Độc tôn tam giới

Chương 579: Luận bàn dưới ánh trăng 2

- Tử Dương Tông gần đây lấn thiện sợ ác, bọn hắn không làm như vậy, ta mới cảm thấy kỳ quái. Bất quá, huynh đệ ngươi tìm đến ta, không sợ bị Tử Dương Tông ghi hận sao?

Lưu Văn Thải cười khổ nói:

- Loại tiểu nhân vật như ta, bọn hắn ngay cả nhìn cũng lười nhìn. Ngươi không thấy được sao? Ngay cả đồng môn Vạn Linh Tông cũng khinh thường để ý tới ta, huống chi Tử Dương Tông?

- Thiên hạ không có tiểu nhân vật, chỉ có người nhu nhược tự mình xem thường mình. Nếu như người xem nhẹ mình, ai sẽ coi trọng ngươi?

Lưu Văn Thải nghe vậy, cười ha hả:

- Đúng, đúng. Ở trong mắt người khác, chúng ta có thể là tiểu nhân vật, nhưng bản thân mình, nhất định phải có hùng tâm đỉnh thiên lập địa!

- Đúng, hùng tâm còn, hi vọng còn.

Giang Trần gật gật đầu.

- Huynh đệ, đêm dài đằng đẵng, không bằng ta và ngươi luận bàn vũ kỹ thoáng một phát, như thế nào?

Giang Trần là càng ngày càng thưởng thức Lưu Văn Thải này rồi. Cố ý trợ giúp hắn thoáng một phát, lại không thể bày ra thái độ ta muốn làm sư phụ ngươi.

Cho nên, hắn đưa ra luận bàn vũ kỹ, mục đích là ở trong thực chiến, bắt được lỗ thủng trong vũ kỹ của Lưu Văn Thải, từ đó chỉ điểm.

Mặc dù hiện tại tu vi của Giang Trần chỉ là Tiên cảnh tứ trọng, nhưng nhận thức của hắn đối với võ đạo, tuyệt đối là phi thường cao.

Hôm nay Lưu Văn Thải ở trên lôi đài đánh thắng, Giang Trần nhìn rất tinh tường. Trận thắng đó, địch nhân kém là một nhân tố, Lưu Văn Thải đốn ngộ, khí thế như cầu vồng, đó cũng là một nhân tố.

Nhưng nhân tố chính thức là phương diện vũ kỹ, ở trận chiến ấy, ngược lại thể hiện không rõ ràng.

Giang Trần nhìn một lần, liền nhìn ra Lưu Văn Thải có rất nhiều vấn đề.

- Ngươi toàn lực tấn công ta.

Trong sân, Giang Trần đối với Lưu Văn Thải nói.

Lưu Văn Thải được chứng kiến thủ đoạn của Giang Trần, tự nhiên biết không phải Giang Trần vô lễ. Trong lòng cũng cao hứng, biết rõ cao thủ luận bàn, loại cơ hội này khó được.

Có lẽ, Bàn Thạch huynh này là muốn chỉ điểm mình!

Lập tức gầm nhẹ một tiếng:

- Bàn Thạch huynh, cẩn thận rồi.

Oanh!

Lưu Văn Thải hổ gầm một tiếng, hai đấm biến ảo, cuốn động phong vân, đánh úp tới ngực Giang Trần.

- Tiết tấu còn chưa đủ viên mãn, hai đấm vốn có thể công thủ lẫn nhau, nhưng tiết tấu của ngươi loạn, gặp được cao thủ chân chính, sẽ công không thành, thủ chẳng phải.

Giang Trần vừa nói, một bên duỗi ra một tay, gõ lên nắm tay trái của Lưu Văn Thải, sau đó thuận tay điểm tới cổ họng của hắn.

Quả nhiên, như Giang Trần nói, công không thành, thủ chẳng phải.

Lưu Văn Thải xấu hổ, ngay từ đầu hắn còn cảm thấy vừa ra chiêu, ngươi có thể nhìn ra sơ hở sao? Còn cảm thấy Giang Trần nói sớm.

Thế nhưng mà, sau một khắc, hắn liền chịu phục rồi.

Người ta cũng không phải nói mà thôi, tùy tiện một chưởng, liền phóng đại vấn đề của hắn.

- Lại đến.

Giang Trần lui ra phía sau một bước, ngữ khí như sương. Một khi luận võ, khí chất của Giang Trần hoàn toàn thay đổi.

Dưới bóng đêm, hai người trẻ tuổi ở trong tiểu viện luận bàn.

Trong chiến đấu, vậy mà tiến vào trạng thái vong ngã, thẳng đến phương đông lóe sáng, tiếng gà gáy vang, hai người mới bừng tỉnh.

Lại nhìn sắc trời, vậy mà đã hừng đông rồi.

- Ha ha, thống khoái, thống khoái. Bàn Thạch huynh, ngươi thật sự là huynh trưởng của Lưu mỗ ta, thậm chí là lão sư. Có thể kết giao với ngươi, so với tham gia lần tuyển bạt này, thu hoạch còn lớn hơn.

Lưu Văn Thải luận bàn một đêm, là tràn đầy thu hoạch.

