Độc thê của hoạn quan có thai

Chương 162: Chuyện mang thai bị phát hiện!


Trong một sương phòng tĩnh lặng tại chùa.

Đường Tứ Tứ tự mình pha trà, chén đầu tiên cung kính dâng lên trước mặt Trì Lệ Dập. Chén thứ hai mới mời Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc nâng chung trà lên, uống cạn rồi đánh giá sương phòng một phen.

Đây là một sương phòng cực kì bình thường, trên án thư trong phòng có bày đặt đủ loại thư tịch chỉnh tề. Chặn trên thư tịch là một cái nghiên mực màu đen, dưới thân nghiên mực có viết mấy chữ. Nét chữ mạnh mẽ đanh thép, trầm ổn nhưng khí phách, phóng khoáng, giống như cảm giác Trì Lệ Dập mang đến cho người khác.

“Cậu, nghe nói chủ tướng của Trần quốc là Hoàng đế Trần quốc. Người đã gặp tận mặt hắn chưa? Trước kia thanh danh của hắn không phải rất tồi tệ sao? Vì sao đột nhiên đăng cơ làm vua?” Dạ Kiêu Cửu so với trong trí nhớ kiếp trước của nàng khác nhiều lắm. Đường Tứ Tứ đương nhiên muốn hỏi rõràng.

Vấn đề Đường Tứ Tứ hỏi, trước đó cũng có rất nhiều người hỏi qua. Cho nên Trì Lệ Dập cũng khônghoài nghi gì. Ông cười nói, “Phía Trần quốc cũng không có tin tức xác thực nào truyền ra. Nhưng mà ta nghe nói sau khi Dạ Kiêu Cửu đăng cơ, huynh đệ của hắn không phải bị trảm thì bị thiến. Lão Hoàng đế Trần quốc sinh được mười mấy hoàng tử, bây giờ trừ Dạ Kiêu Cửu chỉ còn một hoàng tử nhỏ tuổi nhất. Những người khác gần như đều bị hắn trấn áp. hiện tại ngôi vị Hoàng đế của hắn ngồi rất vững.”

Ánh mắt Trì Lệ Dập hơi căng thẳng, có chút lo lắng nói, “Lúc này, Trần quốc vô cớ luli binh, ta nghĩ thậtlâu cũng không ra nguyên nhân. không biết trong hồ lô của tên Dạ Kiêu cửu này rốt cuộc bán thuốc gì.”

Khi Trì Lệ Dập nói chuyện, ánh mắt lơ đãng dò xét về phía Quân Cơ Lạc. Trong đôi mắt u tối của Quân Cơ Lạc có tia lo lắng, nét mặt dần căng thẳng, lúc này hắn không dám dùng vẻ mặt bất cần đời thường ngày để ứng phó với Trì Lệ Dập.

Trì Lệ Dập không nghĩ ra, đương nhiên Đường Tứ Tứ cũng không nghĩ ra. Đôi mắt sắc bén của Trì Lệ Dập nhìn chằm chằm Quân Cơ Lạc, miệng vẫn nhẹ nhàng nói với Đường Tứ Tứ, “Tứ Tứ, trước đừng quá kích động, biểu ca con cũng ra tiền tuyến. Nó không chú ý bị trúng tên của địch.”

“Vậy bây giờ huynh ấy thế nào?” Đường Tứ Tứ nhanh chóng quan tâm hỏi, trên mặt đầy vẻ lo lắng.

Trì Lệ Dập cố ý dừng mộ tchust, sau đó mới đáp, “Rất tốt, không có gì nghiêm trọng. Qua vài ngày nó sẽ theo ba quân quay về, đến lúc đó con có thể gặp nó.”

Trái tim treo cao của Đường Tứ Tứ nghe thế mới trở lại bình thường.

Trì Lệ Dập sau đó lại nói với Đường Tứ Tứ, “Tứ Tứ, ta có chuyện muốn nói với Cửu Thiên Tuế. Con ra ngoài chờ một chút được không?”

