Dược thần

Chương 543: Thất giai linh dược hoàng sư


Ngay lúc ban đầu Tạp Mai Luân cảm thấy đau đầu khi xưng hô với Kiệt Sâm, nếu như gọi thẳng tên không khỏi lộ ra vẻ không tôn kính nhưng nếu xưng hô bằng cách khác thì hai người hiện tại lại có bối phận chênh lệch, cũng may Kiệt Sâm có tạo nghệ trong linh dược học cũng tương tự như hắn, một linh dược tôn sư lục giai, Tạp Mai Luân dù xưng hô là đại sư còn cảm thấy chưa đủ.

Đối diện với vẻ nhiệt tình của Tạp Mai Luân, bản tính Kiệt Sâm vốn yêu thích thanh tĩnh cũng cảm thấy có chút bất đắc dĩ, trong nội tâm vừa cười khổ vừa nói:

- Tạp Mai Luân đại nhân thật quá khen, trận đấu của Bích Căn cùng Pháo Bột ta cũng đã xem, với thực lực hai người họ tương lai muốn kế thừa y bát của đại nhân tuyệt đối không có vấn đề, có được thiên tài tinh anh như vậy sự hưng thịnh của Tát Đức liên minh chỉ nằm trong tầm tay mà thôi!

- Ha ha, Kiệt Sâm đại sư thật biết nói đùa, ở trước mặt ngươi Bích Căn bọn họ cũng thật không dám tự xưng là thiên tài!

Tạp Mai Luân nghe lời nói của Kiệt Sâm cũng cảm thấy vô cùng cao hứng.

Mà Tát Đức liên minh Bích Căn cùng Pháo Bột vẫn cung kính đứng bên cạnh Tạp Mai Luân, đang dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Kiệt Sâm, thật sự biểu hiện của Kiệt Sâm trong cuộc thi đấu vòng loại đã bày ra thực lực có thể dễ dàng miểu sát bọn họ đã hoàn toàn hù dọa họ thực sự.

Trong lúc Kiệt Sâm cùng nhóm người Tạp Mai Luân đang trò chuyện với nhau, ngay lúc đó Kiệt Sâm chợt cảm nhận có một cỗ ánh mắt sắc bén từ một góc đại điện rơi lên trên người của mình.

Kiệt Sâm ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy ở góc đại điện kia có một tráng hán vô cùng khôi ngô đang ngồi, một cỗ uy áp khó tả từ trên người tráng hán không ngừng truyền ra, căn bản không cần cố ý tận lực biểu hiện mà chỉ cần ngồi nơi đó đã đủ làm lòng người rung động.

Ở bên người tráng hán kia có bốn thanh niên đang từ xa xa nhìn qua Kiệt Sâm, mà khi Kiệt Sâm đưa mắt nhìn sang thấy thanh niên đầu lĩnh trên mặt có vết sẹo đột nhiên đứng dậy bước chân vững vàng hướng chỗ Kiệt Sâm đi tới.

Ánh mắt của hắn vô cùng sắc bén, mang theo vẻ tự tin kiên định tràn đầy.

- Ngươi chính là Kiệt Sâm đi, ta là Tây Hoang bộ lạc Thiết Mộc Chân!

Thanh niên đi tới trước mặt Kiệt Sâm, đôi mắt sắc bén trầm thấp lên tiếng:

- Ta nhìn thấy trận đấu ngươi đánh chết A Đức Kim Tư, ngươi rất mạnh, mạnh hơn ta hiện tại, nhưng ngươi hãy chờ xem, một ngày nào đó ta nhất định sẽ vượt qua ngươi, ta sẽ cho ngươi biết dũng sĩ Tây Hoang bộ lạc Thiết Mộc Chân mới là đệ nhất thiên tài tây bắc!

Nói xong câu đó Thiết Mộc Chân cũng không nói thêm lời nào, trực tiếp quay về chỗ ngồi, ánh mắt thật kiên định.

