Độc thê của hoạn quan có thai

Chương 181: Không thể giấu được chuyện có thai!

Edit: Diệp Nhược Giai

Đường Tứ Tứ mở tấm thiệp ra, chữ viết trong tấm thiệp cũng y hệt lần trước.

Nếu bảo là lần trước Đường Tứ Tứ không hề đặt tấm thiệp này trong lòng, vậy thì lúc này, nàng lại bất chợt cảm thấy nghi ngờ. Ngẩng đầu nhìn Quân Cơ Lạc, hai mắt Quân Cơ Lạc cũng híp lại đầy nguy hiểm.

"Tứ Tứ, kẻ đến thì không thiện, kẻ thiện sẽ không đến, e là người này không thuộc dạng thiện lương gì!”

Trước đó, người mà hắn từng phái đến rừng hoa đào đã bẩm báo với hắn, không hề thấy người nào khả nghi xuất hiện trong rừng hoa đào đó. Người này thâm tàng bất lộ, e là hắn ta sẽ không lộ diện trước khi nhìn thấy Tứ Tứ đến rừng hoa đào một mình.

Đường Tứ Tứ cực kỳ đồng ý với lời của Quân Cơ Lạc, nếu người này không có mục đích gì hiểm ác, vì sao hắn không trực tiếp tới gặp nàng, mà lại phải làm ra nhiều chuyện râu ria như vậy.

Đương nhiên, bây giờ không phải là lúc dể suy nghĩ mấy chuyện không quan trọng này. Nàng phải đến khách điếm kia, xác định thi thể bị thiêu biến dạng kia có phải là biểu ca của mình hay không.

Quân Cơ Lạc lệnh cho Mạc Lương tự đi đến rừng hoa đào ở ngoại ô, canh chừng ở đó. Sau đó hai người mới leo lên xe ngựa, đi đến khách điếm bị thiêu hủy đêm qua. Khi đến nơi, ngoài khách điếm đã có một đám người chen chúc vây quanh đó.

Quân Cơ Lạc cẩn thận đỡ Đường Tứ Tứ xuống xe ngựa, từ trong vòng vây truyền đến tiếng ồn ào. Đường Tứ Tứ nghiêng tai nghe, trong lòng run lên, đây chính là giọng của cậu nàng.

Sốt ruột chen vào trong đám người, Đường Tứ Tứ nhìn thấy Trì Lệ Dập ôm một thi thểđã bị thiêu đến biến dạng, miệng đang la hét gì đó, còn bên cạnh là Mộ Dung Quân Thương ngã xuống từ xe lăn. trên mặt Mộ Dung Quân Thương bị sưng hồng mộtmảng, hiển nhiên là vừa bị người khác đánh.

Tình cảnh này làm cho Đường Tứ Tứ hầu như không thể tin được mọi chuyện mà mình nhìn thấy. Chân nàng lảo đảo, bước từng bước vè phía Trì Lệ Dập.

"Cậu..." Đường Tứ Tứ nhỏ giọng gọi một câu, mắt Trì Lệ Dập giật giật, ngẩng đầu nhìn Đường Tứ Tứ, cực kỳ bi ai nói, "hắn là Hằng nhi của cậu…”

một chút hy vọng nhỏ nhoi trong lòng Đường Tứ Tứ nháy mắt bị ông đả kích, khôngchống đỡ nổi, thân thể mảnh mai run lên, cả người như muốn té ngã. May mà Quân Cơ Lạc ở phía sau tiến lên đỡ lấy nàng, Đường Tứ Tứ phải tốn một đoạn thời gian ngắn mới có thể để cho cơ thể suy yếu của mình hồi phục sức lực.

Quỳ trên mặt đất, ánh mắt đau đớn kịch liệt của Đường Tứ Tứ nhìn thi thể bị đốt trụi kia. Tuy thi thể đã bị thiêu đến mức không thể nhìn thấy rõ ngũ quan vốn có, nhưngtrên cổ tay trái vẫn còn một mảng da chưa bị cháy, trên đó có một vết sẹo cũ rõ nét.