Đường Tứ Tứ nhìn Trì Lệ Dập rồi quay đầu nhẹ giọng giao phó Quân Cơ Lạc “không được ngỗ nghịch với cậu ta”, sau đó ra khỏi sương phòng. Trong sương phòng lập tức chỉ còn lại Trì Lệ Dập và Quân Cơ Lạc.

Trì Lệ Dập bưng chén trà trước mặt lên nhấp một ngụm, lại vuốt râu, ánh mắt lợi hại đánh giá Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc bị hắn nhìn đột nhiên cảm thấy mất tự nhiên. hắn ôm quyền cười nói, “không biết Uy Viễn Đại tướng quân là muốn cùng bản đốc bàn chuyện triều đình hay là chuyện về Tứ Tứ?”

Trì Lệ Dập cười hờ hững, “Trì mỗ rất cảm kích Cửu Thiên Tuế đã chiếu cố Tứ Tứ trong mấy ngày qua. Nhưng như vừa rồi ngươi đã thấy, Tứ Tứ rất quan tâm biểu ca của nó. Hy vọng Cửu Thiên Tuế có thể buông tay, để cho hai đưa chúng nó người có tình sẽ thành thân thuộc.”

Khóe miệng Quân Cơ Lạc trễ xuống, khô khốc nói, “Theo lý thuyết bản đốc nên gọi ngài một tiếng cậu như Tứ Tứ. Đương nhiên ngài là chiến thần của Tiêu quốc, bản đốc cũng thật lòng khâm phục ngài. Nhưng bản đốc vẫn hi vọng Trì tướng quân đừng già mà không kính*, bức bách người khác làm những chuyện họ không muốn. Ví dụ như chuyện bắt bản đốc hưu Tứ Tứ này.”

*người có tuổi mà có hành động không tôn trọng bản thân

hắn tự nói với mình, lúc này tuyệt đối không thể mềm yếu, một khi mềm yếu, cũng chỉ có thể bị Trì Lệ Dập giẫm đạp.

Trì Lệ Dập thâm sâu nhìn Quân Cơ Lạc, lời nói mang theo ý tứ khiêu khích, “Cửu Thiên Tuế, vì đứa cháu ngoại Tứ Tứ này, Trì mỗ càng muốn già mà không kính. Ngươi có thể làm gì? Tìm một tội danh giáng chức ta? Hay là giết ta? Cả hai việc này Tứ Tứ đều sẽ không vui…”

Đôi mắt u ám của Quân Cơ Lạc hiện lên tia lạnh đáng sợ, lạnh lùng mở miệng, “Nếu Trì tướng quân vẫn khư khư cố chấp, việc đầu tiên bản đốc làm là bắt Trì Hằng Liễu tới, tịnh thân nhập cung. Bản đốc nghĩ chỉ cần Trì công tử tiến cung, Trì tướng quân cũng sẽ biết cái gì gọi là ép buộc.”

“Cửu Thiên Tuế, ngươi thật là ngoan độc!” Ông nhiều năm chinh chiến, lúc này nét mặt tuy bình tĩnh không gợn sóng nhưng chén trà bị ông cầm trong tay, nước đã dao động, chứng tỏ nội tâm của ông cũng không bình thản như biểu hiện bên ngoài.

“Nhưng mà ngươi có tàn độc hơn nữa, là cậu Tứ Tứ, ta vẫn muốn tính toán cho nó. Chúng ta chỉ có thể nói là đạo bất đồng bất tương vi mưu*. Ngày tháng sau này còn dài, chúng ta cứ tự xem bản lĩnh của mình đi.”

Quân Cơ Lạc cũng không chịu yếu thế, lãnh đạm cười nói, “một khi đã như vậy, bản đốc cũng sẽ khôngcùng Trì tướng quân so đo. Chúng ta cứ tự xem bản lĩnh của mình thôi.”

Hai người một người âm trầm sành sõi, một cười tuổi trẻ cuồng vọng.

Kinh nghiệm bất đồng, tính cách bất đồng, hai người như vậy một khi thật sự giằng có thì thật là mộtchuyện khủng bố.