Trong đại điện tất cả mọi người đều sững sờ nhìn qua một màn này, ánh mắt rơi lên trên người Kiệt Sâm muốn xem rốt cục hắn sẽ có phản ứng gì.

Đối với lời tuyên ngôn giống như khiêu chiến của Thiết Mộc Chân, nhìn qua những ánh mắt các tuyển thủ trong đại sảnh đang nhìn mình sợ hãi, Kiệt Sâm chẳng những không hề cảm thấy bất mãn, ngược lại còn tràn đầy lòng thưởng thức.

Thiên tài chính thức ngoại trừ thiên phú trong tu luyện còn phải có được nội tâm kiên định, tính cách kiên nghị càng không thể thiếu, những tuyển thủ của các thế lực nhìn thấy cảnh tượng Kiệt Sâm đánh chết A Đức Kim Tư trong cuộc thi vòng loại đã bày ra thực lực khủng bố, tận sâu trong nội tâm đều cảm thấy sợ hãi, ngày sau thành tựu của họ cũng sẽ không cao bao nhiêu, bởi vì họ không có được một trái tim vĩnh viễn không khuất phục của một cường giả cần có.

Nhưng Thiết Mộc Chân có dũng khí phát ra lời khiêu chiến đối với chính mình, tầm mắt của hắn không phải là đối thủ không thể địch nổi mà là muốn vượt qua đối thủ kia, chỉ cần không vẫn lạc, thành tựu tương lai tuyệt đối không chỉ cực hạn ở cảnh giới hoàng linh sư.

Trong đại điện, khóe môi Kiệt Sâm đột nhiên hiện lên vẻ tươi cười:

- Thiết Mộc Chân đúng không, cứ việc tiến đến, ta chờ ngươi, chờ ngày mà ngươi tự nhận có thể đánh bại ta, nhưng ta tin tưởng ngươi nhất định sẽ thất vọng!

Thanh âm của Kiệt Sâm vô cùng bình thản, nhưng từ bên trong toát ra sự tin tưởng thực sự, làm cho mọi người có mặt đều có thể cảm giác được lời hắn nói ra hắn nhất định sẽ làm.

Ở trong góc, Thiết Mộc Chân không nói gì, nhưng thần sắc kiên định nhìn qua Kiệt Sâm như trả lời hắn.

- Hừ, tiểu tử thú vị, không tệ, rất không tệ, nhưng dũng sĩ Tây Hoang bộ lạc sẽ cho hắn biết rõ ai mới là đệ nhất thiên tài tây bắc, Thiết Mộc Chân, có đúng không?

Đệ nhất cao thủ Tây Hoang bộ lạc Tha Lôi muốn hé miệng cười, nhưng trên gương mặt của tráng hán khôi ngô kia nụ cười lại có vẻ có chút dữ tợn.

- Nã Mạt bệ hạ đến!

Ngay khi Kiệt Sâm còn đang nghĩ làm sao thoát khỏi mọi người, chợt nghe bên ngoài có tiếng ồn ào.

Kiệt Sâm ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một trung niên nhân mặc vương bào màu vàng đang từ bên ngoài đại điện đi vào, đi bên cạnh hắn là một thiếu nữ mặc giáo da màu xanh với mái tóc dài màu vàng, thiếu nữ kia chính là đệ nhất thiên tài của Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc, Địch Ni Toa.

Ánh mắt của nàng cao ngạo, đầy vẻ kiêu hãnh cùng cao quý, làm cho người ta không dám nhìn gần, gương mặt nàng vẫn mang theo nụ cười thản nhiên, chẳng khác gì đóa hoa mai ngạo nghễ giữa băng tuyết, làm cho người ta cảm nhận được một loại mị lực thật đặc biệt.

Với bản thân là chủ nhân của một quốc gia, còn là chủ sự của buổi yến hội hôm nay, đương nhiên sẽ có không ít người muốn gầy dựng quan hệ, tất cả các lĩnh đội các thế lực đều vây quanh tiến lên, nhưng Nã Mạt lại không hề lộ ra chút bối rối, gương mặt mỉm cười chào hỏi hàn huyên với tất cả, chân bước vào đại điện, trên đường đi cũng không lạnh nhạt với ai.

