Động tâm vì em

Chương 6



Đã hai năm Tô Kiều chưa về quê ăn tết. Với cô mà nói, có trở về hay không đều không quan trọng. Dù sao cũng không có người mong ngóng, đợi chờ.

Trước giao thừa mấy ngày, Tô Kiều vẫn bận bịu làm việc.

Hôm đó tuyết rơi rất dày, cô mở cửa xe đi chuyển phát nhanh hàng.

Khi cô lái xe, tiếng chuông điện thoại không ngừng reo, thúc giục gửi hàng nhanh.

Tô Kiều đã cố gắng nhanh hết mức có thể, nhưng trên đường tuyết rơi dày, đường rất trơn, cô cũng không dám đi ẩu, kiên nhẫn giải thích cho người kia: “Xin lỗi, tôi đang trên đường tới, ngài chờ một lát, mười phút, nhiều nhất là 10p tôi sẽ giao hàng đến.”

“Nhanh lên!” Đối phương tức giận cúp máy.

Tô Kiều nhìn lộ trình, hẳn là 10p có thể đến kịp. Nhưng ai ngờ trên đường cao tốc có một đoạn bị chặn, vị khách kia muốn đến sân bay sớm để đi du lịch nên muốn nhận hàng ngay lập tức. Tô Kiều gọi gấp cho đối phương giải thích.

Nhưng mà đối phương không chịu nghe cô giải thích, vừa nghe đến đoạn phải đợi nửa canh giờ, đầu điện thoại bên kia đã đổ xuống một tràng mắng chửi.

Cô kia mắng rất khó nghe, Tô Kiều cau mày, tay đặt thật chặt tay lái, cô nắm chặt đến nỗi, khớp xương đều trắng xanh.

Cô là không phải là người rất tốt tính, nhưng vẫn cố nhịn xuống.

Đối phương ở đầu dây bên kia mắng đã mới cộc cằn cúp máy.



Tô Kiều nhìn ra ngoài cửa sổ, cô chợt nhớ đến năm đó, khi cô học lớp 10, cô chủ nhiệm lớp nắm tay cô, xúc động nói: “Tô Kiều em phải thật cố gắng, lần này tranh thủ thi vào trường cấp 3 chuyên trên tỉnh đi, chỉ có thi vào trường chuyên tốt nhất thành phố mới có nền giáo dục đủ tốt, tương lai thi đại học tốt mới có thể thay đổi vận mệnh.”

Một trận gió rét thổi tới, ánh mắt của cô bỗng trở lên mông lung. Khoảng 30p sau, đường được khai thông, cô gấp gáp, không để ý đến đường trơn trượt, nhấn ga tranh thủ đem hàng đến cho vị khách kia càng sớm càng tốt. Cô ấn chuông cửa, ôm hộp đồ đứng bên ngoài. Cửa vừa mở, cô lập tức cúi gập người xin lỗi, “Thành thật xin lỗi, cao tốc kẹt xe, tôi…”

“Cô không phải hẹn 10p sao? Giờ đã là giờ nào rồi? A một chút khái niệm thời gian cũng không có, cô có biết tôi đã phải chờ bao nhiêu lâu không? Có đưa hàng thôi mà cũng không làm được, khó trách chỉ là một con bé làm công.”

Trong lòng Tô Kiều có chút không dễ chịu, cô ôm hộp bưu phẩm, nhìn nữ nhân đối diện.

“Cô đây là ánh mắt gì hả? Cô còn dám trừng tôi? Cô khiến tôi trễ chuyến bay lại còn dám trừng tôi cơ à? Cô là cái thá gì!” Đối phương tức giận, dùng sức đẩy Tô Kiều một cái. Tô Kiều bị đẩy về phái sau một bước.

“Cô tên gì, số bao nhiêu, tôi phải khiếu nại cô, đồ không biết điều.”

