Độc tôn tam giới

Chương 2974: Ta chỉ là thông tri các ngươi (2)

Khu nghỉ ngơi của Vĩnh Hằng Thánh Địa, sau khi Đại Thánh Chủ động viên Giang Trần vài câu, liền rời đi. Lưu lại một đám người trẻ tuổi, ngược lại càng thêm náo nhiệt.

- Thiệu Uyên huynh đệ, còn có ba vòng, ngươi nhất định phải không ngừng cố gắng. Quán quân luận kiếm, nhất định phải ở Thánh Địa, tuyệt đối không thể để cho người khác cướp đi!

- Đây không phải nói nhảm sao? Hiện tại ngay cả Hạ Hầu Tông cũng chết, loại cấp bậc như Thẩm Phiên, cũng bị nhẹ nhõm đánh bại. Đối thủ còn lại, trừ khi đầu óc hư mất, nếu không khẳng định biết rõ nên lựa chọn như thế nào.

- Ha ha, chúng ta liền chúc Thiệu Uyên huynh đệ sớm đạt được luận kiếm quán quân a!

- Làm cho gọn gàng vào, Thiệu Uyên huynh đệ, lần này ngươi vì Thánh địa lập công lao hãn mã a.

Mọi người ngươi một lời, ta một câu, lộ ra hết sức kích động, nhao nhao hỏi cảm thụ của trận chiến ấy, cũng có người hỏi những thủ đoạn tầng tầng lớp lớp kia của Giang Trần.

Giang Trần chỉ có một đáp án, cái kia chính là tổ truyền.

Dù sao loại vật như huyết mạch có thể tổ truyền, bảo vật thần thông gì đó, cũng có thể tổ truyền.

Danh nghĩa tổ truyền, là vô cùng lớn.

Bất luận sự tình không thể tưởng tượng nổi gì, đều có thể là tổ truyền.

Hơn nữa, loại sự tình này căn bản không cách nào khảo cứu, thiên hạ tán tu nhiều như vậy, ai có thể biết tổ tiên người khác là ai. Mọi người lại không thể không thừa nhận, Thiệu Uyên này, trước kia xác thực là bừa bãi vô danh.

Chính như mọi người suy đoán, tiếp sau, Giang Trần một cành siêu quần xuất chúng, đại biểu Vĩnh Hằng Thánh Địa xuất chiến, đánh đâu thắng đó.

Căn bản không có bất luận kẻ nào tạo thành uy hiếp đối với Giang Trần.

Ba đối thủ phía sau, một khi biết được mình rút trúng Thiệu Uyên, vẻ mặt đều cười khổ, chủ động buông tha chiến đấu.

Người có thể tham gia thiên tài luận kiếm, không có ai là người ngu. Ai cũng biết, người ngay cả Hạ Hầu Tông cũng có thể giết, muốn giết bọn hắn, thật sự là dễ như trở bàn tay.

Nếu như ai còn muốn dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, vạn nhất chọc giận Thiệu Uyên, bức bách sát khí của hắn ra, vậy mình chẳng phải là chết không có chỗ chôn.

Tưởng tượng như vậy, đối thủ rút thăm phải Giang Trần, cả đám chủ động buông tha cũng không ngoài ý muốn.

Giang Trần cũng tính hòa khí, không có đuổi tận giết tuyệt.

Bởi như vậy, bảy ngày luận kiếm, ở sau khi Hạ Hầu Tông chết, thoáng cái đã mất đi lo lắng. Giang Trần ở ba vòng cuối cùng cơ hồ không có ra tay, không hề lo lắng lấy xuống danh hiệu quán quân.

Mà phương chủ sự dù lại không tình nguyện, cũng phải nắm cái mũi đến phát ban thưởng cho Giang Trần.

Đương nhiên, Giang Trần cường thế, tuy để cho một đám thiên tài mất đi cơ hội tranh đoạt thứ tự tốt, nhưng trong lúc vô hình, lại bình định đối thủ rất cường đại, vì thiên tài khác trải đường.

Ví dụ như Yến Chân Hòe, hắn được lợi vì Giang Trần biểu hiện cường thế, quét dọn đối thủ không thể chiến thắng như Hạ Hầu Tông cùng Thẩm Phiên.

Cuối cùng, Yến Chân Hòe vậy mà đã lấy được thành tích thứ ba. Đây cơ hồ là độ cao mà Yến gia chưa bao giờ đạt tới.

Ai có thể nghĩ đến, Yến gia một mực bị Hạ Hầu gia tộc chèn ép, rõ ràng bồi dưỡng được Yến Chân Hòe bài danh Top 3.

Mà Hạ Hầu gia tộc không ai bì nổi, Hạ Hầu Tông vừa chết, thiên tài khác biểu hiện cũng tạm được, miễn cưỡng hỗn đến một danh ngạch trước tám.

Nhưng mà, không có Hạ Hầu Tông, mọi người đối với biểu hiện của Hạ Hầu Tông, cũng không có chờ mong gì quá nhiều. Cho nên, thiên tài khác của Hạ Hầu gia tộc, biểu hiện dù tốt hay xấu, người ta cũng không quan tâm.

