Độc tôn tam giới

Chương 497: Đề ra nghi vấn cùng lấy lòng 2

- Truy Dương lão tổ, ta ở trong Nguyên Từ Kim Sơn, là muốn leo lên tầng thứ càng cao. Thời gian thí luyện chưa hết, ta ở trong Nguyên Từ Kim Sơn, lại có cái gì không ổn? Nếu như tham gia khảo hạch cũng sai, như vậy xin hỏi Truy Dương lão tổ, Tử Dương Tông các ngươi còn tham gia đại tuyển bạt làm gì? Chẳng lẽ chính là vì hướng những đệ tử thế tục chúng ta diễu võ dương oai?

Giang Trần đối với Tử Dương Tông, cho tới bây giờ là không có hảo cảm, lúc này bị Truy Dương lão quái công nhiên thẩm vấn, dùng uy áp Nguyên cảnh không ngừng áp bách hắn, Giang Trần tự nhiên là phẫn nộ, kiêu ngạo trong xương để cho hắn nhịn không được lớn tiếng trách cứ.

- Chậc chậc? Ngươi còn rất mạnh miệng?

Truy Dương lão tổ hừ lạnh một tiếng, lại tăng thêm một thành uy áp.

Năm thành uy áp, coi như là cường giả Địa Linh cảnh, ở dưới dạng áp bách này, cũng kiên trì không được bao lâu.

Khuôn mặt Giang Trần đỏ bừng, nhưng lại càng thêm bất khuất, lòng tràn đầy phẫn uất thoáng cái bạo phát ra, ngửa đầu cười ha hả:

- Tốt một cái Tử Dương Tông, tốt một Nguyên cảnh lão tổ. Ngươi là Nguyên cảnh lão tổ, chèn ép ta một hậu sinh vãn bối. Thật sự là uy phong, ngươi là Nguyên cảnh lão tổ, có thể nhẹ nhõm nghiền áp ta, bất quá ngươi muốn cầm ta ra khí, muốn ta khuất phục, lại mơ tưởng hảo huyền, coi như hôm nay ngươi giết ta, ta nhìn ngươi lấy cái gì đi ngăn chặn miệng của Võ Giả khắp thiên hạ.

Cơ bắp trên mặt Giang Trần, theo áp bách của Truy Dương lão tổ tăng lên, cũng hơi run rẩy, toàn thân như có vô số Đại Sơn áp bách.

- Đã đủ rồi.

Cửu Sư lão tổ hét lớn một tiếng, tiến lên một bước, một đạo uy áp đánh tới Truy Dương lão tổ.

Oanh…

Lực lượng cường đại của hai lão tổ va chạm, nhấc lên vô số khí lãng, khiến giám khảo bốn phía không ngừng lui về phía sau.

Thiên Diệp lão tổ cũng tiến lên, cười ha hả nói:

- Truy Dương đạo hữu, Nguyên Từ Kim Sơn biến mất, không phải ta và ngươi có khả năng hiểu được, cần gì làm khó một thiếu niên?

Băng Lam lão tổ cũng khuyên nhủ:

- Được rồi, ta và ngươi lòng dạ đều biết rõ, Nguyên Từ Kim Sơn, tuyệt không phải một thiếu niên có thể mang đi. Nói sau, dù việc này có quan hệ tới hắn, đó cũng là phúc duyên của hắn. Thế giới võ đạo, mọi người đều có cơ duyên, Truy Dương đạo huynh cần gì xoắn xuýt?

Cửu Sư lão tổ hắc hắc cười quái dị:

- Truy Dương lão quái, có nghe hay không? Cái này là chính nghĩa thì được ủng hộ. Ngươi muốn một tay che trời, kia là không thể nào. Khi dễ một thiếu niên, mặt mũi của bốn đại tông môn chúng ta gánh không nổi.

Sắc mặt Truy Dương lão tổ âm trầm, liếc nhìn ba vị lão tổ chung quanh, lại liếc nhìn Giang Trần.

Rồi đột nhiên, khóe miệng cười lạnh nói:

- Ba người các ngươi, ở chỗ này giả bộ làm người tốt, đơn giản là nhìn trúng thiếu niên thiên tài này. Đừng tưởng rằng lão phu không biết trong lòng các ngươi tính toán nhỏ nhặt.

Nói xong, ánh mắt của Truy Dương lão tổ lại bắn về phía Giang Trần, cười nhạt một tiếng:

- Thiếu niên, sự tình trước kia, chỉ là lão phu nhất thời cao hứng, ra tay thăm dò thiên phú của ngươi thoáng một phát mà thôi. Không tệ, không tệ, không hổ là Tâm lực thiên tài bách niên khó ngộ. Người trẻ tuổi có ngông nghênh, có võ đạo chi tâm, tiền đồ vô lượng. Lão phu chỉ là yêu tài, mới nhịn không được ra tay thăm dò. Chắc hẳn, dùng thông minh tài trí của ngươi, sẽ hiểu được ta dụng tâm lương khổ.

Không hổ là Nguyên cảnh lão tổ, tốc độ trở mặt nhanh, quả thực là quá khoa trương.

