Độc thê của hoạn quan có thai

Chương 208: Lộ ra dấu vết của Đường Vân Nhiễm!

Edit: Diệp Nhược Giai

Đường Vân Nhiễm quay lại nhìn Phụ quốc công phủ, ác độc cười, sau đó xoay người rời đi. đi được nửa đường, đến một ngõ nhỏ yên lặng, trong ngõ nhỏ có vài đứa bé khoảng bốn, năm tuổi rượt đuổi chơi đùa với nhau, chạy ở cuối cùng là một đứa bé bốn tuổi béo núc ních, bởi vì béo mà nhóc không thể nào chạy nhanh như mấy đứa nhóc kia.

Kết quả, khi chạy đến góc đường, tiểu béo vừa vặn không cẩn thận đụng phải Đường Vân Nhiễm. Đường Vân Nhiễm dừng chân, cau mày lạnh nhạt liếc nhìn tiểu béo kiamột cái.

Vì tiểu béo đụng phải ả nên cũng bị ngã lăn ra đất. Đến khi bé ngẩng đầu, liền nhìn thấy Đường Vân Nhiễm quấn lụa đen kín mít cả người. Bé cố gắng mở to hai mắt nhìn Đường Vân Nhiễm, lúc này Đường Vân Nhiễm ngồi xổm xuống, nâng tay mở khăn che mặt của mình ra.

Tiểu béo nhìn thấy khuôn mặt xấu xín phủ đầy vết sẹo kia, lập tức "oa oa" khóc lớn lên. Khóe miệng Đường Vân Nhiễm hơi nhếch, dùng giọng nói ôn nhu, dỗ dành hỏi, “Bạn nhỏ, em nói xem, tỷ tỷ đẹp không?”

“Mẹ…” Đối với một đứa con nít chỉ mới có bốn tuổi mà nói, làm sao mà bé biết được phải vuốt mông ngựa nịnh nọt Đường Vân Nhiễm. Bé chỉ biết, khuôn mặt này của Đường Vân Nhiễm làm cho bé vừa nhìn đã cảm thấy chán ghét. Bé bị gương mặt của ả dọa cho sợ run.

Ánh mắt Đường Vân Nhiễm đột nhiên trở nên ác độc, vươn tay bóp cổ tiểu béo, cất giọng the thé nói, "Ta đang hỏi ngươi đó, khuôn mặt này của tỷ tỷ có phải là cực kỳ đẹp hay không?”

Móng tay sắc nhọn đâm vào trong da thịt, khiến cho tiểu béo càng khóc lớn hơn. Khóe miệng Đường Vân Nhiễm hơi cong lên, trong mắt lộ ra tia sáng ác độc như rắn rết, "Ta hỏi, ngươi nói xem, khuôn mặt của đại tỷ tỷ ta có phải là cực kỳ đẹp hay không?”

Tiểu béo nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vặn vẹo khiến người ta buồn nôn của ả, bị dọa đến mức bắt đầu gọi mẹ mình. Đường Vân Nhiễm phiền chán, trực tiếp nâng tay tát vào mặt thằng nhỏ, "Dám khóc? Được! Ta cho ngươi cả đời này đều không nóiđược nữa…”

Tay Đường Vân Nhiễm dùng một chút lực, sau đó lại từ trong ống tay áo lấy ra mộtviên thuốc, cưỡng ép nhét vào trong miệng của đứa bé kia.

Thế giới nhanh chóng yên tĩnh lại, chỉ có đứa nhóc bốn tuổi sau khi nuốt viên thuốc mà Đường Vân Nhiễm nhét vào miệng, cả người trực tiếp ngã xuống đất, miệng còn khôngngừng sùi bọt mép.

