Duy nhất là em

Chương 5: 004: Nàng cuồng tay gặp chàng cuồng sạch

Translator: Nguyetmai

 Lần đầu gặp mặt đãđưa ra yêu cầu quá trớn đến vậy, bản thân Khương Cửu Sênh cũng cảm thấy khó tin. Cô không phải người tùy tiện, chắc hẳn là do anh hấp dẫn quá thôi.

Anh khá kinh ngạc.

Cô lập tức giải thích: "Xin lỗi, tôi bị cuồng tay mức độ nhẹ."

Đúng là kỳ quái, côđâu phải là hạng dễ tin người, ma xui quỷ khiến thế nào lại khai tuốt tuồn tuột. Cảm giác quen thuộc đến lạ lùng này khiến cô hoang mang tột độ, không biết phải làm sao.

Rõ ràng chưa từng quen biết, sao lại có cảm giác xốn xang rung động đến tâm can thế này? Chỉ vìđôi tay tuyệt đẹp hiếm cóấy ư? Nếu là vậy, cô nghĩ có lẽ bệnh cuồng tay của côđã nặng thêm rồi. Ít nhất trước khi gặp anh, cô chưa từng khát khao đôi tay nào đến vậy.

Anh cười áy náy: "Xin lỗi, tôi bị bệnh sạch sẽ mức độ nhẹ."

Khương Cửu Sênh tiếc hùi hụi, dù vậy ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thản nhiên.

Anh do dự chốc lát rồi dịu dàng hỏi: "Sờ một chút thôi nhé?"

"Dĩ nhiên!" Cô khẳng định chắc nịch.

Anh mỉm cười chìa tay ra, cô tiến đến nhẹ nhàng cầm lấy.

Xúc cảm lành lạnh, lòng bàn tay khô ráo, khớp xương thon nhỏ hơn cô nghĩ, màu da trắng gần bằng cô. Đến gần cô mới ngửi thấy mùi thuốc khử trùng đan xen hương bạc hà phảng phất trên người anh, không hề gay mũi mà rất dễ chịu.

Cứ như vậy, cô cầm tay một người đàn ông xa lạ, nhưng cảm giác duy nhất lại là không muốn buông tay. Song, cô không hề sỗ sàng, chỉ cầm vài giây đã buông ra rồi nói cảm ơn.

Anh khách sáo đáp: "Không có gì. Tôi là Thời Cẩn, chữ Cẩn của ngọc đẹp."

Tên nghe phong nhã quá! Đọc lên có cảm giác dịu dàng tựa chất giọng êm ái vùng Giang Nam.

Cô cũng giới thiệu: "Tôi là Khương Cửu Sênh."

Thời Cẩn cười khẽ, đôi mắt đen bừng sáng: "Tôi biết."

Khương Cửu Sênh nghĩ, có lẽ bởi vì cô là ca sĩ nổi tiếng, nhưng Thời Cẩn đâu giống giới trẻ thích nhạc rock. Cô cảm thấy anh thích hợp với giới quyền quý hơn, kiểu quý tộc hay ngồi trong thính phòng nghe nhạc giao hưởng ấy.

Kết thúc câu chuyện tại đây, họ lần lượt ra khỏi thang máy, trở về căn hộ của mình.

"Cạch."

Cánh cửa đóng lại, Thời Cẩn giơ tay lên, ngẩn ngơ hồi lâu rồi mới rũ mắt, thành kính mà si mê hôn lòng bàn tay mình.

"Sênh Sênh…" Khi gọi hai chữ này, giọng anh khẽ khàng đến độ không nghe được âm cuối.***

Đúng chín giờđêm, Mạc Băng gọi điện thoại đến.

Khương Cửu Sênh mở loa ngoài, vừa vỗ sữa dưỡng da, vừa đi tới phòng thay đồ: "Tới rồi à?"

"Ừ, chờ cô dưới tầng."

"Em xuống đây." Khương Cửu Sênh lấy chiếc áo len dệt kim cổ lọ màu trắng phối hợp với áo hoodie đen. Cô ngồi xổm thắt dây giày, thuận miệng tán gẫu, "Mạc Băng, em có hàng xóm mới đấy."

Tính tình cô không mấy nhiệt tình, bỗng dưng nhắc tới hàng xóm mới, đương nhiên có gìđó khác thường. Mạc Băng hỏi ngay: "Trọng điểm là?"

Côđeo chiếc túi vải dù, khóa cửa, đi về phía thang máy. Trùm mũáo hoodie lên đầu, cô nhếch môi nở nụ cười, nói với đầu bên kia điện thoại: "Tay anh ấy đẹp thần sầu."

Trọng điểm của người cuồng tay thìđương nhiên vĩnh viễn chỉ có tay thôi.

Mạc Băng trêu chọc: "Động lòng rồi hả?"

Cô thẳng thắn thừa nhận: "Ừ, muốn giấu làm của riêng luôn."

