Được thiếu gia ngồi cùng bàn bá đạo sủng ái

Chương 11


Lý Thiệu Quân bình thản trả lời, làm cho Diệp Phồn thực vui vẻ, đôi mắt cong cong tràn ngập ý cười, miệng cười tươi nói: "Chỉ cần sắp xếp thời gian hợp lí, để làm xong cũng không vất vả, nhưng hiện giờ chúng ta làm xong bài tập trên lớp đã".

Diệp Phồn giọng nói đều đều mang theo chút ý vui, Lý Thiệu Quân nghe tâm tình cũng vui sướng hẳn lên, lại nhìn qua, vừa đúng lúc chạm phải đôi mắt hoa đào còn hiện ý cười, giống như ánh sáng còn sót lại trong hoàng hôn, cả người Diệp Phồn trở nên rõ ràng, mang theo một loại ánh sáng rực rỡ.

Nhìn Diệp Phồn thu hút như vậy làm cho Lý Thiệu Quân như thể sắp đui mù đến nơi, không tự chủ ôm ngực, tim đập loạn xạ, bên tai cũng có tiếng đánh trống reo hò, cảm thấy nhịp tim bang bang bang đập của mình, hắn cảm thấy khả năng mình đây là bị bệnh.

Đem mục đích của mình nói xong, Diệp Phồn vẫn không thấy Lý Thiệu Quân có phản ứng gì, tò mò nháy mắt mấy cái, phát hiện Lý Thiệu Quân tay ôm ngực rồi ngơ ngác nhìn mình, mặt thì hồng hồng.

Đây là sinh bệnh rồi sao?

Diệp Phồn thực tự nhiên đưa tay đặt lên trán Lý Thiệu Quân, lại sờ trán mình, quả nhiên nóng hơn, lại lấy tay lắc lắc Lý Thiệu Quân "Lý Thiệu Quân, trán cậu có chút nóng, phát sốt rồi phải không?"

Người kia khiến mình tim đập gia tốc, đối phương vẫn không biết gì mà sờ lên trán mình, không khẩn trương, không nóng được sao?

Diệp Phồn lại chạm vào bàn tay nóng của Lý Thiệu Quân, mang đến một cảm giác thật tươi mát, thập phần thoải mái, nhưng hắn lại cố khống chế mình không được kích động, càng thêm nóng hơn, chính là tay đặt lên có một lúc ngắn rồi rời đi, có chút đáng tiếc.

Bất quá Diệp Phồn vẫn không nhận ra hắn có khác thường gì, cũng bởi nội tâm Lý Thiệu Quân kích động muốn bay lên nhưng trên mặt vẫn biểu cảm không chút thay đổi.

"Lý Thiệu Quân, Lý Thiệu Quân?" Diệp Phồn nhìn hắn vẫn không phản ứng, không dám lớn tiếng kêu, lại kề sát tai đối phương nhỏ giọng hô hai tiếng "Cậu không phải sinh bệnh thật chứ, có khi nên đến phòng y tế xem sao".

Lý Thiệu Quân nhìn dáng vẻ lo lắng của Diệp Phồn, nắm chặt đôi tay vì chút hưng phấn mà run lên, cưỡng chế mình phải trấn định ham muốn ôm người vào lòng "Không có việc gì, do thời tiết quá nóng thôi".

"A, không việc gì là tốt rồi, nên uống nhiều nước vào". Lo lắng trong mắt Diệp Phồn cũng tiêu tán, yên tâm hơn, lại nhắc nhở thêm: "Chúng ta nên làm bài tập nhanh thôi!"

Đối với Lý Thiệu Quân cười xong, lại quay người chuyên tâm làm bài.

Giờ tự học bởi các thầy cô đến phát bài mà trì hoãn rất nhiều thời gian, bài tập lại nhiều, Diệp Phồn càng toàn tâm tập trung làm bài hơn.

Lý Thiệu Quân cầm bút, lúc viết lại không nhịn được đảo mắt nhìn Diệp Phồn bên cạnh, bộ dáng hết sức chuyên chú kia thật đẹp, khiến cho mấy bài tập buồn tẻ này làm cũng thấ có động lực! Hơn nữa, tốc độ viết cũng thật mau so với bình thường.

Thời điểm Diệp Phồn phụ đạo cho Lý Thiệu Quân lúc tan học, phát hiện số bài tập hắn làm không hề ít, chính là chữ hơi xấu, bài làm vẫn sai một ít, Diệp Phồn cẩn thận khoanh lại những chỗ sai, rồi giảng tiếp cho Lý Thiệu Quân những bài hắn không hiểu.

Đem bút thu lại, Diệp Phồn nhìn nhìn thời gian, vừa lòng gật đầu, hiệu suất làm bài rất cao "Hôm nay tốc độ làm bài rất nhanh, lại không sai nha!"

Lý Thiệu Quân: "Không có gì, mấy bài này cũng đơn giản", nhìn Diệp Phồn ban nãy còn kề sát bên mình giảng bài, giờ đã ngồi lại chỗ cũ rồi, hắn thập phần tiếc hận, sớm biết vậy thì đã không làm nhanh.

