Độc tôn tam giới

Chương 530: Giang Trần phát uy 2

- Xem ra, các ngươi ở trong sơ thí, hô phong hoán vũ đã quen. Ngược lại coi nó là ưu việt, mang tới nơi này luôn, đúng không?

Công tử trẻ tuổi kia cười lạnh, ánh mắt lành lạnh, nhìn chằm chằm vào Giang Trần, ngữ khí hờ hững.

- Hiện tại, dựng thẳng lỗ tai của các ngươi lên, bổn công tử đại biểu đệ tử tông môn, cho ngươi một bài học. Võ Giả thế tục, cuối cùng chỉ là Võ Giả thế tục. Mệnh trung chú định, các ngươi là ở thế tục lăn qua lăn lại. Dù vận khí tốt, tiến nhập tông môn, cũng chỉ có thể làm kế cuối, bị người giẫm, để cho người có bối cảnh sai sử. Nhớ kỹ, mặc kệ ở chỗ này, hay là ở tông môn, các ngươi… vĩnh viễn là hạ đẳng.

Hắn duỗi ra một ngón tay, lại nói:

- Hiện tại, ta tuyên bố quy củ trong tiểu viện này thoáng một phát.

- Thứ nhất, hai người các ngươi, ở hai gian phòng phía Bắc. Không có mệnh lệnh của chúng ta, vĩnh viễn không được tiếp cận khu vực khác.

- Thứ hai, tất cả việc vặt ở trong tiểu viện này, hai người các ngươi làm.

- Thứ ba, bổng lộc cùng ban thưởng mỗi tháng, toàn bộ giao đến chỗ ta.

- Thứ tư, ở chỗ này, các ngươi là nô bộc, nghe gọi liền đến. Lần thứ nhất không đến, phạt quỳ; lần thứ hai không đến, bị đánh; ba lượt không đến, chết.

- Thứ năm...

Đột nhiên Giang Trần cười cười, cắt đứt đối phương nói, nhàn nhạt cười hỏi:

- Nói như vậy, ngươi là lão Đại trong tiểu viện này?

Bên cạnh lập tức có người kêu lên:

- Tiểu tử, ngươi không phải nói nhảm sao? Thành sư huynh của chúng ta, hôm nay là Tiên cảnh tứ trọng, nếu không phải gần đây mới đột phá, dùng tu vi hiện tại của hắn, tuyệt đối có thể phân phối tới Địa Linh khu.

- Hắc hắc, tiểu tử, thức thời một chút a. Thành sư huynh, ở trong tiểu viện này, là nói một không hai. Nếu như ngươi hiểu quy củ, làm tốt bản phận của nô tài, ba tháng này, ngươi ít nhất có thể qua bình an. Nếu không thức thời...

Giang Trần khoát tay chặn lại, lại hỏi:

- Thành sư huynh đúng không? Không biết ngươi ở gian nào?

Công tử trẻ tuổi nhướng mày, tựa hồ khinh thường trả lời vấn đề của Giang Trần.

Nhưng bên cạnh lại có người vuốt mông ngựa nói:

- Phía nam vi Vương, Thành sư huynh, đương nhiên là ở gian phòng phía nam.

Chỉ thấy vẻ mặt Thành sư huynh kia kiêu căng, không phản bác.

Giang Trần lập tức gật đầu, đối với Thành sư huynh kia nói:

- Đi, tới đó thu thập thoáng một phát, gian phòng phía nam này, ta trưng dụng.

Lời này vừa ra, toàn trường thoáng cái tĩnh lại.

Nguyên một đám biểu lộ ngạc nhiên, đều cho là mình nghe lầm.

Cái gì? Để cho Thành sư huynh thu thập thoáng một phát, hắn trưng dụng gian phòng phía nam? Cái này... không phải tiểu tử này bị điên chứ?

- Tiểu tử, không phải ngươi điên rồi chứ? Thành sư huynh mới vừa nói năm quy củ, lỗ tai ngươi điếc sao? Không nghe thấy sao?

- Võ Giả thế tục, hương dã thôn phu, quả nhiên là không biết trời cao đất rộng. Thành sư huynh, xem ra nên để cho bọn hắn lĩnh ngộ thoáng một phát cái gì gọi là quy củ a.

Sắc mặt Giang Trần phát lạnh:

- Quy củ? Ai định quy củ? Quy củ của ta chỉ có một, ai mạo phạm ta, thì chờ trả giá thật nhiều.

Giang Trần nói xong, căn bản không để ý tới những ngu xuẩn này, thân hình điểm một cái, như thiểm điện bắn về gian phòng phía nam, tốc độ cực nhanh, quả thực để cho người nhìn không rõ.

Chỉ một lúc sau, hành lý trong gian phòng phía nam, bị rầm rầm rầm ném ra.

Không bao lâu, Giang Trần từ đó đi ra, đối với Võ Giả Số 2 thế tục vẫy vẫy tay:

- Gian phòng thanh lý xong, ngươi muốn ở hay không?

