Dược thần

Chương 734: Hai ngày hai đêm (2)


- Tạp Tắc Nỗ Tư sư huynh, chúng ta vô tình ý mạo phạm sư huynh, chỉ là trùng hợp đi ngang qua, kính xin sư huynh rủ lòng từ bi, chúng ta lập tức đi ngay, rời đi ngay.

Trong đám người, Ngõa Nhĩ Gia Bố cung kính lên tiếng.

- Đều cút đi, nhớ kỹ, Hóa Thần đảo này là địa phương Tạp Tắc Tư Nhĩ ta thủ hộ, nếu như ta phát hiện có người đặt chân lên Hóa Thần đảo, Tạp Tắc Nỗ Tư ta sẽ cho kẻ đó hối hận vì đã sống trên thế gian này.

Tạp Tắc Nỗ Tư nhìn qua đám người kia, lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt âm hàn, sau không không nói thêm cái gì, quay người bay vút về vách núi vừa nãy của mình, rồi sau đó ẩn vào trong vách núi.

- Ách...

Nhìn thấy Tạp Tắc Nỗ Tư cũng không có ra tay với bọn họ, đám đệ tử này thở ra một hơi, toàn thân như nhũn ra, cuồng phong thổi qua, đám đệ tử này cảm giác sau lưng lạnh lẽo, không ít đệ tử dùng tay lau mồ hôi trên trán, phủ kín mồ hôi lạnh.

- Chẳng lẽ Tạp Tắc Nỗ Tư sư huynh đã sớm biết rõ chuyện này, đem Hóa Thần đảo đoạt được từ tay của Kiệt Sâm?

Trong nội tâm của rất nhiều người suy đoán.

- Không đúng hắn nói là thủ hộ, cuối cùng đã xảy ra cái gì?

Trong nội tâm rất nhiều người khó hiểu, nhưng bọn họ cũng không quản nhiều như thế, mặc kệ là nguyên nhân gì, Tạp Tắc Nỗ Tư sư huynh đã ở đây, bọn họ chỉ biết là có Tạp Tắc Nỗ Tư sư huynh, thì dù là bảo tàng nghịch thiên đi nữa, ai dám đoạt thì kẻ đó không may.

- Xôn xao, Xoạt!

Âm thanh sóng biển dâng lên, đúng lúc này, một đám người từ trong Bạo Loạn Linh Hải lảo đảo bay vút lên không trung, quần áo của bọn họ tả tơi, toàn thân chật vật không chịu nổi, chính là bị Tạp Tắc Nỗ Tư đánh trọng thương, rơi xuống Bạo Loạn Linh Hải, chính là đám Cát Mễ Đặc Lạp.

Thời điểm Tạp Tắc Nỗ Tư còn ở đây bọn họ không dám lộ diện, đợi đến lúc Tạp Tắc Nỗ Tư rời đi, mới từ trong Bạo Loạn Linh Hải bay ra.

Tuy trong Linh Dược Sư tháp không ngừng tranh đấu với nhau, nhưng lại nghiêm cấm giết người, Tạp Tắc Nỗ Tư ra tay với bọn họ chỉ là cảnh cáo mà thôi.

- Ngõa Nhĩ Gia Bố, có phải lúc trước ngươi biết rõ có Tạp Tắc Nỗ Tư đúng không?

Sắc mặt Cát Mễ Đặc Lạp trắng bệch, hai tay nắm chặt, thân thể vô cùng chật vật, hắn vừa xuất hiện, ánh mắt rơi vào người Ngõa Nhĩ Gia Bố, trong miệng oán hận lên tiếng.

Lúc trước Ngõa Nhĩ Gia Bố biểu hiện, hắn cảm thấy có chút kỳ quái, hôm nay Tạp Tắc Nỗ Tư xuất hiện, hắn mới hiểu được, đối phương nhất định đã sớm nhận ra Tạp Tắc Nỗ Tư, mới không đồng ý lời mời của mình.

- Hừ, là ngươi ngu xuẩn, ngay cả âm thanh của Tạp Tắc Nỗ Tư sư huynh cũng không nhận ra.

Ngõa Nhĩ Gia Bố mang theo nụ cười nhạt, nói:

- Ngay từ đầu ta cũng không dám xác định, cũng chỉ suy đoán mà thôi, hiện tại nha, ân, có nhiều người anh dũng đi dò đường, thật tốt.

- Ngươi...

Cát Mễ Đặc Lạp phẫn nộ lên tiếng.

- Như thế nào? Không phục, chẳng lẽ ngươi còn muốn động thủ với ta? Bộ dạng của ngươi như vậy, tỉnh lại đi, ha ha, gây vào ta, ta sẽ cho các ngươi thê thảm hơn nữa.

Ngõa Nhĩ Gia Bố cười lạnh, sau đó rời khỏi nơi đây, đám đệ tử còn thừa cũng bay theo sau hắn, bay vút về hướng Hạch Tâm Điện, chỉ để lại đám người Cát Mễ Đặc Lạp.

Thời điểm ngay từ đầu, đều hào hứng bừng bừng, còn tưởng tượng kiếm một chén canh như thế nào, nhưng mà lúc này quay trở về, trong lòng bọn họ nếu có, chính là cảm giác sống sót sau tai nạn.

- Cát Mễ Đặc Lạp sư huynh, chúng ta làm sao bây giờ?