Hai người lại cùng nhau đi ra khỏi trường học, ở cổng trường, Diệp Phồn như bình thường vẫy tay chào Lý Thiệu Quân rồi chạy đi, nhưng mà chưa đến đường cái, đã bị ngăn lại.

"Lý Thiệu Quân, sao vậy?" Diệp Phồn không hiểu hành động này của hắn.

"Lên xe, tôi đưa cậu về". Lý Thiệu Quân chỉ chỉ chỗ ngồi phía sau xe đạp, đơn giản nói ra nguyên nhân.

Diệp Phồn vội vàng xua tay nói: "Cám ơn ý tốt của cậu, nhưng không cần đâu, tớ tự về được".

"Dong dài, lên xe đi". Lý Thiệu Quân cũng không nhiều lời vô nghĩa, một chân đã đặt ở bàn đạp, tay cầm tay lái, một bộ dáng ngươi không lên xe thì cũng đừng mong về nhà.

Diệp Phồn gãi gãi đầu, phiền toái người khác thật không tốt, mà cũng không biết có tiện đường hay không, nhìn bộ dáng Lý Thiệu Quân không cho phép thương lượng, hỏi: "Cậu cùng tớ có cùng đường không, nhà tớ cách trường học cũng xa nữa".

"Tiện đường, nhà cậu ngay phía sau tiểu khu nhà tôi một chút, mau lên xe". Lý Thiệu Quân dựa vào tin tức các bạn trong lớp liền biết chỗ nhà Diệp Phồn, vừa lúc tiện đường với mình.

Hóa ra hắn cùng Diệp Phồn lại ở gần nhau như vậy.

Diệp Phồn nghĩ đến gia cảnh Lý Thiệu Quân, nghĩ đến hẳn là hắn ở trong tiểu khu gần nhà mình, bất quá cụ thể hắn có tiền đến đâu đều không nghĩ tới.

Nhưng biết được mình cùng Lý Thiệu Quân gần chỗ nhau như vậy, liền cảm thấy khoảng cách giữa cậu và hắn như càng được kéo gần hơn.

Bọn họ ở cùng một khu nhưng cấp bậc cũng rất khác biệt, nhà cậu chính là ngoại vi bên ngoài tiểu khu, giá không cao lắm, cha mẹ cậu hồi trước mua được.

Về phần quang cảnh bên trong tiểu khu là những biệt thự dành cho những người lắm tiền, Diệp Phồn cũng không tưởng tượng được nơi đó dành cho những người giàu có nhiều tiền cỡ nào, đặc biệt lại là nơi ở của thiếu gia Lý Thiệu Quân tập đoàn Thiệu thị. Vẫn nghĩ rằng Thiệu Quân cũng gần với mình.

Lý Thiệu Quân cũng không biết lời nói của mình làm cho Diệp Phồn hiểu lầm, hắn ở chỗ đúng là phía sau khu nhà Diệp Phồn nhưng vẫn phải cách một đoạn khá xa đi vào sâu trong tiểu khu, Diệp Phồn biết được khẳng định sợ hắn về nhà muộn, cho nên hắn cứ nói đại khái vậy thôi.

Mà bình thường hắn cũng đâu có điệu thấp ăn mặc giản dị đâu, ăn mặc đều là hàng hiệu, nhưng Diệp Phồn ngoài học tập cũng chỉ có làm việc nhà, không nhận ra Lý Thiệu Quân chân đi giày cũng là giày thiết kế số lượng có hạn, hơn nữa thời điểm hắn đến lớp, ăn mặc cũng có vẻ bình thường, bây giờ thì mặc đồng phục rồi ăn ở căn tin, trừ bỏ cường thế thì không có một chút biểu hiện nào là thiếu gia nhà giàu.

Diệp Phồn liên tưởng vậy nên trong lúc vô tình liền hiểu lầm Lý Thiệu Quân cũng là học sinh bình thường.

Biết mình cùng Lý Thiệu Quân cùng đường, Diệp Phồn không từ chối nữa, ngượng ngùng cười cười, nói: "Cảm ơn!"

Cậu kì thật cũng cần về nhà gấp, đi xe đạp cùng Lý Thiệu Quân khẳng định sẽ nhanh hơn một chút.

Diệp Phồn ngồi phía sau, nói: "Xong rồi, đi thôi!"

Trước khi đi, Lý Thiệu Quân còn lấy hai tay Diệp Phồn, bám chắc vào người mình mới đạp xe rời đi.

Diệp Phồn nhìn thân hình người phía trước đạp xem, khuôn mặt thoáng cái đỏ ửng, tay đặt bên hông Lý Thiệu Quân cũng có chút nóng lên, lại có chút ngượng ngùng!

Lý Thiệu Quân đạp xem phía trước cảm thụ được bên hông truyền đến ấm áp, khóe miệng nhịn không được giương lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com chẳng hạn như lo ve si, nhung chuyen tinh nghiet nga phan 3 rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.