Giữa trưa, Trì Lệ Dập giữ Đường Tứ Tứ lại ăn cơm. Đường Tứ Tứ không đi, vị tướng công nhị thập tứ hiếu Quân Cơ Lạc cũng sẽ không đi. Ba người cùng ngồi chung một bàn dùng cơm trưa.

Trong lúc ăn, Trì Lệ Dập thấy thân mình Đường Tứ Tứ gầy yếu, thân là trưởng bối hắn cẩn thận dặn dò Đường Tứ Tứ mấy câu, sau đó lại sủng nịch muốn gắp rau cho Đường Tứ Tứ. Nhưng chiếc đũa của ông vừa hạ xuống, Quân Cơ Lạc đã nhanh tay gắp trước, Quân Cơ Lạc lộ ra bộ mặt trành giành háo thắng cùng Trì Lệ Dập, rất nhanh cái bát sứ men xanh trước mặt Đường Tứ Tứ đã thành quả núi nhỏ.

Đường Tứ Tứ xanh mặt, sao nàng có thể ăn nhiều như vậy chứ.

Nàng buồn bực cúi đầu, thống khổ đưa thức ăn lên miệng. Ăn được một nửa, dạ dày nàng cảm thấy khó chịu, thức ăn cứ quay cuồng, cổ hộng thì siết chặt. Sau đó thật sự nhìn không được, trực tiếp ghé vào cạnh bàn, không ngừng nôn ói. Những thứ vừa mới ăn đều phun ra toàn bộ.

Quân Cơ Lạc thấy nàng nôn dữ như vậy, lúc này cũng không quan tâm tới Trì Lệ Dập đang ngồi đó, nhanh chóng đứng lên, nhẹ nhàng vỗ lưng cho nàng.

Trì Lệ Dập buông bát đũa trong tay, nhất thời cũng không muốn ăn nữa. Ông không phải là người trẻ tuổi không có kinh nghiệm, một nữ nhân nôn dữ dội như vậy, chỉ có hai khả năng, hoặc là ăn bậy bạ gì đó, hoặc là…

một ý nghĩ đáng sợ đột ngột nảy lên.

Trì Lệ Dập mím chặt môi, trong đôi mắt lão luyện giảo hoạt có tia sắc bén. hắn nhìn chằm chằm Quân Cơ Lạc, ánh mắt dần trở nên u ám.

Đường Tứ Tứ đem thức ăn buổi sáng phun ra hết, sau khi nôn xong đầu nàng mờ mịt. Quân Cơ Lạc cũng không kiêng dè Trì Lệ Dập, nhanh chóng bảo tiểu hòa thượng trong chùa làm nước ô mai cho Đường Tứ Tứ. Ngày hè nắng chói chang, uống một chén nước ô mai đích thực có thể giải khát. Nhưng Trì Lệ Dập là ai chứ, bởi vì chén nước ô mai đó, hoài nghi trong lòng của ông càng tăng. Đường Tứ Tứ nghỉ ngơi một chút, sau khi thấy thân thể đã ổn hơn, nàng mới chột dạ nhìn Trì Lệ Dập xin lỗi, “Cậu, xin lỗi, hai ngày nay trong người con có chút không thoải mái.”

Sắc mặt Trì Lệ Dập có chút tái xanh, nhưng xét thấy thân phận của Quân Cơ Lạc, ông cũng không dám hỏi thẳng hai người bọn họn về vấn đề mình nghi ngờ. Ông vuốt râu, cằm đột nhiên có cảm giác như dao cứa.

“Tứ Tứ, con đã không được khỏe, vậy nhanh chóng về nghỉ ngơi thôi. Chờ cậu xử lí tốt mọi việc, sẽ tối phủ Cửu Thiên Tuế thăm con.”

Đường Tứ Tứ rất sợ bị Trì Lệ Dập nhìn ra manh mốt, sao còn dám ở lại. Nghe Trì Lệ Dập nói như vậy, đứng dậy hành lễ với Trì Lệ Dập liền rời khỏi.

