Độc sủng thiên kiều

Chương 93

Editor: Mễ Đồng

Thái hậu đi nửa đường thì gặp được hai người, một người là nội thị thân cận của Hàn Khải, một người là người của thái y viện Triệu Tam.

Triệu Tam này lớn tuổi, đi đứng không thuận tiện, chỉ đi được chậm, hắn ở cạnh Hàn Khải khi hắn mới hai tuổi, năm nay hắn đã mười chín, đúng là tuổi trẻ đáng lúc cường tráng, liền giúp hắn bày kế, xu nịnh không ngớt, hận không thể đuổi đi.

Ninh thái hậu phân phó cho Hác ma ma ngăn hai người lại,“Các ngươi đi đến chỗ nào vậy? Hoàng thượng bị bệnh khẩn cấp sao?”

“Bẩm Thái hậu, Hoàng thượng phê duyệt tấu chương dẫn đến mệt mỏi, không nên làm phiền” Từ Cấn Lương quỳ gối bên trái, cúi đầu đảo tròng mắt.

Triệu Tam cũng quỳ gối một bên, hắn cơ bản không biết đang phát sinh chuyện gì, Từ công công tự nhiên vọt vào trong phòng kéo hắn lôi đi, trên đường vô cùng lo lắng thúc giục không ngừng, còn tưởng đã có chuyện lớn không hay rồi, lúc này tự nhiên lại nói sợ làm phiền......

Trong lòng Ninh thái hậu biết Từ Cấn Lương chưa nói sự thật, ngón tay bám vào tay vịn, nhẹ giọng nói:“Hoàng thượng làm lụng vất vả, lo lắng quốc sự làm hại thân thể, ai gia trong lòng thật là lo lắng, ta cùng hai người các ngươi cùng nhau đi thăm hỏi một lần, mới có thể an tâm.”

Lời này vừa nói ra, Từ Cấn Lương liền nóng nảy.

Nguyên nhân là Hàn Khải đã dặn dò không thể để cho người bên ngoài biết.

Nhưng mà Thái hậu muốn đi thăm hỏi Hoàng thượng, hắn sao dám cản trở, ai chẳng biết trong cung người lớn nhất không phải Hoàng thượng, mà là Thái hậu.

Nhưng mà không ngăn cản, để Thái hậu đi vào long tê điện, phát hiện hắn vừa mới nói dối, để Thái hậu giáng tội cũng là chuyện lớn......

Còn không kịp để Từ Cấn Lương nghĩ ra phương pháp đối đáp, Thái hậu đã bước vào liễn khởi giá, hắnđành phải lôi kéo Triệu Tam này cung kính theo hầu.

Đoàn người tới long tê điện, sự tình đã khác.

Cố Thiền hấp hối nằm ở trên long sàng, trên trán có hai vết thương, một chỗ nhẹ một chỗ nặng, nhưng chỗ nhẹ có máu ứ lại, chỗ nặng kia máu chảy không ngừng.

Bị thương ở trên đầu, nên che mặt giấu đi thân phận là điều không được, cũng may Triệu Tam này cũng không hề biết nàng.

Nhưng một bộ quần áo trắng, tuổi trẻ xinh đẹp, ở trong tẩm cung của Hoàng thượng lại bị thương, hơn nữa rõ ràng là do chính mình dùng sức tạo ra, quá trình trong đó quả nhiên là có ý vị sâu xa.

Triệu Tam trên mặt có vẻ nghiêm trang, nhìn không chớp mắt, chỉ để ý xem xét vết thương, trong lòng sớm nghĩ ra vô số chuyện cũ, nhưng chuyện nào cũng liên quan đến cung đình bí ẩn, màu sắc vô cùng.

Đợi đến khi vết thương xử lý xong, Triệu Tam cáo lui ra sau, Ninh thái hậu mới bảo cung nhân lui xuống, nhìn Hàn Khải đặt câu hỏi.

Hàn Khải tự biết mình gặp đại họa, ấp a ấp úng, tránh nặng tìm nhẹ nói:“...... Lâu lắm không gặp, nên mời nàng đến đây tâm sự......”

Vừa nhấc đầu lại thấy ánh mắt nghiêm khắc của Ninh thái hậu, không tự chủ được mà ra nói câu ở trong lòng,“Mẫu hậu, nếu Xán Xán đã xoá tên khỏi hôn sự kia, nhi thần muốn nạp nàng làm phi.”

