Đừng kỳ thị giống loài

Chương 127: Mệnh


Khi đi ăn hải sản tươi, mọi người đặc biệt ra sức ăn, ngay cả Từ Viện bình thường đều kêu ca phải giảm béo, phải dưỡng sinh cũng phát huy sức chiến đấu vượt qua người thường, ăn tới mức thiếu chút nữa không thể đi đường.

Để sau này có thể thường thường ăn hôi, ăn ké cơm của Trang Khanh, mọi người còn vắt óc suy tính khen ngợi hai người xứng đôi thế nào, ở bên nhau thiên trường địa cửu, nịnh cho Trang Khanh bình thường thích nghiêm mặt, giờ đây mặt mũi cũng ôn hòa hơn rất nhiều.

Nhưng cho dù ăn thế nào, lượng cơm của mọi người cũng có giới hạn, ăn khỏe nhất là Phù Ly và Tống Ngữ, Tống Ngữ nguyên hình là Toan Dữ, thân thể như núi, ăn khỏe mọi người cũng hiểu được, nhưng anh Phù chẳng qua cũng chỉ là một con thỏ, sao cũng có thể ăn nhiều như vậy? Quả thực đúng là biến dị trong loài thỏ, thuộc dạng đặc biệt có thể ăn.

Mọi người ăn tới mức tròn cả bụng, bát đĩa trên bàn hỗn độn, Phù Ly đứng dậy đi rửa tay, đụng mặt Sở Dư mới vừa đi vệ sinh xong đi ra.

“Anh Phù.” Sở Dư uống nhiều rượu, không chỉ đỏ mặt, ngay cả da đầu bóng loáng cũng hơi ửng đỏ, “Anh Phù có thể ở bên cạnh lão đại, bọn em rất vui, thật đấy.”

Phù Ly đưa nước rửa tay cho Sở Dư, Sở Dư bóp ra một đống trong tay, xoa cả nửa buổi cũng không đặt tay dưới vòi rửa, Phù Ly biết rằng cậu ta đã say không nhẹ.

“Lão đại là yêu quái không quá thích nói chuyện, cũng không biết nói lời hay, nhưng ở phương diện cảm tình, anh ấy rất nghiêm túc.” Sở Dư đứng không vững, đặt tay đỡ lấy bồn rửa mặt, bàn tay xoa nước rửa tay lại càng trơn, cậu ta đụng cái rầm vào trong bồn rửa tay, biến thành một con cá âm dương hai màu.

Phù Ly sững sờ hai giây, lấy trong túi Càn Khôn ra một cái chậu bằng ngọc lưu ly, xả nước vào trong, xách Sở Dư lên quăng vào trong.

“Nước này khó uống quá, tại sao lại có mùi của bột tẩy trắng nhỉ?” Sở Dư ló đầu ra khỏi mặt nước, phu ra mấy ngụm nước, “Em muốn uống nước suối.”

“Bây giờ không có nước suối, chỉ có nước máy.” Phù Ly ấn đầu Sở Dư xuống.

Sở Dư không cam lòng, tiếp tục ló đầu ra khỏi mặt nước: “Anh Phù, em nói với anh, mấy năm nay bên cạnh lão đại không có một yêu quái nào cả, thiếu chút nữa em đã nghĩ rằng lão đại không có tình cảm. Trước đây có một mẫu đơn yêu đối với lão đại tình sâu như biển, lão đại cũng không thèm nhíu mày lấy một cái.”

“Sau đó thì sao?” Phù Ly rất hứng thứ với những cậu chuyện quá khứ cẩu huyết như vậy.

“Không có sau đó, mẫu đơn yêu là yêu quái vô cùng kiêu ngạo, sau khi nghĩ lại thì ra nước ngoài đào tạo sâu.” Sở Dư vẫy cái đuôi, “Yêu quái như lão đại vô cùng nhàm chán, nhàm chán tới mức những tin đồn có liên quan tới chuyện tình cảm của lão đại cũng không hề đặc sắc, rung động tâm can.”

“Xem ra cậu có chút thất vọng?” Nụ cười Phù Ly càng thêm ôn hòa.

Nhìn thấy nụ cười này, men say trên mặt Sở Dư bớt hơn phân nửa, “Anh, anh Phù, đây đều là lời đồn mà em nghe được, anh đừng coi là thật. Thật đấy, lão đại đã độc thân gần hai nghìn năm rồi, anh là đối tượng yêu đương duy nhất, em lấy đạo tâm ra thề.”

“Ừ.” Nụ cười trên mặt Phù Ly vẫn không đổi, “Không yêu sớm là đúng.”

“Anh có thể nghĩ được như vậy thật tốt….”