Đường Vân Nhiễm vừa lòng nở nụ cười, đứng lên, hết sức dứt khoát bước qua người đứa bé bốn tuổi. Sau lưng ả chính là đứa bé vừa đụng phải ả một cái, đôi con ngươikhông ngừng nở lớn ra, bọt mép trộn lẫn với máu loãng trào ra từ trong miệng. Bé muốn kêu ai đó, nhưng trong cổ họng căn bản không thể nào phát ra tiếng được nữa.

một cơn gió hiu hiu thổi qua, làm rớt khăn che trên mặt Đường Vân Nhiễm. Đường Vân Nhiễm lấy từ trong tay áo ra một cái gương đồng, soi soi trong gương, dường như lại nhìn thấy được hoàng thành đệ nhất mỹ nhân Đường Vân Nhiễm năm xưa. Khi đó ả chính là đối tượng được vô số nam nhân trong hoàng thành theo đuổi, bọn họ ai ai cũng đều ái mộ ả.

Cho dù là lúc này, cho dù khuôn mặt hiện giờ của ả đã bị rạch nát, nhưng ả vẫn cảm thấy mình đẹp hơn Đường Tứ Tứ. Gương mặt kia của Đường Tứ Tứ, mặt nhỏ, mũi tẹt, lông mi không dài, môi dày như cánh hoa… rõ ràng còn chưa tới hai mươi mà mặt lại xấu đau xấu đớn… Đâu có giống ả, vốn dĩ đã đẹp, cho nên mặc dù là bây giờ, ả cũng vẫn đẹp hơn Đường Tứ Tứ.

Đường Vân Nhiễm vừa lòng cười cười, cuối cùng mới biến mất nơi góc đường.

Chỉ đáng thương cho tiểu béo, một nén nhang sau đó được người khác phát hiện ra, người nhà của bé tức tốc đưa bé đến y quán. Đại phu trong y quán nói cho cả nhà, “Aiz, không còn kịp rồi... Cổ họng của đứa bé này đã bị người ta hạ độc câm… Bây giờ các ngươi vẫn nên mau chóng ôm đứa bé đi tìm Tiết thần y đi, ông ấy là đệ nhất thần y trong hoàng thành, bây giờ chắc chỉ còn có ông ấy mới có hi vọng chữa lành cổ họng cho đứa bé này…”

một đứa bé còn đang yên đang lành, khi không lại bị người khác độc câm, người trong nhà làm sao chịu được đả kích này. Sau khi đại phu nói dứt lời, bà nội của đứa bé trực tiếp ngất đi, còn cha mẹ thật thà chất phác của đứa bé thì y theo ý kiến của đại phu, lập tức đưa đứa bé đến y quán của Tiết thần y. hiện tại độc trên người Tiết thần y đãđược giải, ở trong y quán buôn bán mấy thứ của lão như thường lệ.

Nhưng sau khi lão chẩn đoán cho đứa bé xong, cũng phán là đứa bé mới chỉ có bốn tuổi này cả đời không thể mở miệng nói chuyện được nữa.

Khi Quân Cơ Lạc cùng Đường Tứ Tứ trở lại Cửu Thiên Tuế phủ, Thanh Nhi đã sớm chuẩn bị nước ấm để tắm xong đâu đấy. hiện giờ cơ thể Đường Tứ Tứ đã rất nặng nề, tuy Thanh Nhi biết nàng không thích có người khác nhìn khi nàng đang tắm, nhưng bây giờ Thanh Nhi lại cực kỳ cố chấp, nhất định phải hầu hạ bên cạnh. Đường Tứ Tứkhông còn cách nào, chỉ có thể để mặc cho Thanh Nhi hầu hạ bên cạnh.

Hôm nay vẫn như mọi khi, chẳng qua đến khi Đường Tứ Tứ đã tắm xong, định từ trong thùng tắm đứng dậy, liền có một đôi bàn tay to đứa đến đỡ lấy nàng. Đường Tứ Tứ cảm thấy khác thường, ngẩng đầu nhìn, lại thấy không biết từ khi nào Quân Cơ Lạcđã cho Thanh Nhi lui đi, còn hắn thì đang đứng ngoài thùng tắm chờ nàng.

Đôi mắt của Quân Cơ Lạc cực kỳ không thành thật đảo loạn trên người Đường Tứ Tứ. Đường Tứ Tứ mắng hắn một câu “hạ lưu” rồi nhanh chóng vói tay đi lấy quần áo vắttrên bình phong. Quân Cơ Lạc vội vàng ngăn nàng, cầm lấy một tấm vải lụa mềm mại sạch sẽ bọc cả người nàng lại, sau đó hết sức cẩn thận lau nước đọng trên người nàng.

