Độc thê của hoạn quan có thai

Chương 241: Cửu Thiên Tuế pk Dạ Kiêu Cửu, ai mới là đệ nhất! (II)

Editor: Jun

Theo mưu sĩ đó, trước đó Phong Hàn Lận vẫn bị trọng binh canh giữ, bọn họ không thể tới gần. Nhưng hiện tại trên đường cái rộng lớn, lại có dân chúng đông đúc thì liền có cơ hội tốt hơn trước.

Đôi mắt đào hoa của Dạ Kiêu Cửu tỏa ra ánh sáng yêu mị, đôi môi bạc mím chặt, giống như chỉ cần hắnmở miệng nói chuyện thì toàn bộ thế giới liền nổi lên mưa gió.

" rõ ràng Quân Cơ Lạc muốn dụ địch xâm nhập, trước mắt chúng ta không nên động thủ!" Dạ Kiêu Cửu lạnh lùng đưa ra quyết định.

"Nhưng Phong quốc sư bị tra tấn cũng đã một ngày, thuộc hạ sợ quốc sư... không chịu đựng nổi." Mưu sĩ kia khó xử nói. Ngón tay thon dài sạch sẽ của Dạ Kiêu Cửu gõ nhẹ nhàng lên bệ cửa sổ, lên tiếng:"Yên tâm đi. Quân Cơ Lạc muốn dùng Phong quốc sư để dụ ta ra ngoài, khi hắn còn chưa đạt được mục đích thì quốc sư mới an toàn nhất."

Sắc bào đỏ thẫm xẹt qua giữa không trung, Dạ Kiêu Cửu ngồi lại chỗ ngồi trong nhã thất, tay bưng chén trà đang tỏa hương khói lượn lờ, nhàn nhã nhấp một ngụm.

Mưu sĩ vừa gặp Dạ Kiêu Cửu đã làm tốt mệnh lệnh, hắn lại càng không dám làm trái mệnh lệnh của Dạ Kiêu Cửu. Xuyên qua cửu sổ khép hờ, liếc mắt nhìn Phong Hàn Lận bị treo giữa không trung bên ngoài khách điếm rồi trở lại bên cạnh Dạ Kiêu Cửu.

Giữa trưa, ánh nắng mặt trời thiêu đốt mặt đất, đến giờ cơm, dân chúng trên đường xem náo nhiệt cũng trở về. Huyện lệnh trấn Thanh Hà sai người dọn bàn sơn trân hải vị khoản đãi Quân Cơ Lạc.

Quân Cơ Lạc ngồi trong gian nhã thất trên lầu hai khách điếm, vừa uống rượu vừa thưởng thức tình trạng thảm hại của Phong Hàn Lận. Phong Hàn Lận trần nửa người trên phơi dưới ánh mặt trời gay gắt còn có thể thấy cả hơi nóng bốc lên, sớm đã đỏ hồng như tôm luộc.

Quân Cơ Lạc bưng chén rượu nhấp một ngụm, thản nhiên ngẩng đầu nhìn Phong Hàn Lận bị treo bên ngoài cửa sổ. Phong Hàn Lận cảm giác toàn thân như bị thiêu cháy.

Huyện lệnh cười nịnh bợ, khoa trương nói:"Cửu Thiên Tuế, vừa thấy là liền biết Phong quốc sư kia không phải cái dạng gì tốt đẹp. Lần này Cửu Thiên Tuế bắt giữ hắn là vì phúc lợi của dân chúng Tiêu quốc chúng ta. Dân chúng nhất định khắc ghi công ơn Cửu Thiên Tuế."

Quân Cơ Lạc bĩu môi, nâng mắt, ra vẻ xót xa liếc nhìn Huyện lệnh kia một cái.

"Hả? Vậy ngươi nói thử xem hiện tại dân chúng đánh giá bản đốc như thế nào?" Quân Cơ Lạc cười tà ác. Dù sao cũng nhàn rỗi không có việc gì làm, kiếm trò cười cũng rất thú vị.

