Động tâm vì em

Chương 7



Nhà Tần Hiển ở ngay đầu đường, đi từ xe xuống chỉ mất 2 phút.

Nếu nói là đói bụng chẳng phải về nhà ăn nhanh hơn sao?

Tô Kiều đột nhiên cảm thấy có chút ý tứ. Cô nhìn chằm chằm Tần Hiển cười, không nói gì chỉ cười.

Tần Hiển bị cô cười đến có chút không được tự nhiên, vô ý thức giải thích: “Trong nhà tôi giờ không có ai, tôi lại không biết nấu cơm.”

Nói bóng nói gió ý tứ chính là trong nhà không có gì ăn, cũng không có ai nấu cho ăn nên mới muốn sang nhà Tô Kiều ăn chực, không có ý gì khác.

Tô Kiều cười gằn nói: “Thật sao?”

Tần Hiển: “…”

Tô Kiều cười cười, đánh tay lái quay đầu xe.

Nhà Tần Hiển cách nhà Tô Kiều rất xa, lái xe cũng phải mất hơn 1 tiếng đồng hồ.

Trời tối, đường trơn. Tô Kiều lái rất chậm, lúc về đến nhà đã là 9 giờ tối.

Vẫn là chỗ ở trước kia, vừa đến, Tần Hiển vô ý thức hướng mắt nhìn lên vách tường.

Vách tường quét sơn trắng, vết máu đã không còn thấy rõ.

Tô Kiều thấy Tần Hiển nhìn chằm chằm vào vách tường, bèn giải thích: “Tôi gọi thợ đến sơn lại.”

Tần Hiển liếc nhìn cô một cái, nửa đùa nửa thật nói: “Cô không bị dọa sợ?”

Tô Kiều cười: “Dọa?”



Tô Kiều nhớ đến lúc thợ sơn đến, nhìn thấy bức tường loang lỗ máu, sợ đến xém chút chạy mất mật, cho rằng cô gái này gây án, nhờ bọn họ đến xóa dấu vết. Cô kiên nhẫn giải thích nửa ngày, nói cho họ biết cô chỉ là không may đắc tội người xấu, đám người kia muốn dọa nạt cô nên bày trò này mà thôi. Đối phương nửa tin nửa ngờ, hoảng hốt nhanh chóng chóng làm cho xong việc, nhận tiền rồi rời đi.

Tô Kiều mở cửa, bước vào nhà, thay dép lê, sau đó nhìn Tần Hiển mỉm cười: “Vào đi.”

Cô đi về phía trước hai bước, không nghe thấy phía sau có động tĩnh gì, vô ý thức quay đầu lại thấy cậu bạn Tần Hiển vẫn đứng im ngoài cửa không nhúc nhích.

Anh cúi đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm xuống đất.

Tô Kiều có chút kỳ quái, nhìn theo ánh mắt anh.

Trước cửa là một đôi dép đi trong nhà của nam giới đặt ngay ngắn.

Tô Kiều còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Tần Hiển ngẩng đầu, nhìn cô chằm chằm, trầm giọng hỏi: “Trong nhà cô có đàn ông?”

Tô Kiều khẽ giật mình, nhìn anh.

“Cô đã có bạn trai?”

Nói xong, sắc mặt Tần Hiển trầm xuống, hiển nhiên là cực kỳ khó coi, lại có chút không nén nổi giận dữ.

Anh đứng ngoài cửa, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm vào Tô Kiều trong nhà.

Tô Kiều nhìn anh, bỗng nhiên liền nở nụ cười rạng rỡ, nói: “Đúng vậy nha, bất quá hôm nay anh ấy không đến, cậu vào đi.”

Tần Hiển đột nhiên cảm thấy phi thường khó chịu, tim giống như bị con nào đó gặm nhấm, tâm phiền ý loạn, vô cùng nóng nảy.