“Xuỵt, có người tới.” Nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng bước chân, Phù Ly vươn tay ấn đầu Sở Dư vào, thuận tay hạ thuật cấm âm.

Đi vào là một anh bạn trẻ, cậu ta nhìn thấy cái chậu cá trong tay Phù Ly, trong chậu lại có một con cá vừa béo vừa xấu, đột nhiên não có chút chập mạch.

“Đây là vật nuôi tôi mua trên đường.” Phù Ly lắc lắc chậu cá, “Đổi chút nước cho nó.”

“A, dáng vẻ của con cá này….có cá tính.” Anh bạn trẻ sửng sốt hồi lâu, cuối cùng nói ra lời khen trái lương tâm.

“Tôi cũng cảm thấy như vậy.” Phù Ly nâng chậu cá rời đi, để lại anh bạn trẻ vẻ mặt mờ mịt. Thật lâu sau, anh bạn trẻ mới lẩm bẩm, “Cá vừa mới mua đã thay ngay nước máy, con cá kia có thể sống được tiếp sao?”

Khi Phù Ly bê chậu cá quay lại, mọi người đã mặc áo khoác chuẩn bị đi về. Trang Khanh thấy chậu cá Phù Ly bê trong tay, vươn tay đưa chậu cá vào trong tay Thanh Tu, “Nào, cầm trưởng lão của các cậu cẩn thận.”

Thanh Tu vô cùng cẩn thận nhận lấy chậu cá, cúi đầu thấy Sở Dư không ngừng ngó lên phun nước, lén lút nghĩ, không ngờ Sở Dư trưởng lão lại trẻ con như vậy, một bó tuổi rồi mà còn thích trò chơi phun bọt nước.

Nội tâm Sở Dư sụp đổ, cậu muốn biến về hình người, không muốn uống nước máy. Rốt cuộc Phù Ly đã hạ cấm thuật gì trên người cậu, cậu không chỉ không thể nói, còn không thể biến thân?

Sau bữa hải sản tươi, quan hệ của Trang Khanh và Phù Ly cũng coi như công khai trong ban quản lý, giữa hai người cũng chỉ thiếu một đại lễ kết đạo chính thức. Mấy vị trưởng bối ở phi cung, ngày ngày bấm ngón tay tính tới tính lui, luôn muốn chọn ra một ngày, một giờ thập toàn thập mỹ để tổ chức đại lễ kết đạo.

Thời gian nháy mắt qua đi hai ba tháng, trên biển rộng mênh mông, Trục Nguyệt ngồi trên pháp khí thuyền bay của mình, tay phải cầm cần câu cá, tay trái cầm vò rượu, còn chưa câu được con cá nào rượu đã hết nửa vò.

Đợi rất lâu, đột nhiên cổ tay cô khẽ động, cần câu giống như có sinh mệnh, vặn vẹo thân thể, móc lấy một con cá từ dưới nước lên.

“Đại nhân tha mạng!” Con cá rơi xuống thuyền, hóa thành một yêu quái nửa người nửa cá. Khi yêu quái chưa đủ tu vi, có thể vì không khống chế nổi hình người mà lộ ra một chút đặc tính của nguyên hình.

Trục Nguyệt lắc lư vò rượu trong tay, uống cạn tất cả rượu còn lại, ném vò rượu rỗng xuống dưới biển: “Thì ra chỉ là một tiểu yêu chưa thể hoàn toàn hóa hình, ngươi ở gần đây làm gì?”

Tiểu yêu rúc vào góc run rẩy: “Hồi bẩm đại nhân, tiểu nhân chính là yêu tu trong khu vực cai quản của tộc Thanh Long….”

“Tộc Thanh Long….” Trục Nguyệt cười lạnh, “Mấy con giun xanh kia lại muốn làm gì?”

Tiểu yêu nghe thấy Trục Nguyệt xem thường tộc Thanh Long như vậy, trong lòng càng thêm sợ hãi, có thể một mình ngồi thuyền thả câu giữa biển lớn thế này, lại cuồng vọng như vậy trong thủy vực mà long tộc cai quản, nhất định là đại yêu có tu vi cao thâm. Càng nghĩ như vậy, tiểu yêu càng sợ chọc giận vị đại yêu này, nói chuyện lắp ba lắp bắp, nửa ngày cũng không nói được câu hoàn chỉnh.

“Hồi, hồi bẩm đại nhân, tiểu nhân phụng mệnh tìm kiếm bảo vật ở hải vực này, góp ít sức lực yếu ớt cho đại hôn của Long Hoàng.

“Long Hoàng?” Trục Nguyệt nhớ tới mấy tháng trước linh khí ở Đông Hải bắt đầu chuyển động, năm hồ bốn biển đều có cảm ứng, trời ban cơn mưa, Long Hoàng của long tộc xuất hiện.

