Độc thê của hoạn quan có thai

Chương 215: Đơn giản là lúc đó phong hoa tuyết nguyệt quá mức tốt đẹp (III)

Editor: Jun

Gió bắc lạnh thấu xương gào thét, tuyết tuôn rơi trắng xóa cả đất trời.

Màu trắng của băng tuyết bao phủ lên ngã tư đường, Quân Cơ Lạc mặc vân cẩm ti bào, khoác bên ngoài một chiếc áo choàng lông chồn màu đen ánh tím xa hoa làm nổi bật lên khuôn mặt cùng thân thể cường tráng, ngủ quan càng thêm sắc sảo.

Đôi mắt u tối hiện lên vẻ dịu dàng lưu luyến, hắn nắm cương ngựa, quay đầu cười với Đường Tứ Tứ, nói:"Tứ Tứ, khoảng thời gian này ta không có ở bên cạnh nàng, nàng nhớ kỹ dù đi đâu cũng phải mang theo người. Còn nữa, nàng khuyên nhủ mợ không nên tức giận. Ta đã sắp xếp cẩn thận mọi việc trong hoàng thành, tuy rằng ta không có ở đây, nhưng có tướng công của ngươi để nàng dựa lưng, tại hoàng thành này nàng có thể yên tâm. A còn nữa..."

"Được rồi!Bình thường chàng đâu có lải nhải nhiều lời như vậy, hôm nay là bị làm sao thế?" Đường Tứ Tứ ngắt lời hắn như lão bà bà quở hắn:"Chàng đi xa cũng nên cẩn thận...Nhớ phải mặc quần áo ấm, thiếp cũng không ở cạnh để lo lắng giúp chàng. Chàng nhớ kỹ, nếu có thể mang cậu cùng biểu ca của thiếp về được thì tốt nhất nhưng nếu Dạ Kiêu Cửu thật sự quá khó đối phó, chàng cũng đừng quá cố sức, chỉ cần chàng an toàn, chúng ta sẽ vẫn còn cơ hội..."

Đường Tứ Tứ nói đến đây thì nghẹn ngào không nói tiếp, tiếng nói nhỏ nhẹ cũng trở nên khàn khàn.

Khóe miệng Quân Cơ Lạc hơi cong lên, xoay người, bàn tay to ôm lấy Đường Tứ Tứ vào trong lòng. Đường Tứ Tứ cũng vươn hai tay ôm cổ hắn.

Đôi mắt phượng của Quân Cơ Lạc u ám, hít hà hương thơm trên người Đường Tứ Tứ:"Tứ Tứ, khoảng thời gian tới ta không thể ở bên cạnh nàng, chỉ có thể để nàng chịu thiệt thòi..."

Giọng nói ngọt ngào đầy thâm tình quanh quẩn bên tai nàng, trong lòng Đường Tứ Tứ ấm áp, cười nói:" Chàng coi trước khi ta gả cho chàng chỉ là cái thùng cơm thôi sao, hiện tại không có chàng ta không làm được việc gì hết sao?Có phải không?"

Quân Cơ Lạc cắn vành tai của nàng, thổi hơi nóng bên tai Đường Tứ Tứ, cười xấu xa nói :"Cũng khônghẳn. Trước khi nàng gả cho ta, nàng chính là tiểu trư ngốc nghếch, lúc nào cũng có thể bị người ta bán đi mất. Nhưng mà người khác đều nghĩ nàng chỉ là tiểu trư hồn nhiên vô hại, nhưng bản đốc lại thấy, rõràng nàng chính là tiểu trư vô cùng quyến rũ. Ta chính là đã bị nàng quyến rũ."

Quân Cơ Lạc trêu chọc:"Ai, trong lòng bản đốc rất buồn. không biết trong khoảng thời gian ta không có ở hoàng thành, có nam nhân hư hỏng nào nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của hay không đây."

Đường Tứ Tứ nhìn hắn xem thường, phản bác:"Cửu Thiên Tuế, chàng cho rằng trên đời này còn có nam nhân nào không biết xấu hổ, vô sỉ như chàng sao?"

Quân Cơ Lạc cười ha ha:"thật sự đúng là...không có!"

Hai người nói chuyện vui vẻ với nhau, giảm bớt một chút u sầu, Quân Cơ Lạc quan sát sắc trời, trong lòng vô cùng lưu luyến, nhưng không thể không rời đi.

"Tứ Tứ, nhớ kỹ lời ta dặn nàng. Còn nữa, nhất định phải chờ ta trở về, không được ôm con ta đi tái giá với nam nhân khác..." Quân Cơ Lạc cẩn thận dặn dò, Đường Tứ Tứ nghe xong mà buồn cười.