Nếu như Giang Trần thật sự là thiên tài thế tục, tuổi còn trẻ, bị Truy Dương lão tổ lật qua lật lại như vậy, tất sẽ vui lòng phục tùng, rất là cảm động.

Mọi người đã nói, là nhìn trúng ngươi, mới ra tay thăm dò, đây không phải chèn ép, là tích tài, ái tài. Ngụ ý là cái gì? Kia chính là nhìn trúng ngươi rồi, muốn mời chào ngươi.

Bất quá, Giang Trần cuối cùng là Giang Trần, hắn không phải Võ Giả thế tục bình thường.

Kiếp trước trăm vạn năm lịch duyệt nhân sinh, để cho ánh mắt hắn nhìn rõ mọi việc.

Truy Dương lão tổ này trở mặt lại hoàn mỹ, nói càng dễ nghe, ở Giang Trần xem ra, cũng là giả mù sa mưa.

Giang Trần không phải loại thiếu niên đầu óc choáng váng, Truy Dương lão tổ càng như vậy, trong nội tâm Giang Trần ngược lại càng đề phòng.

- Truy Dương lão quái này trong chốc lát cường ngạnh, trong chốc lát ôn hòa, tính cách hay thay đổi, đích thị là thế hệ xảo trá. Về sau vô luận như thế nào, cũng phải lưu ý hắn một chút.

Trong nội tâm Giang Trần nắm chắc, nhưng biểu hiện ra lại là vẻ mặt thụ sủng nhược kinh:

- Là tiểu tử ngu dốt, lúc trước không có minh bạch lão tổ dụng tâm lương khổ, thiếu chút nữa trách oan lão tổ rồi.

Truy Dương lão tổ mỉm cười gật đầu:

- Đúng vậy, trẻ nhỏ dễ dạy. Ta nghe nói ngươi ở khảo thí thiên phú, chỉ tuyển khảo thí võ đạo, võ đạo chi tâm kiên quyết như thế, quả nhiên là đáng khen.

Bốn đại tông môn sớm có quy định, trong lúc tuyển bạt, phải công bằng cạnh tranh, không thể sử dụng thủ đoạn mời chào.

Thấy Truy Dương lão tổ như vậy, Cửu Sư lão tổ cười lạnh:

- Truy Dương lão quái, ngươi làm được trò hay a. Lừa bịp người trẻ tuổi dễ dàng, lừa bịp chúng ta, lại không đủ. Nói sau, bốn đại tông môn ước định, trong lúc tuyển bạt, không được tự mình mời chào. Ngươi không cảm thấy mình có chút vượt biên giới sao?

Truy Dương lão tổ cười nhạt một tiếng:

- Lão phu chỉ tán dương hắn vài câu, có nói qua nửa câu mời chào sao?

- Phi, không biết xấu hổ, ngươi khoa trương người ta võ đạo chi tâm kiên định, lại nói cái gì trẻ nhỏ dễ dạy. Ám chỉ trắng trợn như vậy, ngươi coi chúng ta đều não tàn, nghe không hiểu?

Cửu Sư lão tổ hùng hùng hổ hổ.

- Truy Dương đạo hữu, tất cả mọi người là người thông minh, cần gì như thế?

Thiên Diệp lão tổ cười nhạt nói.

- Tốt rồi, cửa khảo hạch thứ ba chấm dứt. Việc này không nên chậm trễ, lập tức tiến vào cửa thứ tư. Mấy lão gia hỏa chúng ta, cũng đừng tham dự quá độ.

Băng Lam lão tổ đi ra giảng hòa.

Giang Trần thừa cơ hội này, về tới trong đội ngũ dự thi, nhưng trong nội tâm đối với Truy Dương lão tổ, lại nhiều ra một chút đề phòng.

Hắn biết rõ, mình tuyệt đối đã bị Truy Dương lão tổ theo dõi.

Bị một Nguyên cảnh lão quái nhìn chằm chằm, bất kể là xuất phát từ nguyên nhân gì, sẽ luôn rất khó chịu.

Bất quá ở trong Viễn Cổ di cảnh, lá gan của Truy Dương lão quái này lại lớn, tính cách lại bá đạo, chỉ sợ cũng không dám trực tiếp ra tay với hắn.

Dù sao, còn có ba lão tổ khác ở đằng kia, Truy Dương lão tổ không có khả năng khư khư cố chấp, khiến cho ba đại tông môn khác tức giận.

Trải qua ba cửa ải khảo hạch, bốn mươi vạn Võ Giả thế tục, còn lại, đã chưa đủ hai vạn.

Mặc dù chỉ hai vạn, nhưng đó cũng là số lượng cực kỳ kinh người.

Cửa thứ tư là thực chiến, cũng là ở trong tất cả các cửa, có khả năng xuất hiện tổn thương nhiều nhất.

Còn lại hai vạn Võ Giả, đều như sóng cồn đào cát lưu lại, tinh thần mỗi một cái vô cùng phấn chấn, xoa tay, trong ánh mắt tràn đầy nóng bỏng, khát vọng ở cửa thứ tư đại triển thân thủ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về tai khoan 311 vay ngan han, tai khoan 211 tai san co dinh huu hinh chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.