“Thì ra là như thế.” Tuy rằng Trục Nguyệt không thích tộc Thanh Long, nhưng mà sống nhiều năm như vậy, nàng tự nhân lòng dạ mình tương đối phóng khoáng, sẽ không giận cá chém thớt với các tiểu yêu quái, “Long Hoàng của long tộc, là ở tộc nào?”

“Hồi bẩm đại nhân, Long Hoàng đại nhân là nửa người nửa rồng, không chỉ là Hoàng đế của thủy tộc chúng ta, còn là người quản lý cả tu chân giới, đạo tu hợp với vận mệnh quốc gia, vô cùng giỏi giang.” Nhắc tới vua của thủy tộc, hai mắt tiểu yêu đều sáng lên, có thể thấy nội tâm của cậu ta có bao nhiêu tôn sùng vị long hoàng này.

“Nửa người nửa rồng?” Trục Nguyệt nhớ tới người có quan hệ rất tốt với Phù Ly, vì giúp Phù Ly ngăn cản Đào Ngột mà bị thương thiếu chút nữa mất cả đuôi, “Long Hoàng mà ngươi nói tới, có phải tên là Trang Khanh không?”

“Chính là trưởng ban Trang.”

Trục Nguyệt thu cần lại, “Nếu như hắn đã tổ chức đại hôn, ta cũng có quen biết với Long Hoàng nhà các ngươi, đại lễ kết đạo của hắn ta cũng nên tặng lễ trọng, không biết đạo lữ của hắn là vị nào?”

“Đạo lữ của Long Hoàng đại nhân là một yêu tu vô cùng lợi hại, không chỉ có hơn bốn nghìn năm tu vi, còn là đồng nghiệp của Long Hoàng đại nhân, hai vị đại nhân có thể ở bên nhau đó chính là một sự kiện vô cùng đáng mong chờ của yêu giới.”

Hơn bốn nghìn năm tu vi, còn là đồng nghiệp, trong lòng Trục Nguyệt thoáng có một dự cảm hoang đường.

“Không biết tên của vị này là….”

“Là Phù Ly đạo quân được rất nhiều yêu tu tôn sùng.”

Trục Nguyệt lắc người, thiếu chút nữa đã cắm đầu vào trong nước biển. Tiểu Phù Ly đáng yêu của nhà cô, tại sao lại đột nhiên quyết định tổ chức đại lễ kết đạo với Trang Khanh?

“Đại lễ kết đạo của bọn họ tổ chức khi nào?” Trục Nguyệt xách tiểu yêu lên, tiểu yêu bị dọa sợ biến về nguyên hình, tuyệt vọng vùng vẫy trong tay Trục Nguyệt, “Đại nhân, đại lễ kết đạo của Phù Ly đạo quân và Long Hoàng đại nhân được tổ chức vào ngày mười tám tháng sau, bởi vì trưởng bối của Phù Ly đạo quân nói, ngày mười tám tháng sau trời quang đãng thoáng mát, vạn vật sống lại, là ngày tốt nhất trong năm nay.”

“Ta biết rồi.” Trục Nguyệt gật gật đầu, quăng con cá run rẩy vào trong biển, hóa thành nguyên hình, phi lên trời xanh.

Trưởng bối của Phù Ly mà tiểu yêu này nhắc tới, nhất định là Đương Khang và Phượng Hoàng đã từng truyền tin tức cho cô, hai người bọn họ rốt cuộc là nghĩ gì, tại sao lại để cho Tiểu Ly và Trang Khanh tổ chức đại lễ kết đạo, lẽ nào bọn họ đã quên mệnh cách của Phù Ly sao?

Ngư yêu ló đầu ra khỏi mặt nước, lại nhìn lên mặt biển, bên trên đã không còn yêu tu, cũng không có chiếc thuyền gỗ thoạt nhìn như gió thổi một cái sẽ tan ra, cậu vẫy vẫy cái đuôi, chui vào trong nước biển.

Cậu phải nhanh chóng bẩm báo với Long Vương, vị đại yêu này hình như có quen Phù Ly đạo quân, thoạt nhìn còn không mấy tán thành Long Hoàng và Phù Ly đạo quân ở bên nhau.

Đại lễ kết đạo mà tất cả mọi người đều chờ mong, cũng không thể cứ vậy bị phá hỏng.

Trong biệt thự của Trang Khanh, bảo thạch được khảm trên tường đã được thay đổi từ trong ra ngoài, trưởng bối không nhiều thứ gì, chỉ đủ các loại bảo thạch, cái này tỉ lệ không tốt, cái kia không đủ sáng, đổ ra một núi bảo thạch chậm rãi lựa chọn.