Hồi còn bé, biểu ca cực kỳ bướng bỉnh, khi đó cậu nàng vẫn còn ở trong hoàng thành, hai tỷ đệ bọn họ thường xuyên chạy tới bên ngoài Trì phủ chơi. Có một lần, biểu ca dẫn bọn họ trèo cây móc tổ chim, sau đó vì không đứng vững, từ trên cây té xuống, lúc đó cổ tay liền bị lưu lại một vết sẹo thật sâu.

Mà hiện tại, vết sẹo cũ này đang yên lặng nhắc nhở bọn họ, cỗ thi thể bị biến dạng này, chính là biểu ca…

Trì Lệ Dập như cái xác không hồn, đờ đẫn ôm lấy thi thể của Trì Hằng Liễu, trên khuôn mặt bình tĩnh không gợn sóng thường ngày, giờ đây tràn đầy bi thương. Cả người ông như lập tức già đi hơn mười tuổi.

Mắt Đường Tứ Tứ ngấn lệ, nàng đứng dậy đi theo phía sau Trì Lệ Dập, nhưng Trì Lệ Dập đột nhiên dừng chân, trên khuôn mặt bi thống nháy mắt quay cuồng mây đen, phẫn hận quát nàng, "Ngươi đã đoạn tuyệt quan hệ với bọn ta… hắn không còn là biểu ca của ngươi nữa… hắn sống hay chết, đều không có một chút quan hệ nào với ngươi. Ngươi đừng đến đây nữa.”

"Cậu..." Bị Trì Lệ Dập quát tháo ngay trước công chúng như vậy, trong lòng Đường Tứ Tứ có chút ủy khuất, nước mắt lập tức chảy xuống, nhưng lại bị nàng cưỡng chế ép trở về.

"Đừng gọi ta! Ngươi không còn là cháu của Trì Lệ Dập ta nữa! Sau này ngươi sống hay chết cũng không còn là chuyện của ta nữa!” Trì Lệ Dập đỏ mắt, dùng âm thanh càng thêm tàn bạo mắng Đường Tứ Tứ.

Đường Tứ Tứ cắn chặt môi mình, cố gắng khắc chế không để cho nước mắt mình rơi xuống.

Dường như Trì Lệ Dập cảm thấy mắng nàng như vậy còn chưa hả giận, ông lại dùng giọng càng thêm chanh chua mắng, "Khóc? Chỉ biết khóc? Ngươi khóc như vậy có ích sao? Có thể mang biểu ca ngươi trở về sao? nói cho ngươi biết, biểu ca ngươi gặp chuyện không may, ngươi cũng không thể thoát được quan hệ."

Quân Cơ Lạc đau lòng nhìn Đường Tứ Tứ bị Trì Lệ Dập mắng đến chỉ còn biết cụp mắt run lẩy bẩy. hắn giận dữ liếc đôi mắt sắc bén về phía Mộ Dung Quân Thương.

Bước nhanh đến chỗ Mộ Dung Quân Thương, Quân Cơ Lạc không nói hai lời, vung nắm đấm, dùng lực đánh Mộ Dung Quân Thương. Mộ Dung Quân Thương bị hắn đấmmột cái, đột nhiên âm trầm bật cười. Hai thị vệ bên cạnh hắn vộ vàng chạy lên, định nâng Mộ Dung Quân Thương dậy. Quân Cơ Lạc nhìn không vừa mắt, trực tiếp tiến lên nhấc chân đá bay hai thị vệ kia.

hắn cúi người, trên gương mặt tuấn mỹ che giấu ánh sáng, hạ giọng nói, "Nhìn bộ dạng hiện giờ của ngươi xem, có khác gì một con chó mất chủ không? không có bản lĩnh hơn người thì cứ ngoan ngoãn đi. Giờ thì tốt rồi, ngươi hoàn toàn đã chạm đến ranh giới tức giận của ta, ta sẽ để cho ngươi không thể nhảy nhót ở Tiêu quốc được nữa.”

