi mắt to trống rỗng vô hồn, người xem liền thấy trong lòng khó chịu không thôi.

Nàng còn không ăn không uống.

Bích Lạc đưa thủy đưa cơm, Cố Thiền cắn chặt răng không chịu há miệng.

“cô nương, ăn một chút gì đi, như vậy không được đâu.”

Bích Lạc Bích Linh cùng nhau khóc cầu xin nàng, Cố Thiền lại không hề có phản ứng.

Giằng co suốt một ngày một đêm, khi đến dịch quán, Cố Phong nắm lấy cằm Cố Thiền ép nàng mở miệng, ép một chén cháo đi vào.

Sau đó, Bích Linh Bích Lạc lấy khăn. mặt, vội vàng lau mặt cho Cố Thiền Cố Phong xoay người ra khỏi phòng, rút kiếm ra chém loạn trên thân cây cổ thụ.

Về sau mỗi ngày đều là như thế.

May mắn xe ngựa đi mau, không đến mấy ngày đã đến địa giớicủa Giang Tô.

“Tam gia, người muốn vào kinh sao? hay là hồi phủ nhờ lão thái thái khuyên nhủ cô nương......” Bích Lạc vụng trộm hỏi.

“không đi, chúng ta trực tiếp đi đến Phúc Kiến.” Cố Phong cự tuyệt, sau đó dặn phu xe,“ đi mau lên chút.”

Lúc chạng vạng vừa kịp vào dịch quán, sau đó hỏi người trong đó hướng đi tiếp theo

“...... Từ trước cửa đi thẳng dọc theo đường lớn, sau đó đi về phía nam, gặp đường cua thứ nhất thì rẽ phải, sau đó nửa canh giờ thì sẽ đến kinh thành, nhớ cẩn thận đừng sai đường.”

Cố Thiền sau lưng Cố Phong đã nghe thấy rất rõ đoạn hội thoại vừa rồi,Nàng nắm chặt bàn tay nhỏ bé, nhưng thân thể nàng suy yếu, động tác rất nhỏ, Cố Phong không phát hiện ra.

“Ta muốn ăn gì đó,” khi vào phòng, Cố Thiền đột nhiên mở miệng nói ra,“Muốn ăn trân châu bánh trôi và đường dấm chua bài cốt.”

Mọi người mừng rỡ, Bích Linh Bích Lạc nhanh chóng chạy tới phòng bếp gọi món ăn.

Hai bàn đồ ăn và một chén cơm bị ăn sạch sẽ.

Cố Phong ngồi phía đối diện, âm thầm thở phào một cái.

“ăn không no, ta còn muốn ăn hạt thông hoa quế đường,” Cố Thiền buông ché và nói thêm,“ta Muốn Bích Lạc tự mình làm, người khác làm ta sẽ không ăn.”

“Nô tỳ đi làm.”

Chủ tử rốt cục cũng có thể nghĩ thông suốt, đừng nói hạt thông hoa quế đường, cho dù muốn ánh trăng nàng cũng nhất định bắc thang đi hái xuống.

Bích Linh và Bích Lạc có suy nghĩ giống nhau, nên cùng đi xuống phòng bếp để giúp đỡ.

Làm loại bánh này thực sự có chút khó khăn, Cố Phong và Cố Thiền nói chuyện vài câu, đợi hai khắc mà vẫn chưa thấy người trở về.

Cố Thiền dần dần buồn ngủ, lấy tay che miệng ngáp một cái,“thực là, ta muốn đi ngủ.”

“Vậy tỷ đi ngủ trước, ngày mai rồi ăn cũng được.” Cố Phong khuyên nhủ.

Cố Thiền lại có thể nghe lời, ngoan ngoãn đáp ứng.

“Hai người kia chưa về, đệ ở đây với tỷ, tỷ có việc liền kêu đệ.”

Cố Phong nói xong, đứng dậy đi ra ngoài, tuy là tỷ đệ ruột thịt, cũng có phép tắc phải giữ.

Nhưng ở phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập nhỏ vụn, hắn không kịp quay đầu, đãthấy phía sau đau đớn, trước mắt tối đen, ngã gục về phía trước, như vậy thì không có người phát hiện.

“Đồng Lâm......”

Cố Thiền bỏ cây gậy trong tay, nơm nớp lo sợ ngồi xổm bên cạnh Cố Phong, mất nhiều sức lực mới có thể đưa người lên trên giường.

Nàng kiểm tra hơi thở, cảm giác được hơi thở vẫn ổn định như thường, ôm ngực thở dài một hơi.

Sau đó, chạy đến mở chăn ra, đắp lên trên người Cố Phong sau đó đẩy cửa đi ra.

Lúc này chỉ mới chập tối, ở dịch quán vẫn còn rất náo nhiệt, Cố Thiền gặp ai cũng hỏi, nên liền nhanh chóng tìm được con ngựa của Cố Phong, cởi bỏ cương nhảy lên lưng ngựa, giục ngựa chạy nhanh, theo lời của người lúc trước chạy thẳng đến kinh thành.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 6 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như tung kinh vo luong tho toan phan thich tri thoat co phu de, p s ngo thong tung kinh vo luong tho cung dai chung lang a mi da 111 phut rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status