Phụ nợ tử thừa (Đồng nhân Harry Potter)

Chương 5: Lời đồn đãi phi lý và giấc mộng hỗn loạn


Trong mộng, từng người quen thuộc hoặc xa lạ lướt qua bên cạnh cô, Hạ Lạc Du muốn kéo lấy những người đó, nhưng phát hiện tay của mình xuyên qua thân thể những người đó, mà những người đó cũng không nhận thấy sự tồn tại của cô, không dừng lại một chút nào, thoáng cái liền biến mất trong tầm mắt của cô...

"Cha!"

"Mẹ!"

"Tiểu Loạn..."

Vì sao... Vì sao mấy người đều không để ý đến con vậy...

Con rất nhớ mấy người...Tôi... Muốn về nhà...

Vô lực rũ tay xuống, Hạ Lạc Du khóc.

rõ ràng đứng gần như vậy, lại giống như vĩnh viễn cũng không gặp được...Cảm giác này so với việc không nhìn thấy bọn họ còn khó chịu hơn nhiều.

Ông trời à, quả nhiên ông là một đồ khốn không hơn không kém!

"Ôi, sao tự dưng lại mắng ta..." âm thanh của một người đàn ông nghe không ra vui buồn, chỉ có thể nghe ra giọng của đang hắn vô cùng vui vẻ.

Hạ Lạc Du tức giận quay đầu lại, sau đó ngu ngơ --

Đó là một người đàn ông như thế nào vậy...

cô ngớ người nhìn hắn một lát, mới nghĩ ra được một từ để hình dung: Tuyệt diễm khuynh thành!

một trong những định luật xuyên qua -- Ông trời hoàn toàn là một mỹ nam!

Leng keng!

Dường như cô nghe được âm thanh tuyên bố tuyển thủ đã trả lời chính xác vậy...

Dựa theo quy tắc bình thường trong các quyển truyện xuyên không, nhân vật chính đều vì chọc giận ông trời mà bị ông trời đùa giỡn hành hạ đủ trò, mà ông trời lớn lên càng đẹp mắt thì nội tâm càng nhỏ, dung mạo so với con gái còn đẹp hơn chứng tỏ nội tâm so với cây kim vẫn còn nhỏ...

Rất hiển nhiên, cô rút được kết luận như vậy.

"Tôi..." Hạ Lạc Du giật giật môi, đang suy nghĩ nên biện giải cho mình như thế nào, đã bị một mảnh tối đen trước mặt dọa sợ, những âm thanh khác nhau theo bốn phương tám hướng tiến vào lỗ tai của cô.

"Lạc Lạc!"

Đây là...âm thanh của mẹ sao?

Tinh thần Hạ Lạc Du chấn động, hướng về phương hướng âm thanh phát ra mà vươn tay ra.

"Chị à!"

một âm thanh khác lại từ hướng ngược lại truyền đến, âm thanh trong veo của con gái dường như phá tan màn đêm, khiến cho cô một lần nữa thấy được hi vọng.

"Tiểu Loạn? Tiểu Loạn em đang ở đâu đấy?"

Lần thứ hai không tự chủ được mà giơ tay ra tìm, đáp lại cô cũng chỉ là màn đêm u tối xung quanh.

"Suyier..."

một âm thanh hơi khàn khàn gọi một cái tên vẫn còn hơi xa lạ đối với Hạ Lạc Du.

Hạ Lạc Du không phản ứng kịp, như trước không buông bỏ mà tìm kiếm lấy âm thanh mà cô nghe được lúc trước.

"Suyier..."

Nhưng giọng nam lần này không kêu có một lần rồi biến mất giống như hai lần trước, mà không từ bỏ lặp lại lần nữa.

Hạ Lạc Du nhíu nhíu mày, hay là cứ không để ý đến người xa lạ này đi.

Nhưng mà âm thanh này vẫn không ngừng phát ra, vẫn không nao núng mà tiếp tục gọi: "Suyier --"

Lần này có vẻ hơi gấp gáp cùng bất mãn, rõ ràng chủ nhân của âm thanh đã dần mất đi kiên nhẫn rồi.

"Ai vậy? thật là..." Làm thế nào cũng không tìm được nơi phát ra âm thanh của mẹ với em gái, Hạ Lạc Du rất phiền muộn, đáp lại câu gọi của người kia cũng tự nhiên trở nên lạnh nhạt hơn.

Chẳng qua kết quả của sự bất mãn đó là lúc sắp phải rời giường cô lại trở mình theo thói quen, đột nhiên cảm thấy thân thể của mình trở nên nhẹ bẫng, chưa kịp phản ứng gì, thì cái thân thể này đã "uỳnh" một cái mà tiếp xúc thân mật với mặt đất...