"Tránh đường!" trên ngã tư đường truyền đến tiếng xe ngựa, hai người nhìn qua, liền thấy Tiết thần y đang ôm một cái bao vội vã nhảy khỏi xe ngựa.

hắn nhìn thấy Quân Cơ Lạc vẫn chưa rời đi, Tiết thần y chạy tới chỗ hai người, thở hổn hển, Tiết thần y nhét cái bao được bóc kín vào lòng Quân Cơ Lạc

"Quỷ thiếu đạo đức, ta giúp ngươi chuẩn bị các loại thuốc viên, công dụng của thuốc ta đều dán trênbình... Ngươi nhớ rõ phải bình an trở về, còn nói cho ta biết hiệu quả của thuốc đấy."

"Nếu ta không trở về được thì ngươi thỏa mãn ấy chứ. Ngươi cũng có thế đến Vân Phúc lâu mở tiệc ăn mừng." Quân cơ Lạc trêu trọc.

Lời này khiến Đường Tứ Tứ và Tiết thần y đều muốn kháng nghị. Tiết thần y chà chà chân sau, vội "phi" mấy cái.

"Quỷ thiết đạo đức, sao ngươi lại thích bị coi thường như thế chứ. Bình thường ta thấy ngươi rất đáng ghét. hiện tại ngươi đi Trần quốc... Dân chúng Trần quốc cũng không giống dân chúng Tiêu quốc tùy tiện đểngươi bắt nạt... Bình thường ngươi ở Tiêu quốc ra oai tác quái quen rồi, đến nơi đó chỉ sợ ngươi chịu không nổi...

Tóm lại, nhất định ngươi phải bình an trở về cho ta. Còn tiểu nương tử nhà ngươi, ta cũng sẽ giúp ngươi chăm sóc tốt cho nàng... Đến đó ngươi cứ tập trung làm việc của ngươi, về phần chuyện khác khôngcần ngươi phải bận tâm... Ngươi nha, ta không biết nên nói gì, tóm lại ngươi nhất định phải trở về cho ta."

Đường Tứ Tứ có thể thấy được đôi mắt của Tiết thần y rơm rớm nước. Quân Cơ Lạc cười, vác bao đựng thuốc lên vai, lưu manh nói:"Lão Tiết, không thể ngờ ngươi lại yêu thương ta đến vậy... Ngươi yên tâm, ngươi luôn nói ta là tại họa, tai hoa như ta đây sẽ không dễ dàng chết được đâu... Ta với con ta còn phải đến gây khó dễ ngươi nữa..."

"Ngừng! Lão tử không có yêu thương ngươi!" Tiết thần y trừng mắt, đá hắn một cái.

Quân Cơ Lạc bĩu môi, ánh mắt thâm trầm liếc Đường Tứ Tứ cùng Tiết thần y, cuối cùng cười nói:"Ta đirồi... Hai người đều phải chăm sóc bản thân cho tốt..."

nói xong câu này, hắn quay đầu, liền muốn lên ngựa rời đi.

"Đợi chút!" Đường Tứ Tứ đột nhiên lên tiếng, Quân Cơ Lạc dừng bước, Đường Tứ Tứ đi đến trước mặt hắn, nhẹ nhàng kiễng mũi chân, cũng không thèm để ý bên cạnh còn có Tiết thần y, hôn lên gương mặt tuấn mỹ của hắn :"Thiếp chờ chàng trở về!"

Quân Cơ Lạc khó khăn áp chế tình cảm yêu thương lưu luyến, nghe nàng nói như thế, liền có trăm ngàn loại xúc cảm dâng lên trong lòng, ôm chặt nàng, hắn nói:"Tứ Tứ, khi ta trở lại, sẽ mang nàng cùng con rời khỏi hoàng thành, ba người chúng ta sẽ cùng nhau sống một cuộc sống bình thường..."

Ở trong lòng hắn, Đường Tứ Tứ nhẹ nhàng gật đầu.

Gió lạnh thổi ngày càng mạnh, những bông tuyết rơi trên ngươi Đường Tứ Tứ, Đường Tứ Tứ lại vẫn đứng nguyên không hề rời đi, ánh mắt nàng trông về xa xa, nhìn Quân Cơ Lạc đã chỉ còn là một điểm nhỏ giữa trời đất rộng lớn.

Tiết thần y thu hồi ánh mắt, khẽ thở dài, khuyên nhủ:"Đường nha đầu, chúng ta trở về đi. Ngươi cũng không thể đứng mãi trong tuyết."

Tiết thần ý gọi xe ngựa đỗ cách đó không xa, Thanh nhi liền lệnh cho xa phu đánh xe ngựa đến bên cạnh Đường Tứ Tứ, Đường Tứ Tứ cẩn thận lên xe, Thanh nhi lại lệnh xe ngựa trở về phù Cửu Thiên Tuế.

rõ ràng chưa tới một canh giờ, trên đường trở về, Đường Tứ Tứ đã bắt đầu nhớ lại những khi nàng và Cửu Thiên Tuế đấu võ mồm với nhau. Thanh nhi thấy nàng mệt mỏi không vui, liền an ủi:"Tiểu thư, côgia rất lợi hại, ngài ấy ở khắp nơi gây họa cho người khác. Như Nhiếp chính vương đó, cũng là kẻ lợi hại, nhưng không phải cũng bị Cửu Thiên Tuế giải quyết sao? Cho nên tiểu thư không cần quá lo lắng cho côgia. hiện tại tiểu thư nên giữ tâm tình vui vẻ, sau đó bình an sinh tiểu thiếu gia."