Cửa thang máy từ từđóng lại, bàn tay cô muốn giấu làm của riêng ấy bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt cô.

Thời gian như dừng lại, họ ngẩn ngơ nhìn nhau.

Đôi tay ấy có thể chiếm trọn ánh nhìn của cô bất cứ lúc nào. Cô thản nhiên dời mắt, lên tiếng chào hỏi: "Anh Thời, trùng hợp quá."

Thời Cẩn vào thang máy, đứng cách Khương Cửu Sênh hai bước: "Tôi đi siêu thị."

Cô cúp máy, nhìn lướt qua màn hình: "Vào giờ này ư?"

"Ừ."

Họ lại chìm vào im lặng.

Chào tạm biệt anh hàng xóm ở cổng chung cư, Khương Cửu Sênh lên chiếc BMW M3 màu bạc giản dị của Mạc Băng. Mạc Băng ngẩng đầu nhìn cô: "Sao không trang điểm?"

Áo hoodie quần skinny, giày thể thao màu trắng, mặt mộc, trông như cô sinh viên mới ra trường, đâu còn chút nào hào quang của nghệ sĩ chứ.

Cô thờơ trả lời: "Bởi vì tự tin đó."

Mạc Băng không vạch trần cô nàng. Tự tin gì chứ, lười thì có. May mà Khương Cửu Sênh vốn xinh đẹp, dù không ăn diện vẫn hơn khối người mẫu đắp đủ loại trang sức lên người.

Tiệc mừng diễn ra ở club cao cấp của Tần thị. Nhân viên trong đoàn đều là người quen, biết Khương Cửu Sênh thích yên tĩnh nên không cố sức níu kéo cô tới chốn ồn ào, mà chỉ thuê phòng riêng cho thành viên ban nhạc tụ họp.

Mạc Băng dẫn Khương Cửu Sênh đi mời đạo diễn và nhân viên phụ trách quay phim, ánh sáng một ly, rồi vào phòng riêng. Bốn thành viên đã có mặt ba, Cận Phương Lâm chơi bass, Lệ Nhiễm Nhiễm chơi trống, và Trương Nại chơi guitar chính.

Mạc Băng là quản lý của Khương Cửu Sênh, nhưng không phải quản lý của ban nhạc.

Năm đó, Thiên Vũ Entertainment chỉ ký với Khương Cửu Sênh. Công ty vốn muốn cho cô ra mắt dưới danh nghĩa ca sĩ solo, nhưng cô kiên quyết phát hành album đầu tiên với hình thức ban nhạc, gặt hái thành tích rực rỡ giữa thị trường băng đĩa nhạc ảm đảm. Chỉ trong vòng nửa năm, The Nine đã nổi như cồn, Khương Cửu Sênh vụt sáng trong giới âm nhạc với tài năng sáng tác và chất giọng đặc biệt.

Thành viên ban nhạc không hề cốđịnh, chỉ ký hợp đồng thuê dài hạn chứ không chính thức gia nhập Thiên Vũ nên không thuộc phạm vi quản lý của Mạc Băng. Khương Cửu Sênh dần leo lên đỉnh cao, bốn thành viên kia lại không mấy nổi bật. Mạc Băng đã phân tích cho Khương Cửu Sênh dưới góc độ quản lý chuyên nghiệp không dưới một lần, rằng solo chỉ lợi chứ không hại. Mấy thành viên còn lại thậm chí còn bị dân mạng mắng là"mấy con kỳđà cản đường". Mạc Băng cảm thấy dù nói hơi quá, nhưng không phải không có lý. Họ không có tài sáng tác, khả năng chơi nhạc cũng chỉở mức bình thường.

Vậy mà Khương Cửu Sênh chỉ cười bâng quơ: "Hồi em chỉ có hai bàn tay trắng, họ không chê em. Giờ chạm đến vinh quang rồi, em không thể hưởng thụ một mình được."

Đây là lần đầu Mạc Băng thấy một mặt chân thành ấm áp của cô gái lạnh lùng ấy. Trong cái thùng nhuộm mang tên showbiz, Khương Cửu Sênh vẫn mang màu sắc riêng, giữ vững quan điểm của chính mình.

"Sênh Sênh!"

Lệ Nhiễm Nhiễm vốn hấp tấp, vừa thấy Khương Cửu Sênh đã nhảy cẫng lên hét hò: "Sênh Sênh mau lại đây, Phương Lâm đang chuốc rượu em này, chị mau đánh gục anh ta giúp em đi!"

Lệ Nhiễm Nhiễm là cô nàng nhỏ nhất trong ban nhạc, tính tình vui tươi hoạt bát, vẻ ngoài y hệt búp bê.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 118 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhất chẳng hạn như Truyện cười 8/3, meo tri hoc xuong ca rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.

loading...
DMCA.com Protection Status