Đông bắc tầm bảo chuột

Chương 37: Thành phố không ngủ



Liệt Dương không ngừng bị ghét bỏ lặng nuốt xuống, muốn mở miệng hỏi, vì ngay cả khi không thích sử dụng bộ não một lần nữa, Liệt Dương cũng ý thức được, mấy nơi mà Đoàn Tử nói hẳn là những nơi có nhiều manh mối giá trị nhất trong Vi Thị, mà những người đang bị rắc rối với vật tư và năng lượng phần lớn bọn họ đều chú ý tới siêu thị, kho lương những nơi có vật tư giá trị, đặc biệt là phát hiện ra một người sống sót, càng thu hút sự chú ý đầu tiên của hắn.

Thư Tầm lại tiếp tục ngoài ra mép túi nói. “Bộ phận quản lý giao thông nắm giữ việc kiểm soát tất cả các con đường của toàn bộ Vi Thị, cũng có thể ánh sáng xanh khiến nhiệt độ xuống thấp kia đã khiến những thiết bị này đã mất tác dụng, nhưng nếu có thể sửa hoặc dùng sức mạnh cải tạo, thì ít ra chúng ta cũng có thể trông thấy Vi Thị trước khi ánh sáng xanh mang nhiệt độ cực thấp tới, thậm chí khả năng lớn nhất có thể trông thấy tai họa đột nhiên xảy ra là gì, như vậy liền có thể đoán ra được nguyên nhân tử vong quy mô lớn của những con người trí năng này.”

Nói đến đây, Thư Tầm dừng lại một chút, kỳ thực Thư Tầm vẫn muốn nhìn xem ở trạm thu phí rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có lẽ là vì trực giác của Tầm bảo bảo, Thư Tầm luôn cảm thấy giá trị manh mối ở trạm thu phí không hề thấp hơn nơi thành phố Vi Thị lớn này.

“Còn về trạm khí tượng, nhất định phải có dấu hiện về sự xuất hiện cuối đường mùa đông, dấu hiệu này người bình thường không thể phát hiện hay quan sát thấy, nhưng người làm ở trạm khí tượng nhất định sẽ có ghi chép, hơn nữa phát hiện ra điều gì, tư liệu nội bộ của trạm khí tượng sẽ rất tường tận, thậm chí đối với mùa đông nhất định sẽ có phân tích và suy luận, chỉ tiếc là không cứu được hành tinh cuối cùng này. Mà thư viện là cách tốt nhất để hiểu về một thành phố và quốc gia, nơi đó sẽ lưu trữ lượng lớn những biến đổi trong lịch sử, động thái xu hướng gần đây của quốc gia thậm chí cả thế giới, còn về viện nghiên cứu khoa học và cơ quan thẩm quyền, trực giác nói cho ta biết, hai nơi này đáng để đi tới.”

Kỳ thực đối với hai nơi sau cùng, nếu lý luận ra cũng có thể lắm chứ, bởi vì một trạm khí tượng hay các cơ quan khác một khi phát hiện ra sự dị thường của mùa đông, nhất định sẽ báo lên cơ quan thẩm quyền, mà cơ quan thẩm quyền cũng sẽ thông báo cho viện nghiên cứu khoa học để tiến hành nghiên cứu, chỉ là đối với Thư Tầm mà nói, suy luận này hiển nhiên không đáng tin như trực giác của mình.

Liệt Dương dường như cuối cùng cũng đã tìm được cơ hội lấy lại hình tượng của mình, tự tin cười, tùy tiện nói. “Trực giác? Anh bạn nhỏ, dựa vào kinh nghiệm của một người chơi thần cấp cao cấp nói cho ta biết, trực giác cũng đồng dạng như ảo giác.”

Thư Tầm lại lần nữa hắng giọng, khẽ nghênh đầu nhỏ lên. “Yên tâm, giá trị trực giác của ta cao hơn nhiều so với IQ của ngươi.”

Liệt Dương “……..” Cái tự tin không thể hiểu nổi này rốt cuộc là ở đâu ra vậy? Hơn nữa luôn cảm thấy rằng nếu mình phản bác lại sẽ liền bị mất mặt, xảy ra chuyện gì vậy chứ? Nếu Thư Tầm biết được suy nghĩ lúc này của Liệt Dương, hẳn là sẽ hắng giọng bồi thêm một câu: “Ồ, ta thấy trực giác của ngươi không hoàn toàn chuẩn.”