“Ngươi đã cùng nàng nói qua chuyện này?” Ninh thái hậu biết rõ còn cố hỏi.

Hàn Khải gật đầu xưng phải.

“thế nàng phản ứng như thế nào?” Ninh thái hậu hỏi lại.

“Tất nhiên là vui mừng.” Hàn Khải vẫn không biết sai, tưởng rằng có thể thừa dịp Cố Thiền đang hôn mê xắp xếp mọi chuyện, đợi cho mọi chuyện đã định, Cố Thiền lúc đó nếu không nguyện ý thì cũng chỉ có thể phục tùng.

Ninh thái hậu cười lạnh nói:“Vui mừng? Vui mừng đến nổi liều chết đập đầu vào trụ mà chết?”

Vào điện liền thấy nước sơn kim loại trên đại trụ có vết máu, lại thấy miệng vết thương của Cố Thiền, Ninh thái hậu còn có cái gì không rõ nữa.

“Mẫu hậu, nhi thần thuở nhỏ đã muốn kết hôn với Xán Xán, nếu không phải năm đó phụ hoàng đột nhiên hạ chỉ đem nàng ban hôn cho Tam ca, nàng đã sớm là thê tử của ta.”

hắn chỉ là lấy lại người bị người khác đoạt đi, đó là điều đương nhiên.

“Cầu xin mẫu hậu sẽ không phản đối.”

“Ta có nói ta phản đối sao?” Ninh thái hậu giận dữ nói,“Từ nhỏ chỉ cần là điều ngươi muốn, ta đều có thế theo ý muốn của ngươi? Nhưng mà, dưa hái xanh không ngọt, nay chồng nàng vừa đi, ngươi đãcứng rắn nạp nàng làm phi vào lúc này, đừng nói chính nàng không chịu, khắp thiên hạ có người nào sau khi nghe nói đến việc này lại có thể không mắng ngươi một tiếng hoang dâm vô đạo, chưa chừng cuối cùng lại biến thành Hoàng thượng âm mưu hại chết huynh trưởng, chỉ vì muốn chiếm lấy đại tẩu.”

“Nhi thần không thèm để ý......”

Cho dù Tĩnh vương không trúng tên độc ở trên chiến trường, thì đợi đến khi hắn chiến thắng trở về, Hàn Khải cũng tính sẽ xử trí hắn.

Kế hoạch này Ninh thái hậu cũng biết và hiểu.

Nhưng mà không nghĩ tới, Tĩnh vương lại chết ngoài ý muốn, lúc lâm chung còn muốn đưa Cố Phong lên ngôi vị chủ soái, nay hai mươi mấy vạn đại quân vốn dĩ ở dưới trướng Tĩnh vương, đều nằm ở trong tay Cố Phong, mà Cố Phong đã sớm vào thành, có thể nói là không cần tốn quá nhiều sức để giải quyết mộtmối họa lớn.

“Đây không phải là vấn đề ngươi có để ý hay không thèm để ý.” Ninh thái hậu nói,“Nay ngươi là Hoàng thượng, khiến cho thiên hạ phục, tự nhiên sẽ được công nhận là minh quân. Cho nên việc này bất luận như thế nào cũng không thể được, nghe mẫu hậu nói, trước tiên đưa người đi đã.”

Hàn Khải liếc mắt vào trong nhìn Cố Thiền đang mê man, rõ ràng là không muốn.

Ninh thái hậu chỉ thêm ít lời khuyên nhủ nữa:“Chỉ là tạm thời chờ đợi một thời gian nữa mà thôi, đợi cho lòng nàng bình phục, dựa vào tình cảm thanh mai trúc mã của hai người các ngươi, chẳng lẽ ngươi còn không tin mình có thể làm cho nàng cam tâm tình nguyện hay sao?”

Đối với nam nhân ở cái tuổi này, kế khích tướng vẫn là hay nhất, rốt cục cuối cùng Hàn Khải cũng đồng ý.

*

Khi Cố Thiền tỉnh lại, thì bản thân đã ở phủ Vĩnh Chiêu hầu.

Nhân lúc nàng bị thương, người ở tam phòng đều không ở trong phủ, người hầu đều được điều tới canh cửa.

Nhị tiểu thư tỉnh lại, đối với toàn bộ hầu phủ mà nói đó là chuyện lớn.

Bởi vì ở gần, Tưởng lão thái thái tới đây nhanh nhất, nhìn thấy Cố Thiền thì liền rơi lệ, đau lòng oán trách:“Đứa nhỏ ngốc, chỉ là Thái hậu nhất thời không chịu cho con để lại tên trong hôn sự với Tĩnh vương, thì con cũng không thể tìm đến cái chết a......”