Tô Kiều bỗng không muốn nhẫn, cô cảm thấy tôn nghiêm của mình bị người ta dẫm dưới chân, một cảm giác không cam lòng trào lên. Cô đặt gói bưu kiện xuống mặt đất, đứng dậy nói: "Tô kiều, số 038 ". Nói xong cũng quay người, đi thẳng hướng thang máy.

Từ tòa chung cư đi ra, một trận gió rét ập tới, mắt Tô Kiều có chút cay, cô cúi đầu, xỏ hai tay vào túi áo. Xe của cô đậu ở đối diện khu chung cư, cô cúi đầu băng qua đường. Mới đi đến trước cửa xe, điện thoại vang lên, Tô Kiều lục túi áo lấy điện thoại. Mẹ Tô Kiều gọi điện tới. Cô nhíu nhíu mày, ấn nghe.

Tô Kiều còn tưởng mẹ gọi điện đến hỏi cô có về quê ăn tết không, bao giờ về, kết quả không phải.

Bà ở đầu dây bên kia phàn nàn nói mình bị bệnh, phải lên bệnh viện trấn bên mua thuốc, uống thuốc mấy ngày mới khỏi, lại tốn thêm mấy trăm đồng.

“Xã hội ngày nay thật muốn bức tử người, bác sĩ toàn bọn mày người, da thú vô lương tâm, tuyệt đối không vì người bệnh mà thương tâm, ngược lại chỉ muốn khổ tâm nghĩ cách moi tiền của bệnh nhân, nói đơn giản chính là cướp ngày. Tiền cứ thế là đi a.”

Tô kiều trong lòng vốn đang khó chịu, nghe những lời phàn nàn này nặng lượng cả người cứ như bị hút cạn, nàng không còn sức chống đỡ những dồn nén, mệt mỏi nữa.

Lưu Mai nghe tiếng giễu cợt, lập tức thẹn quá hóa giận, thanh âm đột nhiên cao vút, ở đầu dây bên kia cao giọng mắng ầm lên: “Thái độ này của mày là ý gì? Mày đang nói gì vậy? Mẹ khổ tận cam lai nuôi mày khôn lớn, mày bây giờ đủ lông đủ cánh rồi liền không coi người mẹ này ra gì đúng không? Chê mẹ không kiếm tiền đúng không? A? Đúng là sói mắt trắng! Đồ vô ơn.”

Trên đường người xe đi lại tấp nập, Tô Kiều đứng trước cửa xe, tâm tình của cô bỗng chốc nứt vỡ, ào ra như thác, sự ủy khuất, sự kìm nén, sự mệt mỏi, sự ấm ức, sự hối tiếc, sự không cam lòng dồn nén, tích tụ bây lâu dồn nên hốc mắt nóng bỏng, lệ theo đó tuôn trào, càng chảy càng mau, rồi bật lên thành tiếng nức nở: “Mẹ nuôi con sao? Từ nhỏ đến lớn trong nhà có việc gì vất vả, cùng cực, bẩn thỉu chẳng đến tay con? Mấy năm nay tiền đi học của Tô Dương là do con cận lực kiếm tiền chu cấp. Con nỗ lực, vất vả ít sao? Con sung sướng sao? Con lười biếng sao? Mẹ có bao giờ nhớ đến mẹ có đứa con gái này ư? Còn cũng mới 19 tuổi, chỉ lớn hơn Tô Dương 1 tuổi mà thôi. Ở tuổi này nên được ngồi trên ghế nhà trường, đọc sách, ôn tập chuẩn bị cho tương lai, thế nhưng hiện tại con đang sống thế nào, mẹ biết không? Mẹ quan tâm sao?”

Tô Kiều đã không ngừng được nữa khóc òa lên, không ít người qua đường quay lại nhìn, cô quay lựng lại gục mặt vào cửa xe, khóc nấc lên: “Mẹ căn bản chưa bao giờ thương yêu con, các người chỉ coi con là công cụ kiếm tiền mà thôi.”

Tô Kiều dứt lời, sau lung bỗng một cánh tay vòng qua vai cô, rút đi điện thoại.