Đoàn Tử tự tin không cần thiết phải giải thích nhiều, tiếp tục xoay đầu nhỏ quan sát xung quanh, cố gắng tìm thêm càng nhiều manh mối, trên đường đi một số tòa nhà cạnh đường phố cũng được tìm kiếm, phát hiện thấy tình hình không tốt lắm, hầu như tất cả tài nguyên đều bị tiêu thụ hết sạch, dường như trước khi tai nạn ập tới, Vi Thị đã lâm vào cảnh rối loạn, dẫn tới sự mất cân bằng trong sinh hoạt, thậm chí có một số cửa hiệu đã trực tiếp bị phá hủy, đồ đạc bên trong bị đập phá và cướp sạch.

Đến bây giờ, thời gian cụ thể cho tất cả phán đoán của Thư Tầm đều đến từ cuốn sổ ghi chép của Thanh Mặc, quả thực bên trong ghi chép, trước khi mùa đông đến, cảm xúc của Thanh Mặc lầm vào trạng thái vô cùng hỗn loạn, trong những ghi chép tiếp theo cũng đều tràn đầy sự hoảng loạn và sợ hãi, chỉ dừng lại sau khi trực tiếp dùng chất kích thích.

Nếu đem tình huống trong cuốn ghi chép đối ứng với Vi Thị, như vậy phải chăng đã nói rõ, trạng thái hoảng loạn của Thanh Mặc kia không hề là của một cá nhân riêng biệt, trong Vi Thị cũng xảy ra tình huống tương tự, dẫn tới cuộc sống của người nơi đây lâm vào cảnh hỗn loạn cực độ.

Thư Tầm đang vuốt tóc suy nghĩ, Dạ Tiền và Noãn Đông lại đồng thời dừng bước lại, Liệt Dương theo bên cạnh tự nhiên cũng dừng lại. “Chỗ này cách trung tâm thành phố vẫn còn rất xa.”

Thư Tầm nhìn theo ánh mắt của Dạ Tiền, chỉ thấy dưới đèn đường cao cao treo một biển chỉ đường, trên biển báo cho biết giao lộ tiếp theo, mũi tên rẽ phải chỉ vào chữ của ban quản lý giao thông Vi Thị.

Liệt Dương theo đó cũng thấy được logo, đột nhiên cảm thấy mệt, quả nhiên sức mạnh tinh thần của chủng tộc cao chính là phiền phức, nói một tiếng thì chết chắc? Liệt Dương uất ức cất bước theo mấy người, hướng về phía ban quản lý giao thông.

Dựa theo chỉ dẫn trên đường đi một hồi lâu, sau cùng từ từ rời khỏi thành phố nhộn nhịp, đường phố đang đi khá là tĩnh lặng, mới thoáng thấy đích đến: Tòa văn phòng của ban quản lý giao thông. Một tòa nhà hơn mười tầng, đỉnh của tòa nhà làm bằng kính màu xanh nước biển, cho dù trong cơn bạo phong tuyết như này, nhìn cũng vẫn nổi bật.

Bước vào trong sở giao thông, cánh cửa của tòa nhà trong trạng thái bị khóa, hiên nhiên khi xảy ra tai nạn, đã không còn ai làm việc nữa, bởi vì có ba người chơi cao cấp đang ở đây, bất luận là khóa cơ học hay khóa điện tử đều không cách nào ngăn trở được bước chân của mấy người, dễ dàng phá hỏng khóa mà vào trong văn phòng.

Ở sảnh lớn tầng 1 có sơ đồ phân bố kết cấu của toàn bộ tòa nhà, 4 người nghiên cứu một hồi, cuối cùng quyết đinh chia ra hành động, Noãn Đông sức mạnh tinh thần cao nhất phụ trách kiểm tra tu sửa đường dây của toàn bộ tòa nhà lớn, là xem có thể hồi phục để sử dụng không, cơ quan chức năng như vậy thường có hệ thống cung cấp năng lượng của riêng họ, để đảm bảo hoạt động cơ bản của toàn thành phố, Dạ Tiền và Liệt Dương phân ra bắt đầu kiểm tra từ tầng thấp nhất lên tầng cao nhất, thu tập vật tư và những manh mối khả dụng, còn về Thư Tầm, Thư Tầm biểu lộ, mình phụ trách việc chỉ huy là được rồi.

Sự việc tiến hành rất thuận lợi, khoa học kỹ thuật thời đại vũ trụ cao hơn nhiều so với bối cảnh thời đại, sức mạnh tinh thần của Noãn Đông cực cao khiến hắn có thể sửa chính xác những hỏng hóc của đường dây, trong nháy mắt đèn trong tòa nhà sáng lên, ba người còn lại đều dừng tay, Thư Tầm đang ở trong phòng hồ sơ tìm kiếm trong hộp hồ sơ để đọc, ngay lập tức ném hộp hồ sơ đi, lạch bạch nhảy khỏi bàn, đi thẳng đến phòng giám sát.

