Độc thê của hoạn quan có thai

Chương 153: Cái giá nặng nề nhất (1)


Tối nay, mây đen xếp tầng, tia chớp xé rách chân trời, hạt mưa to như hạt đậu nhanh chóng rơi xuống từ giữa không trung.

Xe ngựa dừng tại cửa cung, Quân Cơ Lạc nhảy xuống xe trước, bên hông xe ngựa lập tức có hai tiểu thái giám bung dù cho hắn. Quân Cơ Lạc xoay người, đưa tay để Đường Tứ Tứ vịn vào, thật cẩn thận đỡ nàng xuống xe.

Đường Tứ Tứ ngẩn đầu nhìn đỉnh trời tối đen nặng nề, trong đôi mắt đen nhánh có hai ngọn lửa nhỏhưng phấn thiêu đốt.

Buổi đêm thế này, vốn nên ở trong phòng uống trà nói chuyện phiếm. Nhưng Mộ Dung Nhược Hồng lại định dạ tiệc ngay đêm nay. Vì vậy, bọn họ không thể không tiến cung.

Quân Cơ Lạc thấy áo choàng của nàng chưa buộc chặt, hắn liền cúi đầu cẩn thận buộc lại.

Từ góc độ của Đường Tứ Tứ nhìn qua, Quân Cơ Lạc đang cúi đầu thiếu sự bất cần đời thường ngày, trên gương mặt hốc mắt hãm sâu như ngọc sáng, đồng tử âm u làm cho người ta có cảm giác thâm thuý.

Quân Cơ Lạc sửa sang áo choàng của nàng xong, khi ngẩng đầu vừa vặn nhìn thấy Đường Tứ Tứ đanglén lút đánh giá hắn. hắn lập tức nhe răng cười, mắt phượng lóng lánh ngả ngớn chớp chớp, lập tức ném cho Đường Tứ Tứ một làn thu thuỷ*

*chỉ ánh mắt đẹp long lanh (thường dùng cho nữ nhé

Bên cạnh còn có thái giám khác đang nhìn đó. Gương mặt nhỏ nhắn của Đường Tứ Tứ đỏ lên, ánh mắt nhanh chóng dời khỏi thân ảnh đỏm dáng của Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc cười vui sướng, lập tức nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, bước đi trong đêm mưa dưới tán dù của tên thái giám.

Buổi tiệc tối nay được tổ chức tại Trường Hoan Điện. Lúc hai vợ chồng bọn họ đến Trường Hoan Điện, liền có tiểu thái giám cất cao giọng hô, “Cửu Thiên Tuế đến!”

Tiếng đàn sáo vui vẻ chợt dừng lại. trên đại điện đèn đuốc sáng trưng, một đám người đông nghịt đồng loạt quỳ trước Quân Cơ Lạc.

“Cửu Thiên Tuế thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

Người này a, có vẻ vẫn khá quan trọng. Lúc trước khi Quân Cơ Lạc còn lên triều, số văn võ bá quan này người nào không căm hận hắn, người nào trong lòng không trộm mắng hắn , nhưng hiện tại, chỉ hơn một tháng không thấy, những người này khi gặp lại Quân Cơ Lạc, tuy rằng bộ dáng kiêu ngạo ương ngạnh của Quân Cơ Lạc vẫn làm cho người ta hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng dù thế nào thìnhìn hắn cũng thuận mắt hơn tên tân đế ngu ngốc Mộ Dung Nhược Hồng.

Quân Cơ Lạc đỡ tay Đường Tứ Tứ, ngạo nghễ nhìn một vòng quanh sân, cười nói, “Các vị đứng dậy đi.”

Mọi người trong sân ngồi vào chỗ lần nữa. Đường Tứ Tứ cũng thừa dịp mọi người quỳ lại, liếc nhanh qua giữa sân. Nàng thấy được Hiền vương Mộ Dung Ôn Trạch đã lâu chưa lộ diện, còn có Nhiếp chính vương Mộ Dung Quân Thương im lặng ngồi trên xe lăn, cùng với hai kẻ ngồi trên vị trí cao mà nàng vô cùng căm hận Mộ Dung Nhược Hồng và Đường Vân Nhiễm.