Giang Trần lấy được quán quân, lại không có bất kỳ cuồng hỉ. Sau khi đả bại Hạ Hầu Tông, đây hết thảy là sự tình thuận lý thành chương.

Giang Trần đứng trên đài cao, nhưng ánh mắt lại sâu xa, nhìn qua trận doanh bên Yến gia, bỗng nhiên mở miệng nói:

- Yến gia tộc trưởng, trước đó sau Bổ Thiên Thịnh Hội, Thiệu mỗ liền đối với Yến gia các ngươi đề thân qua. Lúc trước, Hạ Hầu Tông cũng từng nói qua, chỉ cần ta ở trên luận kiếm có thể thắng hắn, mọi chuyện đều dễ nói. Mà tộc lão nào đó của Hạ Hầu gia tộc cũng từng nói qua, ta thắng Hạ Hầu Tông, Yến Thanh Hoàng là nữ nhân của ta. Đương nhiên, ta cầu hôn Yến gia, Hạ Hầu gia tộc nói như thế nào, đều không trọng yếu. Quan trọng là... thái độ của Yến gia các ngươi.

Kỳ thật bây giờ Yến gia tộc trưởng đối với Giang Trần, là căm hận có, hối hận có.

Trước đây, hắn đã nhận được Hạ Hầu gia tộc cảnh cáo nghiêm khắc, tuy Hạ Hầu Tông đã vẫn lạc, nhưng nếu như Yến gia dám can đảm gả Yến Thanh Hoàng cho Thiệu Uyên, ngày tốt lành của Yến gia sẽ chấm dứt.

Cho nên, hiện tại nội tâm của Yến gia tộc trưởng là hận Giang Trần, hắn cảm thấy sau khi người trẻ tuổi này xuất hiện, mang đến cho Yến gia hắn thật sự quá nhiều phiền toái.

Lập tức, Yến gia tộc trưởng thản nhiên nói:

- Thiệu Uyên tiểu hữu, hôm nay tuy Yến gia ta không thể so với năm đó, nhưng cũng biết đạo lý nói một không hai. Yến Thanh Hoàng, sớm đã hứa cho Hạ Hầu gia tộc. Tương lai của nàng, chỉ có Hạ Hầu gia tộc mới có thể quyết định. Ngươi hỏi bổn Tộc trưởng, bổn Tộc trưởng tự nhiên không thể đáp ứng ngươi. Sự tình lật lọng, bổn Tộc trưởng là tuyệt đối sẽ không làm.

Yến gia tộc trưởng này, rõ ràng ý định công khai quỵt nợ.

Giang Trần ngược lại như là một chút cũng không cảm thấy bất ngờ, đạm mạc cười cười, gật gật đầu:

- Quả là thế, xem ra Yến gia tộc trưởng ngươi, đã vô cùng kiên định tuyển chọn rồi. Rất tốt, ta nhắc lại việc này, ngược lại cũng không phải là vì trưng cầu ngươi đồng ý, mà là thông tri ngươi thoáng một phát mà thôi. Yến Thanh Hoàng, từ giờ trở đi, là nữ nhân của ta. Cùng Yến gia của ngươi, không có quan hệ gì nữa.

Lời này thập phần bá đạo!

Thông tri ngươi, mà không phải là trưng cầu ý kiến của ngươi! Thiệu Uyên này, vậy mà dùng loại khẩu khí kia, nói chuyện với Tộc trưởng của một nhất lưu thế lực.

Trong lúc nhất thời, hào khí hiện trường lại trở nên thập phần quỷ dị.

Có lẽ, hiện tại Thiệu Uyên tuổi trẻ, ở trên võ đạo còn không cách nào cùng cự đầu chính thức so sánh, cách những cường giả Thiên Vị Cao giai kia, còn có một đoạn.

Thế nhưng mà, dùng tốc độ phát triển đáng sợ của Thiệu Uyên, nói không chừng qua mấy năm, yêu nghiệt này có thể cùng mọi người ngồi ngang hàng rồi.

Muốn nói nói với Yến gia tộc trưởng như vậy, cái kia cũng không phải quá khoa trương.

Nhưng Yến gia tộc trưởng lại tức giận đến thân thể loạn chiến, cả giận nói:

- Thiệu Uyên, tuy ngươi là quán quân luận kiếm, lại còn không phải Thần Quốc đệ nhất nhân? Ngươi nói như vậy với bổn Tộc trưởng, không khỏi quá ngông cuồng đi. Người trẻ tuổi ngông cuồng như thế, không sợ chết yểu sao?

Gần đây Yến gia tộc trưởng thiếu khuyết tâm huyết, lúc này cũng giận dữ, nói chuyện lên, cũng có chút ít mất lý trí.

Lời này vừa ra, sắc mặt của Đại Thánh Chủ phát lạnh:

- Yến gia tộc trưởng, thiên tài của Thánh Địa ta, chưa bao giờ biết cái gọi là càn rỡ, nếu càn rỡ, cũng là do có người ép người quá đáng. Ngươi đường đường là Tộc trưởng, lại muốn xé bỏ ước trước, cũng không sợ người trong thiên hạ chê cười?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như co nen tho cay huong ngoai troi khong, song tren doi chi can ban than co gang con lai hay de tuy duyen những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.