Quân Cơ Lạc cũng lễ phép ôm quyền, sau đó đỡ nàng ra cửa. Lúc hai người sắp rời đi, ông đột nhiên mở miệng, “Tứ Tứ, cậu nghĩ kỹ rồi, lần này cậu quyết định ở lại hoàng thanh thêm một thời gian. Sau này bất luận con gặp khó khăn gì, đều có thể trực tiếp đến nói với cậu. Cậu vĩnh viễn là hậu thuẫn vững chắc cho tỷ đệ các con.”

Đường Tứ Tứ dừng bước, hàng mi dài chớp chớp, chột dạ không dám nhìn thẳng Trì Lệ Dập. Nàng nhẹgiọng đáp, “Cậu người cứ yên tâm, Tứ Tứ nếu gặp phải khó khăn không giải quyết được, nhất ddijnhj sẽđến thỉnh cầu cậu hỗ trợ.”

Nàng chột dạ cũng không dám nán lại thêm, xoay người vịn tay Quân Cơ Lạc rời đi. Dọc đường Đường Tứ Tứ đều không nói gì, nhưng từ chỗ Quân Cơ Lạc nhìn qua, phát hiện hai tay nàng không ngừng xoắn lại, trong đôi mắt đen nhánh mơ hồ không rõ tiêu cự.

Chờ hai người bọn họ lên mã xa, Đường Tứ Tứ mới suy yếu dựa vào Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc kéo tay nàng ra, phát hiện lòng bàn tay nàng đã ướt mồ hôi.

“Quân Cơ Lạc… Chúng ta vẫn nên bỏ đưa nhỏ này đi… Sau này ta không thể mang thai mà đến gặp cậu được… Thừa dịp đứa nhỏ còn chưa sinh ra, chúng ta vẫn nên vụng trộm bỏ đi. Nếu không thì đứa nhỏnày sẽ hại mọi người…” Quân Cơ Lạc là thái giám giả, chỉ điểm này thôi đã đủ tru di cửu tộc. Đến lúc đó vì nàng, cậu và đệ đệ đều bị liên lụy.

Quân Cơ Lạc nhẹ nàng nâng gương mặt của nàng lên, cúi đầu xuống, dùng trán mình dán sát vào gương mặt nàng. Hai người mặt đối mặt, qlc ôn nhu cười nói, “Tứ Tứ, nàng yên tâm. Đứa nhỏ của chúng ta nhất định có thể bình an ra đời. Ta là nam nhân, nếu không nắm chắc mười phần có thể bảo hộ nàng, lúc trước ta sẽ không vội vàng cưới nàng. Tương tự, nếu ta không không thể bảo vệ đứa nhỏcủa chúng ta, ta cũng sẽ khong để nàng sinh con cho ta.”

Lúc nhắn nói chuyện âm thanh ôn nhu lưu luyến, đôi mắt phượng thâm thúy như hai vòng xoáy xoay tròn, làm cho ngươi ta chỉ nhìn một cái là có thể rơi vào thâm tình của hắn, khó tự kiềm chế.

Đường Tứ Tứ tựa vào ngực hắn, hai tay ôm lấy thắt lưng hắn, nhu thuận như một chú mèo nhỏ.

“Quân Cơ Lạc, chàng biết không, chàng thật sự là một tên đại phôi đản không hơn không kém. Nếu là trước đây, ta nhất định sẽ nghĩ tram phương ngàn kế bỏ đi đứa nhỏ. Nhưng bây giờ, ta gan của ta đã bị chàng dưỡng lớn, ta đột nhiên muốn ích kỉ một lần. Hai chúng ta cùng gánh chịu hậu quả đi.”

Đường Tứ Tứ được Quân Cơ Lạc an ủi, cảm xúc đã không còn kịch động như trước. Tuy rằng bình thường miệng nàng vẫn la hét không muốn sinh con cho Quân Cơ Lạc. Nhưng bây giờ đứa nhỏ đã nằm trong bụng, làm mẹ hai lần, cả đời này nàng cũng không thể quên được khoảng khắc Triệt Nhi chết đitrong lòng mình. Cảm giác trời sập chóng váng làm nàng khắc sâu trong lòng.