“Hoàng thượng, bản đốc tới chậm, thỉnh bệ hạ thứ lỗi.” Quân Cơ Lạc kéo tay nào đi đến giữa điện, cũng không quỳ hành lễ với Mộ Dung Nhược Hồng, chỉ cười nói với hắn ta một tiếng.

Mộ Dung Nhược Hồng nào dám trách hắn, còn khen, “Nhiếp chính vương thân còn đang mang bệnh, trẫm thông cảm cho Cửu Thiên Tuế.”

Quân Cơ Lạc cong khoé miệng, cũng không nói gì thêm. Tìm chỗ trống, kéo Đường Tứ Tứ ngồi xuống cái bàn cạnh Mộ Dung Quân Thương, Mộ Dung Ôn Trạch. Khi Đường Tứ Tứ ngồi xuống, cảm giác được có một ánh mắt không tốt lành nhìn về mình.

Nàng bình tĩnh nhìn theo hướng ánh mắt đó, liền thấy được Đường Vân Nhiễm đang ngồi cạnh Mộ Dung Nhược Hồng.

Tối nay Đường Vân Nhiễm mặc một bộ váy hoa lê trắng phối cùng quả lựu hồng uốn lượn dài chấm đất, chân váy dùng tơ trắng thêu hoa văn lan tử la, thân trên còn mặc sa y hồng phấn, bên hông thắt mộtcái đai lưng màu trắng bắt mắt, lộ ra dáng người cân xứng; theo cơn gió thổi qua điện, làn váy nhẹnhàng lay động, làm cho người ta có một cảm giác phiêu dật, tựa như tiên nữ hạ phàm.

Nàng ta ngồi bên người Mộ Dung Nhược Hồng, hơi cúi đầu, lông mày kẻ đen, đôi môi tô hồng, cánh tay tuyết trắng như ẩn như hiện, ánh mắt nhu thuận long lanh như có giọt sương ban sớm đọng lại. Nàng ta như vậy, nam nhân bình thường chỉ cần liếc mắt một cái sẽ say lòng ngay.

(hơ hơ, đoạn tả mụ này ta có chém hơi nhiều )

Có thể nói, sự tồn tại của nàng ta làm bật lên vẻ ảm đạm thất sắc của những nữ tử khác trong điện.

Ánh mắt của hai nữ nhân va chạm giữa không trung, cằm Đường Vân Nhiễm hơi hất lên, dường như mang ý tứ khiêu khích. Đồng thời nàng ta đem thân thể mềm mại tựa vào vai Mộ Dung Nhược Hồng, Mộ Dung Nhược Hồng cảm nhân được sự khác thường của nàng ta, vừa cúi đầu liền thấy mỹ nhân như ngọc, yếu ớt như đoá hoa, làm cho người ta vừa nhìn lập tức muốn bảo hộ trong ngực.

hắn lập tức cau mày quan tâm hỏi nàng ta. Khoé miệng Đường Vân Nhiễm cười cười nhìn về phía Đường Tứ Tứ.

Đường Tứ Tứ khẽ cong khoé miệng cười khinh thường, chẳng phải chỉ là một tên Mộ Dung Nhược Hồng sao, không biết có gì tốt đẹp mà đem khoe. Cũng không nhìn xem hiện tại thanh danh của nàng ta có bao nhiêu thối tha. Thân làm phi tử của tiên hoàng lại câu dẫn hoàng tử, không biết có bao nhiêu người ở sau lưng mắng nàng ta là “dâm phụ”.

Nàng trực tiếp không thèm đếm xỉa.

Từ sau khi Đường Tứ Tứ có thai, Quân Cơ Lạc hận không thể sủng nàng tới tận trời. Bữa tiệc tối hôm nay, hắn thay đổi kiểu cách kiêu ngạo ương ngạnh ngày xưa, luôn trông chừng Đường Tứ Tứ. Lúc thì sợ Đường Tứ Tứ uống nhiều rượu không tốt cho cả nàng và đứa nhỏ. Lúc thì thập phần không khách khí cướp đoạt những món ăn ngon nhất của buổi tiệc đến trước mặt Đường Tứ Tứ, còn cực kì cẩn thận giúp nàng bỏ xương cá.

