Đồng thể

Chương 35: Phiên ngoại: Ở CÙNG NHAU

“Lâm Hề, Lâm Hề?” Tiếng gọi của bạn học vang lên ngày càng gần, Lâm Hề giật mình hoàn hồn, bối rối lên tiếng, nhưng thấy bạn học mỉm cười nhìn cô. “Nữ ma đầu nghiên cứu khoa học cũng có lúc thất thần, đây là mặt trời mọc lên từ phía tây sao?”

“A… Ách, không có, tối hôm qua… ừ, ngủ không ngon.” Lâm Hề day day thái dương, thần sắc khó tránh khỏi có chút mỏi mệt.

Bạn học bĩm môi quan tâm nói: “Cậu vẫn nên chú ý đến sức khỏe đi, cần gì mà mỗi ngày đều liều mạng như vậy chứ, thỉnh thoảng cậu cũng phải trải nghiệm cuộc sống của một cô gái bình thường đi.”

“Ách, ừ, ừ được rồi.” Lâm Hề gật đầu, ánh mắt lại dừng ở trên màn hình máy tính, nhưng nội dung hiển thị trên màn hình lại không cách nào vào trong đầu óc cô.

Bạn học lắc lắc đầu: “Bạn đó, nên đi tìm tình yêu đi, hãy cứu vớt trái tim con gái, đừng đợi đến lúc già rồi mới phát hiện mình chưa từng có những năm tháng tuổi trẻ.”

Tình, tình yêu sao…

Lâm Hề ngừng thở, trong đầu không kìm được mà hiện lên cảnh tượng ngày hôm qua.

Vô Song cởi trần tựa nửa người vào ghế sô pha, vết thương trên xương bả vai sau lưng nhuộm một màu đỏ làm cho Lâm Hề không dám chạm vào: “Vết thương này bị từ khi nào vậy…” Mấy ngày nay rõ ràng anh vẫn luôn đi theo cô, sao lại bị thương nghiêm trọng như vây.

Vô Song nhắm mắt không trả lời.

Lâm Hề do dự trong chốc lát cuối cùng hỏi: “Rốt cuộc anh là ai?”

“Lâm Hề.” Vô Song vẫn nằm sấp mà không nhìn cô, nhưng giọng nói lại cực kỳ rõ ràng. “Bây giờ mặt kệ tôi nói gì thì em cũng không tin, vậy so với không tin thì không hỏi sẽ tốt hơn nhiều, em chỉ cần biết tôi thích em thế là đủ rồi.”

Lâm Hề đang cầm khăn lau máu trên bả vai anh bỗng nhiên dừng động tác lại: “Gì…”

Tình huống gì thế này!

Lâm Hề cố che giấu hai má đã ửng hồng, cảm thấy được mình dường như sắp nổ tung. Được một chàng trai xa lạ thổ lộ, mạnh mẽ thổ lộ như thế, tựa như mặc kệ cô có đồng ý hay không thì cũng không thể làm giao động quyết tâm của anh, ra sức ép buộc như vậy… điều quan trọng là, ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại động lòng.

Động lòng với một anh chàng theo dõi mình!

Lâm Hề ôm lấy đầu, nhịn không được rên rỉ ra tiếng. Bạn học ngồi bên cạnh cũng bị hoảng sợ: “Lâm Hề, nếu cậu cảm thấy không khỏe thì về nhà đi, chắc chắn giáo sư sẽ không trách cậu.”

Trạng thái ngày hôm nay không cách nào tĩnh tâm được, Lâm Hề xách túi lên, vội vàng để lại một câu: “Giúp tôi xin phép giáo sư nha.” Thì vội vã rời khỏi. Lúc về đi ngang qua siêu thị bên ngoài trường thì Lâm Hề dừng bước, giống như bị ma xui quỷ mà đi vào mua táo với sườn xào chua ngọt.

Về đến nhà, cánh mũi của anh chàng đang nằm trên ghế sô pha khẽ động một cái thì lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Hề, ánh mắt sáng long lanh khiến cho Lâm Hề không biết vì sao trong lòng lại cảm thấy rất ấm áp, cô… thích cảm giác có người ở nhà chờ đợi cô về, nhà như vậy mới là nhà, chứ không phải một căn phòng trống vắng.

“Tôi mua món sườn xào chua ngọt, đợi một chút là ăn cơm được rồi.”

“Chậc, đừng lề mề như vậy, nhanh lên.” Vô Song không chút khách sáo mà thúc giục Lâm Hề, vừa nói xong thì người anh bỗng nhiên cứng lại, cẩn thận đánh giá Lâm Hề, thấy cô không có phản ứng gì thì lúc này anh mới an tâm, nhìn thấy bóng hình cô bước vào trong phòng bếp, Vô Song bỗng nhiên day day trán, thật có tiền đồ mà, bây giờ anh… lại sợ một cô gái nổi giận.

Mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày Lâm Hề đều về nhà sớm nấu cơm, cô phát hiện mình rất quen thuộc cuộc sống như vậy, giống như trong đầu có sẵn một giáo trình “bà chủ gia đình”, về nhà rất đúng giờ, ngoan ngoãn nấu cơm, còn phải chiều theo khẩu vị của Vô Song, tuy rằng khẩu vị của anh không khác khẩu vị của cô là bao.

Điều càng làm cho Lâm Hề càng kinh ngạc chính là khi cô sống cùng Vô Song lại không hề có chút cảm giác xa cách, chán ghét, thậm chí không cần cố gắng thích ứng, cô cũng đã quen với sự hiện hữu của anh, dường như trước đây bọn họ đã từng có một thời gian dài sống chung với nhau.

Chẳng lẽ, trước đây bọn họ thật sự đã từng quen biết nhau?

“Lâm Hề!” Trên đường Lâm Hề từ phòng bộ môn về nhà thì đột nhiên bị Quý Nhiên gọi lại, Lâm Hề vừa quay đầu lại đã thấy anh ta bước về phía mình. “Mấy ngày nay em vội vàng bận rộn chuyện gì vậy! Kiếm khắp nơi cũng chẳng gặp được em.”

“Ách…” Lâm Hề không biết làm sao để kể chuyện về Vô Song cho Quý Nhiên nghe, đối với bất cứ người nào mà nói, chuyện cô giữ một người xa lạ ở trong nhà là điên rồ. “Gần đây em… đang nuôi một con chó nhỏ, ha hả, mỗi ngày vội vàng trở về cho nó ăn cơm, cho nên…”

Quý Nhiên cười: “Lần sau em nhớ mang con chó nhà em ra ngoài dạo đi, anh dắt nó đi chơi.”

Lâm Hề cười gượng không nói, bỗng nhiên Quý Nhiên từ trong túi lấy ra hai vé xem phim, cười nói: “Mấy ngày nay không gặp được em, anh còn tưởng em bởi vì cuộc nói chuyện hôm trước mà cố tình tránh né anh.” Quý Nhiên nhét vé xem phim vào trong tay Lâm Hề. “Anh không có ý bắt buộc em, chỉ là chúng ta nói đến chuyện đó nên anh thử đưa ra ý kiến đó xem sao, nhưng em không có tâm tư kia thì thôi đi, là anh đường đột, ừ, hôm nay mời em đi xem phim cứ coi như anh xin lỗi em. Em cũng không được trốn tránh anh nữa.”

“Chuyện đó… em…”

“Đừng dễ giận như vậy chứ, anh cũng nhận lỗi với em rồi, còn chưa được sao.” Quý Nhiên nhìn đồng hồ. “Phim sắp bắt đầu rồi, đi mau đi mau.”

Thịnh tình không thể chối từ, Lâm Hề nhìn thoáng qua thời gian chiếu phim trên vé, bộ phim dài hai tiếng đồng hồ, chắc Vô Song sẽ không chết đói được, cô đành phải gật gật đầu, vừa đi vừa nói với Quý Nhiên: “Thời gian này em không có tức giận anh, cũng không phải cố ý trốn tránh anh.” Bởi vì căn bản cô đã vì chuyện khác mà quên mất chuyện này rồi…

Cùng lúc đó ở trong nhà Lâm Hề, tinh thạch màu vàng trước ngực Vô Song chiếu ra hình ảnh gương mặt hiếm khi nổi giận của Tứ Ly: “Vào lúc bận rộn như vậy mà cậu lại dám chạy đến dị giới! Song nhi! Tinh thần đầy trách nhiệm của câu ở đâu! Cậu thay đổi! Đây là bệnh! Mau chóng mang tinh thần trách nhiệm của cậu tìm trở về đi!”

Đây là lần đầu tiên anh liên lạc với thế giới kia sau khi đến thế giới này, nhưng đối mặt với đôi mắt sắp bốc hỏa của Tứ Ly, Vô Song chỉ nói: “Bây giờ còn chưa được, vài ngày nữa đi.”

“Vài, ngày, nữa!” Tứ Ly giận dữ. “Cậu có biết bây giờ là lúc nào rồi không! Cậu có muốn nhìn trên bàn cậu có bao nhiêu văn kiện không! Cậu có muốn gặp mấy lão già đã bắt đầu rục rịch không! Cục diện rối rắm lúc này mà cậu vứt bỏ nhẹ nhàng quá! Cũng không nghĩ ai sẽ giúp cậu thu nhặt!”