Trong đám người, có một đệ tử suy yếu lên tiếng.

- Làm sao bây giờ? Có thể làm sao? Chúng ta trở về!

Cát Mễ Đặc Lạp cắn răng, trong nội tâm nghẹn một bụng tức giận, phẫn hận lên tiếng.

- Già Mã, Phổ Tư Kim, hai tên hỗn đản các ngươi, đắc tội Kiệt Sâm không đủ, lại kéo chúng ta xuống nước, đáng giận, chờ các ngươi cấm túc qua đi, ta sẽ cho các ngươi biết rõ, chọc Cát Mễ Đặc Lạp ta thì hậu quả thế nào, đáng giận!

Trong nội tâm Cát Mễ Đặc Lạp oán hận lên tiếng, hắn không thể tìm Tạp Tắc Nỗ Tư báo thù, cho nên mang tức giận trong nội tâm trút lên đầu của Già Mã cùng Phổ Tư Kim.

Sau khi đám người Cát Mễ Đặc Lạp rời đi, cả Hóa Thần đảo tiếp tục khôi phục bình tĩnh.

Trong sơn cốc dưới Hóa Thần đảo, Kiệt Sâm vào lúc này không ngừng vẽ trận vân của Cửu Linh Tụ Khí Trận.

Khi bọn người Cát Mễ Đặc Lạp vừa tới, Kiệt Sâm vừa vặn hoàn thành một nửa trận vân khối thứ bảy, căn bản không thể phân thần, bởi vậy cũng không có xuất hiện.

Trình tự khi vẽ trận vân vô cùng nghiêm ngặt, một khi đã bắt đầu thì phải hoàn thành, nó chú ý là toàn tâm toàn ý, công tác liên tục, sợ nhất gặp được, chính là bị người ta quấy rầy, một khi bị quấy rầy, trạng thái sẽ bị đánh phá, thì cả trận vân sẽ thất bại, cũng không phải nói tiếp tục vẽ nối là được, bởi vì cấu trúc tâm tình cùng tinh khí thần bị phá hư.

Nhưng kỳ thật cũng giống như phối chế linh dược tề, trong quá trình phối chế linh dược tề, cũng không được quấy rầy, đặc biệt là linh dược tề đẳng cấp cao, một khi bị quấy rầy, thì cả quá trình phối chế báo hỏng.

Bởi vậy tinh khí thần của Kiệt Sâm hoàn toàn đắm chìm vào trong đó, căn bản không quan tâm tới cử động của đám người Cát Mễ Đặc Lạp, về sau Tạp Tắc Nỗ Tư xuất hiện, thì Kiệt Sâm cũng không biết, thời điểm Kiệt Sâm hoàn thành khối trận vân thứ bảy này, Tạp Tắc Nỗ Tư cũng đã thay hắn đuổi đám người Cát Mễ Đặc Lạp đi rồi.

Kiệt Sâm không có dừng lại, trong tay thoăn thoắt, dưới ngòi bút của hắn không ngừng xoẹt qua lại, tiếp tục hoàn thành trận vân khác, đường cong màu xanh đen không ngừng hiện ra dưới bàn tay của hắn, số trận vân trên khối đá không ngừng tăng lên, dần dần, một đồ án phiền phức đã biến thành hoàn mỹ trong tay của hắn.

Ánh mắt của Kiệt Sâm chuyên chú nhìn chằm chằm vào nó, hô hấp nhẹ nhàng chậm chạp, giống như sọ kinh động cái gì. Nhìn kỹ sẽ phát hiện được, thời điểm hắn phác thảo trận vân, không động cả cổ tay, cả cánh tay phải giống như mềm mại không xương, không ngừng lăn chuyển động, ngay cả thân hình, cũng từ trận vân mà phập phồng.

Không biết có phải Cát Mễ Đặc Lạp xuất hiện không có quấy rầy hay không, thân thể của Kiệt Sâm tiến vào trạng thái vong ngã, tất cả mọi thứ chung quanh, cũng biến mất trong cảm giác của hắn, tay phải của hắn không ngừng lưu động, hoàn toàn dung nhập vào tự nhiên.

Giờ khắc này, trong đầu của hắn thậm chí không có trận vân mà mình sẽ vẽ, mà hành động dung nhập vào tự nhiên một cách vô thức, linh lực trong cơ thể không ngừng tiêu hao, nhưng dưới linh lực gấp mười lần không ngừng tăng trưởng, đạt tới một loại cân đối hoàn mỹ

Tinh thần lực của hắn tập trung cao độ, quên mất đầy đủ mọi thứ, không suy nghĩ, không ham muốn, không thích, không giận, trong đầu trống rỗng, chỉ còn cánh tay phải lên xuống phập phồng, trận vân càng ngày càng hoàn mỹ.

Nếu như nói hắn ngay từ đầu, cấu trúc trận vân thuộc về hoàn mỹ, không có bất kỳ sai lầm gì, như vậy trận vân cấu thành hiện tại, đã dung nhập tự nhiên, giống như những trận vân này, trời sinh là như thế, không có nửa điểm khuyết điểm nhỏ nhặt, ẩn ẩn có pháp tắc dung nhập vào trong đó.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Are you looking for some help with planning a trip to Vietnam? Look no further! The following travel guide will help you to plan your perfect trip to Vietnam. All are available in the website vietnam visits such as ha giang attractions, best places to visit in vietnam for sure you will have the best trip with above information.