Cố Thiền đau đầu kịch liệt, dù nàng hôn mê nhưng vẫn nhớ rõ ràng chuyện lúc trước, tại sao nàng lại có thể vì việc đó mà tìm cái chết, rõ ràng là vì muốn giữ sự trong sạch......

Nghĩ lại sự việc, nếu đã được đưa về nhà, lại tìm lấy một cái cớ che giấu như vậy, nhất định là trong cung có người giúp nàng.

Trừ Ninh thái hậu ra, còn ai có thể vượt qua được Hàn Khải.

“Tổ mẫu, về sau con sẽ không làm chuyện điên rồ gì nữa, khiến cho tổ mẫu phải thương tâm.” Nàng ôn nhu kéo lấy cánh tay của Tưởng lão thái thái, theo đó nước mắt cũng chảy xuống, nàng vừa sợ, lại vừa là ủy khuất.

Nhưng mà, nàng lại một lần nữa hóa hiểm thành an, bình an vô sự, có một vài người hiển nhiên chẳng vui vẻ.

Ba ngày sau, Cố Thiền đã có thể xuống giường, tuy rằng miệng vết thương trên đầu vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng khi hoạt động đã như bình thường không có trở ngại, ban đêm nàng cùng Tưởng lão thái thái cùng nhau ngồi ở nhà chính nói chuyện phiếm giải sầu.

Thủ vệ bên ngoài tiến vào bẩm báo, nói nhị thái thái đến đây thăm nhị tiểu thư.

Tưởng lão thái thái có chút trách móc, hai ngày trước Cố Thiền bị thương nặng, khi đó không thấy Tiết thị đến đây, lúc này người đã khỏe mạnh, không biết còn đến đây để làm cái gì.

Nhưng mà dù trong đầu nghĩ như vậy, cũng không thể trực tiếp từ chối.

Gặp mặt, Tiết thị hỏi han ân cần một hồi, ân cần săn sóc, làm cho người ta nghĩ giống như là nàng đãđổi tính.

Nhưng mà, tục ngữ có câu: Giang sơn dễ đổi, đánh chết cái nết không chừa.

Sau khi uống vừa xong chén trà, Tiết thị liền lộ ra bản tính,“Xán Xán thật là có phúc, Tĩnh vương mất đi, thì liền có thể khôi phục tự do. Chuyện đã như vậy, con có tính toán gì không?”

Cố Thiền cúi đầu không nói, Tưởng lão thái thái lại đáp:“Việc này sau này nói sau.”

Tiết thị lại nói:“Mẫu thân, tục ngữ nói phải biết tận dụng thời cơ, không để cơ hội đi qua. Hôm nay ta tìm cho ngươi một người tốt, còn trẻ, anh tuấn, tiền đồ vô lượng, nhưng mà quan trọng là, hắn khôngchê việc Xán Xán tái giá.”

Tưởng lão thái thái bán tín bán nghi, không biết Tiết thị có thể nhìn ra được dạng người như thế nào, còn có thể nhìn ra Tiết thị là vì người này mà đến, nên nhân tiện hỏi thẳng,“Ngươi hãy nói xem, rốt cuộc là loại người nào.”

Tiết thị không chịu ngồi yên kia liền mở miệng, nhưng lần này lại không trả lời trước, mà là kêu hạ nhân bên cạnh mang lên một quyển giấy Tuyên Thành.

Tưởng lão thái thái mở ra, trên giấy vẻ một tiểu mỹ nhân tiểu, khuôn mặt của mỹ nhân là Cố Thiền, ngũ quan thực sự giống đến kinh ngạc, trên người mặc bộ y phục giống như đúc trang phục nàng đã mặc vào cung cho đến lúc trở về.

“U, vẽ thật tốt, chỉ là ta không biết cái này là xuất phát từ tay công tử nhà ai?” Tưởng lão thái thái nhìn được Tiết thị là đang muốn thừa nước đục thả câu, liền tiếp tục truy vấn.

“Tranh này là dựa vào vóc người của Cố Thiền mà vẽ nên. Về phần người vẽ tranh sao” Tiết thị che miệng cười “Đó là đại cô gia nhà chúng ta.”