“Ừ, là cậu, vất vả rồi.” Vô Song nói mà sắc mặt không hề thay đổi. Tứ Ly nghẹn trong lòng ngực, không khí đang im lắng đến cực điểm thì bên cạnh đột ngột có một giọng nữ nhảy vào: “Cậu cần vài ngày thời gian. Cho một thời gian chính xác đi. Chúng tôi sẽ trấn an những người ở đây.”

Sắc mặt Tô Tây lạnh nhạt, trong tay cô là khối tinh thạch màu vàng cũng là mấu chốt bắt được liên lạc với Vô Song.

Vô Song im lặng một lát: “Ba ngày. Ba ngày sau, bất kể như thế nào tôi cũng sẽ trở về một lần.” Ngoại trừ công việc, chuyện riêng của anh cũng đã đến lúc không thể không giải quyết.

Tô Tây gật đầu: “Được.”

Khi ngừng liên lạc, trong phòng yên tĩnh lại, Vô Song nhìn thấy bầu trời đang dần chuyển sang lúc hoàng hôn, kìm lòng không đậu rên rĩ: “Hôm nay về muộn rồi.”

Theo nhịp kim đồng hồ chậm rãi quay, sắc mặt Vô Song cũng càng ngày càng âm trầm, hôm nay đã về rất muộn, rất muộn! Sắc trời bên ngoài dần dần tối hẳn, dưới lầu, thỉnh thoảng có xe chạy qua, Vô Song đứng bên cửa sổ mở to hai mắt, đang chờ đợi người chưa quay về, vẫn chưa quay về.

Chỉ là một ngày không gặp được cô, có thể sẽ không gặp được cô gái này nữa! Vô Song cắn răng một cái, lập tức từ trên lầu sáu nhảy xuống, tìm một vòng ở những khu vực quanh nhà, lại trở về nhà nhưng cô vẫn chưa trở về, anh không dám đi xa, anh sợ anh vừa đi Lâm Hề sẽ trở về, mà vẫn ở chỗ này thì chẳng làm được gì, bây giờ anh và cô không còn là đồng thể của nhau nữa, cho dù cô xảy ra chuyện gì thì anh cũng không biết.

Tựa như ngày đó cô ngốc nghếch đuổi theo tên trộm vào trong hẻm nhỏ, cô không hề biết rằng tên trộm trốn trong hẻm đã rút dao ra, nếu lúc đó không có anh, có lẽ Lâm Hề cũng “không còn” nữa, cô ngốc như vậy, lại yếu ớt, rất dễ chết!

Nếu cô chết, nếu thế giới này không còn Lâm Hề nữa…

Sắc mặt Vô Song trắng nhợt, máu lạnh dần từ đầu xuống chân.

Nếu Lâm Hề không còn, đây là tin đau buồn nhất trong cuộc đời này của anh.

Anh có thể chịu được Lâm Hề rời đi, có thể không bao giờ được nhìn thấy cô nữa, thậm chí có thể ra tay khóe vào lòng ngực của cô, nhưng bởi vì anh biết, Lâm Hề có thể sống thật tốt ở một nơi khác, có thể mỗi ngày ngây ngô cười, bình an, không lo. Chuyện duy nhất anh không thể chấp nhận được chính là cái chết, bắt đầu từ ba năm trước, anh đã không thể chấp nhận được chuyện này.

Đang suy nghĩ lung tung thì có hai tiếng cười bỗng nhiên vọng vào trong tai Vô Song.

“Phim hôm nay rất hay, Quý Nhiên, cảm ơn anh nha.”

“Giữa hai chúng ta còn nói lời cảm ơn xa lạ sao. Hey, đã đến dưới nhà em rồi, em có định mang con chó nhà em xuống không, anh muốn xem em đang nuôi giống chó gì.”

Vô Song không dám tin mà nhìn Lâm Hề, chỉ thấy cô vỗ đầu rồi cười: “Ha ha, giống chó thường thôi, thường thôi, nhưng xấu lắm, không thể ôm xuống nếu không sẽ dọa anh mất.”

Vô Song đang đứng ở sau một thân cây nheo mắt lại, tất cả những suy nghĩ lúc trước đều biến mất, trong đầu chỉ còn lại một hàng chữ to màu máu: “Đôi cẩu nam nữ này muốn chết như thế nào?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dantaichinh.com ví dụ như sử dụng data validation để nhập liệu nhanh và tránh sai sót, những quy định thuế hiện hành chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.