Dược thần

Chương 1039: Thất Tinh Hải


Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này từ trong gian phòng của Kiệt Sâm phát ra, tức giận trên mặt Cái Tỳ phó tháp chủ biến mất không còn lại gì, chợt nhắm ngay khoang điều khiển là lo lắng lên tiếng:

- Ốc Đặc Phỉ Nhĩ Đức, là Kiệt Sâm tại tấn cấp, nhanh chóng dùng linh lực bao phủ tất cả động cơ của phi đĩnh lại, phòng tránh nguy hiểm, tắt động cơ đi.

Âm thanh của hắn vang lên, trên vách tường của phi đĩnh có linh vân lóe lên, lập tức dập tắt, không còn hoạt động nữa.

Phi đĩnh vốn không ngừng lay động tùy thời có khả năng sẽ bị nổ tung, dần dần bình lặng lại, động cơ của phi đĩnh dừng lại, nhưng tài liệu cấu thành phi đĩnh vô cùng đặc thù, đương nhiên sẽ không ảnh hưởng tới linh lực cuồng bạo chung quanh, mà nguyên tố khi Kiệt Sâm tấn cấp, cũng không làm cho nó sụp đổ.

Chỉ có điều bởi vì tắt động cơ, cho nên phi đĩnh đang bay tốc độ cao, mất đi động lực, sau đó từ không trung vạn mét rơi xuống đất.

- Oanh!

Linh lực năm màu này, không ngừng cọ rửa gian phòng Kiệt Sâm, quá trình này đến nhanh, đi cũng nhanh, thời điểm khí cầu hạ thấp xuống còn hai ngàn mét, thời điểm sắp rơi xuống đất, linh lực cuồng bạo trong thiên địa, rốt cục chậm rãi đình trệ xuống.

Cảm nhận được biến hóa này, Ốc Đặc Phỉ Nhĩ Đức trưởng lão đang ở trong khoang điều khiển lại khởi động phi đĩnh, phi đĩnh đang rơi xuống bỗng vẽ một vòng cung, thoáng cái bay lên không trung, tiếp tục bay vút lên.

Phi đĩnh bay đi, ánh mắt tất cả đệ tử đều nhìn qua gian phòng số mười của Kiệt Sâm do Lam Nguyệt Cổ Sâm cùng Tạp Tắc Nỗ Tư hai người thủ hộ, không hề chớp mắt.

- Két...

Trong ánh mắt của mọi người, cửa gian phòng thoáng cái mở ra, một đạo nhân ảnh từ trong đi ra, chính là Kiệt Sâm lưng mang hắc sắc trọng kiếm.

Trong đôi mắt của hắn có hào quang năm màu lưu chuyển, tóc dài phiêu tán trên vai, gương mặt kiên nghị, tràn ngập mị lực lãnh khốc, làm cho người ta sinh lòng thuyết phục.

Một cổ uy áp khó nói thành lời từ trên người của hắn tản ra, mang cho người ta cảm giác áp bách không hiểu, tuy uy áp này không mạnh, nhưng lại tràn ngập lực lượng kỳ dị, giống như trong thân thể thanh niên áo đen này, đang có một con cự long đang ngủ say, trong nội tâm các đệ tử này kinh hoang, kìm lòng không được nuốt một ngụm nước bọt.

- Chư vị, thật có lỗi, quấy rầy các ngươi tu luyện.

Kiệt Sâm nhìn qua mọi người, lạnh nhạt lên tiếng.

- Kiệt Sâm, chúc mừng tấn cấp.

Cửa ra vào, Lam Nguyệt Cổ Sâm cười lên tiếng.

- Kiệt Sâm, chúc mừng ah, ngươi thật sự là biến thái, trước kia khủng bố như vậy, hiện tại sau khi tấn cấp, ta cũng không dám giao thủ với ngươi, ha ha ha...

Tạp Tắc Nỗ Tư cũng cười lớn lên.

- Kiệt Sâm sư huynh uy vũ.

- Chúc mừng sư huynh, chúc mừng sư huynh.

Trong đám người, một ít đệ tử hạch tâm cũng lên tiếng chúc mừng, bọn họ thân là tồn tại trước hai mươi trên linh dược bảng, ở trong Linh Dược Sư tháp, tuyệt đối là tồn tại không ai dám xem thường, cho dù là đối với nhân vật như Ai Đức Mễ Tư, Tạp Tắc Nỗ Tư, bọn họ chỉ kính sợ mà thôi, nhưng hôm nay đối mặt với Kiệt Sâm, trong lòng của bọn họ, có chính là bội phục, triệt để thuyết phục.

Khi thực lực của một người vượt qua bản thân mình quá mức xa xôi, thì người ta sẽ không sinh lòng ghen tỵ, mà chỉ có cúng bái.

- Rốt cục tấn cấp bát giai trung cấp Đế Linh Sư!

Trong phi đĩnh, nghe mọi người chúc mừng, trên mặt Kiệt Sâm cũng mang theo bộ dáng tươi cười, hắn muốn trước khi tham gia thí luyện, tấn cấp bát giai trung cấp Đế Linh Sư, hôm nay, rốt cục thành công.