Cố Thiền vốn đang dồn lực chú ý vào bức tranh do hạ nhân mang đến, nghe xong lời này thì liền phục hồi lại tinh thần, thấp giọng đáp lại “Nhị thẩm thẩm chớ nói đùa, đó là tỷ phu, nên tất nhiên là vô duyên cùng Xán Xán.”

Tiết thị thì lại cười nhạo nói:“Lời này chỉ là khách khí, chúng ta đều là người một nhà, đương nhiên là có duyên. San tỷ muội đã đề cập đến, có nhắc tới việc muốn cho cô gia nạp thiếp. Ta thấy nàng là người thành thật, sợ nàng kiềm chế không được nghe lời dụ dỗ, nên khuyên nàng cứ từ từ, để có thể chọn người tốt sau khi chọn lựa kỹ càng. Quả nhiên ta có dự kiến trước rồi, cô gia coi trọng Xán Xán, thực sự là không thể tốt hơn. Tỷ muội có chung một chồng, San tỷ muội sẽ không cần phải lo lắng thê thiếp không an phận, Xán Xán cũng không phải lo lắng sau khi tái giá sẽ bị chính thất coi thường......”

“nói bậy bạ gì đó!” Tưởng lão thái thái tức giận đến mức quăng luôn chén trà, trực tiếp hạ lệnh đuổi khách,“Ngươi đi đi!”

Tiết thị không chịu đi, bị Tưởng lão thái thái sai hạ nhân lôi ra ngoài, nhưng miệng vẫn như cũ khôngchịu buông tha, nói ra lời không sạch sẽ,“Mẫu thân, ta biết lời này sẽ khiến người không thích nghe, nhưng mà mọi người phải đối mặt với sự thật không phải sao, bị hoàng gia và chồng ruồng bỏ, sao có thể tái giá mà còn gặp được người trong sạch, cô gia chúng ta vận làm quan thuận lợi, là người thông minh, muốn nạp nàng làm thiếp đã là phúc lớn của nàng. Lúc này nói ra, không chừng Xán Xán đã sớm có tâm tư rồi, đã từng gặp qua cô gia của chúng ta, khiến cho người ta mê đến thần hồn điên đảo, nếu không đã không thể vẽ được bức họa này. Người trong nhà cho nàng hàng trăm sự yêu chiều, nàng quen sống an nhàn sung sướng, không chịu nổi cảnh người ta hơn mình, chân trước chồng vừa chết, ngay sau lưng đã liền câu dẫn tỷ phu. thật sự trong hầu phủ của chúng ta làm gì có loại hạ lưu như vậy, nói không chừng lần này cố ý trở về, cơ bản không phải vì muốn để tang hai năm, mà muốn tìm người khác......”

Người bị kéo đi xa, âm thanh dần dần suy yếu cuối cùng không nghe thấy nữa.

“Tổ mẫu, con không có......”

Cố Thiền vội vã muốn giải thích, lại bị Tưởng lão thái thái ngắt lời nói:“Ta biết.”

nói xong vỗ vỗ tay nàng,“ cháu gái của ta là loại người nào, bản thân ta sẽ tự mình hiểu rõ ở trong lòng.”

Nhưng mà, Cố Thiền còn có nghi vấn khác,“Tổ mẫu, tam thẩm có nói đến bức tranh được cất giấu trong phòng, là có ý tứ gì?”

“Đừng nghe nàng ta nói hươu nói vượn.” Tưởng lão thái thái xua tay nói,“Đó là đứa lưu manh nhất, từ nhỏ ở trong nhà đã cùng với tỷ muội của mình giày xéo lẫn nhau, cái gì cũng đều dám nói dù là vô liêm sỉ, con để ý đến nàng ta làm chi.”

So với Tiết thị, Cố Thiền đương nhiên tin tưởng lời nói của tổ mẫu hơn.

Hơn nữa, thực sự việc làm cho nàng phát sầu, không phải là việc đã đi qua, mà là việc ở hiện tại cùng tương lai.

Nếu như, nàng không nghĩ đến việc tái giá, thì phải đi đến chỗ nào?

*

Cố Phong lúc chiều tối đã tới hầu phủ, vừa vào cửa liền đi thẳng đến chỗ của tổ mẫu ở trong viện.

“Sao tỷ lại có thể một mình chạy đến đây, tỷ có biết hay không là bên ngoài có bao nhiêu nguy hiểm? Tuổi đã lớn như vậy nhưng ngược lại sao vẫn là không hiểu chuyện như thế?”

