Dược thần

Chương 1224: Khắc Lôi Nhã Giảo Hoạt (2)


Lôi Nặc lạnh nhạt lên tiếng, hai ngày này, sau khi an bài tốt những sự tình Hỗn loạn chi lĩnh, hắn liền trở lại Tử Vong mê cung, tiếp nhận truyền thừa của Thí Thần Nạp Địch Mẫu kia.

- Ồ, Khắc Lôi Nhã đâu rồi?

Đúng lúc này, Vưu Lợi Á lại đột nhiên kinh nghi lên tiếng.

Sau khi nghe được thanh âm Vưu Lợi Á, tất cả mọi người ở đây đều sững sờ. Lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào mà Khắc Lôi Nhã đã không ở cùng một chỗ với mọi người.

Trên không vùng núi rừng phía tây vân vụ chiểu trạch, gió lạnh cuồng nộ thổi vù vù quét qua núi rừng, truyền đến trận trận tiêng thông reo.

- Xuy xuy...

Giờ phút này, một bóng người màu đen từ chân trời xẹt qua như một đạo thiểm điện, bay vút về hướng nam, mang đến tiếng nổ vang vô tận.

Người này chính là Kiệt Sâm đang hăng hái chạy về phía vùng biển phía nam.

- Ân?

Trong lúc đó, thân hình đang mạnh mẽ bay vút của Kiệt Sâm bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn về phiến núi rừng sau lưng, vô cùng lăng lệ ác liệt.

- Các hạ là ai mà theo ta lâu như vậy? Đi ra cho ta.

Kiệt Sâm cầm trọng kiếm màu đen trong tay, trên người tản ra khí tức đáng sợ, trực tiếp bổ một kiếm với phiến núi rừng kia.

- Oanh!

Linh lực vô tận sôi trào, trọng kiếm màu đen như một đầu nộ long, cuốn phăng tất cả. Trong phiến núi rừng kia, một bóng người hỏa hồng sắc bỗng dưng bay vút ra, tiếp được một chiêu của Kiệt Sâm.

- Thiếu gia, là ta!

Bóng người kia phát ra một thanh âm thanh thúy, trong lúc chống đỡ công kích Kiệt Sâm đã bị lui về phía sau hơn 10m, vội vàng lên tiếng.

- Khắc Lôi Nhã? Ngươi làm sao mà ở chỗ này?

Kiệt Sâm ngây người, lúc trước hắn cảm giác đã có người một mực đi theo phía sau hắn, nhưng lại không nghĩ rằng đó lại là Khắc Lôi Nhã.

Một khắc sau, Kiệt Sâm như đã nghĩ ra điều gì, lông mày nhíu lại.

- Khắc Lôi Nhã. Ngươi, không phải ngươi muốn đi Thiên Hải đại lục với ta chứ?

- Thiếu gia...

Khắc Lôi Nhã giống như là một hài tử phạm lỗi, chỉ biết cúi đầu dưới ánh mắt nghiêm khắc của Kiệt Sâm, hai tay phóng ra phía trước, khẩn trương nói:

- Ta biết rõ, nếu nói ra thì ngươi nhất định không dẫn ta theo, cho nên ta, ta...

Khắc Lôi Nhã nói xong, lại mãnh liệt ngẩng đầu lên, trong đôi mắt lộ ra vẻ vô cùng kiên cmn quyết.

- Thiếu gia, Khắc Lôi Nhã muốn ở bên người thiếu gia, Khắc Lôi Nhã không muốn rời xa thiếu gia. Trước kia thực lực Khắc Lôi Nhã quá yếu, thiếu gia thể mang ta theo. Nhưng thiếu gia, hiện giờ Khắc Lôi Nhã đã trở nên mạnh mẽ rồi, có thể bảo vệ thiếu gia được. Thiếu gia mang Khắc Lôi Nhã đi cùng đi...

Khắc Lôi Nhã cắn cắn môi, trong mắt lộ ra vẻ cầu khẩn.

Lúc này trong tâm Kiệt Sâm không khỏi xúc động rồi, yên lặng nhìn Khắc Lôi Nhã. Cho tới nay, động lực khiến Khắc Lôi Nhã không ngừng tu luyện chính là muốn ở bên cạnh mình.

- Thiếu gia... Thiếu gia đừng tức giận. Nếu thiếu gia đã không muốn thì Khắc Lôi Nhã, Khắc Lôi Nhã trở về vậy...


Nhìn Kiệt Sâm im lặng đứng đó, bờ môi Khắc Lôi Nhã khẽ mấp máy, trong nội tâm không khỏi run lên, sau đó gian nan xoay người, muốn trở lại đường cũ.

- Được rồi, nếu đã đến thì cùng đi a.

Ngay lúc này, một thanh âm thanh tịnh vang lên bên tai Khắc Lôi Nhã.

- Thiếu gia!

Khắc Lôi Nhã mãnh liệt xoay người, trong đôi mắt mang theo vẻ mừng rỡ kích động, cả người tung tăng như chim sẻ.

- Ta biết thiếu gia là tốt nhất mà, hắn sẽ không vứt bỏ Khắc Lôi Nhã đâu.