Khi Thư Tầm vừa đến phòng giám sát thì mấy người kia cũng đã tề tựu đủ, phòng phụ trách giám sát toàn bộ Vi Thị diện tích cực lớn, sau khi vào, cả ba bức tường đều là màn hình giám sát, chỉ là lúc này những thiết bị giám sát đều đã mất tác dụng, Noãn Đông tuy có thể dùng sức mạnh tinh thần sửa chữa được cả tòa nhà văn phòng, nhưng lại không có cách nào đối với camera giám sát Vi Thị.

Thư Tầm lạch bạch lạch bạch chạy tới bên mọi người, sau đó tiện y phục của Dạ Tiền trèo lên, sau cùng đặt mông ngồi trên vai Dạ Tiền xem Noãn Đông đang thao tác thiết bị giám sát.

“Thiết bị lưu trữ không vấn đề gì, ngày ghi chép có thể xem đến 15/10/2333, hơn nữa điều ta muốn nói là trạng thái hồi phục này sẽ không duy trì được quá lâu, rất nhanh mấy thiết bị này sẽ lại mất tác dụng, ta không tìm ra được nguyên nhân, cũng có thể nguyên nhân chính là nhiệt độ quá thấp.” Noãn Đông không ngừng nhấp vào bảng điều khiển, chỉnh lại dữ liệu video giám sát.

“Vậy có thể duy trì trạng thái hồi phục trong bao lâu?” Thư Tầm vuốt tóc hỏi.

“Nhiều nhất là 2 giờ, ta nghi ngờ nguyên nhân dẫn tới thiết bị điện tử trong thế giới này không hoạt động không chỉ là nhiệt độ thấp, nếu không thiết bị đã không nhanh như vậy lại mất đi tác dụng.” Noãn Đông nghiêm túc nói.

Thư Tầm gật gật đầu tán thành, sau đó nói. “Bây giờ hãy kiểm tra một chút video ngày cuối cùng, 15/10, chính là ngày ánh sáng xanh xuất hiện mà Thanh Mặc ghi trong cuốn sổ, hơn nữa xem ra chỉ sợ cũng chính là ngày Vi Thị rơi vào cảnh chết chóc. 

Liệt Dương tuy không biết Thanh Mặc mà Thư Tầm nói là ai, nhưng cũng không mở miệng ngắt lời, hiển nhiên là cũng đồng ý với suy đoán của Thư Tầm.

Rất nhanh, Noãn Đông mở ký lục giám sát ngày 15/10, điều chỉnh lại định dạng phát, cảnh tượng hiện ra rõ ràng trên màn hình. Cảnh tượng bắt đầu ghi từ số 0, Vi Thị đang trong màn đêm dày đặc, nhưng thành phố nhộn nhịp vẫn chưa chìm vào giấc ngủ, ánh đèn vẫn rực rỡ, xe cộ vẫn lao đi vun vút, thoạt nhìn có vẻ rất bình thường, nhưng gần như ngay lập tức, tất cả mọi người đều phát hiện ra điều dị thường, chính là người trên đường phố quá nhiều!

Muốn biết khoảng thời gian này, căn cứ vào ghi chép trong cuốn sổ của Thanh Mặc, Vi Thị hẳn là đã ở tình trạng nhiệt độ thấp một tháng có dư, nhiệt độ ban đêm xuống tới -50°, cư dân Vi Thị đều khùng cả rồi sao? Rét lạnh như vậy lại ở bên ngoài. 

Hơn nữa cứ coi như nhiệt độ bình thường, nhưng số người quá nhiều thì không bình thường chút nào, giống như là cư dân Vi Thị đều một dạng không muốn ngủ, tốp hai tốp ba tụ tập trên đường phố, công viên, tiểu khu tất cả những nơi có thể dừng lại được, nhưng phóng to cảnh lên, biểu hiện của tất cả mọi người dường như rất bình thường, chỉ là giao lưu với nhau điều gì đó, xem ra khá hài hòa.

Noãn Đông nhanh chóng chuyển tiếp cảnh, tình trạng này kéo dài cho đến 3 giờ sáng, một bộ phận người mới từ từ trở về nơi ở, người trên đường mới ít đi một chút, nhưng cũng chỉ là một số, còn phần lớn vẫn như cũ ở lại trên đường.