Suy nghĩ Cố Thiền lại lạc đường làm hắn cứ sợ hãi mãi thôi, vừa thấy mặt liền lải nhải bày ra bọ dạng “Huynh trưởng” để giáo huấn nàng.

nói xong, thì liền xem xét kỹ miệng vết thương trên trán,“Xem ra không nghiêm trọng lắm, ngày mai đãcó thể khởi hành đi Phúc Kiến.”

“Ta không đi.” Cố Thiền nói,“Tổ mẫu, ta muốn vào Từ Ân tự cùng với bác tu hành.”

“không được!” Cố Phong giành trả lời, nhất thiết phản đối,“Nơi này không phải là nơi mà tỷ nên đi .”

“Xán Xán, trước tiên con đến Phúc Kiến hầu cha mẹ một thời gian, sau đó lại quyết định.” Tưởng lão thái thái ôn hòa khuyên nhủ.

Cố Thiền lại bướng bỉnh,“Con đã suy nghĩ rõ ràng. Con thật sự không muốn tái giá, cũng không muốn bị người khác hiểu lầm con ở......”

Câu nói kế tiếp nàng nói ra không được.

không phải bởi vì Tiết thị hôm nay đã tới cửa để nhục mạ nàng, mà là bởi vì Tiết thị làm cho nàng liên tưởng tới Hàn Khải.

Nàng nay là một quả phụ, mặc dù có hầu phủ làm chỗ dựa, thậm chí còn có dì bảo hộ, nhưng lại khôngbiết làm thế nào để thay đổi việc người khác nhìn nàng mà không nảy sinh ra chủ ý khác.

Tiết thị nhiều nhất chỉ là hiểu lầm, nàng không sợ.

Mặc dù vị đại cô gia kia thật sự muốn nạp nàng làm thiếp, Cố Thiền cũng không lo lắng vì trong nhà sẽcó trưởng bối đứng ra giải quyết.

Nhưng Hàn Khải với hắn không giống nhau.

Đó là hoàng đế.

Lúc này đây, Ninh thái hậu có thể giúp nàng.

Nhưng nếu Hàn Khải khư khư cố chấp, trực tiếp ra thánh chỉ, giống như lúc trước tiên đế đem nàng ban cho Hàn Thác thì sao?

Đến lúc đó thánh chỉ đã ban, thì không có khả năng có thể sửa đổi.

đi Từ Ân tự, ít nhất đó là nơi những người ở góa của hoàng gia tu hành, Hàn Khải muốn làm bậy, cũng không dám đến Từ Ân tự cướp người.

Nàng không sợ chết.

Nàng thầm nghĩ chỉ cần còn sống một ngày, thì nhất định giữ mình trong sạch.

Cố Thiền đã quyết định, sẽ đến đó không trở về.

Cố Phong tức giận đến giậm chân,“Tỷ chờ đi! Cho dù tỷ muốn đi, cũng phải chờ ta trở lại thì mới được đi! Ta mặc kệ! Ta chịu không nổi!”

hắn nói xong liền chạy ra ngoài, theo lời hạ nhân hồi bẩm lại, tam gia đã cưỡi ngựa đi ra khỏi thành.

Nếu nàng ngoan ngoãn chờ hắn , thì nàng đã không phải là Cố Thiền.

Huống chi nàng cũng không thể chờ, nếu Hàn Khải chưa từ bỏ ý định, lúc nào cũng có khả năng hạ thánh chỉ, Cố Thiền muốn tốc chiến tốc thắng, nhanh chóng vào chùa.

Đương nhiên, việc này cần phải được người của hoàng gia phê chuẩn.

Ninh thái hậu triệu kiến riêng Tưởng lão thái thái, hai người biết Cố Thiền ở trong cung hay là trở lại hầu phủ thì thái độ đều không thông suốt, họ cũng đều biết chuyện nhất không có khả năng khuyên nhủ được.

Huống chi Ninh thái hậu cũng đoánra Cố Thiền là đang cố kỵ Hàn Khải.

Đương nhiên, việc này nàng không thể nói, nói ra đối với hai người đều không có ích.Cuối cùng, chỉ có thể dùng phương pháp đơn giản là kéo dài thời gian.

Nên chấp thuận cho Cố Thiền vào một năm, hoàn thành ý nguyện của nàng, còn để cho nàng trải qua cuộc sống ở goá một lần, đến lúc đó nếu biết sự thật không giống như suy nghĩ của nàng dễ dàng như vậy.