Đường Tứ Tứ hai tay chống cằm, ngẩng đầu liếc Thanh nhi, trong lòng không thoải mái nói:"Tuy ngươi nói không sai, nhưng trong lòng ta luôn bất an. Chỉ mong tất cả đều thuận lợi..." Ngày hôm sau, Tiết thần y liền chủ động chuyển đến phủ Cửu Thiên Tuế, giúp đỡ Quân Cơ Lạc chăm sóc Đường Tứ Tứ. Sau khi Quân Cơ Lạc rời đi vài ngày, suốt cả ngày Đường Tứ Tứ đều như mất hồn.

Đến ngày thứ năm, phủ Cửu Thiên Tuế bỗng có một vị khách không mời mà đến muốn. Lúc này bụng Đường Tứ Tứ đã rất lớn, vì để đến ngày lâm bồn có thể sinh hạ đứa nhỏ bình an, hiện tại mỗi nàng đều được Thanh Nhi cùng Thẩm Hoa Dung giúp đỡ đi dạo trong hành lang đình viện phủ Cửu Thiên Tuế.

Khi quản gia bẩm báo với Đường Tứ Tứ thì Tiết thần y cũng vừa vặn đang ở đó.

"Phu nhân, Nhiếp chính vương kiên trì muốn gặp người, lão nô đã cố gắng từ chối nhưng ngài ấy vẫn kiên quyết muốn gặp." Quản gia nhẹ giọng bẩm báo.

"không được! không thể để hắn gặp Đường nha đầu. không chừng hắn không còn sống được vài ngày sẽ làm hại người khác.Đường nha đầu, ngươi đừng đồng ý gặp hắn. Ngươi nên kiên quyết không gặp!" Tiết thần y vừa nghe là Mộ Dung Quân Thương cầu kiến thì liền ra sức khuyên nàng. Ở trong lòng hắn, Mộ Dung Quân Thương đã làm hại đồ đệ hắn, cả đời này hắn cũng không tha thứ cho Mộ Dung Quân Thương.

Quản gia vô cùng khó xử nhíu mày, ánh mắt xem Đường Tứ Tứ:"Phu nhân, người vẫn nên đi gặp ngài ấy đi, bằng không lão nô chi sợ hôm nay ngài ấy mà xảy ra chuyện gì trong phủ Cửu Thiên Tuế, đến lúc đó chúng ta khó mà thoái thác trách nhiệm. Khi phu nhân gặp mặt ngài ấy, tại hạ sẽ bố trí người bảo vệ người, tuyệt đối sẽ không để xảy ra chuyện gì." Quản gia vừa gặp qua Mộ Dung Quân Thương, thấy hắnnói được một câu thì ho liền ba đợt, hơn nữa sắc mặt của hắn trắng bệch như giấy, tuy rằng ngồi trênxe lăn, nhưng làm cho người ta có cảm giác như hắn có thể lập tức ra đi.

Đường Tứ Tứ đáp ứng quản gia, tuy rằng Tiết thần y không hiểu được hành động của Đường Tứ Tứ, nhưng khi Đường Tứ Tứ đi gặp Mộ Dung Quân Thương, hắn vẫn đi theo bên nàng. Đối với Tiết thần y, hắn đã đáp ứng với Quân Cơ Lạc sẽ chăm sóc thật tốt cho Đường Tứ Tứ thì nhất định hắn sẽ thực hiệnlời hứa.

Chờ khi đã sắp xếp người xung quanh bảo vệ Đường Tứ Tứ, nàng đi vào phòng liền thấy Mộ Dung Quân Thương. Mới mấy tháng không gặp, Mộ Dung Quân Thương có vẻ càng suy yếu hơn. hiện tại hắn chỉ còn da bọc xương, nhìn vô cùng gầy yếu.

"Quân phu nhân, cảm tạ trời đất, cuối cùng bản vương cũng gặp được ngươi... khụ khụ..." Mộ Dung nóinhư hết hơi, mặt cũng trắng bệch, hắn cảm nhận được bản thân mình như đèn sắp cạn dầu. Hôm nay tới đây gặp Đường Tứ Tứ, hắn muốn cùng nàng hợp tác làm một việc cuối cùng, sau đó hắn có thể ra đinhẹ nhõm.

"Bản vương tra ra được nơi ẩn náu của Đường Vân Nhiễm, muốn cùng Quân phu nhân thương lượng một việc..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhat chẳng hạn như nguoi trong giang ho 2013, chuyen xe ngay tet đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với