Hiện tượng kỳ lạ này cũng khiến căn phòng truyền trực tiếp bàn tán sôi nổi:

“Các người xác định chủng tộc sinh mệnh trí tuệ của bối cảnh trò chơi là loài người không? Sao ta cảm thấy có chút sởn cả tóc gáy?”

“Người ở hành tinh này đều không cần ngủ sao? Lẽ nào đây là cách họ sinh hoạt hằng ngày?”

“Cảm thấy không còn logic nữa, ngồi đợi Tầm bảo bảo lập luận vậy.”

“Các người có cảm thấy người trong phòng giám sát đều giả giả sao ấy không? Có một cảm giác kỳ quái khó diễn tả.”

“Cứ coi như là giác tỉnh giả thì cũng cần phải ngủ chứ, những người chưa tiến hóa này lẽ nào một ngày chỉ cần ngủ 3 tiếng thôi sao?”

“Chất kích thích! Chất kích thích! Ai còn nhớ Thư Tầm và Dạ thần đã phát hiện ra lọ chất kích thích! Cảm thấy mình giống như đã chạm được vào cái gì đó! Nhưng nghĩ không thông, a a a!”

“Phía trên sao kích động như vậy? Có liên quan gì tới chất kích thích không đấy?”

Cảnh trong phòng giám sát vẫn tiếp tục, rất nhanh màn đêm đã lui dần, ánh rạng đông lan tỏa, toàn bộ Vi Thị đều được tắm trong ánh mặt trời, những người lang thang hay lưu lại trên phố cũng dần tản đi, con phố sáng sớm dần trở nên tĩnh lặng.

Liệt Dương thấy một làn sương mù. “Loài người các ngươi có khi nào làm việc và nghỉ ngơi bị đảo ngược rồi?”

“Không phải đảo ngược làm việc và nghỉ ngơi, chỉ sợ trong đêm tối có gì đó khiến họ sợ hãi.”

Thư Tầm nhìn tới khi cảnh giám sát kết thúc vẫn còn 5 tiếng nữa, chứng tỏ trong 5 tiếng này, Vi Thị đã trở thành thành phố chết, trong cuốn sổ của Thanh Mặc không có ghi chép thời gian cụ thể ánh sáng xanh xuất hiện, nhưng xem ra thời gian là nhất quán, lẽ nào là ánh sáng xanh dẫn tới sự tử vong nơi Vi thị, nhưng tại sao biểu cảm trên nét mặt thi thể lại mờ mịt như vậy?”

Cảnh giám sát rất nhanh lại tiếp tục chuyển, khoảng 8 giờ sáng, trên phố vẫn trống trơn, chỉ có cực ít số người xuất hiện trên phố. 9 giờ người trên phố đã tăng thêm, nhưng xem ra trạng thái tinh thần của họ không tốt lắm. Tới 10 giờ, đột nhiên ở nửa phía nam thành phố Vi Thị tuôn ra một lượng cư dân lớn, điên cuồng bỏ trốn, không biết là đang sợ điều gì?

Khoảng 10 giờ 30 sáng, nửa phía nam thành phố Vi Thị trống trơn, một người cũng không thấy. Phía bắc thành phố thì ngược lại, giao thông ùn tắc, chính là cảnh bọn họ trông thấy khi lần đầu tiến vào Vi Thị. 

Liệt Dương nhún nhún vai. “Đây chính là sự khác nhau một trời một vực hai nơi nam bắc thành phố mà ta đã nói, lấy đường phố trung tâm làm ranh giới, nam thành phố trống trơn, bắc thành phố thì lại đầy xác chết, thì ra là hình thành như vậy.”

Thời gian tiếp tục nhích lên 11 giờ sáng, cư dân đông đúc ở bắc thành phố đột nhiên nổ ra tranh luận gì đó, một mảnh hỗn loạn, có rất nhiều người xông vào đánh lẫn nhau, dường như đã mất hết lý trí, mà trong cảnh giám sát vẫn không có ánh sáng xanh nào xuất hiện.

Một giờ sau, có hơn chục người bị trói đưa đến nửa nam thành phố, ném qua đường phố trung tâm, số người kia có nam có nữ, có già có trẻ, Noãn Đông phóng to cảnh ra, phát hiện ra một điểm tương đồng duy nhất giữa hơn chục người kia: Bọn họ đều có đôi mắt xanh, giống như đôi mắt xanh của Thanh Mặc. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Powered by Cây blog

loading...
DMCA.com Protection Status