- Bàn Thạch huynh, còn có một hai canh giờ, ta về minh tưởng một phen, hảo hảo tiêu hóa thu hoạch đêm nay thoáng một phát.

Lưu Văn Thải đã hưng phấn, lại kích động.

Hắn ẩn ẩn cảm thấy, một đêm này luận bàn, sẽ để cho vũ kỹ của hắn đạt được cải thiện hoàn mỹ, lực thực chiến sẽ tăng lên trên phạm vi lớn!

Cùng Lưu Văn Thải chiến một trận, đối với Giang Trần mà nói, thu hoạch khẳng định không lớn bằng đối phương. Bất quá cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch.

Kinh nghiệm thực chiến, ở thời điểm nào đều là hữu dụng.

Vũ kỹ cùng thực lực của Lưu Văn Thải, kỳ thật đều không tính kém. Hơn nữa Lưu Văn Thải này, thiên phú cực cao, Giang Trần cùng hắn đối chiến mới phát hiện, Lưu Văn Thải này thật là con nhà thợ săn, từ nhỏ dùng các loại thú huyết rèn luyện kinh mạch, trong kinh mạch có Long Hổ khí tượng.

Loại Long Hổ khí tượng này, có nhân tố Tiên Thiên, cũng có Hậu Thiên bồi dưỡng.

- Lưu Văn Thải này, nói không chừng là nhân tài có thể đào tạo. Đáng tiếc, xuất thân thế tục, để cho hắn ở trong tông môn không được coi trọng. Sau khi không có chỗ dựa, càng thêm chán nản. Thiên phú trong cơ thể kẻ này, có lẽ còn không có bị đào móc ra, tiềm lực của hắn, có lẽ vượt xa mọi người tưởng tượng.

Giang Trần thông qua một đêm luận bàn, phát hiện Lưu Văn Thải không giống bình thường.

Trở lại trong phòng, Giang Trần điều tức tĩnh dưỡng, sau thực chiến, là giai đoạn dưỡng linh tốt nhất, lúc này, tu luyện Linh lực, luyện hóa Linh lực, rèn luyện khí hải, hiệu quả sẽ tốt nhất.

Thẳng đến thời điểm tập hợp sắp đến, Giang Trần mới mở mắt, khóe miệng tràn ra mỉm cười.

Một đêm luận bàn, quả nhiên để cho hắn có thu hoạch.

Đi ra ngoài, tới khu bách chiến lôi đài.

Đây là ngày chiến đấu thứ hai, nhìn ra được, từng Võ Giả đều dồn đủ tinh thần, trên mặt cả đám, đều có một cỗ sức mạnh không chịu thua.

Võ Giả ở Địa Linh khu, hoàn toàn chính xác càng tích cực, càng cầu tiến.

Bọn hắn ở trong tông môn của mình, đều là nhị lưu cùng nhất lưu tầm đó, nếu hơi có chút cơ duyên, liền có thể đi vào hàng ngũ nhất lưu.

Tiến vào nhất lưu, kia chính là đệ tử hạch tâm, là cấp bậc chân truyền.

Nhìn ra được, những người này, đều vì mục tiêu kia mà cố gắng.

Đối với người có mộng tưởng, Giang Trần rất tôn trọng.

Bất quá, cũng có ngoại lệ, ví dụ như những đệ tử Tử Dương Tông kia. Giang Trần mới tới, liền có thể cảm nhận được ánh mắt bất thiện đến từ đệ tử Tử Dương Tông.

Hiển nhiên, trải qua một đêm, những đệ tử Tử Dương Tông này, khẳng định không thiếu một hồi tụ tập, thương nghị tìm hắn báo thù, lấy lại danh dự như thế nào rồi.

Tuy những người này chưa hẳn có giao tình với Âu Dương Kiếm, thế nhưng mà Âu Dương Kiếm bại thảm như vậy, ném đều là mặt của Tử Dương Tông.

Tử Dương Tông mất mặt, bọn hắn là đệ tử Tử Dương Tông, tự nhiên không có khả năng lạnh nhạt.

- Một đám phế vật chỉ biết ôm đoàn, một khi tách ra, cả đám đều không chịu nổi một kích.

Giang Trần đối với bọn đệ tử Tử Dương Tông này, lại chẳng thèm ngó tới.

Tìm được một nơi tương đối trống trải, khoanh chân mà ngồi, yên lặng chờ một ngày khiêu chiến mới.

Cũng không lâu lắm, Lưu Văn Thải cũng tới. Lần này hắn lại không độc hành, có một người đi cùng hắn, như thế lại để cho Giang Trần có chút ngoài ý muốn.

Bởi vì, người đồng hành cùng Lưu Văn Thải, Giang Trần nhận thức.

Thằng này, thình lình là Tiểu Bàn tử Vạn Linh Tông mà ngày hôm qua Giang Trần rút thăm được, gia hỏa buồn cười này, thân hình tròn vo, hơn nữa còn là mặt dùi, trên nhọn dưới tròn, bồi lên hai cái chân tinh tế, để cho tỉ lệ cả người hắn rất kỳ quái.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như html va xhtml giong va khac nhau nhung gi duoc viet boi nguyen duc anh 23 june 2016, vai det thoi rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.