Mộ Dung Quân Thương dù có miệng khắp người cũng không thanh minh được, lúc này lại đột nhiên không muốn biện giải cho chính bản thân mình nữa. Ánh mắt âm u lạnh lẽo của hắn liếc qua, trong mắt tràn đầy châm chọc. Cong cong khóe môi, hắn tà ác cười nói, "Ha ha, Cửu Thiên Tuế, ai nói bản vương bại bởi ngươi? Ngươi nhìn ngươi với Trì Lệ Dập đi, hai người các ngươi, một kẻ là đại hoạn quan quyền khuynh thiên hạ, kẻ kia là đại tướng quân tay cầm trọng quân, không phải hai người các ngươi bị bản vương đùa đến chạy loanh quanh sao? Nhìn đi, bản vương chỉ giết một Trì Hằng Liễu,đã biến nhóm các ngươi thành như vậy. Lần sau, bản vương sẽ cân nhắc giết thêm vài người.”

Mộ Dung Quân Thương thất bại liên tiếp đã từng rất cố gắng rất nỗ lực muốn vượt qua Quân Cơ Lạc. Nhưng hiện tại, Trì Hằng Liễu bị giết, hai chân hắn bị phế, trong lònghắn sinh ra cảm giác suy sụp. hắn đột nhiên cảm thấy Quân Cơ Lạc quá mức cường đại, mà hắn chính là một đám phù du nực cười mơ một giấc mơ nực cười về chuyện muốn lay đổ đại thụ.

Có thể nói, hiện giờ hắn đã bị tra tấn đến phát điên rồi. Nhìn thấy Quân Cơ Lạc tức giận vì chuyện của Trì Hằng Liễu, hắn đột nhiên cảm thấy vui vẻ.

“Ngươi cmn dám đưa ra cái chủ ý méo mó gì nữa, lão tử sẽ sai người một đao chém ngươi." Quân Cơ Lạc trực tiếp chửi thề, nắm đấm cũng hoàn toàn không do dự gì mà đánh xuống Mộ Dung Quân Thương.

Mộ Dung Quân Thương bị hắn đánh, không giận mà cười, hơn nữa còn dùng loại nụ cười lạnh lẽo vui sướng khi người gặp họa, “Đánh đi, ngươi muốn đánh bao nhiêu cứ đánh bấy nhiêu. Dù sao Trì Hằng Liễu đã chết, bản vương đã gỡ hòa được rồi, hôm nay bản vương về phủ còn có thể sai người đốt pháo ăn mừng ấy chứ. Mặt khác, nếu bây giờ ngươi muốn giết bản vương, cũng có thể nha! Chỉ là trước hết, mời ngươi lấy ra chứng cứ chứng minh bản vương sai người giết Trì Hằng Liễu. nói cách khác... Cho dù Mộ Dung Nhược Hồng con chó kia lúc này chỉ cười với ngươi, nhưng dân chúng trong thiên hạ này không có ngu.”

Nếu nói trước kia Mộ Dung Quân Thương còn có một ít da mặt, thì bây giờ hắn dứt khoát không muốn ngụy trang gì nữa. Thậm chí hắn còn hy vọng Quân Cơ Lạc có thể hung hăng đánh hắn trước công chúng một chút, đến lúc đó hắn thật sự có thể buộc tội Quân Cơ Lạc trên triều.

Ha ha, con người ấy à, đều là bị ép buộc. hắn cũng là bị Quân Cơ Lạc ép buộc thôi.

Ai bảo Quân Cơ Lạc giống như một ngọn núi lớn, ép đến mức hắn thở không nổi.

hiện giờ Quân Cơ Lạc chỉ cảm thấy khinh bỉ Mộ Dung Quân Thương mãnh liệt. Đối với cái loại đối thủ thua không dậy nổi này, hắn không thèm xem là đối thủ của mình.

Vào lúc này, Đường Tử An vừa vặn điều khiển một chiếc xe ngựa chạy tới. Cấp tốc từtrên xe ngựa nhảy xuống, hiển nhiên là Đường Tử An cũng bị đả kích. Sau đó nhìn thấy Trì Lệ Dập đang răn dạy Đường Tứ Tứ, Đường Tử An vội vàng vọt qua, ngửa đầunói với Trì Lệ Dập, "Cậu, biểu ca huynh ấy nhất định... nhất định không hy vọng nhìn thấy chúng ta cãi nhau.”

Trì Lệ Dập nghe thấy hắn nhắc đến Trì Hằng Liễu, trong lòng đau xót, nuốt hết những lời mắng chửi đã lên đến cổ họng vào trong bụng. Hàng lông mày hà khắc cau chặt lại, Trì Lệ Dập hừ lạnh với Đường Tứ Tứ một tiếng rồi ôm thi thể của Trì Hằng Liễu, giận dữ rời đi.

