Động tâm vì em

Chương 59



Tô Kiều bị cảm được Tần Hiển chăm sóc chu đáo, rất nhanh đã khỏi bệnh. Nhanh tới mức cô cũng cảm thấy không bình thường.

Thực tế, sức khỏe của cô vốn cũng không tốt lắm, chắc là do mấy năm trước chịu nhiều khổ nên để lại di chứng.

Lúc đó mở sạp hàng ven đường, mùa đông còn bán đến tận khuya, trời lạnh căm căm. Thường xuyên có tình trạng cảm chưa khỏi hẳn đã bị cảm lại, cả mùa đông cơ hồ không có ngày nào tốt.

Từ đó về sau, cô đặc biệt sợ lạnh, cũng sinh bệnh thường xuyên hơn. Mỗi lần bệnh đều là kéo dài nhiều ngày không khỏi.

Tô Kiều tắm nước nóng sơ qua lại lên giường. Tần Hiển cầm nhiệt kế từ dưới lầu đi lên, tới bên giường, “Nào, đo nhiệt độ.”



Tô Kiều nhìn anh, “Em khỏe rồi mà.”

“Cứ đo nốt lần nữa đi.”

Bình thường Tần Hiển vẫn nghe theo cô nhưng với những chuyện vì tốt cho cô thì hoàn toàn không có cơ hội thương lượng, phải nhất nhất nghe anh.

Tô Kiều ngoan ngoãn hé miệng, Tần Hiển cúi người cho nhiệt kế vào miệng Tô Kiều.

Tô Kiều nằm thẳng trên giường, ngậm nhiệt kế, không vui nhìn Tần Hiển.

Tần Hiển nhìn cô cười vuốt ve gò má cô, “Anh đi tắm chút, sẽ quay lại nhanh thôi.”

Tô Kiều ừ một tiếng ra hiệu bảo anh cứ đi đi.

Tần Hiển đi vào phòng tắm, đàn ông tắm rất nhanh, chưa đến mười phút đã đi ra.

Khoác áo choàng tắm màu trắng, lồng ngực hơi phanh, tóc còn ẩm, anh cầm khăn lau qua mấy lần.

Tô Kiều đang ngồi tựa trên giường đọc sách, miệng vẫn còn ngậm nhiệt kế.

Nghe thấy tiếng mở cửa phòng tắm liền ngẩng đầu. Dừng động tác lật sách lại, ánh mắt không tự chủ được rơi trên lồng ngực Tần Hiển.

Áo choàng tắm nửa kín nửa hở, lồng ngực rắn chắc vô cùng gợi cảm.

Tô Kiều nhìn đến thất thần, tâm tư lại bắt đầu không đơn thuần.

Tần Hiển phát giác được, nín cười đi qua, trước tiên rút nhiệt kế ra khỏi miệng Tô Kiều, nhìn lại – đã là nhiệt độ cơ thể bình thường.

Anh thuận tay để nhiệt kế trên tủ đầu giường, cúi người, hai tay chống hai bên người Tô Kiều, đầu dần thấp xuống hôn lên môi cô, ngậm một hồi mới buông ra, “Muốn anh?”



Tô Kiều khẽ giật mình, ngước mắt nhìn anh, “... Ai mà thèm.”

Tần Hiển lại giữ lấy môi Tô Kiều, nhìn cô chằm chằm, “Em đang nhìn anh đấy.”

Tô Kiều: “Em không nhìn.”

Tần Hiển cười khẽ, “Thẹn thùng à?”

Tần Hiển ngồi xuống bên cạnh Tô Kiều, nghiêng người, một tay vòng qua đầu gối, một tay đỡ sau lưng Tô Kiều, để cô ngồi lên đùi mình.

Tô Kiều cười gằn: “Ai thẹn thùng cơ?”

Tần Hiển cúi đầu cắn lên môi cô, “Em nói xem.”

Tay anh tiến vào trong váy ngủ của cô, tiến thẳng tới chỗ hiểm yếu.

Tô Kiều giật mình, vội vàng đè tay anh lại, “Anh đừng làm rộn.”

Tần Hiển nhìn cô chằm chằm, con ngươi càng thêm tối màu.

Tô Kiều ấp hai má Tần Hiển, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhìn anh, “Đêm nay đừng, để anh ngủ một giấc cho tử tế.”

Cô cảm thấy lần này bệnh nhanh khỏi như vậy là do Tần Hiển toàn tâm toàn ý chăm sóc cô.

Anh sẽ nhìn cô uống thuốc, không cho cô tham lạnh, sáng trưa chiều tối đều y lịch kiểm tra nhiệt độ cho cô. Đêm cũng không dám mở điều hòa, lại sợ cô nóng quá ngủ không ngon, cả đêm thức trông chừng, quạt cho cô không ngơi tay.

Anh dồn sức lực quan tâm cô, còn bản thân mình lại chẳng được ngủ ngon.

Đèn thủy tinh sáng, Tô Kiều dễ dàng thấy được quầng thâm nhàn nhạt trên mắt Tần Hiển, đau lòng xoa lên: “Đêm nay nghỉ sớm một chút, em đã khỏe rồi, không cần lo cho em nữa đâu.”

Cô sờ mặt anh rồi lại ngẩng đầu hôn anh một cái, nói: “Chúng ta cùng ngủ đi.”

Cô leo xuống khỏi đùi Tần Hiển, bò lên giường, vén chăn lên nằm vào trước.

Vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, cô cười với Tần Hiển, “Chồng ơi, đi ngủ thôi.”

Tần Hiển nhẹ cười, “Đợi anh một lát.”