Anh cảm thấy tâm trạng của mình rất lạ, đáy lòng có một đống phiền muộn không thể nào giải thích nổi, bí bách, âm ỉ trong lòng không thể xua đi được. Lần thứ hai anh cảm thấy nụ cười trên gương mặt Tô Kiều quả thật chướng mắt.

Anh đứng bất động ở đó, trầm mặt nhìn cô thật lâu.

Tô Kiều thì lại vô cùng vui vẻ, vui vẻ đến không rõ lý do, cô đi đến trước mặt anh, nắm lấy tay Tần Hiển: “Lừa cậu thôi, tôi chưa có bạn trai.”

Cô kéo anh vào nhà, nói: “Tôi đọc trên mạng thấy có một số web nói, cô gái trẻ sống một mình, trước cửa nên để một đôi dép của nam giới, trên ban công cũng nên treo ít đồ của con trai, để cho những kẻ có ý đồ xấu, tội phạm, trộm cắp hoặc kẻ gian nghĩ trong nhà có nam nhân, như thế cho dù có lòng dạ xấu xa cũng sẽ kiêng kị, sẽ an toàn hơn.”

Tần Hiển nghe được nhíu mày, đến phòng khách anh vô ý nhìn ra ban công. Trên ban công quả thực treo hai bộ quần áo thể thao của nam giới.

Tô Kiều đi đến phòng bếp rót cho Tần Hiển một cốc nước, nhỏ nhẹ nói: “Câu ngồi nghỉ một lát, tôi đi tắm cái đã.”

Ở bên ngoài cả ngày chuyển hàng, Tô Kiều cảm thấy mình từ trên xuống dưới phủ 1 tầng bụi đường, mồ hôi, cô tính toán tắm rửa, thay quần áo rồi mới làm cơm tối.

“Cô rất sợ đúng không?”

Tô Kiều đi được hai bước, thanh âm Tần Hiển từ phía sau nhẹ nhàng truyền đến. Cô dừng bước, nghĩ ngợi 1 lát rồi quay đầu nhìn Tần Hiển cười cười: “Vẫn tốt, vẫn đủ gan phòng ngừa rắc rối có thể quay lại nha.”

Tô Kiều đang tắm rửa, căn phòng cách âm kém, vách tường mỏng, Tần Hiển ngồi phòng khách nghe rất rõ ràng tiếng xối nước bên trong.

Tần Hiển ngồi trên ghế sa lon hút thuốc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cửa phòng ngủ của Tô Kiều, được nửa ngày, anh cúi đầu, khẽ cười.

Tô Kiều tắm rửa xong, mặc một bộ váy len dài bước ra ngoài.

Cô đem ống tay áo xắn cao để lộ cánh tay mảnh khảnh, trắng nõn.

“Cơm chiên trứng được không?” Tô Kiều một bên hướng phòng bếp, một bên ngoái lại hỏi Tần Hiển.

“Thế nào cũng được.” Tần Hiển đem tàn thuốc cắm vào gạt tàn, đứng lên, đi về phía phòng bếp.

Căn nhà của Tô Kiều rất nhỏ, nhưng quét dọn rất sạch sẽ, đồ vật cũng ngăn nắp, gọn gàng, cách bài trí vừa ấm cúng lại khiến người khác cảm thấy dễ chịu.

Ngay cả phòng bếp vốn thiết kế kiểu cũ, diện tích còn nhỏ, lại không thuận tiện cũng được cô lau dọn sạch sẽ, tinh tươm. Bức tường men sứ trắng sáng choang như có thể soi gương được.

Có thể thấy chủ nhân căn nhà này là một người sạch sẽ lại rất đỗi dịu dàng.

Tô Kiều thích nấu nướng vì vậy trong tủ lạnh đồ nấu nướng khá đầy đủ.

Cô lấy từ tủ lạnh ra ba quả trứng, một túi đậu nành. Động tác Tô Kiều thuẩn thục đem trứng thả vào trong chén, nêm gia vị, đánh đều.