"Ôi..Đau nhức quá..." Xoa xoa cái mông vừa tiếp đất của mình, Hạ Lạc Du càng thêm căm thù với cái người đã gọi mình trong giấc mơ kia.

Ông trời đúng là một con người nhỏ nhen, không phải tôi mới mắng ông có một câu thôi hay sao? Lại có thể bày ra cái chuyện gọi tên trong giấc mơi...xong lại còn hại tôi ngã xuống đất nữa chứ...

" Sissy Suyier --"

Ôi trời ơi, sao cô tỉnh rồi mà vẫn gọi tiếp vậy...

Sissy? Suyier?

Chờ đã... Sissy Suyier?

Hạ Lạc Du vẫn đang trong cơn ngái ngủ bỗng chốc thanh tỉnh, lập tức mở mắt.

Cùng một lúc chấp nhận tất cả những thứ này có vẻ hơi khó, nhưng đến bây giờ trí nhớ của cô đã từ từ khôi phục lại, điều này khiến cho cô bắt đầu tưởng tượng lại hoàn cảnh hiện tại của mình.

"Suyier nữ sĩ --"

Lúc này lại truyền tới một tiếng gọi, nghe được âm thanh này, Hạ Lạc Du đã hoàn toàn không bối rối chút nào -- nguyên nhân là chủ nhân âm thanh này rõ ràng là của người đồng nghiệp mới của cô Filch, theo như trong sách nói thì người đó là một con người cực kỳ thiếu kiên nhẫn.

Trời ạ, sao cô có thể ở ngày đầu tiên đi làm lại để người tiền nhiệm mình ở ngoài cửa đợi lâu như vậy...

Nghĩ tới đây, cô gạt cơn đau của trận ngã vừa nãy qua một bên, cả người nhảy lên một cái, cầm quần áo lên vội vã mặc vào, lại chạy vào trong phòng vệ sinh tạt chút nước lạnh vào mặt cho bản thân tỉnh táo một chút.

Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản xong, Hạ Lạc Du phát huy hết khả năng chạy đã từng có ở đời học sinh để không bị muộn học ra, chỉ có năm phút đồng hồ, mà một Sissy Suyier coi như ngăn nắp sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái kéo cửa ra, đứng trước mặt Filch.

"Xin lỗi để cho ông phải chờ lâu, tiên sinh Filch." Vừa ra khỏi cửa, Hạ Lạc Du cúi người một góc chín mươi độ đầy tiêu chuẩn để xin lỗi.

Lúc này Filch tuy rằng sắc mặt khó coi, nhưng mà không có nổi trận lôi đình như khi phát hiện các học sinh không tuân thủ luật quy của trường giống trong nguyên tác tả, trái lại hơi sửng sốt một chút, hơi nghi hoặc một chút mà nhìn cô.

Da đầu Hạ Lạc Du tê rần, quả nhiên cô vẫn chưa học tập được bà cô biến thái kia mà, cô quên mất con người này bởi vì muốn hợp hơn với Lucius, lý thuyết là phải tôn trọng thuần huyết, mà Filch lại là một pháo lép, nếu là Sissy Suyier lúc trước, sợ là đến câu xin lỗi cũng không biết nói như thế nào đi!

"Suyier, Hiệu trưởng Dumbledore tìm cô có việc." Cũng may Filch không để ý nhiều đến thái độ của cô, chỉ là làm đúng chức trách mà chuyển lời cho cô.

"À? Hiệu trưởng tìm tôi có chuyện gì vậy? Chắc không phải là bởi vì tối hôm qua tôi đến muộn đâu nhỉ..." Hạ Lạc Du tùy miệng mà nói đùa, cũng rất thản nhiên mà hỏi thăm mục đích của Dumbledore.

Tuy rằng cô cũng không hy vọng nhiều là Dumbledore sẽ nói cho Filch nguyên nhân tìm cô đâu, nhưng mà tốt xấu thì cũng nên hỏi một chút, nhỡ đâu Dumbledore nhỡ miệng nói thì sao...cô sẽ kịp chuẩn bị đối phó với những cú đánh không kịp trở tay của lão hồ ly ấy chứ...

Bên này Hạ Lạc Du còn đang suy nghĩ miên man thì bên kia Filch đã trả lời nhưng rất đơn giản.

"sẽ không."

Chỉ có hai chữ, liền tuyên cáo những tính toán vừa rồi Hạ Lạc Du là bỏ đi.

Hai người một trước một sau đi dọc theo hành lang dài, giống như đang tuần tra bình thường vậy, chỉ là ngày thường thì người đi cùng Filch là bà Norris, nhưng hôm nay đi theo sau ông lại là một cô gái tóc bạc với khuôn mặt xinh đẹp.