Trong cả quá trình, Đường Tứ Tứ đều đỏ mặt kháng cự động tác của hắn, nhưng Quân Cơ Lạc lại quá mức bá đạo, kháng cự của nàng cũng chỉ tương đương với con mèo đang gãi ngứa.

Buổi tối, dưới ánh đèn.

Đường Tứ Tứ tựa nửa người vào đầu giường, Quân Cơ Lạc dán lỗ tai lên cái bụng lộ rõcủa Đường Tứ Tứ.

"Tứ Tứ, ta nghe thấy con của chúng ta nói chuyện với ta!” Quân Cơ Lạc cực kỳ nhẹnhàng hôn lên bụng Đường Tứ Tứ như đang đối đãi với bảo bối, trên gương mặt tuấn mỹ tràn đầy vẻ ngu đần của người sắp làm cha.

Bàn chân trần của Đường Tứ Tứ đá đá lên người hắn, “Con cũng sắp sinh rồi, đến lúc đó nhất định sẽ có người yêu cầu lấy máu nghiệm thân. Thiếp thật muốn nhìn xem, khi đó chàng sẽ làm thế nào?”

Quân Cơ Lạc đặt bàn tay to lên trên bụng nàng, cảm giác được làn da nàng mềm mại nhẵn nhụi khiến hắn yêu thích không buông tay. hắn nghĩ cũng không thèm nghĩ, trả lời, “Có gì khó đâu. Lúc này trong triều đình cũng không có ai dám sẵng giọng với ta. Cùng lắm thì đến lúc đó ta giao hết mấy chuyện trong tay cho Mạc Lương, còn ta thìmang theo nàng cùng với đứa bé rời đi là được. Nàng yên tâm, chỉ bằng khuôn mặt này của tướng công nhà nàng, sẽ không để cho mẹ con hai người phải chịu đói.”

hiện tại Mộ Dung Nhược Hồng đã thành thật; còn con ma ốm yếu Mộ Dung Quân Thương kia tuy còn sống, nhưng mạng cũng chẳng còn được bao lâu; Mộ Dung Ôn Trạch đã chết... Cả nhà Mộ Dung đều bị hắn đùa bỡn trong tay, bây giờ mối thù củahắn coi như là đã báo được kha khá. hắn đúng là muốn lùi về.

Đường Tứ Tứ nâng tay xoa nhẹ bụng mình, rốt cuộc nàng cũng chỉ là một phụ nhân bình thường, trong lòng ngóng trông chỉ là người một nhà được bình an. Lời Quân Cơ Lạc nói, cũng rất phù hợp với tâm ý của nàng.

Đêm khuya, hắn ôm nàng vào trong ngực. Nửa đêm Đường Tứ Tứ muốn đi vệ sinh,không thể không xoay người, nhưng lại phát hiện lúc ngủ mà đôi cánh tay sắt của Quân Cơ Lạc vẫn ôm chặt nàng không tha. Bất đắc dĩ, nàng đành phải kêu Quân Cơ Lạc đứng dậy. Giây trước Quân Cơ Lạc còn đang trong mộng, giây sau biết nương tử của mình muốn hắn đứng lên, không nói hai lời, nhảy xuống giường, trực tiếp bế nàng đến nhà xí.

Đường Tứ Tứ đi vệ sinh xong, lại không ngủ được, đột nhiên muốn ăn mỳ sợi. Quân Cơ Lạc chỉ có thể đứng dậy sai người đi kiếm. Sau khi mỳ sợi nóng hầm hập được bưng lên, Đường Tứ Tứ ăn được vài ngụm lại không còn khẩu vị nữa. “Thiếp muốn ăn lựu…” Đường Tứ Tứ lại đưa ra yêu cầu “vô lý”.