Tay chân đều không ngơi nghỉ, một bên đỏ dầu, một bên đem đậu nành rửa sạch.

Tần Hiển đứng một bên, thuận tiện hỏi một câu: “Có cần tôi giúp gì không?”

Tô Kiều cười đùa: “Câu sẽ chiên cơm sao?”

Tần Hiển: “…”

Sau khi rửa sạch đậu nành, để ráo nước, Tô Kiều mới ngẩng đầu nhìn Tần Hiển đang phát ngốc một chỗ cười cười: “Không biết nấu cơm vậy cho cậu phụ trách rửa chén.”

Rang hai bát cơm chiên trứng đối với Tô Kiều rất đơn giản. 10 phút liền xong, cô để Tần Hiển bưng ra, còn mình nhanh chóng làm thêm một đĩa rau trộn.

Thời điểm Tần Hiển bưng đồ ăn ra, ngồi xuống, Tô Kiều đã xong xuôi, vừa đặt tô rau trộn xuống bàn, cười nói: “Câu muốn đến chỗ tôi ăn, chỗ tôi cũng chẳng có gì tốt để chiêu đãi cậu cả.”



Tần Hiển nói: “Không tệ.”

Anh cầm đũa ăn một miếng.

Tô Kiều nhìn hắn, có chút chờ mong hỏi: “Ăn ngon không?”

Tần Hiển gật đầu, ngước mắt nhìn cô: “Rất ngon.”

Tô Kiều được khen, nụ cười vui vẻ lan đến tận đáy mắt.

“Vậy cậu ăn nhiều một chút.” Cô gắp cho hắn một đũa rau trộn, vui vẻ nói: “Rất lâu rồi không có người ăn đồ ăn tôi nấu.”

Tần Hiển đang vùi đầu ăn cơm, nghe thế không khỏi ngẩng đầu nhìn cô.

Anh nhìn cô, nhớ tới buổi chiều nay, trên con đường tấp nập người qua lại, dưới cơn mưa lá hòe, cô gái này ấm ức khóc.

Lúc ấy anh cách cô không xa, gần như nghe thấy toàn bộ cuộc điện thoại của cô cùng mẹ cô.

Anh nghe thấy cô nói: Mẹ căn bản không yêu con, các người chỉ coi con là công cụ kiếm tiền.

Anh nhìn cô, không nhịn được hỏi một câu: “Cô vẫn luôn sống một mình à?”

Tô Kiều gật đầu: “Đã hai năm rồi tôi không về nhà.”

Tần Hiển hỏi: “Tết thì sao? Cũng không về ư?”

Tô Kiều lắc lắc đầu: “Không về.”

Tần Hiển thấp giọng: “Một mình cô ở đây?”

Tô Kiều: “Ừm, một mình.”

Tô Kiều không thương tâm, cô đã quen rồi. Không có ai yêu cô, vậy cô sẽ yêu thương chính bản thân mình.

Tần Hiển còn muốn nói gì đó, Tô Kiều liền đánh gãy lời anh. “Ăn nhanh đi, nguội sẽ không ngon.”

Tô Kiều hiển nhiên không muốn nói về chủ đề này, Tần Hiển cũng phối hợp bỏ qua, nhẹ gật đầu, chuyên tâm ăn cơm.

Ai người đối mặt nhau, cúi đầu, an tĩnh ăn cơm.

Tô Kiều đã rất lâu không có người ăn cơm cùng, lúc làm việc thường sát giờ cơm sẽ có nhiều kiện hàng chuyển phát nhanh cần giao, cô chỉ tùy tiện ăn gì đó bên đường hoặc mì gói, bận quá thì ăn tạm bánh mì.

Khuya về nhà cũng chỉ ăn cơm mình.

Tô Kiều cẩn thật nghĩ lại, đúng là đã rất lâu rồi cô không có người cùng ăn cơm.