Con mắt huyện lệnh xoay tròn, nhanh chóng đem lời đã chuẩn bị cẩn thận tỉ mỉ nói:"Cửu Thiên Tuế, hiện tại dân chúng đều nói Cửu Thiên Tuế ngài là phúc tinh được trời phái xuống cứu vớt dân chúng Tiêu quốc. Mọi người còn nói có Cửu Thiên Tuế nắm giữ Tiêu quốc, Tiêu quốc chúng ta nhất định đánh thắng Trần quốc. Dân chúng Tiêu quốc cũng sẽ có thể trải qua những ngày tháng an cư lạc nghiệp."

Nhìn thử mà xem, cái mồm này của Huyện lệnh mới ngọt làm sao, quả thực đã khen Quân Cơ Lạc thành một đóa hoa rồi.

Đáng tiếc, Quân Cơ Lạc không thích nghe lời nịnh nọt giả dối.

nhẹ nhàng vén tay áo lên, Quân Cơ Lạc nhếch môi cười:"Được Mã huyện lệnh nói như thế, bỗng nhiên bản đốc cảm thấy vô cùng ngượng ngùng. Như thế này đi, dân chúng đã nói bản đốc là phúc tinh của dân chúng Tiêu quốc. Dù thế nào bản đốc cũng nên làm ít việc thiện. Ta thấy hay là... Mã huyện lệnh cũng cời hết đồ nửa trên sau đó đi ra cửa, bảo thị vệ cũng đem ngươi đi phơi nắng đi." Lần này sau khi hắn trở lại trấn Thanh Hà thì đã sớm có người bẩm báo với hắn. Mã huyện lệnh này ở trần Thanh Hà làm xằng làm bậy, ức hiếp dân chúng.

Gian thần đệ nhất thiên hạ như hắn sao có thể để loại tiểu lâu la Mã huyện lệnh này vượt mặt hắn? Vì vậy nên ra tay thì liền ra tay!

Mã huyện lệnh phát hoảng, lập tức sợ hãi quỳ xuống trước mặt Quân Cơ Lạc, không ngừng dập đầu xin tha tội:"Cửu Thiên Tuế tha mạng... Tiểu nhân không biết mình sao lại chọc giận Cửu Thiên Tuế... Cửu Thiên Tuế thứ tội..."

Quân Cơ Lạc nhẹ giơ tay lên, liền có thị vệ tiến lên kéo Mã huyện lệnh đi xuống, lột đồ nửa thân trêncủa hắn sau đó treo hắn lên cao. Cái này là biến một lời của Mã huyện lệnh thành sự thật, trừ bỏ tên đại tham quan của trấn Thanh Hà, dân chúng đồng loạt vỗ tay reo mừng, thái độ với Quân Cơ Lạc cũng có chuyển biết tốt hơn.

Quân Cơ Lạc dùng xong ngọ thiện liền có thị vệ đưa thuyết thư tiên sinh giỏi nhất của trấn Thanh Hà tới. Thuyết thư tiên sinh gõ thước, rồi ấm ái kể chuyện hồ quái yêu tinh.

Khi thước lại gõ xuống lần nữa thì mặt trời cũng đã ngả về hướng tây, ánh chiều chạng vạng nhuộm hồng chân trời, ở chính giữa còn có một bầy chim bay qua, phát ra tiếng kêu như tiếng than khóc, bay về phương xa. Quân Cơ Lạc chăm chú nhìn bây chim, khóe miệng rủ xuống.

Bây giờ Tứ Tứ của hắn và mấy người Trì Lệ Dập chắc chắn đã một nhà đoàn tụ vui vẻ.

Mà trong tưởng tượng của hắn, không chừng Trì Lệ Dập đã nói vài lời không hay về hắn trước mặt Tứ Tứ, không chừng con trai bảo bối của hắn đã cùng cữu ông ngoại cười đùa vui vẻ rồi.

Còn hắn...

Ai, chỉ có thể đối nguyệt độc ẩm.