Mọi hành động của Quân Cơ Lạc vốn rất được mọi người chú ý, hiện tại mọi người giữa sân đều thấy được đại hoạn quan Quân Cơ Lạc lấy lòng nương tử nhà mình như thế nào. Có rất nhiều người lắc đầu, sửng sốt thầm than, “Quả nhiên vỏ quýt dày có móng tay nhọn.” Hai người này quả thật là nhân duyên tốt.

Mộ Dung Quân Thương vẫn trầm mặc nhìn Quân Cơ Lạc và Đường Tứ Tứ, sâu trong ánh mắt đã sơm có băng sương ngưng kết. Giờ khắc này, trong lòng hắn lại sinh ra cảm giác hối hận.

Nếu lúc trước khi Trì Lệ Dập đến tìm hắn, bảo hắn cưới Đường Tứ Tứ, hắn đồng ý thì giờ đây sao có thể để cho Quân Cơ Lạc được toại nguyện như vậy.

Nếu…

Đáng tiếc, trên đời này không thể mua được hối hận.

Mộ Dung Quân Thương cười tự giễu, bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Mà Mộ Dung Ôn Trạch ở góc đối diện từ lần trước chịu thiệt thòi bởi Quân Cơ Lạc, giờ đây hắn trở thành một người trầm mặc ít nói. Ánh mắt hắn trống rỗng chỉ nhìn chằm chằm vào rượu trước mặt.

Ánh mắt Đường Vân Nhiễm vẫn luôn đặt trên người Đường Tứ Tứ, nàng ta vốn tưởng rằng hiện tại nàng ta đã là phi tử của hoàng đế. Đường Tứ Tứ nhìn thấy nàng ta thì phải hành lễ. Nhưng có Quân Cơ Lạc làm hậu thuẫn, dường như Đường Tứ Tứ không để nàng ta vào mặt một chút nào. Nàng ta vất vả lắm mới đạt được ngày hôm nay, sao có thể để Đường Tứ Tứ áp chế chứ.

Hơn nữa, đêm nay người nên được mọi người chú ý là nàng ta chứ không phải là Đường Tứ Tứ.

Bàn tay ẩn trong tay áo của Đường Vân Nhiễm nắm chặt lại, trong đôi mắt đẹp xẹt qua tia ác độc. Nàng ta đưa tay kéo Mộ Dung Nhược Hồng, Mộ Dung Nhược Hồng hiểu ý, liền ho nhẹ, giơ chén rượu trong tay nói với mọi người trong điện, “Lần này Trì tướng quân thắng trận, trẫm vô cùng vui mừng. Đêm nay trẫm cùng các vị ái khanh tụ họp ở nơi này, cung chúc Trì tướng quân có thể khải hoàn trở về.”

Mộ Dung Nhược Hồng nâng chén, bách quan phía dưới cũng giả vờ nâng chén theo. Mộ Dung Nhược Hồng ngưỡng cổ, uống hết rượu, sau đó lại vui mừng nói, “Vì không muốn mọi người thấy quá câu nệ, trẫm quyết định để Vân phi thả con tép, bắt con tôm, làm mấy câu thơ khen ngợi sự anh dũng của Trì tướng quân trước. Nếu các ái khanh trong điện có thể làm thơ thắng Vân phi, trẫm sẽ có phần thưởng xứng đáng.” Đường Tứ Tứ vừa nghe, chân mày liền nhíu lại vẻ ghét bỏ. Đường Vân Nhiễm này thanh danh đã thối như vậy mà còn muốn giẫm lên cậu của nàng. Làm thơ? Cậu của nàng cùng mấy vạn binh lính Tiêu quốc chinh chiến, chết vô số. Thế nhưng Đường Vân Nhiễm lại muốn dùng mấy câu thơ nói về tướng sĩ để giành tiếng tốt cho bản thân.

Đường Tứ Tứ nhịn không được muốn nói vài câu vì cậu mình, nhưng Quân Cơ Lạc vỗ vỗ mu bàn tay nàng, ý bảo nàng không cần lên tiếng. Đường Tứ Tứ tin tưởng Quân Cơ Lạc, liền theo ý hắn không nóinữa.