Cô ngẩng đầu nhìn người con trai đối diện đang chăm chú ăn cơm, kìm lòng không được cong cong khóe môi.

Cô cảm thấy cảm giác này thật tốt, không nỡ buông tay sự ấm áp nhỏ bé này.

Tần Hiển có vẻ rất thích ăn cơm Tô Kiều nấu, anh ăn hết sạch phần của mình, không lãng phí chút đồ ăn nào.

Tô Kiều nhìn tô cơm sạch sẽ, cười nói: “Cậu thật cho tôi mặt mũi.”

Tần Hiển đơn giản đáp: “Vì đồ ăn rất ngon.”

Tô Kiều muốn nói: Nếu anh thích, về sau cô sẽ làm cho anh ăn, nhưng lời nói đến miệng lại nuốt trở lại. Cô cảm thấy mình thế này không đúng lắm, lý trí không ngừng nhắc nhở cô phải giữ khoảng cách với người con trai này.

Nếu buông thả mình trầm luân trong những khoảnh khắc ấm áp này, cô sẽ đau khổ, sẽ không thể quay đầu được nữa.

Thế là cô cười nói: “Ăn no liền trở về thôi, đã muộn lắm rồi.”

Tần Hiển đứng lên thu thập bát đũa: “Tôi đi rửa chén.”

Anh thu gọn 2 cái bát, 1 cái đĩa cùng hai đôi đũa đi về phía nhà bếp.

Tô Kiều nhìn theo bóng lưng hắn, nửa ngày, nghi hoặc hỏi: “cậu từng rửa chén sao?”

Tần Hiển không đáp, đáp lại cô là tiếng xối nước ầm ầm.

Nước mở rất lớn, Tô Kiều nghe ra ý tứ bực dọc. Cô nhẹ nhàng cười, từ trên ghế dựa rời ra sô pha.

Tần Hiển chưa từng đi vào nhà bếp, lại càng chưa từng rửa bát, đến mức đôi bát đũa cùng cái đĩa anh rửa cũng mất 20p.

Lúc đi ra, Tô Kiều đang ngồi trên salon hút thuốc, nhìn anh cười đắc ý: “Tần thiếu gia, hai cái bát rửa hết 20p, cậu cũng thật là lợi hại.”

Tần Hiển: “…”

Tô Kiều ngồi dịch sang bên nhường chỗ cho Tần Hiển.

Tần Hiển đi đến ngồi xuống cạnh cô.

“Hút thuốc không?” Tô Kiều với lấy hộp thuốc trên bàn.

Tần Hiền không cầm nói: “Tôi đi đây.”

Tô Kiều giật mình, nhìn qua cửa sổ, hồi lâu không nói gì.

“Cô nếu là…”

“Muộn quá rồi. Về đi thôi.”

Tần Hiển muốn nói, nếu cô cảm thấy quá cô độc, có thể gọi điện thoại cho anh.

Nhưng lời chưa kịp thốt ra, Tô Kiều đã nói trước.

Tần Hiển sửng sốt mấy giây, sau đó gật đầu: “Được.”

Anh nhìn Tô Kiều, trên bàn trà điện thoại của cô đang để đó. Anh không chần chờ, vươn tay cầm lên.

Tô Kiều nghiêng đầu, tò mò nhìn anh.

Tần Hiển bấm dãy số di động của anh, dùng máy của Tô Kiều gọi qua: “Đây là số di động của tôi, nếu có việc gì có thể gọi tôi.”

Xong xuôi anh đem di động đặt lại vào tay Tô Kiều. Tần Hiển nhìn cô, con ngươi đen nhánh, nửa ngày sau mới nói: “Tôi về đây.”

Tô Kiều nắm chặt di động trên tay, ừ một tiếng, cô không nhìn Tần Hiển chỉ nhỏ nhẹ nói: “Chú ý an toàn.”

Tần Hiền liếc nhìn cô, không nói gì, anh trực tiếp đứng lên đi thẳng ra cửa.