Hơn nữa đem chuyện Tĩnh vương và Vương phi phu thê tình thâm tuyên dương ca tụng, một người muốn đánh vỡ định kiến cho vợ mình tái giá, một người lại một mực muốn vì hôn phu mà thủ tiết, chắc chắc sẽ trở thành một đề tài tốt.

Cố Thiền vào Từ Ân tự ngay ngày đó, kinh thành đã rơi xuống trận tuyết đầu tiên.

Bông tuyết giống như lông ngỗng bay lên, nhảy múa đầy trời.

Xe ngựa chịu ảnh hưởng của thời tiết, đi thật chậm, đến khi trời tối mới vừa tới.

Trụ trì sáng sớm dã nhận được ý chỉ của Thái hậu, đã chuẩn bị tốt tất cả.

Cố Thiền được an bài sống một mình ở phía tây, chỉ có hai ni cô cùng nhau làm bạn giúp đỡ lẫn nhau.

Bôn ba một ngày, Cố Thiền cũng mệt mỏi, sau khi cùng hai ni cô dùng cơm, thì liền cáo lui trở về phòng đi ngủ.

“Từ từ không vội, ta có cái này cho con.”

Cố Cảnh Huệ phân phó nha hoàn đi vào trong tẩm phòng mang tới hai cái hộp Viên Mộc.

Cố Thiền mở nắp hộp, thấy trong đó phân ra hai hộp đựng đậu đỏ cùng đậu xanh, nàng không rõ là ý gì, ngẩng đầu nhìn cô tìm lời giải thích.

“Con giữ trước đi, nếu như ban đêm không thể yên giấc, thì mang hai hộp đậu này xen lẫn vào một chỗ, sau đó lại lựa ra.”

Cố Thiền nghe được cái hiểu cái không, nhưng vẫn đa tạ, sau đó liền trở về phòng Tuy nói là vào chùa tu hành, nhưng vẫn có nha hoàn đi theo, ngày đó Bích Linh Bích Lạc theo Cố Phong cùng nhau về hầu phủ, nên lúc này theo hầu Cố Thiền vào chùa

Hai người hầu hạ Cố Thiền cởi áo tắm rửa, sau đó dựa theo thói quen từ trước đến nay, bày trí xong mọi thứ ở bồn tắm, thì để nàng một mình ở lại tắm.

Nàng cũng hiểu được ngay, không bao lâu sau, Cố Thiền ở trong bồn tắm liền ngủ quên.

không biết ngủ bao lâu, khi tỉnh lại chỉ cảm thấy nước tắm đã trở nên lạnh lẽo, đông lạnh làm nàng phát run.

Bởi vì rất lạnh, Cố Thiền cũng cố không gọi người đến hầu hạ, run run đi ra chỗ giá áo gỗ lấy xiêm y.

Nàng ngủ dậy có chút mơ hồ, choáng váng đầu óc, đi nửa đường, rõ ràng nàng phát hiện ra chỗ dưới giá áo lộ ra một đôi giày của nam nhân.

“Ai? Ai ở đàng kia?”

Vì sợ nên Cố Thiền hoàn toàn tỉnh táo lại, thân thể cũng bởi vì sợ hãi nên run càng thêm lợi hại.

Tịnh thất không lớn, cũng rất trống trải, Cố Thiền toàn thân chỉ có một cái khăn bông, xiêm y còn lại vắt trên kệ áo, lúc này tiến lên không được, ngay cả tìm đến cái chết cũng không có khả năng.

Cặp giày kia chậm rãi di động, thân ảnh cao lớn lộ ra sau giá áo.

Người đó mặc quần áo mùa đông màu đen, áo choàng nhung đen, lộ ra gương mặt tuy rằng gầy hơn, nhưng vẫn như vậy, đẹp như trích tiên, chính là người làm nàng mong nhớ ngày đêm, Hàn Thác.

Cố Thiền ngây ngốc nhìn hắn, trong lúc nhất thời không nghĩ ra cái gì, bản thân nghĩ là do mình suy nghĩ quá nhiều vào ban ngày nên đêm gặp mộng, ở chỗ cửa phật lại gặp gỡ Quỷ Hồn hiển linh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 6 lượt.

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua các sản phẩm cây trồng và mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang cây.vn chẳng hạn như huong dãn cach bao bia tạp bọc sach vỏ cục ky don giản ma sieu cute, cach su dung keo dan nguc 3m cho sb tomboy transguy truong chuc linh rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.

loading...
DMCA.com Protection Status