Cô sững sờ, vô thức quay đầu lại.

Tần Hiển không biết đã xuất hiện từ lúc nào, anh nhìn cô một cái, sau đó ấn cúp điện thoại.

Tô Kiều kinh ngạc nhìn anh, nước mắt ngừng rơi vì kinh ngạc.

Tần hiển ngước nhìn cô: “Đang trên đường mà có thể khóc thành dạng đó, thật là không có tiền đồ.”

Tô Kiều giật mình. Nửa ngày sau mới bừng tỉnh, mắng: “Mẹ nó.”

Cô cảm thấy vô cùng mất mặt, đem mũ áo kéo sụp xuống quá mặt, ý đồ muốn đem bản thân hoàn toàn che khuất.

Tần Hiển đứng ở một bên, nhìn cô chằm chằm một lúc, sau đó đột nhiên đem mũ Tô Kiều kéo xuống.

Vật duy nhất bảo hộ sự tự tôn bị kéo xuống, Tô Kiều ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Tần Hiển: “Cậu có bệnh a!”

Tần Hiển nhìn cô một cái: “Lừa mình dối người.”

Tô Kiều: “…”

Tần Hiển dời ánh mắt đến phía sau lưng Tô Kiều: “Xe của cô?”

Tô Kiều không quá chú tâm đến phản ứng của anh đáp: “Xe công ty, dùng để chuyển phát nhanh hàng hóa.”

Tô Kiều vòng qua đầu xe, đi đến vị trí tay lái, mở cửa an vị, tra chìa, chuẩn bị rời đi. Vừa chuẩn bị khởi động máy, cửa bên tay lái phụ đột ngột bị mở ra, Tần Hiển không khách khí ngồi bên cạnh cô.

Tô Kiều sửng sốt, cô nhìn hắn hỏi: “Câu làm gì?”

Tần Hiển thong thả đưa tay cài lại dây an toàn, điều chỉnh vị trí thoải mái rồi mới đáp: “Tôi về nhà, cô tiện đường chở tôi một đoạn đi.”

Tần Hiển nói vô cùng tự nhiên. Tô Kiều nhìn anh, không biết nên cười hay nên khóc, cô suy nghĩ một thoáng, vẫn là không nhịn được bật cười, “ Tần Hiển cậu không phải bị gì chứ, ai nói với cậu là tôi và cậu tiện đường?”

“A. Thật sao?” Tần Hiển nghiêng đầu, anh nhìn cô, lộ ra một biểu tình vô cùng nghi ngờ.

Tô Kiều rất thành thật gật đầu, “Đúng đó, không tiện đường, mà tôi còn bận đi chuyển hàng nữa, không có thời gian đưa cậu về đâu.”

Cô cho anh một ánh mắt cực kì ý tứ: Nhà ngươi thức thời một chút, bà cô đây chính là không tiện đường, ngươi mau xuống xe.

Nhưng mà Tần Hiển tựa như không biết, anh thờ ơ thu hồi tầm mắt, tìm một tư thế thoải mái, khẽ nghiêng đầu, nhắm mắt lại, lười biếng nói: “Vậy tôi ngủ một giấc, cô cứ làm việc của cô, xong việc cô lai tôi về, thế là được rồi.”

“…”

Tân Hiền vòng hai tay khoanh trước ngực, nhắm mắt rất thành thật chợp mắt nghỉ ngơi.

Rõ ràng anh có thể gọi xe đến đón, nhưng anh tựa hồ quyết tâm để cô đưa anh về.

Tô Kiều nhìn chằm chằm Tần Hiển trong chốc lát, rồi lại bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, khóe môi cong lên mỉm cười, thân thể áp sát vào Tần Hiển, bờ môi dán bên tai hắn thì thầm: “Tần Hiển, có phải cậu thích tôi rồi không?”



Tần Hiển bỗng dưng mở choàng mắt.

Anh quay đầu, ánh mắt đen nhánh nhìn thẳng vào đôi mắt Tô Kiều.