Kiếp trước, nàng không phải người mẹ tốt, không bảo vệ được con của mình. Kiếp này. Nàng vô cùng hy vọng hai đứa nhỏ đó có thể đầu thai làm con nàng một lần nữa.

Cho nên, nàng thật luyến tiếc bỏ đi đứa nhỏ trong bụng. Hơn nữa, tuy rằng cậu nàng và Quân Cơ Lạc chỉ nói chuyện một lát, nhưng nàng không phải kẻ ngốc, nàng biết hai người bọn họ nhất định sẽ xảy ra một hồi ác chiến.

một cuộc chiến giữa trung thần và gian thần. Cuối cùng hai người có khả năng sẽ có người chết người bị thương.

Nàng ở giữa, không có khả năng thay đổi được gì. Nhưng nàng hy vọng đứa nhỏ trong bụng có thể giảm bớt mâu thuẫn giữa bọn họ.

Cậu của nàng thương con nít như vậy, nhất định sẽ thích nàng sinh con. yêu ai yêu cả đường đi, thái độ đối với Quân Cơ Lạc không chừng cũng sẽ có chuyển biến. Cho dù không có chuyển biến, ông cũng không ra t ay giết cha của con nàng.

Còn với Quân Cơ Lạc mà nói, hắn lại càng không rat ay giết ông cậu của con mình.

Đây là lần đầu tiên Quân Cơ Lạc chân thật cảm nhận được lòng của Đường Tứ Tứ hướng về hắn. hắn có chút động tình hôn trán nàng, đến lúc nàng bị hôn tới mất kiên nhẫn, hắn lại cợt nhả các loại lấy lòng. Lúc này Đường Tứ Tứ không cự tuyệt hắn lấy lòng nữa, hai người kẻ xướng người họa, tạm thời quên điưu sầu đang chờ bọn họ.

Đêm khuya.

Trong bóng đêm tối đen, có người gõ vang cổng chùa. một lát sau, liền có một tiểu hòa thượng mở to đôi mắt nhập nhèm mở cửa. Ngoài cửa, có hai nam nhân.

một người thân hình anh tuấn, tướng mạo xuất chúng, bên hông còn đeo một hanh trường kiếm. mộtngười khác bởi vì đầu đội mũ, màn mũ màu đen phủ xuống, hoàn toàn che khuất mặt hắn. Nhưng nhìn thân hình, cũng có thể là một nam tử anh tuấn.

“Tiểu sư phụ, chúng tôi tìm Trì tướng quân. Gia của ta và Trì tướng quân đã có hẹn trước.” Yến Mặc cung kính làm lễ chào tiểu hòa thượng, nói rõ mục đích đến đây đêm nay của bọn họ.

Tiểu hòa thượng nghe bọn hắn muốn tìm Trì Lệ Dập, cậu liền nhanh chóng cho họ tiến vào. Dọc đường đi, đều là Yến Mặc hỏi thăm tiểu hòa thượng về sinh hoạt hàng ngày của Trì Lệ Dập, ngược lại người sóng vai đi cùng Yến Mặc rất trầm mặc ít lời.

Tiểu hòa thượng đưa hai ngươi đến trước một sương phòng tĩnh lặng, cậu vốn muốn gõ cửa trước. Nhưng tay vừa đụng tới cửa, cửa liền “chi nha” một tiếng mở ra. Trong phòng, Trì Lệ Dập đang ngồi tự đánh cờ dưới ánh đèn.

“Trì tướng quân, có người tìm!!” Tiểu hòa thượng nhẹ giọng thông báo một câu, liền nghiêng người để bọn người Yến Mặc vào. Yến Mắc không đi vào mà né người, cẩm thận cung thỉnh nam tử đội mũ màn vào trong.