- Tốt, tất cả trở về phòng của mình đi.

Đi lên phía trước, Cái Tỳ phó tháp chủ hét to lên tiếng, lập tức, những đệ tử kia vì Kiệt Sâm tấn cấp cho nên đi ra khỏi phòng của mình, lúc này lại quay về phòng.

Lúc này, Ai Đức Mễ Tư nhìn qua khí tức khủng bố trên người của Kiệt Sâm, trong nội tâm thầm than một tiếng, sau đó đi vào phòng của mình.

Vốn, hắn cũng không phải là đối thủ của Kiệt Sâm, hôm nay Kiệt Sâm vừa tấn cấp, hắn đã triệt để mất đi tâm tranh hùng với Kiệt Sâm.

- Có lẽ, chỉ có thể chờ mình tấn cấp cửu giai cấp thấp thánh Linh Sư, mới có thể tranh phong với hắn lần nữa.

Trong nội tâm Ai Đức Mễ Tư bất đắc dĩ:

- Thế nhưng mà, cửu giai cấp thấp thánh Linh Sư, làm sao dễ dàng tấn chức như vậy?

Khi mọi người tán đi, Cái Tỳ phó tháp chủ cùng Khoa Ni Lý Áo Tư điện chủ cùng rời đi, thời điểm hai người tiến vào gian phòng của mình, trong đôi mắt Khoa Ni Lý Áo Tư điện chủ nhìn qua Kiệt Sâm, đột nhiên có hào quang khác thường hiện lên.

Đông bắc đại lục, nơi này là một cánh đồng hoang vu bát ngát, đi thông tới biên giới đại lục.

Cuồng phong vô tận gào thét, cát đá ở đây bay loạn, lại có thêm từng tòa thành trấn nhỏ.

Chỉ có điều, bởi vì thời gian tẩy lễ, cho nên những thành trấn nhỏ này hơi rách nát, mà giờ khắc này, những thành trấn hoang phế hơn trăm năm, lại lần nữa náo nhiệt lên.

Một bóng người không ngừng qua lại trong thành trấn, những thành trấn này lớn nhỏ không đều, biến thành lãnh địa tư nhân, khoảng cách với nhau khá xa, mà ở khu vực giữa, lại có thêm chín thành trấn to lớn, mà càng vào trung tâm, thành trấn san sát như sao trời.

Trên đường cái lúc này, có tốp năm tốp ba người đi đường, những người này, khí thế bất phàm, trên người tản ra khí tức kinh người, đặt ở bất cứ chỗ nào trên đại lục, đều là tồn tại rất mạnh, hưởng thụ quyền uy cực lớn, nhưng ở chỗ này, bọn họ chỉ là thành viên cực kỳ bình thường, vô cùng ít xuất hiện.



- Vèo!

Đúng lúc này, một âm thanh xé gió lao tới, nghe được âm thanh to lớn này, rất nhiều người đi đường, đều ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời.

Trên bầu trời, một chiếc phi đĩnh khổng lồ vạch phá bầu trời, rồi sau đó hạ xuống tòa thành trấn trung tâm, dừng lại.

- Đây là... Thượng Cổ Linh Lực Phi Đĩnh.

- Từ vị trí dừng của bọn họ, là phương của Linh Dược Sư tháp.

- Thiên tài của Linh Dược Sư tháp, đến sao?

Nhìn thấy phi đĩnh khổng lồ này, trong đôi mắt rất nhiều nhân vật có hào quang khiếp sợ, bọn họ, đều tới từ thế lực lớn trên đại lục, là thiên tài tham gia huyết sắc thí luyện, đối với Song Tháp là tồn tại cao nhất đại lục, tự nhiên mang theo một tia cung kính, một tia không phục.

Phi đĩnh khổng lồ này, từng bóng người từ trong đi ra, quan sát hoang vu đại địa.

- Tại đây, đây chính là địa phương thí luyện hay sao? Đông bắc của đại lục, quả nhiên linh khí trong không khí, cùng trung tâm đại lục, có một ít khác biệt.

Cảm thụ nồng độ nguyên tố trong không khí, bọn người Kiệt Sâm nhìn qua thành trấn này, trong nội tâm nhịn không được cảm khái.

- Vèo!

- Đến!

...

Đúng lúc này, từng bóng người từ thành trấn bên dưới bay vút lên, những người này nhanh chóng hiện ra trước mặt Cái Tỳ, thần sắc cung kính hành lễ:

- Thất Tinh Thành, người phụ trách thí luyện Linh Dược Sư tháp, Lạp Bội Tư bái kiến Cái Tỳ phó tháp chủ, Ốc Đặc Phỉ Nhĩ Đức trưởng lão, Khoa Ni Lý Áo Tư điện chủ.

Huyết sắc thí luyện này, ở đông bắc của đại lục, trước khi thí luyện, tất cả thế lực lớn tự nhiên đã sớm phái nhân viên tới rồi, an bài tất cả.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về quan ly nha nuoc ve hoat dong kiem toan doc lap, nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh phai tra noi bo chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.