Tô Kiều nhìn anh, bỗng nhiên nở nụ cười, đuôi mắt hơi dương lên, kiêu ngạo như thể nắm được điểm yếu của anh.

Tần Hiển liếc nhìn cô một cái, tựa như không để ý đến vấn đề nhàm chán mà cô hỏi.

Anh rút từ túi quần ra bao thuốc, lấy một điếu, nhóm lửa, rồi thong thả mở cửa sổ ra, hít một hơi. Ngón tay cầm điếu thuốc, gảy gảy, tàn thuốc theo gió bay ra ngoài, làn khói trắng nhẹ nhàng tản mạn trong không khí.

Anh nhìn chằm chằm ra cửa sổ hồi lâu, rồi đột nhiên hỏi Tô Kiều: “Gần đây Trình Phong tìm cô gây phiền toái sao?”

Tô Kiều đã quay về chỗ ngồi nghiêm chỉnh, nghiêm túc lái xe, lắc đầu: “Không có.”

Tần Hiển quay đâu, rất chân thành nhìn cô, phảng phất muốn từ khuôn mặt vô cùng trấn tĩnh kia, nhìn xem nội tâm cô ra sao, cô có đang dùng sự khiên cười, phớt lờ mọi thứ kia che giấu.

Tô Kiều nghiêng đầu, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, nói: “Thật sự không có.”

“Thật sao?” Tần Hiển không tin.

Tô Kiều nghĩ một hồi, cười khẽ, ánh mắt vẫn nhìn thẳng đường phía trước, giọng nói thong dong như đang tám chuyện phiếm với bạn bè: “Lừa cậu thôi, thật ra cũng có chút việc xảy ra, nhưng cũng không có gì nghiêm trọng. Sau lần đó, hắn lại cho người đến trước cửa nhà tôi dội máu gà hai, ba lần nữa, có một ngày đang đi trên đường, xém chút bị một chiếc xe mô tô đâm, người cưỡi xe tôi biết, là đàn em của Trình Phong.”

Tần Hiển nhìn cô, sắc mặt đã khó coi đến cực điểm, anh quan sát thần sắc của cô hỏi: “Không sao chứ?”

Tô Kiều quay đầu, nhìn anh cười: “Nếu có chuyện gì, cậu bây giờ còn có thể gặp tôi sao?”

“…”

Tô Kiều đưa kiện hàng cuối cùng xong, đã là 6h30 chiều, Tần Hiển vẫn đang ngồi trong xe chờ cô.

Anh đi theo cô đúng 3 tiếng.

“Nơi này cách nhà cậu rất gần, mười phút là đến.” Tô Kiều một bên khởi động xe, một bên nói chuyện với anh.

Tần Hiển không tiếp chuyện cô, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt không tốt lắm.

Tô Kiều ngược lại rất cao hứng, một mực bắt chuyện với anh.

Bất kể cô nói cái gì, Tần Hiển cũng chỉ ậm ừ cho qua, thậm chí về sau đến ậm ừ lấy lệ còn không thèm.

Tô Kiều bị anh lơ đẹp nhiều lần cũng lười nói lại, hết sức chú tâm lái xe.

Tô Kiều ước lượng thời gian vô cùng chuẩn, đúng 10p đã có mặt trước cửa khu nhà Tần Hiển, mắt thấy sắp đến nơi, Tần Hiển đột nhiên cảm thấy vô cùng bực bội, anh đột nhiên nói: “Tôi đói.”

“Hả?” Tô Kiều sững sờ, nghiêng đầu nhìn anh, “Kia …là nhà cậu rồi, một chút là tới.”

“Cô lần trước không phải nói sẽ nấu cho tôi ăn sao?”

Tô Kiều: “Ừm?”

Tần Hiển nghiêng đầu, nhìn cô nói: “Đi về nhà cô đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.1 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như muoi phuong sen no 16 thay thich phap hoa june 9 2012, nhac thien trung hoa hay nhat tuyen chon 5 những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.