Nhìn vẻ kích động, bộ dáng hưng phấn của Khắc Lôi Nhã kia, Kiệt Sâm nở nụ cười bất đắc dĩ.

- Nha đầu ngốc, đi thôi!

Dứt lời, Kiệt Sâm quay người, bay vút lên.

Nếu Khắc Lôi Nhã vẫn là Đế linh sư bát giai đỉnh phong thì dù nói cái gì Kiệt Sâm cũng sẽ không mang nàng theo. Nhưng hiện tại Khắc Lôi Nhã đã tấn cấp Thánh linh sư cửu giai cấp thấp, hơn nữa so với mình thì thực lực của nàng cũng không yếu hơn bao nhiêu, Kiệt Sâm cũng không lo lắng gì nữa rồi.

- Vâng!

Khắc Lôi Nhã kích động lên tiếng, cả người hóa thành một đạo lưu quang hỏa hồng sắc, theo sát sau lưng Kiệt Sâm.

Hai người bay rất nhanh, thoáng cái ba ngày đã trôi qua.

- Ào ào!

Một mảnh đại dương màu đen mênh mông xuất hiện trước mắt hai người, gió biển mằn mặn thổi phần phật qua má hai người, mang đến trận trận mùi tanh.

- Đây là Thiên tế chi hải sao?

Kiệt Sâm thì thảo trong miệng, nhìn về phía cuối cùng của hải dương vô biên.

- THiên hải đại lục, ta đã đến.

Kiệt Sâm yên lặng lên tiếng trong nội tâm, rồi sau đó hai người hóa thành hai đạo lưu quang, lập tức vạch phá, bay vút đi, biến mất tại phía cuối cùng đại dương mênh mông.

Ở mảnh hải dương mênh mông hoang vu này, trên mặt biển là sóng lớn ngập trời, có những cơn sóng xoáy cao lên hơn 10 trượng, vô cùng hiểm ác.

Thiên tế chi hải là vô tận hải dương ở giữa đại lục Tư Đặc Ân và Thiên Hải đại lục, trong đó nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, như một tòa chắn thiên nhiên ngăn cách hai phiến đại lục, ngăn cản song phương vãng lai trao đổi qua lại. Ở chỗ này căn bản là ít có ai lui tới, cho nên không có người ở, khắp nơi chỉ có sóng biển điên cuồng, hiển lộ vẻ đáng sợ của thiên nhiên.

- Vèo! Vèo!

Đúng lúc này, tiếng xé gió kịch liệt vang lên, hai đạo lưu quang ẩn chứa khí tức đáng sợ xẹt qua mặt biển như tia chớp, hai người xuyên thẳng qua sóng biển, cơ hồ là cực nhanh, hư không vỡ ra, ngay lập tức vượt qua trăm dặm. Những nơi đi qua, hư không đều vương lại hai đạo hư tuyến thật dài, không gian chung quanh đều vỡ tan.

Ở nơi nguy hiểm này, quanh năm đều không thấy một ai ở trên mặt biển.

Hai người bay vút này, một người trong đó là một thiếu niên có khuôn mặt tuấn tú, tóc dài màu đen, hai đồng tử màu đen, mày kiếm mắt sáng, lưng đeo một thanh trọng kiếm màu đen, tiêu sái phiêu dật. Mà bên cạnh hắn là một nữ tử vận trường bào hỏa hồng sắc, tóc ngắn màu vàng, thanh lệ tuyệt luân, vô cùng tuyệt mĩ khiến người nào nhìn thấy cũng không khỏi động tâm.

Hai người này chính là Kiệt Sâm và Khắc Lôi Nhã đang tiến về Thiên Hải Đại Lục.

Tới hôm nay, hai người đã rời khỏi đại lục Tư Đặc Ân được năm ngày, dĩ nhiên năm ngày này, hai người đều một mực bay đi, không nghỉ ngơi bao nhiêu.

Đại lục Tư Đặc Ân và THiên Hải đại lục cách xa nhau không biết bao nhiêu vạn dặm, trên đường đi là nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, Linh sư bình thường căn bản không cách nào xuyên việt, coi như là cường giả đạt tới cấp bậc Thánh Linh sư cửu giai trung cấp như Kiệt Sâm và Khắc Lôi Nhã cùng cần bay vút thật dài mới có thể đến được THiên Hải đại lục.

Vì mau chóng tới THiên Hải đại lục nên hai người Kiệt Sâm và Khắc Lôi Nhã đều nâng tốc độ của mình lên mức cao nhất.

Trong lúc phi hành, để khiến tốc độ mình tăng lên, Kiệt Sâm cũng bắt đầu yên lặng tìm hiểu hư không chi thuật. Nếu Thánh linh sư cửu giai chưa đạt tới cửu giai cao cấp, tốc độ phi hành cũng chỉ là bay qua hư không. Nhưng một khi đạt tới cửu giai cao cấp thì chính là trực tiếp ẩn độn hư không, xuyên thẳng qua hư không, tốc độ nhanh hơn gấp 10, gấp 100 lần.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như phat day mac toi ngoai tinh ta dam se chiu qua bao dang so huy hoai het nhung van khi tot dep, kinh phap hoa pham pho mon 25 ht tuyen hoa giang những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.