Tựa hồ Võ Giả Số 2 kia đã sớm ngờ tới Giang Trần sẽ nhanh nhẹn dũng mãnh như vậy, cười hắc hắc, vậy mà cũng không sợ hãi, đi tới gian phòng phía nam.

Một màn này, làm cho sáu đệ tử tông môn triệt để choáng váng.

Khuôn mặt trắng nõn của Thành sư huynh kia, thoáng cái trướng đến đỏ bừng:

- Tiểu tử, ngươi là muốn chết không chọn thời gian, đúng không?

Giang Trần cười nhạt nói:

- Gian phòng phía nam là tốt nhất, vì cái gì ngươi ở được, chúng ta không được ở?

Thành sư huynh tức giận đến toàn thân phát run:

- Ngươi là con sâu cái kiến ở thế tục, tầm thường như cẩu, cũng xứng ở gian phòng phía nam? Loại người kém, nên ở gian phòng kém. Phòng phía bắc, mới là địa phương thế tục các ngươi nên đi.

- Bất quá, bây giờ ngươi mạo phạm bổn công tử, dù ngươi muốn ở gian phòng phía bắc, cái kia cũng đã chậm, hiện tại, ta tuyên bố, các ngươi chỉ có thể ngồi xổm trong sân.

Thành sư huynh kia, ngữ khí bá đạo ngạo mạn, phảng phất từng câu từng chữ của hắn, có thể chúa tể chúng sinh.

Giang Trần nghe vậy, lại không có giận, mà cười nhạt một tiếng, hướng Thành sư huynh kia từng bước đến gần.

- Ngươi nói không sai, loại người kém, chỉ xứng ở gian phòng loại kém. Cho nên, gian phòng phía bắc kia, thật sự rất thích hợp ngươi.

Giang Trần mỗi đi một bước, khí thế liền tăng thêm một phần.

Trước kia, Khôi Lỗi Tiên cảnh ngũ trọng đỉnh phong cũng bị hắn đánh, huống chi một đệ tử Đinh đẳng mới vừa tiến vào Tiên cảnh tứ trọng?

Tuy tu vi của Giang Trần, cũng chỉ là Tiên cảnh tứ trọng. Nhưng thông qua Ngũ Long Khai Thiên Đan miêu tả khí hải, cùng với trải qua nhiều loại kỳ ngộ, hôm nay khí thế của hắn, dù so đấu với Địa Linh cảnh đỉnh phong, cũng không nhất định sẽ hạ phong.

Chỉ là một tiểu nhân vật mới vừa vào Địa Linh cảnh, lại không ngừng uy hiếp hắn, tự nhiên là để cho Giang Trần rất không thoải mái.

Khiêu khích cũng thôi, thằng này mở miệng một tiếng rác rưởi, hai tiếng người loại kém, còn hương dã thôn phu. Tuy Giang Trần không muốn chấp nhặt với hắn, nhưng cũng biết, đối mặt loại người này, nếu không hiển lộ chút phong mang, chỉ sợ ngày sau khiêu khích sẽ không dứt.

Cùng hắn dàn xếp ổn thỏa, còn không bằng hôm nay một bước đúng chỗ, triệt để định ra nhạc dạo trong tiểu viện này. Từ hôm nay trở đi, Giang Trần hắn mới là lão Đại trong tiểu viện này, mới là người nói một không hai.

Ai mạo phạm hắn, người đó sẽ ăn đau khổ.

Từng bước một tới gần, Thành sư huynh kia đột nhiên phát hiện, trước mặt giống như có một ngọn núi lớn ép tới, hơn nữa uy áp này không ngừng đề thăng.

Ngay từ đầu, hắn chỉ cảm thấy thân thể hơi có chút áp bách, đón lấy, hô hấp đi theo dồn dập lên, sau đó, hắn phát hiện khí hải của mình như khí cầu không ngừng bị đè ép, tùy thời có khả năng bạo liệt.

- Cái này…

Sắc mặt Thành sư huynh đại biến, mồ hôi trên trán như mưa chảy xuống.

Giang Trần mặt không biểu tình, ngữ khí mây trôi nước chảy như trước:

- Thành sư huynh đúng không? Tông môn đệ tử đúng không? Năm quy củ đúng không? Thiên ngôn vạn ngữ, ta chỉ hỏi một câu, hiện tại, trong viện này, người nào định đoạt?

Bất luận ngôn ngữ sắc bén gì, đều không có sức thuyết phục bằng thực lực.

Bất cứ uy hiếp gì, cũng không bằng uy hiếp tánh mạng trực tiếp như vậy.

Mới vừa rồi Thành sư huynh còn không ai bì nổi, giờ khắc này, phát giác Linh Hải của mình tùy thời sẽ sụp đổ, thật sự là bị hù đến sắc mặt trắng bệch, hồn phi phách tán.

Thời điểm hắn phát hiện cổ uy áp kia là đến từ Võ Giả thế tục đối diện, hắn thật sự là sợ ngây người, cơ hồ dọa tiểu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com một số bài hay như linh muc va thieu nu, chua den cho da het tien đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với