Quân Cơ Lạc cố ý ném chén rượu trên tay xuống đất, tiếng chén rượu vỡ thanh thuý lập tức kéo ánh mắt mọi người trong sân hướng về phía hắn.

Quân Cơ Lạc chép miệng, cười ha ha, “thật có lỗi, tay trơn quá. Nhưng mà Hoàng thượng, không phải bản đốc trách móc ngài. Vân phi của ngài là Dương Xuân Bạch Tuyết*, đọc đủ loại thi thư, văn vẻ hơn người, không gì không biết. Mà những người như chúng ta đây chỉ là người bình thường, nghe khônghiểu còn sợ bôi nhọ thơ từ cao nhã của các ngươi. Nếu ngài cùng Vân phi muốn làm thơ, có thể trở về đóng cửa tẩm điện, làm trên giường đi.”

*dương xuân bạch tuyết, ca khúc nổi tiếng của nước Sở thời Xuân thu Chiến quốc

Quân Cơ Lạc tuyệt không chừa mặt mũi cho Mộ Dung Nhược Hồng và Đường Vân Nhiễm. Mà lời trêu chọc của hắn cũng mang đến một trận tiếng cười chế giễu khẽ.

“Nhiếp chính vương, ngươi cảm thấy thế nào?”Quân Cơ Lạc bỡn cợt quay đầu nhìn Mộ Dung Quân Thương. Mộ Dung Quân Thương bưng chén trà bạch ngọc trên tay, ngửa đầu uống cạn rượu ngon trong chén, sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng nói, “Làm thơ? Đề nghị này thật sự làm người ta chán nản tới cực điểm”

Cùng vì châm chọc Mộ Dung Nhược Hồng, Mộ Dung Ôn Trạch nãy giờ không nói lời nào cũng tiếp lời Mộ Dung Quân Thương, trên gương mặt ôn nhuận lộ ra nụ cười cay nghiệt, châm chọc nói, “Sao chỉ là chán nản đến cực điểm, quả thực quá khó coi. Có bản lĩnh thì ra tiền tuyến giết địch đi, ở nơi này làm vài câu thơ buồn chán liền muốn biến một nữ nhân không ra gì thành nữ thi nhân, ha ha… không biết là chủ ý ngu xuẩn của kẻ nào.”

Mộ Dung Ôn Trạch hận Đường Vân Nhiễm đến nghiến răng nghiến lợi, chính nữ nhân này đã huỷ hoại hắn.

Đường Tứ Tứ mím môi cười trộm, Đường Vân Nhiễm bị ba nam nhân quyền thế trong triều châm biếm như vậy, cái danh “Hoàng thành đệ nhất tài nữ” của nàng ta sợ là không “làm mới” lại được.

Nàng chớp đôi mắt đen nhánh, nhìn lên phía trên, sắc mặt Mộ Dung Nhược Hồng đã trầm xuống. Còn Đường Vân Nhiễm, trên gương mặt xinh đẹp không có một chút hờn giận nào, ngược lại khoé miệng nàng ta còn hơi giương lên, lộ ra nụ cười đẹp mắt nhất của mình.

Mộ Dung Nhược Hồng cảm thấy bọn họ làm vậy để hạ thấp Đường Vân Nhiễm, kỳ thật là đánh vào mặt hắn, biểu cảm trên gương mặt tuấn tú như tiên của hắn thay đổi, bên khoé miệng lộ ra nụ cười âm u.

Đường Vân Nhiễm lui sau cái bàn cầm chặt tay Mộ Dung Nhược Hồng, khẽ lắc đầu với hắn, ý bảo hắnđừng hành động thiếu suy nghĩ.

Mộ Dung Nhược Hồng hít sâu một hơi, áp chế tức giận trong lòng, về sau hắn sẽ làm những kẻ trái ý hắn đẹp mặt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chuc nang cua he thong tai chinh va thi truong tai chinh, loai tai khoan 0 tai khoan ngoai bang can doi ke toan chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.