Cũng không biết những ngày sau hắn có thể giống như hiện tại nhàn nhã uống rượu hay không?

Khi trăng đã lên cao, gió xuân lạnh lẽo thổi tới, Phong Hàn Lận bị treo trên không khung cũng đãkhoảng nửa ngày trời, hiện tại, máu tươi chảy trên miệng vết thương của hắn cũng đã khô, đôi môi bởi vì cơn khát mà khô nứt. Thần thức của hắn cũng lâm vào trong hỗn độn.

"Nước..." Trong bóng đêm, hắn khó khăn cử động môi, phát ra âm thanh. Nhưng hiện tại hắn chính là tù binh của Quân Cơ Lạc, không ai thèm để ý tới lời thỉnh cầu của một tù binh như hắn.

Mà song song với hắn giữa không trung là Mã huyện lệnh tuy rằng không đến nỗi thống khổ như Phong Hàn Lận nhưng gió lạnh thổi thế này đương nhiên cũng không phải người quen hưởng thụ như hắn có thể chịu đựng nổi.

trên đường người càng ngày càng ít, gió đêm lạnh cuốn tung lá rụng trên đường về phương xa. Cốc đăng cuối cùng của khách điếm cũng bị dập tắt. Trời đêm không biết khi nào kéo tới vài đám mây đen, mây đen che lại ánh trăng, đột nhiên trời đất trở nên tối như mực. Cách đó không xa có tiếng chó sủa văng vẳng, trong không khí bắt đầu nổi lên trận khí lạnh khiến hít thở không thông.

Phong Hàn Lận bị kéo lên giữa không trung chịu đựng thương tích trên người, chậm chạp mở một con mắt. Sau đó hắn kinh hỉ thấy trong bóng đêm có một bóng đen quỷ mị chợt lóe qua.

Gân xanh ở thái dương hắn đột ngột nhảy lên vài cái, lập tức quay đầu nhìn về phía khách điếm. Phía khách điếm tối như mực, hiển nhiên là có điều kỳ quái.

hắn nhấp cánh môi đã tê liệt, trong cổ họng phát ra một ít âm thanh không rõ.

Tại đầu đường rộng lớn, không một tiếng động tập trung càng ngày càng nhiều bóng đen. Trong tay mỗi bóng đen đều có vũ khí sắc bén. Vũ khí sắc bén trong bóng tối tản ra loại ánh sáng lạnh lẽo, cũng khiến cho sâu trong con ngươi của Phong Hàn Lận lóe lên ánh sáng.

Rốt cục vài đám mây đen trên bầu trời tản đi. Ánh trăng sáng tỏ chiếu rọi khắp nơi, cũng chiếu sáng cảnh vật trước mặt Phong Hàn Lận. Phong Hàn Lận thấy rõ ràng thân hình tuấn dật của người cầm đầu kia, trên mặt hắn dần dần xuất hiện nụ cười.

Dưới ánh trăng, Dạ Kiêu Cửu đứng trước mấy trăm hắc y ám vệ. hắn mặc y bào đỏ thẫm theo gió lay động, hắn đứng dưới ánh trăng, mị hoặc như quỷ quái yêu tinh trong truyện xưa, thần bí khiến người ta lóa mắt.

hắn ngẩng đầu, nhìn khách điếm tối như mực, đột nhiên không khách khí lớn tiếng nói:"Cửu Thiên Tuế, ta đến rồi. Ngươi cũng không hà tất phải né tránh. Nhanh chóng xuất hiện đi! Tối nay chúng ta sẽ phân thắng bại."

hắn vừa nói xong thì sau đó không lâu từ chỗ hiên cửa sổ lầu hai có một thân ảnh màu trắng nhanh nhẹn đáp xuống đất. Cùng với cẩm bào đỏ thẫm của Dạ Kiêu Cửu đối lập, tối nay Quân Cơ Lạc mặc mộtbộ cẩm y màu trắng, trên tay áo rộng của cẩm y thêu cành trúc xanh.