Sau khi Trì Lệ Dập rời khỏi, Đường Tử An chạy chậm đến trước mặtĐường Tứ Tứ, nắm lấy tay nàng, cực kỳ hiểu chuyện, nói, "Nhị tỷ, tỷ không cần lo lắng chuyện của cậu, đệsẽ chăm sóc cho cậu thật tốt. Tỷ phải cẩn thận, chờ cậu bớt giận rồi, đệ sẽ giúp tỷ nóitốt trước mặt cậu. hiện tại biểu ca đã mất… Sau này chúng ta đều phải sống thật tốt, nhị tỷ, tỷ phải bảo trọng!”

Đường Tử An cong môi cười cười với Đường Tứ Tứ, trước kia hắn chỉ là một tiểu thiếu niên đơn thuần khờ dại, vào lúc này, hắn dường như đã nháy mắt trưởng thành, biết cách chia sẻ ưu sầu với người khác, biết cách gánh vác trọng trách trên vai mình.

Đường Tứ Tứ cắn môi, gật gật đầu với hắn, "Tử An, trong khoảng thời gian này, đệ cố gắng chăm sóc cho cậu nhiều một chút…" Đường Tử An gãi gãi đầu rồi chạy chậm rờiđi.

Đường Tứ Tứ dõi theo, nhìn Trì Lệ Dập ôm thi thể của Trì Hằng Liễu lên xe ngựa, Đường Tử An tự đảm nhiệm làm người đánh xe. hắn vẫy vẫy tay với Đường Tứ Tứ rồi lập tức vung roi, điều khiển xe ngựa chạy ra khỏi vòng vây.

Sau khi bọn họ rời khỏi, Quân Cơ Lạc đi đến bên cạnh Đường Tứ Tứ, nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng. Ngón tay hai người đan vào nhau, hơi ấm nhè nhẹ chuyển động bên trong. Đôi mắt u ám của Quân Cơ Lạc dõi thao chiếc xe ngựa nơi xa, trong mắt lóe lên một tia sáng.

Tình thương của cha như núi.

không thể không nói, Trì Lệ Dập thật sự xem cháu gái Tứ Tứ như con gái ruột của mình mà yêu thương. Trước mắt bao nhiêu người, ông rống giận với Đường Tứ Tứ, lại còn tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ, đây không phải là đang bảo vệ tính mạng cho nàng sao? một kẻ đã “đoạn tuyệt” quan hệ với Trì Lệ Dập như Đường Tứ Tứ đương nhiênkhông còn có giá trị lợi dụng như trước nữa.

Quân Cơ Lạc thu hồi ánh mắt, nhìn Đường Tứ Tứ. Dường như hốc mắt của Đường Tứ Tứ không còn chỗ để chứa đựng nước mắt nữa, lập tức tuôn rơi ào ào. Nàng khôngkhóc vì những ủy khuất mà Trì Lệ Dập đem đến cho nàng, nàng khóc vì nghĩ đến chuyện biểu ca ôn hòa đã rời khỏi ông như thế… Nước mắt thương tâm liền rơi xuống như mưa.

Mộ Dung Quân Thương nhìn bóng của hai người quấn lấy nhau trên mặt đất, trong lòng vừa hâm mộ lại vừa cảm thấy vui sướng khi người gặp họa. Hai thị vệ bên cạnhhắn nâng hắn lên trên xe lăn, nhưng Mộ Dung Quân Thương cũng không rời đi. hắnđẩy xe lăn, đi tới trước mặt Đường Tứ Tứ, hạ giọng, dùng âm thanh mà chỉ có ba người bọn họ có thể nghe được, tà ác nói, "Đường nhị tiểu thư,chắc ngươi chưa biết trước khi biểu ca ngươi chết thống khổ cỡ nào đúng không? Bản vương sai người dùng bao tải quấn chặt hắn lại, lại bảo bốn đại hán cầm gậy, không ngừng nện vào hai chânhắn. Hai chân của Trì Hằng Liễu cứ thế mà mà bị đánh gãy!”

nói tới đây, hắn lại bễ nghễ liếc nhìn Đường Tứ Tứmột cái, “Nếu một kẻ bị liệt như bản vương đáng thương, vậy thì Trì Hằng Liễucàng đáng thương hơn. Đáng thương hắntrước khi chết bị đánh phế hai chân, lại bị lửa thiêu sống… Mà hắn còn không biết người đầu têu phía sau màn hại chết hắn là ai. Chậc chậc, làm người như Trì Hằng Liễu cũng thật sự là một loại thất bại à nha. Hy vọng kiếp sau hắn đầu thai, đừng có ngu xuẩn không biết gì như kiếp này!”