Thỉnh thoảng lại có vài tiếng bàn luận xôn xao không dứt của đám học sinh lọt vào tai, rõ ràng là truyền thuyết của cô cùng cha con nhà Malfoy đã bị truyền đi càng ngày càng xa rồi.

Hình như là câu chuyện quyến rũ không được cha liền quay sang quyến rũ con trai của cô sợ là đã khiến cho dân tình phẫn nộ, thế cho nên mấy cô nữ sinh nhà Slytherin nhìn cô với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy.

Trời... Quả nhiên bất kể là Lucius hay là Draco, đều rất được đám con gái rất hoan nghênh mà...

"cô không có ý định dạy dỗ một chút đám người đang nói bậy kia sao?" Filch nhìn Hạ Lạc Du một bộ dạng như chuyện không liên quan đến mình như vậy liền không thể giải thích được.

"Vì sao phải dạy dỗ họ?" Hạ Lạc Du mở to mắt nhìn, hoang mang hỏi.

"Bọn họ đã hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Malfoy..." Filch thoạt nhìn còn kích động hơn so với đương sự, nhưng mà Hạ Lạc Du vẫn một bộ dạng hoàn toàn không thèm để ý đến chuyện đó.

"Ha ha, tiên sinh Filch nghĩ nếu như tôi cấm túc hoặc trừng phạt bọn họ bằng những hình thức khác nhau thì liệu bọn họ có suy nghĩ lỗi lầm của mình và sửa chữa nó không?" Sửa sang lại mấy sợi tóc tán loạn xong, ngữ khí Hạ Lạc Du bình tĩnh, "Nếu không thay đổi được suy nghĩ của bọn chúng, thì chắc chắn sau lưng tôi chúng vẫn sẽ nói, khéo còn có thể nói tôi giấu đầu hở đuôi ý chứ..."

Đối mặt với đôi mắt màu nhìn không thấu bất kỳ tâm tình gì, đột nhiên Filch không biết nên nói cái gì, chỉ là lần thứ hai cảm nhận được một cảm giác bất lực vô cùng.

"Bọn chúng nói cô với thằng bé Malfoy không minh bạch..."

"Ah, bọn họ có phải nói tôi vì theo đuổi Lucius không thành liền trâu già gặm cỏ non, quấn quít lấy con trai đang tuổi tươi trẻ của người ta, vọng tưởng trình diễn một câu chuyện tình yêu chồng trẻ vợ già đúng không?"

"Làm sao cô lại biết?"

"Hai đứa kia vừa nói xong mà."

Hạ Lạc Du nhìn thẳng vào hai nữ sinh Slytherin phía trước đang nói bậy bị bắt gặp rồi cười xán lạn.

Sau khi đến gần hai người đó một chút, bước chân của cô dừng lại: "Những lời đồn đãi không có căn cứ này cũng chỉ có mấy loại sinh vật quái dị mới tin thôi, nếu không phải Draco Malfoy xách rương đồ mà tôi để quên trên xe lửa, thì chũng tôi khi đối mặt chắc chắn không nói nhiều hơn một câu đâu."

Hơi suy tư một chút, Hạ Lạc Du tiếp tục nói: "Đương nhiên, tôi không cố ý so sánh mấy người với quái vật đâu, so sánh như vậy đám quái vật sẽ khóc đó."

Hai nữ sinh Slytherin đứng chỗ cũ sắc mặt chuyển từ hồng sang trắng cuối cùng chuyển xanh, trong thời gian ngắn mà thay đổi liên tục, trên gương mặt đủ mọi màu sắc, trông rất đẹp mắt.

"cô nói chuyện thật độc..." đi qua hai nữ kia, Filch không khỏi cảm khái, không thể không thừa nhận Hạ Lạc Du làm như vậy so với việc cấm túc càng hiệu quả hơn nhiều.

"Cảm ơn ông đã khen ngợi." Đối với ca ngợi của người khác, Hạ Lạc Du luôn luôn biểu hiện rất lễ phép.

"À...Tôi không có ý khen ngợi cô..." Khóe miệng Filch co quắp, quay lại nói mệnh lệnh với thần thú làm bằng đá trước cửa phòng hiệu trưởng: "Kẹo con gián."

Quả nhiên giống trong nguyên tác, lão Dum vô cùng thích đồ ngọt.

Hạ Lạc Du nhíu mày, không nói gì, bước vào phòng hiệu trưởng, đối diện với khuôn mặt cười đến hòa ái dễ gần của Dumbledore.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach chuyen doi file pdf sang jpg bang foxit reader, cach tao nhom trong gmail chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.