Quân Cơ Lạc vỗ vỗ vai nàng, cẩn thận dụ dỗ, "Lão Tiết nói rồi, thứ đồ như lựu ăn nhiều sẽ làm đen răng, đừng ăn thứ đó nữa được không? Ta cũng không muốn sau này con của chúng ta chỉ vào nàng, giễu cợt hàm răng đen thui của nàng đâu…” Tuy lột vỏ lựu rất dễ, nhưng mấy loại đồ này ăn một hai quả còn được, còn nếu cứ ăn tiếp,một là sẽ làm đen răng, hai là một phụ nữ có thai như nàng ăn vào rồi bị nhiệt thì biết làm sao?

Vì thế, mấy loại đồ ăn không tốt với cơ thể thế này, hắn khống chế vô cùng nghiêm khắc, sẽ không để cho nó xuất hiện trước mắt Đường Tứ Tứ.

Đường Tứ Tứ cảm thấy sau khi bụng mình nhô lên, cũng làm màu hơn, thậm chí bản thân nàng cũng biết là rất ngượng ngùng. Nhưng Quân Cơ Lạc lại xem việc bị nàng sai sử là niềm vui. Dù sao đứa bé trong bụng nàng chính là của Quân gia bọn họ, người làm phụ thân như hắn không thương thì còn ai thương nữa.

Gần đây người trong Giám sát tập sự ty phản ứng, bảo là đã hai ngày nay không thấy Mạc Lương xuất hiện. Hai ngày sau, Quân Cơ Lạc nhận được tin thi thể của Mạc Lương được người ta phát hiện ở ngoại ô, hắn cấp tốc chạy ngay tới nhìn.

Khi Quân Cơ Lạc đến nơi, đã sớm có một vài tiểu đầu mục trong Giám sát tập sự ty vây quanh đó. Nhìn thấy Quân Cơ Lạc, hốc mắt mọi người đỏ lên, nói, "Cửu Thiên Tuế, Mạc phó hắn… Cửu Thiên Tuế, chúng ta phải tìm ra hung thủ báo thù cho hắn.”

Mí mắt Quân Cơ Lạc khép lại, sâu trong con ngươi có sóng ngầm mãnh liệt dâng trào lên. hắn đi đến trước thi thể đã bị ngâm nước đến phù thũng cả người kia, sắc mặt nháy mắt âm trầm đến đáng sợ.

Chỉ mới vài ngày trước, Mạc Lương còn từng cười nói với hắn, thấy bây giờ hắn có lão bà sưởi ấm giường, nên cũng muốn cưới vợ sinh con. Vậy mà hiện tại, Mạc Lương lạimột mình im lặng nằm đây… Hai mắt còn bị người ta khoét mất…

Quân Cơ Lạc mím chặt môi, trong đôi mắt có một màn nước mỏng. Tính ra, Mạc Lương đã theo hắn năm năm. Khi hắn quen biết Mạc Lương, Mạc Lương vẫn còn làmột tên ngốc đứng làm xiếc nơi đầu đường. Khi đó cuộc sống của Mạc Lương vô cùng túng quẫn, trong nhà còn có một mẫu thân bị liệt. Sau đó vì một chuyện mà bọn họ hiểu rõ nhau, Mạc Lương liền đi theo làm việc bên cạnh hắn. Bao nhiêu năm trôi qua, tình cảm huynh đệ giữa bọn họ, không cần nói cũng biết.

Bây giờ hắn lại đi như vậy, nếu mẫu thân nhà hắn biết…

Quân Cơ Lạc cắn cắn cánh môi, sắc mặt xanh mét không vui, hỏi, "Quan phủ nói thế nào? Ai đã phát hiện thi thể của Mạc Lương? Với lại bên phía khám nghiệm tử thi nóithế nào?”

"Cửu Thiên Tuế, quan phủ nói sáng nay có một tiều phu đốn củi trở về, lúc đi ngang qua con sông này, liền phát hiện thi thể của Mạc phó trôi dạt lên bờ. Bọn thuộc hạ cũng đã điều tra tiều phu kia, lời của tiều phu không giống như đang làm bộ. Bên phía khám nghiệm tử thi nói trên người Mạc phó có mấy chục vết thương, suy đoán ban đầu có khả năng là Mạc phó bị người giết hại vào hai ngày trước… Hơn nữa thủ pháp của người giết hắn cũng không khác mấy vụ án giết người trước là bao. Đoán chừng chính là tổ chức sát thủ thần bí kia ra tay…” Trong số cấp dưới, có người nói hết mọi tin tức mà hắn biết cho Quân Cơ Lạc.