Lời nói khiêu khích của hắn khiến cho bi thương trong lòng Đường Tứ Tứ nháy mắt chuyển thành tức giận. Nàng khắc chế không được, buông tay Quân Cơ Lạc ra, đột nhiên lao về phía Mộ Dung Quân Thương, giọng nói điên cuồng, “Ngươi không được vũ nhục biểu ca ta như thế! Ngươi… khốn nạn! Biểu ca ta chưa từng xem ngươi như kẻ địch… Ta muốn giết ngươi..."

Cảnh tượng Trì Lệ Dập ômthi thể của Trì Hằng Liễu rời đi không ngừng quanh quẩn trước mặt nàng, thân thể của mợ nàng không tốt, từ sau khi sinh biểu ca thì cậu cũngkhông để cho mợ sinh nữa. Hai người bọn họ vất vả cực nhọc bồi dưỡng biểu ca tốt như vậy, bây giờ không chỉ bị Mộ Dung Quân Thương giết chết, hơn nữa lại còn ác độc khiêu khích khi thi cốt của biểu ca nàng còn chưa kịp lạnh! Cả người nàng tức đến phát run, trong đầu chỉ còn sót lại một suy nghĩ, nhất định phải để cho Mộ Dung Quân Thương nợ máu trả bằng máu.

Cảm xúc của nàng có chút không thể khống chế được, chỉ muốn tiến lên hung hăng xé rách khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của Mộ Dung Quân Thương. Nhưng khi nàng chỉ mới tiến lên được vài bước, còn chưa kịp đánh Mộ Dung Quân Thương thì Mộ Dung Quân Thương đã sớm mưu tính từ trước, hung hăng đẩy nàng một cái. Trong suy nghĩ của hắn, hôm nay Trì Lệ Dập cùng Quân Cơ Lạc khiến hắn chật vật như vậy, đương nhiên hắn cũng muốn gậy ông đập lưng ông, làm cho Đường Tứ Tứ cũng bị người khác chê cười.

Ánh mắt Quân Cơ Lạc chợt kinh hãi, vội vàng tiến lên đỡ lấy Đường Tứ Tứ. Đường Tứ Tứ bị nghiêng về sau vài bước, lải đảo một cái, liền ngã trên mặt đất. Bụng Đường Tứ Tứ chợt thắt vào một cái, kêu lên một tiếng đau đớn, trước khi Quân Cơ Lạc đến nơi, Mộ Dung Quân Thương cách nàng gần nhất đã thấy được làn váy nơi hạ thân nàng nhanh chóng bị nhiễm một mảng đỏ rực.

Mộ Dung Quân Thương sửng sốt, màu đỏ tươi ấy cứ quanh đi quẩn lại trước mắt hắn,không tài nào xua đi được.

Quân Cơ Lạc cũng thấy một mảng đỏ sẫm dưới váy nàng, vội vàng cởi áo khoác trênngười, bao bọc nàng lại, sau đó iền ôm nàng cấp tốc rời đi.

Trong đám ngườicó hai nam nhân đầu đội đấu lạp, nâng tay đè đấu lạp xuống, khiến người ta không thể thấy rõ diện mạo chân thật của bọn họ. Sau khi Quân Cơ Lạc ôm Đường Tứ Tứ lên xe ngựa, trong hai người đội đấu lạp đó, có một nam nhân nở mộtnụ cười đầy thâm ý. hắn nhanh nhẹn xoay người, tay áo bằng vải thô phất qua, tạo thành một độ cong đầy tao nhã trong không trung.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chuan muc so 910 cong tac soat xet bctc, cac tieu chuan len chuong trinh tiep thi cua doanh nghiep chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.