Đợi nam tử đội mũ màn bước vào, tiểu hòa thượng xuyên qua khe hở cửa nhìn thấy người nọ bỏ mũ màn ra, ngồi xuống đối diện Trì Lệ Dập. Tiểu hòa thượng có chút tò mò, muốn biết người đó rốt cuộc là có thân phận gì, nhưng Yến Mặc đã lập tức đóng cửa phòng lại, hơn nữa còn cung kính “thỉnh” cậu rời đi. Tieru hòa thượng thấy không có gì náo nhiệt để xem, liền rời đi.

Trong sương phòng, Mộ Dung Quân Thương bỏ mũ màn trên đầu xuống làm sắc mặt Trì Lệ Dập hơi đổi. “Nhiếp chính vương, hai chân ngài?” Sao kẻ bất lương lại được làm hoàng tử chứ.

Mộ Dung Quân Thương tựa hồ biết ông sẽ hỏi như vậy, đã sớm nghĩ ra lí do thoái thác, hắn giải thích, “Trì tướng quân, thực không dám dấu giếm, cách đây không lâu ta đã tìm được một thần y có thể trị lành chân cho ta. hiện tại, ngoài chạy, ta cơ bản không khác gì người thường.”

Trì Lệ Dập nhẹ cong môi, thản nhiên cười, “Mạt tướng chúc mừng Nhiếp chính vương.” Thanh âm lạnh như băng, không có chút độ ấm.

Mộ Dung Quân Thương làm bộ không nghe ra ý không vui trong giọng nói của ông, đôi mắt đào hoa của hắn đảo qua một nửa bàn cờ. Cờ đen đã sắp ăn sạch cờ trắng.

hắn suy nghĩ một chút, liền cầm lên một quân cờ trắng, đặt vào bàn cờ, thế cờ thay đổi, nháy mắt cờ trắng đã tìm ra đường sống.

Sau đó Mộ Dung Quân Thương mới ngẩng đầu nối với Trì Lệ Dập, “Trì tướng quân. Bổn vương đã nóirồi, Quân Cơ Lạc là khôi u ác tính của Tiêu quóc. Lúc này Trần quốc có thể dễ dàng đánh hạ thành trì Tiêu quốc chúng ta, vấn đề chủ yếu không phải do quân đội Trần quốc dũng mãnh thiện chiến cỡ nào, mà là Tiêu quốc chúng ta cơ cấu hủ bại, quan viên tham nhận hối lộ, dân chúng lầm than. Mà hết thảy việc này đều do Quân Cơ Lạc. Từ khi hắn nắm giữ triều chính, quốc lực Tiêu quốc chúng ta ngày càng suy giảm.

Mà ngài, là Tiêu quốc Uy Viễn Đại tướng quân, có uy vọng cao trong lòng toàn bộ dân chúng Tiêu quốc. Chỉ cần ngài có thể đứng ra thảo phạt Quân Cơ Lạc, dân chúng tự nhiên sẽ ủng hộ ngài!”

Kỳ thật mdt nói có chút hàm súc, ý của hắn là chỉ cần Trì tướng quân ngài có thể mang binh dẫn đầu ủng hộ bổn vương, dân chúng cũng nhất định đứng về phía bổn vương. Hơn nữ binh quyền trong tay ngài, Quân Cơ Lạc có lợi hại cũng không chống cự được.

Mộ Dung Quân Thương nói xong, liền nhìn Trì Lệ Dập. Đợi Trì Lệ Dập phản ứng. Nhưng phản ứng của Trì Lệ Dập cũng không phải thật nhiệt tình. Vẻ mặt ông thản nhiên, ánh mắt dừng trên bàn cờ.

“Nhiếp chính vương, ngài đi về trước đi. Lời ngài nói, mạt tướng sẽ suy nghĩ.” Trước khi xác định có đối phó Quân Cơ Lạc hay không, Trì Lệ Dập muốn xác định một việc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang hàng hay chẳng hạn như noi com dien, san pham phu nu chắc chắn bạn sẽ có được những thông tin bổ ích và lựa chọn được sản phẩm như ý từ những tham khảo trên.