- Bái kiến Nã Mạt bệ hạ!

Nã Mạt xuất hiện làm nhóm người Đế Lâm đang bị người vây quanh cũng phải thở phào một hơi.

Nã Mạt mỉm cười chào hỏi Đế Lâm cùng Tạp Khoa Lý bọn hắn, sau đó ánh mắt rơi lên trên người Lôi Nặc.

- Vị này chính là Lôi Nặc đại nhân danh chấn tây bắc đi?

Nã Mạt mang theo vẻ mặt có chút cung kính, hơi thoáng cúi đầu:

- Thực lực của Lôi Nặc đại nhân mạnh mẽ, tại hạ vạn phần bội phục, có Lôi Nặc đại nhân xuất hiện, chắc hắn không được bao lâu thanh danh của tây bắc chúng ta sẽ nâng cao hơn một bước trên đại lục!

- Ha ha, Nã Mạt bệ hạ thật sự quá khách khí!

Lôi Nặc cười lên tiếng.

Thái độ cung kính của Nã Mạt đối với Lôi Nặc lập tức làm một ít người trong đại sảnh cảm thấy thật khó hiểu.

Lôi Nặc đúng là đế linh sư bát giai đê cấp, nhưng Nã Mạt cũng là hoàng linh sư thất giai trung cấp, còn là quốc vương Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc, là con trai của đệ nhất cường giả tây bắc Phong Đế Tốn Phượng, luận địa vị nhìn thấy đế linh sư bát giai bình thường căn bản không cần phải khách khí như vậy.

Nhưng Nã Mạt biểu hiện vẻ cung kính bên ngoài lại vượt ngoài phạm vi xã giao cần thiết của hắn.

Bọn họ nào biết đâu rằng với tình báo của bọn họ căn bản không hiểu rõ thực lực của Lôi Nặc, nhưng Nã Mạt là quốc vương của Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc, đã sớm biết ở bên ngoài Hoành Đoạn sơn mạch Lôi Nặc đã dùng lực lượng một người đánh chết Đức Khắc Lôi gia tộc tộc trưởng Lâm Đăng có cảnh giới đế linh sư bát giai trung cấp của Thần Phong đế quốc.

Một thiên tài khủng bố như vậy, dù cường đại như Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc cũng nên đánh tốt quan hệ.

Hàn huyên cùng Lôi Nặc vài câu, Nã Mạt lại đưa mắt lên người Kiệt Sâm.

- Kiệt Sâm đại sư, biểu hiện của ngươi trong cuộc thi đấu vòng loại làm ta thật ngạc nhiên, thật sự thích hợp với danh hiệu đệ nhất thiên tài tây bắc. Nghe nói tạo nghệ trong linh dược học của các hạ cũng cực kỳ thâm hậu, đây là nữ nhi của ta Địch Ni Toa, có lẽ đại sư không biết nàng ngoại trừ là hoàng linh sư thất giai đê cấp còn là linh dược tông sư ngũ giai trung cấp, nếu như có thể hai người cung nên giao lưu trao đổi lẫn nhau, đương nhiên nếu như Kiệt Sâm đại sư nguyện ý cũng có thể chỉ điểm cho nàng được một chút!

Nã Mạt vô cùng nhiệt tình nói, trên mặt tràn đầy dáng tươi cười.

Lần này mọi người càng thêm cảm thấy khó hiểu với hành động của Nã Mạt, theo như lời nói của Nã Mạt, tuy khoa trương Kiệt Sâm nhưng rất rõ ràng sẽ đắc tội với Bách Việt vương quốc, đây căn bản là lời mà một vị quốc vương không nên nói ra.

Càng làm cho mọi người cảm thấy nghi hoặc hơn chính là Nã Mạt lại để cho Địch Ni Toa cùng Kiệt Sâm quen biết trao đổi lẫn nhau, bọn họ nghe nói Địch Ni Toa còn chưa kết hôn, chẳng lẽ Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc lại có ý nguyện này?