Sau khi Quân Cơ Lạc đứng vững, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt tà nghễ nhìn Dạ Kiêu Cửu.

"May mà ngươi sớm tới đây, nếu không đến bản đốc vốn cũng không có hứng tiếp tục cùng ngươi chơi đùa đâu."

hắn nói xong rồi nhìn lướt qua phía sau Dạ Kiêu Cửu, khinh bỉ bĩu môi:"Thế nào? Ngươi mang theo mộthai trăm người này là muốn cứu Trần quốc quốc sư về sao. Ngươi đây là xem bản đốc là tiểu trư sao? Hay là ngươi nghĩ ta là đồ ngốc?"

Hai tay Dạ Kiêu Cửu khoanh trước ngực, trên khóe miệng tràn ra nụ cười như đóa hoa thuốc phiện, kiêu ngạo nói:"Đòn trí mạng phải xuất ra vào thời điểm mấu chốt mới đạt đươc hiệu quả tốt nhất. Ngươi yên tâm đi. Ngươi cho ta nhiều thời gian chuẩn bị như vậy, ta tuyệt đối sẽ không khiến ngươi phải thất vọng. Ta nhất định sẽ khiến ngươi..." hắn dừng lại giữa chừng, trong tròng mắt chứa sắc đỏ như máu đầy tàn nhẫn:"Ta sẽ cho ngươi xem!"

Quân Cơ Lạc vươn ngón trỏ bắt lấy một sợi tóc tán trên trán, cười tươi như hoa nói:"Khẩu khí của Dạ quốc chủ thật lớn. Ta mạo muội hỏi ngươi một chút, tối nay ngươi muốn tới cứu người hay là tới giết bản đốc? Vì muốn để kẻ thù ngươi tận hứng, bản đốc cũng đã chuẩn bị ngăn cản kế hoạch của ngươi."

Dạ Kiêu Cửu cười châm chọc:"Quân Cơ Lạc, ta ăn ngay nói thật, kẻ như ngươi thật đáng ghét. Nhưng ta không thể không thừa nhận có thể cùng người thông minh đấu tri so dũng cũng là một chuyện vô cùng thỏa mãn. Nếu chúng ta không phải người trên chiến trận, ta kỳ thật rất muốn làm bằng hữu với ngươi."

"Làm bằng hữu thì xin cho miễn! Có bằng hữu như ngươi, nhất định khiến bản đốc phải vô cùng hối hận." Quân Cơ Lạc thẳng thắn dùng lời lẽ sắc bén cay nghiệt:"Bản đốc là nam nhân hẹp hòi. Khi tận mắt thấy ngươi đùa giỡn nương tử của bản đốc, bản đốc thực sự khỉnh thường không muốn cùng ngươi trở thành bạn tốt."

Dạ Kiêu Cửu "ha ha" cười to, tiếng cười cũng tràn đầy sự trào phúng:"Khó trách người ta đều nói Cửu Thiên Tuế là thái giám giả mạo. Cửu Thiên Tuế, ở Tiêu quốc từ hoàng đế cho tới dân chúng tay khôngtấc sắt có phải đều là kẻ ngốc hay không. Bằng không sao có thể để kẻ thái giám giả mạo như ngươi làm xằng làm bậy?

Ha ha, ta thực sự rất muốn xen vào chút. Mấy ngày nay ở tại Tiêu quốc, ta cũng âm thầm làm một ít chuyện. Nghĩ tới khi Cửu Thiên Tuế ngươi trở lại hoàng thành, chỉ sợ một nhà ba người còn có cả Trì Lệ Dập đều bị tru di cửu tộc. Đến lúc đó, hoàng đế Trần quốc ta đây sẽ được dân chúng Tiêu quốc ca tụng là đại anh hùng!"

Tay áo rộng của Quân Cơ Lạc bị gió thổi bay bay, mặt mày tinh xảo gian tà như hồ ly giảo hoạt, hắncười tiếp lời:"không phải mấy ngày nay Dạ quôc chủ rất bận rộn sao. Bận đạt điều động binh lực tại biên cảnh Trần quốc. Khi nhàn rỗi còn cùng đệ nhất công chúa điêu ngoa của Tiêu quốc chúng ta nói chuyện yêu đương nữa.