Tô Kiều không tiễn anh, cô ngồi trên ghế salon, nghe tiếng bước chân Tần Hiển dời đi, nghe tiếng anh mở cửa, nghe thanh âm cánh cửa đóng lại.

Cô thở dài, đem tàn thuốc dụi vào gạt tàn, đứng dậy, đi về phòng ngủ.

Cô hẳn là sẽ không đi tìm Tần Hiển.

Cô muốn.

...

Tô Kiều cho là mình với Tần Hiển sẽ không gặp mặt nhau nữa, nhưng cô lại không biết rằng duyên phận giữa cô và anh mới chỉ chính thức lăn những bánh răng gắn kết đầu tiên.

Một đêm vắng vẻ nọ, cửa nhà Tô Kiều bị người ta đập hỏng, vách tường nhầy nhụa, loang nổ máu gà.

Tô Kiều hôm đó đi dạo bên ngoài, đột nhiên bị chủ nhà gọi điện hỏi tội, đầu máy bên kia chủ nhà không dài dỏng, chỉ giận giữ quát lên một câu: “Cô về nhanh lên.”

Vừa về đến nhà, Tô Kiều chỉ thấy nhà cửa bừa bộn như vừa có một cơn bão quét qua.

Nhưng mà, cô còn chưa kịp suy nghĩ gì, bà chủ nhà đã hung thần ác sát, hai mắt tóe lửa nhìn cô đầy tức giận.

Tô Kiều thật không biết nói gì cho phải, cô đành cười xoa dịu cười nói: “Chị Lý, Chúc mừng năm mới.”

Tuy nhiên mặt bà chủ nhà không chút hòa hoãn mà càng hung hăng trừng cô.

Tô Kiều phát hiện, đám đàn em của Trình Phong sẽ không thật sự làm chuyện gì kinh thiên động địa, chỉ muốn làm cô sống không yên ổn.

Năm 2007, đêm 30, Tô Kiều bị chủ thuê tống ra khỏi nhà.

Tô Kiều kéo vali lang thang trên đường không mục đích.

Gió lạnh thét gào, cô lạnh cóng cố gắng đưa hai tay kéo cao cổ áo

khoác.



Gần sang năm mới, thời điểm người người, nhà nhà đoàn viên. Từng gia đình đều ở bên người thân ăn bữa cơm thân mật, chơi mạt chược, vui đùa cùng nhau, trên đường một bóng người cũng không thấy.

Tô Kiều kéo vali hành lý trên đường đi, cảm thấy đêm nay mình có chút thảm hại.

Cô càng nghĩ càng giận, một luồng nửa giận từ ngực bốc lên.

“Chờ bà đây phát đạt, bà sẽ mua 10 tòa nhà, 8 phòng ở, mỗi ngày đổi một chỗ!”

Tô Kiều tức giận không may đá phải vali quần áo đau điếng, hung hăng mắng một câu: “Mẹ nó.”

Thời điểm nhận được điện thoại của Tô Kiều, Tần Hiển đang cùng Lương Dật ra ngoài ăn cơm.

Cha mẹ về quê còn chưa trở lại, anh đành sang nhà bác gái ăn tết.

Khi nhận được điện thoại của cô, anh quả thật có chút ngạc nhiên.

Từ hôm ăn cơm nhà Tô Kiều, anh và cô không liên lạc với nhau.

Cô đột nhiên gọi điện đến, anh cực kì kinh ngạc, sâu trong đáy lòng là một cảm giác kỳ lạ không thể giải thích được.

Anh cầm điện thoại, đi ra chỗ yên tĩnh, nhẹ giọng: “Ừ. Tô Kiều?”

Giọng nói buồn buồn của Tô Kiều truyền đến: “Tần Hiển, cậu chứa chấp tôi hai ngày được không?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.1 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như vay online, cac ham excel thuong dung trong ke toan chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.