Trong lúc nhất thời trong lòng mọi người đều tràn ngập nghi hoặc, suy đoán không thôi.

Toàn bộ đại sảnh đột nhiên yên tĩnh, tất cả mọi người đều ngừng hô hấp đưa mắt nhìn lên Kiệt Sâm cùng Địch Ni Toa, không hề chớp mắt.

Ý tứ của Nã Mạt bệ hạ biểu đạt ra ngoài thật sự làm tân khách không thể không lâm vào trong trầm tư suy nghĩ, nếu như Nã Mạt thật sự nguyện ý tác hợp cho Địch Ni Toa với Kiệt Sâm, như vậy đối với thế cục đại lục tây bắc sẽ có dạng ảnh hưởng như thế nào.

Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc cùng chư quốc tây bắc, một có được vũ lực mạnh nhất tây bắc, một có được địa vực bao la nhất tây bắc, cả hai kết hợp sẽ sinh ra trùng kích thật lớn đối với tây bắc, đây là một việc mà các thế lực tây bắc không thể không cân nhắc.

Trong hào khí cổ quái bên trong đại điện, dù là những tuyển thủ của các thế lực cũng ẩn ẩn hiểu được chút gì đó.

Thậm chí bọn họ đã bắt đầu cảm thấy đố kỵ với vận may của Kiệt Sâm lúc này.

Một câu nói kia cơ hồ cũng mang theo ý nghĩa Nã Mạt bệ hạ đã động lòng ái tài, muốn để cho Địch Ni Toa công chúa cùng Kiệt Sâm tự nhiên phát triển quan hệ, tìm hiểu lẫn nhau.

Hãy ngẫm lại, Địch Ni Toa là vị công chúa được sủng ái nhất của Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc, đồng dạng cũng là đệ nhất thiên tài của vương quốc, mà tạo nghệ trong linh sư cùng linh dược học của Kiệt Sâm cũng thật sự cường đại làm người thật thấy giận, nếu như hai người kết hợp chung một chỗ, mặc dù Địch Ni Toa chỉ là công chúa nhưng tương lai muốn chấp chưởng Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc cũng tuyệt không phải là chuyện không thể nào.

Ở bên cạnh Nã Mạt bệ hạ, trên gương mặt lạnh băng cao quý của Địch Ni Toa vẫn mang theo vẻ mỉm cười thản nhiên, đôi mắt nhàn nhạt nhìn chăm chú lên mặt Kiệt Sâm.

Mái tóc dài màu vàng gợn sóng xõa trên vai nàng, giáp da màu xanh, đem dáng người uyển chuyển hoàn mỹ thể hiện ra, tản mát ra một loại hấp dẫn mị hoặc người.

Trong dĩ vãng tất cả mọi người đều đem lực chú ý lên thiên phú kinh người của Địch Ni Toa, nhưng giờ khắc này mọi người mới phát hiện Địch Ni Toa cũng là một vị công chúa, một thiếu nữ hơn nữa còn là một đại mỹ nữ.

Khắc Lôi Nhã im lặng đứng bên cạnh Kiệt Sâm, tuy nàng không hiểu rõ rốt cục đang xảy ra chuyện gì, nhưng nàng cảm nhận được hào khí quỷ dị trong đại điện theo bản năng nàng nhích lại gần bên cạnh Kiệt Sâm đứng yên.

Trong đại sảnh yên tĩnh có chút dọa người, ánh mắt mọi người đều hạ xuống trên mặt Kiệt Sâm, bọn họ rất muốn nhìn xem ở trước mặt loại kỳ ngộ như vậy vị thiên tài trẻ tuổi kia còn có thể giữ được tỉnh táo hay không. Nã Mạt đã mở lời bật đèn xanh, Địch Ni Toa công chúa là linh dược tông sư ngũ giai trung cấp đương nhiên tạo nghệ trong linh dược học phải thật sự thâm hậu đi?