Ta cũng liền ăn ngay nói thật, công chúa điêu ngoa này của chúng ta rất ham mê nam sắc. Nàng ta không thích tới mười mấy thì cũng năm sau nam nhân. A, trước khi thích Dạ quốc chủ, trong lòng công chúa điện hạ của chúng ta còn có công tử Trì Hằng Liễu.

Công chúa điện hạ vì muốn theo đuổi Trì công tử mà tốn không ít tâm tư. Nhưng hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, Trì công tử vẫn không hề thích nàng ta. hiện tại thì tốt rồi, có Dạ quốc chủ, Trì công tử sẽkhông phải sợ công chúa điện hạ đeo bám nữa.

Dạ quốc chủ, xin hỏi chừng nào ngươi mới cùng thất công chúa của chúng ta bỏ trốn đây? Nếu được như vậy thì nam tử chưa có hôn phối của Tiêu quốc chúng ta đều sẽ ghi tạc ân đức của ngươi. Bọn họ sẽ cám ơn ngươi giúp bọn họ thu phục công chúa điêu ngoa kia. Đương nhiên, trước đó ngươi phái sứ giả nói muốn nghênh thú thất công chúa Bản đốc nhất định sẽ giúp ngươi toại nguyện mà đáp ứng chuyện này.

Bản đốc còn có thể vận động cả nước giúp ngươi và công chúa điện hạ có một hôn lễ thật lớn. Bản đốc chúc hai người các ngươi bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm! Nhưng phải nhớ một điểm vô cùng quan trọng, một khi Dạ quốc chủ đã nghênh thú công chua điện hạ rồi thì "hàng đã đưa đi thì không nhận trả lại"! Tiêu quốc chúng ta tuyệt đối không nhận lại công chúa."

Dạ Kiêu Cửu cười nhạo Quân Cơ Lạc giả làm thái giám, Quân Cơ Lạc liền phản kích cười nhạo hắn vì muốn đạt được mục đích của mình mà phải cưới loại nữ nhân như Mộ Dung Vân Tiện. Dạ Kiêu Cửu ở gần Mộ Dung Vân Tiện vài ngày, biết tuy rằng Quân Cơ Lạc nói có khuếch đại một chút nhưng Mộ Dung Vân Tiện đúng là thực sứ khiến hắn ghê tởm.

"Được rồi, hai người chúng ta đừng ở đây mà đấu võ mồm nữa. Như vậy không khác gì mấy kẻ buôn bán ngoài chợ. Đêm nay Dạ quốc chủ đã muốn tới cứu người. Đó là Dạ quốc chủ công, bản đốc còn phải phòng thủ. Dạ quốc chủ có việc gì thì cứ việc tiến hành đi."

Quân Cơ Lạc chỉ đứng đơn độc một mình đối lập hoàn toàn với mấy trăm người đứng phía sau Dạ Kiêu Cửu.

Gió đêm thổi góc áo của Dạ Kiêu Cửu và Quân Cơ Lạc bay lên. Dạ Kiêu Cửu ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, đôi mắt nham hiểm nheo lại.

"không phải gấp, tối nay có thể xem như một đêm đẹp. Đêm đẹp như vậy sao chúng ta có thể bỏ phí?" Dạ Kiêu Cửu cười yêu mị"không bằng trước ngươi mời ta uống chén rượu đã..."

Quân Cơ Lạc vuốt ve cằm bóng loáng, chán ghét nâng mi nói:"Dạ quốc chủ vẫn nên nhanh làm chính sựđi. Ngươi muốn cứu người, bản đốc muốn giết ngươi. sự tình chỉ đơn giản như vậy không muốn có thêm chuyện phiền phức."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như vong tay phong thuy cho nguoi menh hoa, ghe an dam rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.