Ánh mắt hung ác nham hiểm của Quân Cơ Lạc vẫn chưa rời khỏi thi thể của Mạc Lương, sau một hồi, hắn mới dùng giọng âm lãnh uy nghiêm nói, “Truyền lệnh của bản đốc, cho người truyền ra mấy manh mối mà trước đó chúng ta đã tra được ra ngoài. Nếu có ai có được tin tức gì của tổ chức sát thủ kia, bản đốc sẽ tự xuất tiền túi, thưởng vạn lượng bạc.”

Chẳng mấy chốc tin tức đã được truyền ra ngoài, nhưng vẫn không hề thu được tin tức nào liên quan đến tổ chức sát thủ kia. Trong thời gian này, Tiết thần y cũng nhận sựủy thác của cha mẹ đứa bé bị độc câm, hy vọng Quân Cơ Lạc có thể hỗ trợ tìm ra hung thủ đã độc câm con bọn họ.

"Quỷ thiếu đạo đức, đứa bé kia thật sự rất là đáng thương. Nhưng người bên quan phủ lại căn bản không tra ra được tí xíu manh mối nào. Người nhà của đứa bé này biết ta với ngươi có một ít giao tình, bọn họ liền hy vọng ngươi có thể giúp bọn họ mộtchút. hiện giờ đứa bé kia không nói chuyện được, thực sự là rất sợ người lạ. Nhưng nghe vài đứa bé lúc đó chơi chung với thằng bé nói, bọn họ thấy được một nữ nhân toàn thân phủ kín quần áo màu đen đi ngang qua bọn họ. trên mặt nữ nhân kia cũng mang theo một cái khăn che mặt, bọn nhỏ không thấy rõ diện mạo. Nhưng sau đó, đứa bé kia đã bị người ta độc câm… Bọn họ đoán, thằng bé chính là bị nữ nhân này độc câm… Nữ nhân này đúng là nên bị chém ngàn đao mà! Có thể làm ra một chuyện như vậy với một đứa bé!”

Quân Cơ Lạc vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve cằm mình, Tiết thần y nói ra manh mối nữ nhân toàn thân mặc quần áo đen này, khiến cho hắn nhớ tới vài vụ giết người trước đó, cũng từng có người chứng kiến nhắc tới điểm này. Có lẽ vụ này có liên quan gì đấy với mấy vụ án giết người trước kia.

Quân Cơ Lạc ôm lòng muốn xem thử, tìm mấy đứa nhóc lúc đó, quả thật là để cho hắntra ra một ít manh mối. Sau đó không lâu, thông cáo được lan ra khắp hoàng thành, cũng dán bố cáo truy nã một nữ nhân toàn thân mặc y phục màu đen, mặt che khăn đen, chỉ lộ ra hai con mắt, hơn nữa còn viết hết tội danh của ả lên bảng thông báo.

Người được Dạ Kiêu Cửu phái tới phụ trách giám thị Đường Vân Nhiễm là Cao Đại Đồng. Khi hắn đọc bảng thông báo mới biết Đường Vân Nhiễm lại điên đến thế, ngay cả một đứa con nít cũng không buông tha. hắn lập tức tìm Đường Vân Nhiễm, quở trách nói, "Ngươi nói ngươi sẽ đối phó Quân Cơ Lạc, nên quốc chủ của chúng ta mới chống đỡ cho ngươi. Ngươi giết người bên cạnh Quân Cơ Lạc, chúng ta cũng sẽ khôngnói ngươi tàn nhẫn. Nhưng ngay cả một đứa bé mà ngươi cũng không buông tha... Nữ nhân như ngươi, đáng sợ!"

Cao Đại Đồng cũng có một đứa con mới năm tuổi, hơn nữa lòng dạ của hắn cũngkhông xấu xa, nên đối với hành động này của Đường Vân Nhiễm, hắn vô cùng khinh thường.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi 21 bien, kinh a di da rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.