Kiệt Sâm cười cười, cười vô cùng khiêm tốn nhưng lời nói lại làm toàn trường không cách nào tưởng tượng được:

- Nếu như sau này Địch Ni Toa công chúa ở trong vấn đề linh dược học có vấn đề khó khăn gì cần ta chỉ điểm thì tại hạ tất nhiên nghĩa bất dung từ, chỉ có điều nếu như có thể, ta hi vọng công chúa không nên hao phí quá nhiều thời gian trên linh dược học, nếu không đối với việc tu luyện linh sư ngày sau của nàng sẽ tạo thành không ít trở ngại cùng phiền toái, với thiên phú linh sư của công chúa sẽ đạt được không bù đắp nổi mất mát mà thôi.

Những lời này của Kiệt Sâm vừa thốt ra, mọi người hầu như muốn té xỉu.

Toàn bộ ánh mắt của mọi người nhìn về phía hắn giống như đang nhìn một kẻ ngu ngốc, rất nhiều người bắt đầu mắng to trong lòng, vì sao chư quốc tây bắc lại xuất hiện một kẻ ngu ngốc đến như vậy? Cơ hội tốt như thế không biết tranh thủ đáp ứng Nã Mạt bệ hạ, lại còn dám nghĩ muốn chỉ điểm Địch Ni Toa công chúa, càng kỳ quái hơn là yêu cầu Địch Ni Toa ngày sau đừng nên tốn nhiều thời gian trong linh dược học, nói là sẽ ảnh hưởng sự tu luyện linh sư của nàng, ảnh hưởng cái đầu của ngươi…

Ngay từ đầu mọi người còn vạn phần bội phục đối với thiên phú của Kiệt Sâm, lại cảm thấy vạn phần ghen ghét với vận may của hắn, hiện tại xem ra Kiệt Sâm kia nhìn qua có vẻ như thật thông minh nhưng vì sao khi nói chuyện lại ngu ngốc đến như vậy?

Chẳng những trong lòng các tân khách có mặt đều mắng to, dù là Nã Mạt bệ hạ cùng Địch Ni Toa cũng hoàn toàn ngây người.

Trước khi Kiệt Sâm trả lời trong lòng họ đều có thật nhiều loại suy đoán với ý tứ của hắn, nhưng thật hiển nhiên họ không nghĩ tới Kiệt Sâm sẽ trả lời như vậy.

- Việc này…

Nã Mạt bệ hạ sững sờ nhìn Kiệt Sâm, rất hiển nhiên nghe được lời của hắn làm ngài cũng không biết làm sao trả lời, nhưng dù sao Nã Mạt vẫn là quốc vương Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc, tuy nội tâm xấu hổ nhưng trên mặt không hề lộ ra dị sắc.

- Kiệt Sâm đại sư, xin chỉ giáo?

Hắn nhìn Kiệt Sâm hồi lâu mới tìm ra được một câu nói phù hợp tràng cảnh hiện tại.

Mà Địch Ni Toa cũng dùng ánh mắt cổ quái nhìn Kiệt Sâm, trong đôi mắt lướt qua tia khinh thường nhàn nhạt.

Mấy ngày trước trong cuộc thi đấu loại nàng còn bị thực lực cường hãn của Kiệt Sâm làm giật mình cùng rung động, nhưng hiện tại hảo cảm của nàng đối với hắn đã kịch liệt giảm thấp.

Kiệt Sâm lắc đầu, lên tiếng nói:

- Nã Mạt bệ hạ, linh dược học cùng linh lực học tuy là hỗ trợ lẫn nhau, nhiều khi lẫn nhau đều có thể xúc tiến đề cao, nhưng có chút tình huống đặc thù, một linh sư đồng thời nghiên tập linh dược học đối với họ không mang đến trợ giúp, ngược lại còn có chỗ hại!

Kiệt Sâm vừa nói ra lời này, không ít lĩnh đội có mặt đều nhịn không được muốn bật cười thành tiếng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 4 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như thần chú thủ lăng nghiêm, bo tat thich quang duc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status