Tất cả gia cụ đều có phù văn phòng ngự, hoa văn trên thảm cũng có đủ loại trận pháp thất truyền, nếu như có tà yêu xông vào, sẽ bị nhốt trong trận không thể thoát ra.

Các trưởng bối còn chê biệt thự của Trang Khanh quá nhỏ, biến thành nguyên hình sẽ không tiện, thế là ngưng kết một hạt không gian trong phòng làm việc, bên trong có núi, có sông, có hoa, có cỏ còn có cả bể bơi mang theo linh khí, phòng trong không gian cũng do Khang Cốc tự mình tạo thành, tốn không biết bao nhiêu thiên tài địa bảo.

Trang Khanh đứng trong không gian, mới chân chính nhận thức được thực lực của đại yêu thượng cổ. Rất nhiều không gian và trận pháp ở trong ban quản lý đều do anh tốn rất nhiều năm mới làm được ra, nhưng không có linh khí sung túc như trong không gian này, càng miễn bàn tới tính an toàn cùng diện tích không gian. Càng đáng sợ hơn chính là, không gian của ban quản lý là cố định, không gian trong phòng làm việc khi không cần có thể biến thành một vật nhỏ, có thể cầm trong tay.

“Linh cảm của ý tưởng thiết kế không gian này ta tìm được trong tiểu thuyết của con người, tuy rằng tốn chút sức lực, cũng không thể làm cho gà, vịt, cá, thực vật lớn lên trong một đêm, nhưng như vậy cũng rất được rồi.” Khang Cốc nghiên cứu tiểu thuyết của con người rất lâu, tìm thấy rất nhiều linh cảm trong tiểu thuyết của con người. Đối với con người mà nói, rất nhiều dự tính đều là nghìn lẻ một đêm, nhưng đối với hắn mà nói, chỉ là một chút mới lạ. Đợi sau này hắn rảnh rồi, hắn còn dự định làm theo như trong tiểu thuyết của con người, chuyên môn làm ra một không gian có thể làm ruộng, nuôi cá, không có việc gì thì trồng chút gạo, chút thuốc bên trong.

Khi đang nghĩ vui vẻ, kết giới bên ngoài biệt thự của Trang Khanh rung động, có yêu tu định cưỡng chế xông vào.

“Là ai?” Khang Cốc đi xuống tầng, mở cửa lớn ra, đột nhiên một vật lông xù bay lại đây, cả người hắn bị đánh bay ra ngoài, lông chim bay lả tả đầy phòng.

Nghe được động tĩnh không nhỏ ở dưới tầng, Phù Ly đang ngồi dưới đất chọn bảo thạch đứng lên, gọi Trang Khanh ở trong không gian ra: “Chúng ta xuống đó xem thử.” Vừa nói xong câu này, dưới tầng lại truyền tới tiếng kêu vang loảng xoảng.

Trang Khanh nhớ tới bình sứ hoa sen men xanh thời Tống, trái tim như vỡ nát cùng với bình sứ. Anh quay đầu nhìn Phù Ly, trái tim vỡ nát nháy mắt khép lại, anh đã có thể tổ chức đại lễ kết đạo với Phù Ly rồi, những thứ đồ sứ kia vỡ thì vỡ thôi.

Vào ngay lúc này, tâm tình của Trang Khanh đột nhiên dâng lên, giống như thoát khỏi sợi xiềng xích cuối cùng. Trên thế gian này trừ Phù Ly ra, sẽ không còn ai có thể khiến anh bối rối và không nỡ nữa.

Cảm nhận được tâm tình của Trang Khanh biến hóa, Phù Ly có chút kinh ngạc, các trưởng bối ở dưới lầu đập đồ đạc, tâm tình của Trang Khanh lại đột nhiên dâng cao, đây là đạo lý gì?

Dưới tầng, Trục Nguyệt áo đỏ như lửa dùng kiếm chỉ vào Khang Cốc: “Con heo mập chết toi, có phải đầu ngươi có vấn đề không, lẽ nào ngươi không biết tình huống của Tiểu Ly, tại sao lại có thể cho Tiểu Ly kết đạo với yêu tu khác?”

Mệnh cách của Phù Ly, vốn đã định trước là cô độc cả đời, vận mệnh vô cùng hung hiểm, tại sao lại tìm yêu tu làm đạo lữ? Đây không phải là họa vô đơn chí sao?!

Còn không bằng tìm một con người có vận cách cực tốt, chưa biết chừng còn có một cơ hội xoay chuyển.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như y nghia cua doi nguoi, bang chung khoa hoc ve nhan qua bao ung luan hoi Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.