Anh đi vào phòng tắm hạ hỏa, thay áo thun và quần thường.

Tô Kiều vẫn lật chăn, cười, chờ Tần Hiển lên giường.

Tần Hiển tắt đèn phòng ngủ rồi mới bỏ dép lên giường, nằm xuống bên cạnh Tô Kiều, tay đưa ra kéo Tô Kiều vào ngực, ôm lấy cô.

Mặt Tô Kiều dán lên lồng ngực Tần Hiển, khóe môi cong cong.

Tần Hiển kéo chăn lên đến cổ Tô Kiều, chỉ để khuôn mắt nhỏ nhắn của cô lộ ra chôn trong ngực mình.

Tô Kiều khỏi bệnh, cộng với thời tiết tháng bảy oi bức, không thể một mực không mở điều hòa. Nhưng nhiệt độ đã được Tần Hiển điều chỉnh cho thích hợp, trên người còn đắp chăn mùa đông.

Tô Kiều nghĩ vậy không khỏi cười.

Cô ngẩng đầu, trong bóng tối nhìn Tần Hiển, “Chúng ta có giống bệnh không, mở điều hòa còn đắp chăn bông.”

Tần Hiển chỉt cười, xoa đầu cô, “Ngủ đi.”

Tần Hiển quả thực mấy ngày liền không được nghỉ ngơi, ôm Tô Kiều, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Ngược lại, đêm nay Tô Kiều lại không ngủ nổi.

Tuy nhiên không phải cô không ngủ được mà là không muốn ngủ. Cô nâng người dậy, tay chống cằm, chăm chú nhìn Tần Hiển.

Cô chỉ muốn nhìn anh, chỉ cần nhìn thấy anh thôi cũng hạnh phúc.

Tô Kiều vẫn nằm trong ngực Tần Hiển, chống cằm, nhìn anh không biết đã bao lâu.

Mãi cho tới khi cơn buồn ngủ kéo tới mới úp sấp xuống giường, nhích lại gần Tần Hiển, vòng tay ôm eo anh.

Lúc trước cô không ỷ lại như vậy, nhưng từ khi tái hợp với Tần Hiển, mỗi giây mỗi phút đều trở nên trân quý. Có bắt đầu dựa dẫm vào anh, giống như bây giờ, dường như việc ôm anh đi ngủ cũng đã trở thành một thói quen.

Đêm qua Tô Kiều ngủ muộn nhưng tỉnh dậy khá sớm. Lúc cô tỉnh lại, Tần Hiển vẫn đang ngủ.

Cô lại chống cằm nhìn anh. Càng nhìn càng thấy mê muội. Cô không kìm lòng được, tiến tới, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Tần Hiển.

Hôn một cái không đủ lại hôn thêm cái nữa.

Cô khẽ cười, vừa định lui lại thì eo đã bị ai đó giữ lấy.

Tần Hiển không biết đã tỉnh từ bao giờ, mở mắt nhìn cô cười: “Hôn trộm anh?”

Tô Kiều giật mình, vô thức muốn ngồi dậy. Tần Hiển xoay người đặt cô dưới thân, “Chạy cái gì mà chạy?”

Giọng nói khàn khàn, anh cúi xuống ngậm lấy môi cô, ôn nhu lại triền miên.

Tô Kiều bị hôn đến chân tay mềm nhũn, hai tay vòng lên cổ anh.

Mấy hôm nay do cô bị cảm mạo nên Tần Hiển không muốn cô mệt. Mấy ngày nhẫn nhịn, Tần Hiển càng muốn, giữ cô trên giường cả buổi sáng.

Chiếc giường xốc xếch lưu lại bằng chứng. Tô Kiều mệt đến mức ngón tay cũng không muốn động, trực tiếp ngủ mê man.

Lúc tỉnh lại đã là chạng vạng tối. Tần Hiển đã tắm cho cô, quần áo trên người cũng đã thay.

Tần Hiển ở dưới làm cơm tối, đi lên gọi cô ăn cơm. Tô Kiều vẫn nằm bất động trên giường.

Tần Hiển lại gần kéo cô dậy, “Đi ăn cơm thôi, anh có nấu canh cho em đấy.”

Tô Kiều nằm bẹp dí trên giường, lẩm bẩm: “Không muốn nhúc nhích.”

Tần Hiển sửng sốt, sau đó nhẹ cười, áp trán lên trán Tô Kiều, thấp giọng nói: “Vậy anh mang lên cho em nhé!”

Tô Kiều giương mắt, “Vâng.”

Tô Kiều cười, xoa cằm Tô Kiều, lại hôn cô một cái, “Đợi anh một lát.”

Một lát sau, Tần Hiển bưng bữa tối lên.

Bởi vì cô bệnh mới khỏe lại nên anh nấu chủ yếu là đồ thanh đạm.

Anh nấu canh cho cô, theo đơn thuốc của bác sĩ nói có thể giúp ích cho phục hồi cơ thể.

Những năm này để lại cho cô chút bệnh căn, Tần Hiển nói muốn từ từ dưỡng lại.

Lời anh nhẹ nhàng làm mắt Tô Kiều chực ướt lệ.

Trước kia không thể chăm sóc em thật tốt, mấy chục năm còn lại của cuộc đời, hãy để anh mỗi ngày đều yêu thương em.

- -- Toàn văn hoàn---

Tác giả có lời muốn nói: Rất cảm ơn mọi người. Cảm ơn mọi người vì đã thích câu chuyện này, cảm ơn mọi người đã yêu mến Tô Kiều và Tần Hiển.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.1 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như nhung font chu tieng viet dep danh cho thiet ke photoshop, hen gio tat may tinh chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.